Ngọt Sủng
Duyên Trời Định Phụ thân ta là một đại gian thần. Tỷ tỷ ta là một yêu phi. Vì vậy, các ngươi đã hiểu rồi đúng không, khắp chốn kinh thành Biện Lương này không có một nhà nào ưa thích gia đình nhà ta cả. Khi ta còn nhỏ, đi đến đâu cũng nghe thấy người ta m@ng nhiếc nhà ta trên đường. Nào là cả nhà ta chếc hết đi, cả nhà sẽ bị Diêm Vương dẫn đi, Tư Mệnh đại nhân trên trời sẽ đầu thai cả nhà ta thành lợn… đủ thứ lời độc ác. Mỗi lần nghe thấy, tỷ tỷ ta đều rất tức giận, luôn xuống tranh cãi với họ, cuối cùng vẫn bị tức đến phát khóc. Lúc này mẫu thân sẽ dịu dàng ôm tỷ tỷ vào lòng, nói: “Ngoan nào, đừng giận nữa nhé.” Còn ta, chỉ đứng một bên ăn táo đường, không nói gì. Tỷ tỷ ta không biết rút kinh nghiệm. Biết rõ mỗi lần đều bị mắng, nhưng vẫn cứ cãi nhau với đám người đó. Có lẽ cãi quá lớn, thậm chí còn bị Hoàng thượng nhìn thấy. Lúc đó, mặt tỷ tỷ đỏ bừng vì cãi nhau, mồ hôi chảy dọc theo thái dương, như con nghé con mới sinh, quanh mắt đỏ hoe một mảng. Không biết Hoàng thượng gu thẩm mỹ cái kiểu gì, lại thấy tỷ tỷ ta như vậy là đẹp, lập tức đưa tỷ tỷ vào cung, phong làm Lâm phi. Từ đó, tỷ tỷ ta trở thành yêu phi.
Đi Bơi Kéo Mất Quần Của Soái Ca Thất tình đi học bơi, huấn luyện viên là một anh chàng có eo săn chắc. Tôi thèm thuồng nhìn hắn: “Cơ bụng… có thể sờ không?” Anh chàng điển trai đỏ bừng cả vành tai, ngầm đồng ý. Tôi phấn khích lao tới— Kết quả, chân trượt một cái, suýt chết đuối. Tin tốt: Không sờ được cơ bụng, nhưng sờ được thứ khác… Tin xấu: Cái tôi sờ trúng là… thứ quan trọng nhất của hắn. Anh chàng đẹp trai đỏ mặt che chỗ đó lại, giọng run rẩy: “Ờm… có thể trả quần bơi cho tôi không?”
Khúc Nhạc Hạnh Phúc Sau khi cắt đứt quan hệ với bạn thân và cùng nhau xoá kết bạn, tôi bắt đầu hối hận. Thế là tôi mặt dày thêm cô ấy lại vào WeChat, mỗi ngày đều nũng nịu lăn lộn nhắn: 【Bảo bối, tớ sai rồi, tớ không thể sống thiếu cậu!】 Ban đầu, bên kia lạnh nhạt như người xa lạ. Nhưng dần dần, cô ấy lại trở nên dịu dàng, quan tâm như xưa. Cho đến một ngày, chúng tôi hẹn đi tắm suối nước nóng cùng nhau. Tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ cô ấy, đầu dây bên kia ngập ngừng nói: “Hay là… mình làm hòa lại đi nhé?” Tôi sững người: 【Chẳng phải tụi mình đã làm hòa từ lâu rồi sao?】 Ngay giây tiếp theo, một chàng trai điển trai xuất hiện trước mặt tôi. Anh ấy ho nhẹ, mặt ửng đỏ: “Thật sự… phải cùng đi tắm suối nước nóng à? Có phải… tiến triển hơi nhanh không?”
Sao Anh Lại Thích Em Bạn thân tôi Diệp Diễm là ngôi sao, vì giúp cô ấy leo cao, tôi đồng ý gánh hết mọi phốt trước khi cô ấy nổi tiếng. Trên mạng đồn hồi cấp ba cô ấy đánh nhau? Tôi lên tiếng: “Tôi đánh đó! Diệp Diễm hết lời can ngăn nhưng không được.” Đồn cô ấy từng yêu online một lúc ba người? Tôi: “Là tôi! Mượn tài khoản Diệp Diễm để tán trai.” Đồn hồi đại học cô ấy mặt dày theo đuổi nam thần khóa trên, nay là ảnh đế nổi tiếng, Sở Dịch? Tôi nghiến răng: “Cũng là tôi! Thư tình tôi viết, bữa sáng tôi đưa. Là tôi cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.” Tối hôm đó, Diệp Diễm tặng tôi liền mấy chiếc túi xách hàng hiệu, còn gọi tôi là “nghĩa phụ”. Tôi ôm đống túi ngủ ngon lành, cho đến khi thấy loạt từ khóa nóng chễm chệ trên hot search: #Sở Dịch lộ tài khoản phụ #Sở Dịch tự thừa nhận mối tình đơn phương đã thành sự thật #Sở Dịch nửa đêm say rượu, đứng bên đường gào hát “Yêu nhầm người”
New với em không? Lúc đang quẩy trong bar, tôi gặp một anh đẹp trai học giỏi cùng trường. Khói thuốc lượn lờ, tôi nheo mắt hỏi: “Làm không?” Anh đẹp trai nhướng mày, lười biếng nằm dài trên ghế sofa ra hiệu tôi nói tiếp. Tôi phấn khích muốn điên, lập tức móc từ trong túi ra một quyển bài tập: “Toán cao cấp, làm đi.” Rồi tôi vung một xấp tiền ra. Anh ấy khẽ cười, không thèm lấy tiền mà viết hết bài cho tôi. Kết quả là hôm sau, giáo sư gọi tôi lên văn phòng, vỗ vai anh đẹp trai đứng cạnh: “Đây là sinh viên mà hôm qua em nói đã thuê trong bar để làm bài tập đó hả?”
Một Đời Viên Mãn Thái tử và Tấn vương đều yêu mến muội muội của ta. Nàng xinh đẹp, thông minh, hoạt bát, tinh thông mọi thứ, là quý nữ nổi bật nhất kinh thành. Để tránh tình cảnh huynh đệ tương tàn, hai người đều thối lui một bước. Cách bọn hắn lui một bước, lại là cầu cưới ta. Ta có vài phần giống nàng. Từ nhỏ, ta đã bị phụ thân và kế mẫu ghẻ lạnh, lớn lên trở thành bàn đạp cho muội muội và gia tộc. Dựa vào sự nhẫn tâm và thủ đoạn, ta trở thành nhiếp chính Thái hậu, hưởng thụ vinh hoa phú quý. Những kẻ từng hại ta, sau này đều chết dưới tay ta. Không ngờ, ta lại trọng sinh. Ông trời trêu ngươi, để ta phải làm lại một lần nữa. Được thôi, để bọn họ chết thêm một lần nữa vậy!
Văn Ngọc Khi biết mình là nữ phụ độc ác, tôi đang vui vẻ thử váy cưới. Trong chiếc gương lớn sát đất, ánh mắt mờ tối khó lường của anh trai nuôi Văn Tranh đang dừng lại nơi vạt váy của tôi. Trước mắt tôi bất chợt hiện lên hàng loạt dòng chữ như đạn bay: 【Đồ ngu nữ phụ, còn đẹp cái gì chứ! Nam chính kết hôn với cô chỉ để truy tìm tung tích nữ chính mà thôi.】 【Không thể đợi nổi ngày nam chính tìm được nữ chính rồi dằn mặt Văn Ngọc một trận nữa!】 【Văn Tranh không phải nam phụ sao? Sao đến giờ vẫn chưa bước vào tuyến tình cảm với nữ chính, còn đang thầm yêu nữ phụ? Tác giả sửa truyện đi!!!】 Một hình ảnh lướt qua đầu tôi, tôi hại nữ chính không thành, bị cả thế giới quay lưng, lạc lõng bước đi trong mưa đêm, cuối cùng bị xe tải đ âm thoi thóp bên vệ đường… Trời ơi! Thật quá mức. Còn kèm cả cảm giác đau! Tôi run rẩy lắp bắp: “Anh… anh ơi, em không lấy chồng nữa…” Ánh mắt âm trầm của người đàn ông ấy, bỗng bừng sáng.
Nuôi Dưỡng Thực tập sinh mới ở công ty đang theo đuổi tôi. Nhưng rồi tôi phát hiện ra cậu ta đang lén yêu một nữ đồng nghiệp khác. Tôi chỉ là tấm bình phong cho hai người họ. Cô đồng nghiệp kia ngoài mặt thì cổ vũ tôi, sau lưng lại cười nhạo tôi tự mình đa tình.
Cho Em Xem Chim Ngọc Trai Được Không? Tôi nghe nói học trưởng lạnh lùng Tạ Lẫm Châu nuôi một con chim ngọc trai, liền kiếm cớ nhắn tin riêng. “Anh ở đó không? Cho xem chim chút.” “Nghe nói chim ngọc trai kêu to lắm, có thật không?” Tôi thề! Nếu anh ấy không trả lời trong một phút, tôi sẽ từ bỏ! Thôi thì ba phút cũng được. Năm phút là giới hạn cuối cùng. Thực ra mười phút cũng… “Bzz.” Điện thoại bỗng rung lên. Cuối cùng, Tạ Lẫm Châu cũng trả lời tôi rồi! Chúng tôi vẫn còn cơ hội chứ nhỉ! “Hehe.” Tôi mỉm cười ngốc nghếch, mở điện thoại ra và… [Ừm.] Vâng, chỉ có đúng một chữ. Haha. Thì ra tôi diễn hài cho thiên hạ xem. Có lẽ, thực sự đã đến lúc tôi nên từ bỏ rồi. Tôi thở dài một tiếng, định kéo Tạ Lẫm Châu vào danh sách chặn, kết thúc thời kỳ theo đuổi điên cuồng này. Bỗng nhiên, trước mắt tôi xuất hiện một loạt dòng chữ: [Buồn cười chết mất, học trưởng tưởng cô gái muốn xem “chim” của anh ấy, khó khăn lắm mới tự thuyết phục bản thân chụp một tấm selfie trước gương, kết quả phát hiện là chim ngọc trai, sụp đổ luôn.] [Học trưởng không nói gì, chỉ mải miết chụp chim, còn là chim gì thì thôi cậu đừng bận tâm.] [Cô gái nhỏ vừa bỏ lỡ một cái “màu hồng”, haha…]
Tiểu Thư Đồng Của “Công Chúa Câm” “Công chúa câm” tuyển thư đồng, gia đình cử ta đi. Để dỗ dành, phụ thân còn cố ý nhét đầy thức ăn vào hành lý cho ta. Đến ngày kiểm tra, cung nữ hầu cận bên cạnh công chúa tên Hỉ Tước hỏi: “Trong sách như có Hoàng Kim Ốc.” Ta đáp: “Nào có da giòn heo sữa quay?” Ai ngờ bất ngờ thật, công chúa lại chọn ta. Ta bèn hỏi vì sao. Hỉ Tước đáp: “Công chúa nói cô thiếu đầu óc.” Ta: “???” Sau đó ta với công chúa ngủ chung một giường. Ta thắc mắc: “Cái gì cộm dưới lưng ta thế?” Công chúa cất giọng khàn khàn: “Im miệng.” Công chúa không phải câm sao?! Công chúa là nam nhân ư?!
Đợi Đến Ngày Em Quay Về Bên Anh Ảnh đế mới tham gia chương trình tình cảm đang hot, lúc tham gia trò chơi nhận yêu cầu gọi điện cho bạn gái cũ. Điện thoại kết nối, điện thoại của chuyên gia tâm lý đang ngồi một bên là tôi đột nhiên vang lên. Ảnh đế hơi mỉm cười, nụ cười như gió xuân nhưng lại có chút xấu xa: “Chị, sao chị không nhận điện thoại?” “Không phải chị nói sau khi chia tay vẫn có thể làm bạn sao?” Cứu mạng! Đây là lời có thể nói được sao? Trường quay yên tĩnh, bình luận trực tiếp nổ tung, tôi như muốn tan theo gió.
Chuyện Tình Mùa Đông Tôi đến bệnh viện nhổ răng khôn, bác sĩ là một anh chàng đẹp trai, nhìn còn có chút quen mắt. “Đau không?” Thuốc tê vừa tiêm vào, tôi cố nhịn đau: “Không đau.” Anh liếc tôi một cái, giọng điệu nhàn nhạt: “Cứng miệng với bạn trai cũ thì được, chứ với bác sĩ thì không cần thiết.”
Chàng Trúc Mã Của Tôi [Trúc mã size gap cực đại x Thanh mai nhỏ xinh yếu ớt] Tôi nắm chặt tay thanh mai trúc mã của mình, đầy tâm sự: “Tôi muốn tỏ tình với Sầm Duật, cậu thấy tôi nên làm thế nào?” Thanh mai trúc mã của tôi – Sầm Duật – chỉ vào mình: “Cậu hỏi tôi á?” Hắn “chậc” một tiếng, mặt đỏ lên: “Tôi khuyên cậu nói thẳng luôn đi.”
Ông Đây Mới Là Tình Duyên Của Em! Sau khi phẫu thuật laser mắt, tôi phát hiện mình có thêm một dị năng đặc biệt. Tôi có thể thấy được dây tơ duyên của mọi người. Tôi chủ động đi tìm chồng tương lai của mình, muốn nói cho anh biết sau này tôi với anh là vợ chồng. Vẻ mặt anh vô cùng lạnh lùng: “Cút xa tôi ra một chút.” Tôi: “?” Được, ngài đợi sau này truy vợ hỏa táng tràng đi nhé!
Đoá Hồng Kiều Diễm Giang Diên Thừa luôn chán ghét tôi, một mị ma quyến rũ. Trên du thuyền, tôi đã cố gắng hết sức, cơ thể nóng bừng, nhưng hắn vẫn thờ ơ. “Lại muốn sao? Chậc, cái thói thèm khát đến phát ghê.” Khi tôi trượt chân rơi xuống biển, hắn đang cùng một nữ minh tinh mới quen quấn quýt bên nhau. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trong một căn nhà gỗ trên một hòn đảo nhỏ. Trước mặt tôi là một người đàn ông với làn da rám nắng toát lên sức mạnh nguyên thủy. Hắn cởi trần, chiếc tạp dề ôm sát lấy vòng eo hẹp. Tôi nhìn chằm chằm lồng ngực vạm vỡ đầy cơ bắp của hắn, rồi chuyển sang chiếc bánh ngọt hình nam nhân ngư trong tay hắn. “Muốn ăn…” Người đàn ông nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh như diều hâu: “Ăn gì? Nói rõ ràng.” … Nửa tháng sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Giang Diên Thừa. “Không ăn sẽ ch*t sao?” Lúc này, người đàn ông với chiếc đuôi cá lộng lẫy đang đ*ên cuồng quấn lấy tôi, khàn giọng ra lệnh: “Ăn hết đi.” Hắn đột nhiên phát đ*ên, muốn san phẳng cả hòn đảo.
Ngày Đêm Nuông Chiều Ta đã cứu một mỹ nhân, đêm đêm cùng nàng đồng sàng cộng chẩm. Nàng lạnh, ta giúp nàng sưởi tay. Nàng đau, ta xoa bụng cho nàng. Cho đến khi ta bị đẩy xuống hóa yêu đàn, nàng nghênh gió bão lao đến. Ta nhìn bộ y sam bị gió thổi đến biến hình của nàng mà kinh ngạc. Hóa ra… đây lại là một nam nhân!
Hương Vị Tình Yêu 「Tôi có thể chạm vào đuôi của anh không?」 Tôi dè dặt hỏi sếp. Sếp đã say, dưới bộ vest sang trọng, ở phần cuối cột sống lộ ra một cái đuôi trắng mượt mà! 「Được.」 Tổng tài lạnh lùng vô tình, nhưng lúc này hai má anh lại đỏ ửng. 「Phương Tiểu Linh, em có thể chạm nào nó.」 Anh nói.
Hotboy Và Bạn Cùng Phòng Bạn cùng phòng là hot boy trường vừa có bạn gái mới, lớn hơn cậu ấy mười tuổi. Cậu ấy sợ gia đình không chấp nhận, bèn quyết định dẫn tôi – một người đàn ông – về nhà trước, giả vờ là yêu đương đồng tính để giảm bớt tiêu chuẩn của bố mẹ. Kết quả khi vừa vào nhà: Mẹ cậu ấy: “Con thích nam thì cứ nam đi, miễn là con vui vẻ là được.” Bố cậu ấy: “Được, đã ở bên nhau thì sống với nhau cho tốt là được.” Tôi: “?” Cái này cũng chấp nhận được sao? Thế giới này điên rồi à? —
Giam Cầm Ngọt Ngào Sau khi tát một anti-fan của idol, tôi bị anh trai bệnh kiều của cô ta bắt cóc. “Bé con, tay nhỏ quá, có thể dùng cả hai tay tát anh không?” Truyền thuyết về thái tử gia tàn bạo của cảng thành giờ đây lại đang dùng vẻ mặt khao khát nắn nắn tay tôi. Nhưng tôi không dám tát anh ta. Sau này, idol ngủ lại nhà tôi một đêm, hắn liền âm trầm giam tôi trong biệt thự trên đảo. Tôi tát hắn, đá hắn. Hắn hớn hở nhìn chằm chằm vào mắt cá chân tôi, mặt đầy dấu tay: “Sức nhỏ thế này, làm sao có thể khiến anh khóc đây?” Tôi mắng hắn biến thái, vô sỉ. Hắn làm như không nghe thấy, chăm chú nhìn môi tôi cười: “Lầm bầm cái gì thế? Muốn hôn à?”
Yêu Em Vô Điều Kiện Về cơ bản thì là: [Chiều người yêu vô điều kiện công x Ngốc nghếch vô tâm vô tri thụ] Ba tôi là một con Tỳ Hưu keo kiệt nổi tiếng ở Bắc Kinh, mẹ tôi thì là một cô nàng tham ăn khét tiếng của Bắc Kinh. Còn tôi thì khác. Tôi chẳng là cái gì cả! Theo lời mẹ tôi, tôi vừa lười, vừa tham ăn, lại còn keo kiệt, sau này nhất định sẽ chớt đói. Bà ấy quá nông cạn rồi. Hồi nhỏ tôi ăn chực ở nhà cậu, lớn lên thì ăn chực ở phòng ký túc xá, kiểu gì cũng có cái để ăn! Mà bạn cùng phòng của tôi, đúng là người tốt vô cùng. Ngày nào cũng mời tôi ăn cơm, mỗi bữa phải hai mươi món, còn giúp tôi giặt đồ, dọn dẹp phòng. Chỉ có một khuyết điểm nhỏ: Sợ bóng tối. Tối nào cũng phải ngủ chung với tôi mới chịu được!