Trang chủ Thể loại Ngọt Sủng

Ngọt Sủng

Dỗ Dành Anh Ấy

Dỗ Dành Anh Ấy Thay mặt đồng nghiệp đi phỏng vấn luật sư Tần. “Hiện tại anh có bạn gái không?” Luật sư Tần: “Chia tay rồi.” “…Có tiện tiết lộ lý do không ạ?” Luật sư Tần nhìn tôi một lúc, “Không phải em từng nói, sợ cưới anh rồi ly hôn thì đến cả cái quần lót anh cũng không cho mang đi sao?”

Đừng Làm Em Phải Quên Anh

Đừng Làm Em Phải Quên Anh Tôi tham gia hoạt động, đóng vai người vợ bị bạo hành. Kết quả bị người tốt bụng đưa thẳng vào đồn công an. Cảnh sát mặt đen như đáy nồi: “Chia tay tôi xong là tìm ngay cái loại này hả?” Tôi: “…Anh biết mà, tôi yêu mù quáng.”

Mộng Xuân Ở Kim Lăng

Mộng Xuân Ở Kim Lăng Khi ta xuyên không đến đây, câu chuyện đã gần đi đến hồi kết. Nữ chính đã mang long thai, hoàng đế vì nàng mà chuẩn bị một lễ sắc phong hoàng hậu long trọng. Hắn còn muốn giải tán hậu cung, giữa ba nghìn giai lệ, chỉ chọn lấy một người. Còn ta, chính là bạch nguyệt quang trong lòng hắn, Nhuyễn Quý phi, người bị đưa ra khỏi cung. Vừa rồi tại yến tiệc, tên cẩu hoàng đế Vệ Kỳ Niên đã không kìm được mà tuyên bố ý chỉ giải tán hậu cung. Hắn phân cho mỗi người chúng ta một ít ruộng đất, trang viên cùng tiền bạc, lại nói từ nay việc hôn phối tự do, bảo rằng sáng mai liền rời khỏi cung. Một vài người tâm trạng không vững đã khóc ngất ngay tại bàn tiệc. Ta nhìn bàn tiệc đầy thức ăn trước mặt, khó khăn nuốt nước bọt. Hay là, ăn xong rồi hãy đi? Ta nâng chén canh hầm lên uống một ngụm lớn, bên trong là món Phật nhảy tường, hầm đến mềm nhừ, hương vị ngọt lịm đến mức khiến chân mày cũng muốn rụng ra. Còn có sườn dê nướng này, thịt mọng nước, một miếng cắn xuống thơm ngon đến mức làm người ta muốn gọi “nãi nãi”. Trên bàn, từ bào ngư, yến sào đến vi cá, không món nào còn sót lại, tất cả đều tiến vào bụng ta. “Nương nương!” Cung nữ Đông Thanh bên cạnh thấy ta ăn uống như thế, cứ tưởng ta vì đau lòng quá độ mà buông thả, ánh mắt nhìn ta đầy đau xót. Ta lau đi vết dầu bên miệng, đưa bát ra, ra hiệu nàng múc cho ta một bát cháo hải sản để lót dạ. Đông Thanh rưng rưng nước mắt, múc cho ta một bát cháo hải sản. Ta hài lòng gật gật đầu. Đang chuẩn bị ăn tiếp, trên đầu bỗng truyền đến giọng nói của nữ chính Thẩm Quân Mai, suýt chút nữa khiến ta sặc chếc. “Muội muội Tô Nhuyễn quả nhiên khẩu vị tốt.” “Ha ha.” Ta ngây ngô cười. Ánh mắt Thẩm Quân Mai thoáng qua một tia nghi hoặc, dường như nàng rất ngạc nhiên khi thấy ta bình tĩnh chấp nhận ý chỉ giải tán hậu cung của hoàng đế, chẳng khóc cũng chẳng làm loạn. Vệ Kỳ Niên nhìn về phía Tô Nhuyễn đang ngồi ở ghế dưới, trong một thoáng thất thần. Hắn vốn đã chuẩn bị tâm thế để quát mắng nàng, nhưng không ngờ nàng lại cứ thế tiếp nhận. Nhìn dáng vẻ nàng ăn ngon lành, trong lòng hắn bỗng trỗi lên một cảm giác mất mát khó hiểu. Chẳng lẽ nàng thực sự, không đau lòng chút nào sao?

Pháo Hoa Đêm Giao Thừa

Pháo Hoa Đêm Giao Thừa Tôi tài trợ học phí cho một học bá khiếm thính, nhưng cậu ấy lại thầm thích tôi. Vào sinh nhật của tôi, cậu ấy nghe được chính miệng tôi nói: “Đàn ông thích đàn ông thật ghê tởm.” Sau đó, cậu ấy hoàn toàn mất kiểm soát. “Cậu ghê tởm tôi thì sao còn đến trêu chọc tôi? Sao lại nói thích tôi?” Tôi cố gắng giải thích. Nhưng cậu ấy tháo máy trợ thính ra, đáp trả đầy khiêu khích: “Tiểu Mãn, cậu nói nhỏ quá, tôi không nghe thấy.”  

Vì Đôi Ta Yêu Nhau

Vì Đôi Ta Yêu Nhau Sau ba năm theo chân ông trùm giới cảng, đúng ngày anh ta đính hôn, tôi ôm bụng bỏ trốn. Năm năm sau, tôi dắt con gặp lại anh ta. Giang Khâm nhìn chằm chằm tôi, đuôi mắt đỏ hoe. “Ba đứa nhỏ đâu?” “…Ch-t rồi.” “Tốt, ch-t rồi thì tốt.” “Vậy giờ đứa nhỏ là của tôi.” Tôi: ?

Ảnh Đế Sập Nhà

Ảnh Đế Sập Nhà Vào cái ngày Giang Lâm “sập nhà”, tôi đang ở nhà nấu bún ốc cay. Mùi măng chua nồng nặc vừa kịp bá chủ cả phòng khách, điện thoại tôi liền nổ tung. Không phải nói ví von. Nó thực sự “oong—— oong—— oong——” rung lên theo nhịp điệu t/ận thế, lăn từ trên bàn trà xuống mép thảm, suýt nữa thì bổ nhào xuống đất. Tôi vừa hút sợi bún cuối cùng vừa luống cuống với tay nhặt điện thoại lên. Trên màn hình là tên của cô bạn thân Tô Hà nhấp nháy liên tục, phía sau là mười mấy tin nhắn chưa đọc, toàn là kiểu hét lên như đang chá/y nhà: “Vãn Vãn!!!!!!! Mau xem hot search!!!!!!!!!!” “Vãi linh hồn vãi linh hồn vãi linh hồn!!!!!! Nhà chị Giang s/ập rồi!!!!!!” “Livestream!! Mở livestream mau!!! Show truyền hình của Giang Lâm phát sinh chuyện rồi!!!” Nước súp bắn lên tay tôi, bỏ/ng đến mức tôi giật nảy mình. Tim tôi chợt lỡ một nhịp. Giang Lâm? Xảy ra chuyện?

Anh Là Ngoại Lệ Của Em

Anh Là Ngoại Lệ Của Em Lúc bạn trai cũ lại lần nữa kết bạn, tôi đang điên cuồng múa phím trong hẻm múi. Vừa mở WeChat ra đã thấy bức ảnh chú chó Husky vừa xa lạ vừa quen thuộc, trông vừa ngốc vừa đáng yêu. Tôi đơ nửa ngày, hình như tôi đâu có nợ tiền anh ta đâu nhỉ? Cũng đâu có chia tay rồi tuyên truyền với người khác là anh ta đã chết đâu… Anh ta muốn quay lại à? Khả năng lớn là vậy rồi. Ôi chao, chắc chắn là sau khi chia tay phát hiện tôi quá tốt, phát hiện không có người con gái nào bằng tôi, lại còn cảm thấy tôi đáng yêu nên mới tìm tôi để quay lại. Hì hì.

Ánh Trăng Trong Lòng Ta

Ánh Trăng Trong Lòng Ta Khi còn hiển hách, ta từng bao nuôi một thư sinh tuấn tú. Cung cấp cho hắn đọc sách, giúp hắn vào triều làm quan, còn trả tiền thuốc đắt đỏ cho mẹ hắn. Thư sinh vô cùng cảm động, thề sẽ không bao giờ phụ ta. Nhưng ngày mà cả nhà ta bị phán lưu đày, hắn lại bỏ đi mà không ngoảnh lại. Lần nữa gặp lại, hắn đã là quyền thần được nhiều người săn đón, bên cạnh còn có giai nhân. Khi bị chặn ở trong nhà, ta lạnh lùng nói: “Đại nhân, ăn mày dù có đói đến mấy cũng không ăn lại cỏ đã nhai qua.” Hắn tháo dây lưng: “Ăn lại hay không không quan trọng.” “Làm ăn mày, quan trọng nhất là phải no bụng.”

Anh Ma Làm Tôi Tan Chảy

Anh Ma Làm Tôi Tan Chảy Khi tôi xem phim ma, tôi đã gặp ma. Anh ta ngồi bên cạnh với vẻ mặt khinh bỉ: “Hừ, phim ảnh toàn là lừa đảo, ma thật không giống như vậy!” Tôi quay đầu lại và mỉm cười nhẹ: “Vậy ma thật thì trông như thế nào? Giống như anh à?”

Mùi Son Của Em

Mùi Son Của Em Tôi để điện thoại trong túi mà quên khóa màn hình. Đến khi phát hiện thì… tôi đã gửi hơn 600 sticker cho sếp lạnh lùng của mình. Giữa một loạt sticker “Mami, đói đói” là những tin nhắn phản hồi đầy bất lực của anh ấy: 【Tôi là sếp của em.】 【Đói thì đi ăn.】 【Spam vô ích thôi.】 【Được rồi, tăng lương cho em được chưa?】 【……】 【Được rồi, tôi là mami của em.】 【Lên phòng tôi, tôi cho em ăn.】

Tình Này Miên Man Bất Tận

Tình Này Miên Man Bất Tận Nửa đêm tỉnh dậy đi nhà xí, vô tình nghe lén được phu quân muốn giết ta. Người trong lòng vừa từ hôn, hắn một ngày cũng không muốn chờ nữa. Ta sợ hãi đến mức vội vàng thu dọn hành lý, trong đêm chạy trốn mấy trăm dặm. Ba tháng sau, phu quân tìm được ta ở Dương Châu. Hắn tay nắm trường đao, nghiến răng nghiến lợi: “Liễu Miên Miên, nàng chạy cái gì?” “Lời nói hung ác hay thô tục, nàng không phân biệt được sao?”

Hậu Cung Của Công Chúa

Hậu Cung Của Công Chúa Tôi tên là Lưu Diệu, một chàng trai năng động. Một hôm xuyên không, tôi lại trở thành một trong những “trai lơ” trong phủ công chúa. Một người đàn ông cao lớn như tôi, làm sao có thể dựa dẫm vào người khác? Tôi muốn thành đạt trong sự nghiệp và thành lập bang hội Diệu gia của riêng mình. Nhưng không ngờ rằng, khi bước vào phủ, tôi lại nhận được sự sủng ái đặc biệt từ công chúa.

Dịu Dàng Dành Hết Cho Em

Dịu Dàng Dành Hết Cho Em Tham gia chương trình tình yêu với ảnh đế lạnh lùng kiêu ngạo, tôi tránh hiềm nghi khắp nơi, sợ ảnh hưởng đến việc anh và minh tinh đang nổi xào cp. Không ngờ phản ứng của cư dân mạng lại trái ngược với những gì tôi nghĩ. Sau khi chương trình lên sóng, minh tinh đang nổi và ảnh đế bị nói là đường công nghiệp, không tự nhiên chút nào. Cp Tránh hiềm nghi của tôi và ảnh đế lại hot, nổi tiếng khắp mạng xã hội. Người xem: [Vừa nhìn nhau đã tránh, ánh mắt lại còn lưu luyến! Hai người họ mà không phải thật thì ông đây là giả!]

Đạo Sĩ Cà Lơ Phất Phơ

Đạo Sĩ Cà Lơ Phất Phơ Tuyết Mai đứng trước mặt sư phụ, đôi mắt đầy kiên định nhưng lại có chút ngại ngùng: “Sư phụ, con… con thật sự không muốn xuống núi.” Sư phụ cô, một ông lão tóc bạc phơ, vuốt râu nhìn cô, gật gù: “Không muốn à? Nhưng đạo quán này cần sửa chữa, không phải đợi gió tự thổi bay tiền vào đây đâu!” “Vậy con làm sao có tiền?” Tuyết Mai nhíu mày. “Đi kiếm thôi! Hỏi xem người ta có muốn xem vận mệnh không, có ai cần diệt quái không, kiểu gì cũng kiếm được một ít. Đừng có nằm nhà mãi như con mèo lười, con phải tự lo lấy cho mình!” Sư phụ nói, giọng đầy nghiêm túc, nhưng lại pha chút… không thèm quan tâm. Tuyết Mai thở dài, tự nhủ: “Kiếm tiền cũng như đấu ma, chỉ cần gặp người ngu là xong!” Vậy là, cô xuống núi, mang theo hy vọng và một túi tiền rỗng, chẳng biết thế giới ngoài kia sẽ đối xử với cô như thế nào.

Ông Chủ Yêu Thầm Tôi

Ông Chủ Yêu Thầm Tôi Dạo này tôi khá yêu thích một quán đồ ăn mang về. Nhưng một ngày nọ, quán đó đột nhiên ngừng hoạt động. Đặt đồ ăn của quán khác thì bị ăn trộm, phần thứ hai được giao đến, tôi ăn miếng đầu tiên đã khóc. Thật sự quá khó ăn! Bị đả kích kép, tôi gọi điện cho ông chủ phát điên lên. “Ông chủ, mau cứu tôi, tôi sắp chết đói rồi, làm ơn giao cho tôi một phần thịt kho tàu đi!” Ông chủ im lặng một lúc, bảo tôi đợi. Một giờ sau, một anh chàng đẹp trai tay trái giơ cao chai truyền dịch, tay phải cầm phần thịt kho tàu tôi mong ngóng gõ cửa nhà tôi.

Trèo Cành Cao

Trèo Cành Cao Ta đã bỏ ra năm văn tiền để mua một thiếu niên sa cơ lỡ vận. Ta dỗ ngọt hắn, sai bảo làm việc như trâu ngựa để hầu hạ mình. Một ngày nọ, ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và một ám vệ: “Điện hạ, vài ngày nữa chúng ta sẽ trở về Sở Quốc.” “Nữ tử này… Điện hạ định xử lý thế nào?” Nguyên Hành khẽ cười, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng: “Oanh Oanh chỉ là một nữ tử thấp hèn, lại mồ côi phụ mẫu. Nếu nàng ta biết thân phận thật của bổn vương, chắc chắn sẽ tìm mọi cách để trèo cành cao, bám riết không buông.” “Thôi được rồi, ai bảo nàng ta có dung mạo khuynh thành cơ chứ? Đến lúc đó, bổn vương sẽ đặc ân cho nàng ta làm thị thiếp thông phòng. Nàng ta hẳn sẽ mang ơn đội nghĩa.” Hóa ra, hắn chính là Ngũ hoàng tử của Sở Quốc. Lần này giả nghèo khó, chẳng qua chỉ để đùa vui với ta mà thôi. Ta khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thật ra, ta cũng đang đóng kịch. Ta là tiểu thư được nuôi dưỡng ở trang viên của phủ Quốc Công. Bảy ngày nữa, ta sẽ thay tỷ tỷ chính thất để sang Sở Quốc hòa thân. Người ta phải cưới chính là vị Thái tử hoàng huynh của Nguyên Hành kia.

Phản Chủ

Phản Chủ Tôi là người mà Hứa Ôn Thanh yêu như mạng sống, nhưng điều đó chẳng cản được anh ta liên tục có đàn bà bên ngoài. Anh ta nuôi tôi trong biệt thự, tất cả mọi người đều giữ kín miệng với tôi. Đêm nay, anh ta vẫn chưa về. Tôi ngồi trên người của vệ sĩ thân cận của anh ta, ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh ta. “Chủ nhân của anh vẫn chưa về à? Không định ra ngoài xem thử sao? Lỡ đâu ch.t ngoài đường rồi thì sao.” Vệ sĩ nhắm mắt lại, nắm chặt tay tôi, khẽ rên lên một tiếng. “Chỗ đó không được, đừng chạm.”

Dù Thế Nào Cũng Thích Em

Dù Thế Nào Cũng Thích Em Lần đầu tiên gặp Bùi Chấp, anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi đã bạc màu, trên tay cầm trợ cấp dành cho sinh viên nghèo. Mà gương mặt ấy, đẹp đến mức khiến người ta giận dữ. Thế là tôi giả vờ làm một nữ sinh viên nghèo đầy nghị lực để tiếp cận Bùi Chấp, kéo anh ấy ra hàng quán ven đường trong cơn gió lạnh cắt da để ăn dĩa bánh cuốn giá năm tệ. Anh ấy chở tôi trên chiếc xe điện nhỏ, rong ruổi quanh hồ Vị Minh của Bắc Đại. Cho đến khi tôi nhắm trúng viên kim cương đỏ Winston trị giá hàng chục triệu nhưng lại bị người khác nhanh tay đoạt trước. Bùi Chấp lấy ra viên kim cương đỏ có tông màu hoàn mỹ ấy, nâng mặt tôi lên rồi hôn một cái: “Mua đại thôi, đừng chê nhé.”  

Bạn Trai Tôi Là Cậu Ấm Thất Lạc Của Giới Thượng Lưu Bắc Kinh

Bạn Trai Tôi Là Cậu Ấm Thất Lạc Của Giới Thượng Lưu Bắc Kinh Bạn trai tôi là cậu ấm thất lạc của giới thượng lưu Bắc Kinh. Ngay ngày thứ hai sau khi anh ấy được nhà họ Kỳ nhận về, mẹ Kỳ đã tìm đến tôi. Bà ta đưa tôi mười triệu tệ, yêu cầu tôi rời xa bạn trai. Tôi không chút do dự rồi cầm tiền rời đi. Cách đây không lâu, tôi tình cờ biết được mình chỉ là nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết. Trong truyện, sau khi bạn trai tôi – Kỳ Nghiên được gia đình giàu có nhận về thì rất nhanh anh ấy đã có đối tượng kết hôn chính trị. Còn tôi vẫn bám riết lấy anh ấy, dùng mọi cách gây khó dễ cho nữ chính. Cuối cùng, tôi gặp tai nạn xe hơi và chết thảm. Đàn ông nào có quan trọng bằng mạng sống, lần này, tôi chọn cầm tiền và cao chạy xa bay. Ba năm sau, Kỳ Nghiên, người đã trở thành cậu ấm của giới thượng lưu Bắc Kinh, anh ấy tìm thấy tôi. Anh ấy cười nhạt: “Mười triệu tệ mà em đã bán tôi rồi, em giỏi lắm.” Tôi hối hận không kịp: “Tôi cũng thấy là mình lấy ít quá.” Cậu ấm giới thượng lưu Bắc Kinh: “…”

Bạn Lữ Của Sói Vương

Bạn Lữ Của Sói Vương Xuyên thành một con sói dưới đáy xã hội, để không bị đói, ta quẫy đuôi lấy lòng dưới chân Lang vương. Cho đến khi kỳ sinh sản đến, Lang vương đè ta trong ổ: “Là Lang hậu, ngươi nên thực hiện nghĩa vụ sinh sản đi thôi.” Ta run rẩy dưới thân Lang vương: “Nhưng … nhưng mà… ta là sói đực mà.”