Trang chủ Thể loại Ngọt Sủng

Ngọt Sủng

Phu Quân Lắm Chiêu

Phu Quân Lắm Chiêu Đêm trước khi hòa ly, Ngự sử đại nhân trúng độc mất trí nhớ. Sau khi tỉnh lại, vị Ngự sử lạnh lùng băng giá bỗng hóa thành tiểu yêu tinh bám người không buông. “Nàng là phu nhân của ta?” “Ta thật có phúc, cưới được phu nhân xinh đẹp như thế này.” “Phu nhân, ta đã sưởi ấm chăn cho nàng rồi, mau đến đây đi.” Ta: “…” Khi phát hiện ra thư hòa ly thư đã soạn sẵn, hắn kinh hãi đến tột cùng. “Phu nhân, ta đã làm sai điều gì? Nàng cứ nói, ta sẽ sửa hết.” “Có phải do ta hầu hạ phu nhân chưa đủ chu đáo không?” Ta: “…” Phải làm sao để nói cho hắn biết, mối hôn sự của chúng ta, vốn dĩ là giả?

Hoa Hoa Doanh Chí

Hoa Hoa Doanh Chí Sau khi viên phòng cùng vị phò mã lạnh lùng trầm ổn, ta—một thiếu nữ huyết khí phương cương—lại thèm khát thân thể của hắn. Phò mã thận trọng từ chối, cùng ta hòa ly. Hiện tại ta đã đăng cơ, thứ ta không có, ta nhất định phải đoạt lấy bằng mọi giá! Trước tiên, ta quyết định tìm một tuyệt thế thần tiên nam tử để giải khuây cái đã.

Sai Gả

Sai Gả Hôm trưởng công chúa xuất giá, lại trùng hợp gặp phải đoàn rước dâu của trạng nguyên lang. Trong lúc hỗn loạn, kiệu hoa của trưởng công chúa và vị tiểu thư nhà thương gia mà trạng nguyên lang định cưới lại bị hoán đổi. Khi mọi người phát hiện ra, cả hai bên đã nhập động phòng. Hoàng đế hạ chỉ: “Cứ để sai thành đúng, nếu không hài lòng thì tự nhận mình xui xẻo.” Và ta, chính là vị tiểu thư xui xẻo của nhà thương gia ấy!  

Thanh Mai Trúc Mã

Thanh Mai Trúc Mã Từ nhỏ tôi đã không thích Mạnh Đình. Cậu ấy lợi dụng việc nhỏ hơn tôi một tuổi để bắt nạt tôi. Tôi thề: “Khi lớn lên, tôi sẽ sinh một đứa con trai đặt tên là Mạnh Đình rồi bắt nạt nó thậm tệ!” Sau đó, cậu ấy nói thích tôi. Tôi cười lạnh lùng: “Cho dù trời có sụp xuống, tôi cũng không bao giờ thích cậu đâu!” Tức giận, cậu ấy lập tức đi du học nước ngoài. Năm trở về, cậu ấy nói: “Không phải chị nói muốn sinh một đứa con trai trùng tên với em sao? Đến đây nào.”

Sếp Tui Biến Thành Cún Rồi!

Sếp Tui Biến Thành Cún Rồi! Tôi đến nhà sếp để đưa tài liệu, một con cún đã mở cửa cho tôi. Đừng hiểu lầm, không phải là tui đang khịa ai đâu. Mà thật sự đã có một chú cún ra mở cửa thật á!

Một Đời Viên Mãn

Một Đời Viên Mãn Thái tử và Tấn vương đều yêu mến muội muội của ta. Nàng xinh đẹp, thông minh, hoạt bát, tinh thông mọi thứ, là quý nữ nổi bật nhất kinh thành. Để tránh tình cảnh huynh đệ tương tàn, hai người đều thối lui một bước. Cách bọn hắn lui một bước, lại là cầu cưới ta. Ta có vài phần giống nàng. Từ nhỏ, ta đã bị phụ thân và kế mẫu ghẻ lạnh, lớn lên trở thành bàn đạp cho muội muội và gia tộc. Dựa vào sự nhẫn tâm và thủ đoạn, ta trở thành nhiếp chính Thái hậu, hưởng thụ vinh hoa phú quý. Những kẻ từng hại ta, sau này đều chết dưới tay ta. Không ngờ, ta lại trọng sinh. Ông trời trêu ngươi, để ta phải làm lại một lần nữa. Được thôi, để bọn họ chết thêm một lần nữa vậy!

Như Ý Xuân

Như Ý Xuân Sau khi Tiêu Thành Cảnh đăng cơ, ta trở thành Quý phi. Hắn hứa với ta sinh cùng chăn ch3t cùng huyệt, đời này tuyệt đối không phụ ta. Kết quả, hắn quay lưng liền phong phi cho bạch nguyệt quang của hắn, còn lên kế hoạch trừ khử phụ thân ta. Sau khi bỏ trốn thất bại, ta ôm bụng khóc nức nở: “Con à, nếu không đầu thai vào bụng mẹ, làm sao đến cơ hội nhìn thế gian một lần cũng chẳng có.” Sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói lạnh lẽo: “Nàng ngày nào cũng nói những lời xúi quẩy này với hoàng nhi của trẫm?”

Xuyên Thành Vợ Nam Phụ Thâm Tình

Xuyên Thành Vợ Nam Phụ Thâm Tình Tôi vô tình xuyên vào vai “Bà xã plastic” của nam phụ thâm tình. Ban đầu hai người thỏa thuận rõ ràng, một năm sau sẽ ly hôn, nguyên chủ nhận được hai trăm triệu, còn anh ấy tiếp tục âm thầm chờ đợi nữ chính. Cả hai đều có tương lai sáng lạn. Nhưng nguyên chủ lại đem lòng yêu anh, không chịu ly hôn, cứ bám lấy mãi. Kết quả, chẳng được cái gì, tay trắng rời khỏi cuộc hôn nhân. Tôi vừa tiếc vừa giận, xỉu cái đùng. Mở mắt ra lần nữa, nam phụ thâm tình đang đứng cạnh giường bệnh, vẻ mặt lạnh tanh. “Cuộc hôn nhân này vốn chỉ là hợp đồng, tôi đã nói rồi, tôi có người trong lòng.” Tôi gật đầu như gà mổ thóc, niềm nở nói: “Boss, nghe nói người anh thích sắp sinh rồi, anh có cần em viết kế hoạch chăm sóc sau sinh không ạ?” Nam phụ thâm tình: ???

Trái Tim Hoàng Đế

Trái Tim Hoàng Đế Ta và đích tử của Đạm Bạc hầu là Liễu Ngọc có hôn ước do Thái hậu ban tặng. Chiếc khăn trùm đầu đỏ rực rỡ đung đưa trước mắt ta mấy canh giờ, mắt ta sắp nhức mỏi mà vẫn không thấy ai đến vén. Ta biết hắn đã có người trong lòng nên đã chuẩn bị sẵn tâm lý đêm nay sẽ lẻ bóng trong phòng không. Đến giờ Hợi, tiếng cười nói của khách khứa bên ngoài dần lắng xuống, cánh cửa phòng phát ra tiếng “Kẽo kẹt.” Liễu Ngọc vừa vén khăn trùm đầu của ta lên, đôi mắt ta đã bất ngờ bị trói lại bằng một dải lụa đỏ rực. Ta nghĩ, có lẽ hắn vì nể mặt Thái hậu nên bất đắc dĩ phải động phòng nhưng lại không muốn vì ta mà phản bội người trong lòng nên mới che mắt ta lại. Liễu Ngọc trói xong cũng không vội hành sự. Ta cũng thấy như vậy thì không cần phải đợi nữa, sự im lặng kéo dài đã khiến ta hơi buồn ngủ nhưng lúc này người bên cạnh lại đột nhiên cởi thắt lưng của ta ra, đè lên người ta. Ta tỉnh hẳn, trong lúc mơ màng, tay ta không biết nên để đâu, liền nắm chặt lấy tay Liễu Ngọc. Ta sờ thấy một chiếc nhẫn ngọc trắng, đó không phải đồ của Liễu Ngọc, cái cảm giác quen thuộc, dịu dàng và tinh tế truyền đến từ bàn tay cho ta biết, người đang ân ái với ta lúc này không phải là Liễu Ngọc mà là hoàng huynh của ta, đương kim thánh thượng.

Hai Kiếp Viên Mãn

Hai Kiếp Viên Mãn Thứ muội vì muốn thay thế ta gả vào Thanh Hà Thôi thị, không tiếc tự hủy hoại thanh danh, tư thông cùng Thôi thị lang. Phụ thân tin lời vu khống của nàng ta và di nương, đánh ta đến gần chết, sau đó bán ta cho một phú thương trung niên làm vợ kế. Sau khi thành thân, Thôi thị lang quân sủng thiếp diệt thê, thứ muội cuối cùng vì không có con, bị nhà chồng đuổi đến trang viên, kết cục thê thảm. Còn phú thương kia vài năm sau, nhờ có công phò tá vua mà được phong làm Hầu tước Dung Tuyền, ta cũng được ban cho danh hiệu Nhất phẩm phu nhân. Thứ muội ghen ghét, nàng giả vờ cầu xin ta giúp đỡ, dùng một nhát dao đâm vào chỗ yếu hại của ta. Khi mở mắt ra lần nữa, đã trở về ngày Thôi thị lang quân đến nhà ta. Lần này, thứ muội đã đổ thuốc vào trà rồi ép ta uống, cười đắc ý: “Nhất phẩm phu nhân, cuối cùng thì vận may trời cho này cũng đến lượt ta rồi. Trước khi thành thân mà thất tiết, ngươi hãy vào Thôi thị mà chờ chết đi.” Ta cố kìm nước mắt, chạy đến bên người nam nhân đã thống nhất thiên hạ ở kiếp trước: ” Cầu quân hầu thương xót ta.”

Matcha Và YanDere

Matcha Và YanDere Chồng tôi là thái tử gia Bắc Kinh, sau khi kết hôn với tôi, hắn ngày nào cũng tỏ ra lạnh lùng. Mẹ chồng nhìn không nổi nữa, nói với hắn: “Con cười một cái thì méo mặt luôn hay gì?” Nhưng chồng tôi lờ đi lời mẹ chồng, chỉ cắm mặt vào điện thoại, điên cuồng lướt lướt. Hơn nữa, sắc mặt cũng càng lúc càng đen. Không cần nói, chắc chắn là bạch nguyệt quang của hắn lại có tin gì mới rồi. Tôi thầm khinh thường trong lòng, một bạch nguyệt quang thôi mà cũng không giải quyết nổi, quá vô dụng. Vẫn là chim hoàng yến của tôi ngoan ngoãn, ngày ngày ở nhà chờ tôi. Thế là, tôi đỏ hoe mắt, vẻ mặt nhẫn nhịn quật cường, nói với mẹ chồng: “Mẹ, con không sao, chỉ cần chồng vui thì con thế nào cũng được. Con tin rằng, đàn ông chơi chán rồi cũng sẽ biết đường quay về nhà thôi.” Mẹ chồng đối với con dâu lộ ra vẻ mặt vừa hài lòng vừa xót xa, vì thế càng thêm bất mãn với con trai. Bố chồng tôi thậm chí còn la hét đòi oánh cho ông chồng tôi một trận. Chồng tôi cuối cùng cũng ngẩng đầu lên khỏi điện thoại, nhìn tôi chằm chằm. Tôi rụt rè nhìn hắn một cái, khẽ rụt người nép ra sau lưng mẹ chồng. Hắn cười nhẹ, đưa điện thoại cho tôi, nhẹ nhàng nói: “Vợ à, vừa rồi anh lấy nhầm điện thoại, cái này là của em.” !!!! (Warning: Nam nữ chính đều không phải người tốt, một đứa trà xanh, một đứa yandere, đi cạnh nhau là tuyệt phối)

Tình Mưu Đã Lâu

Tình Mưu Đã Lâu Tôi mất trí nhớ. Bệnh viện tra thông tin lưu trữ rồi gọi cho người thân. Người đó ăn mặc chỉnh tề, khí chất ngời ngời, đẹp trai hút hồn. Hắc. Chẳng phải đây chính là chồng tôi sao?

Tình yêu Hạt Dẻ

Tình yêu Hạt Dẻ Trong cuộc họp online. Trong lòng sếp đột nhiên xuất hiện một con mèo. Ánh mắt tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía tôi. Vì con mèo này, một phút trước còn đang ngủ say trong màn hình của tôi. Tôi đang định giải thích. Sếp tôi lại vỗ mông con mèo: “Ngoan, đi tìm mẹ đi.” …Tôi thăng luôn được rồi.

Gửi Nhầm Tin Nhắn Cho Thanh Mai Trúc Mã

Gửi Nhầm Tin Nhắn Cho Thanh Mai Trúc Mã Nửa đêm, tôi nhắn tin cho anh ta.【Có muốn đến nhà tôi xem Mimi không?】Tên độc mồm độc miệng kia ngập ngừng:【Em chắc chứ?】【Chắc chắn, mau đến đi!】Khi anh ta đến nhà, tôi hào hứng khoe con mèo hoang mình vừa nhặt được.“Nhìn này, Mimi! Siêu béo!”“…”Khuôn mặt vốn đang đỏ bừng của anh ta bỗng xanh mét.*Trong tiếng Trung, từ “咪咪” (Mimi) có hai nghĩa:Nghĩa thứ nhất: Tên mèo (cách gọi đáng yêu của mèo).Nghĩa thứ hai: Cách gọi ẩn ý chỉ vòng một của phụ nữ.

Bảo Bối Trong Tim

Bảo Bối Trong Tim Ngày Chu Cẩn hủy hôn với ta, bằng hữu của hắn hớn hở đến chúc mừng. “Cuối cùng cũng thoát khỏi con nha đầu thương hộ kia rồi!” Chu Cẩn đắc ý: “Các huynh đệ cũng vui mừng cho ta sao?” Mọi người lắc đầu: “Không phải, ngươi hủy hôn, chúng ta mới có cơ hội!” Nói rồi, mọi người kéo nhau đến nhà ta cầu thân.

Cho Em Xem Chim Ngọc Trai Được Không?

Cho Em Xem Chim Ngọc Trai Được Không? Tôi nghe nói học trưởng lạnh lùng Tạ Lẫm Châu nuôi một con chim ngọc trai, liền kiếm cớ nhắn tin riêng. “Anh ở đó không? Cho xem chim chút.” “Nghe nói chim ngọc trai kêu to lắm, có thật không?” Tôi thề! Nếu anh ấy không trả lời trong một phút, tôi sẽ từ bỏ! Thôi thì ba phút cũng được. Năm phút là giới hạn cuối cùng. Thực ra mười phút cũng… “Bzz.” Điện thoại bỗng rung lên. Cuối cùng, Tạ Lẫm Châu cũng trả lời tôi rồi! Chúng tôi vẫn còn cơ hội chứ nhỉ! “Hehe.” Tôi mỉm cười ngốc nghếch, mở điện thoại ra và… [Ừm.] Vâng, chỉ có đúng một chữ. Haha. Thì ra tôi diễn hài cho thiên hạ xem. Có lẽ, thực sự đã đến lúc tôi nên từ bỏ rồi. Tôi thở dài một tiếng, định kéo Tạ Lẫm Châu vào danh sách chặn, kết thúc thời kỳ theo đuổi điên cuồng này. Bỗng nhiên, trước mắt tôi xuất hiện một loạt dòng chữ: [Buồn cười chết mất, học trưởng tưởng cô gái muốn xem “chim” của anh ấy, khó khăn lắm mới tự thuyết phục bản thân chụp một tấm selfie trước gương, kết quả phát hiện là chim ngọc trai, sụp đổ luôn.] [Học trưởng không nói gì, chỉ mải miết chụp chim, còn là chim gì thì thôi cậu đừng bận tâm.] [Cô gái nhỏ vừa bỏ lỡ một cái “màu hồng”, haha…]

Tiếu Hồng Trần

Tiếu Hồng Trần Từ khi đôi mắt không còn nhìn thấy, ban đêm, ta chỉ có thể nắm chặt đai lưng, áp sát vào tường mà ngủ. Nửa đêm, có người bò lên chăn ấm của ta. Ta sợ đến mức tim đập thình thịch. Mẹ nó, thật sự có người leo lên giường sao?! Ta giơ tay đẩy một cái, rồi chỉ ra ngoài, nhỏ giọng nhắc nhở: “Này, ngươi trèo nhầm giường rồi. Phu quân ta ngủ ở gian phòng phía đông nam bên ngoài.” Người kia nén giọng, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi đúng là rộng lượng.” Giọng nói này quen thuộc đến lạ. Hóa ra là phu quân ta à. Thế thì càng phải nắm chặt đai lưng hơn rồi.

Chú Thỏ Lực Điền Của Tôi

Tuổi trẻ bồng bột, tôi điền giới tính tài khoản là nam, kết quả là cô bạn gái ngọt ngào đã trò chuyện suốt hai năm nay rủ tôi gặp mặt. Để không phải hối tiếc, tôi đội tóc giả, lót miếng đệm giày tăng chiều cao, mặc trên người bộ đồ nam cực ngầu, rồi đến địa điểm hẹn. Sau đó tôi thấy “Thiên Thố Tương” cao một mét tám, mặc váy Lolita viền ren trắng hồng, nụ cười gượng gạo. Tôi: “…” Không phải, tôi tưởng em là tiểu bạch thỏ, hóa ra em là thỏ Bắc Cực à?!

Đầu Bạc Răng Long

Đầu Bạc Răng Long Phu quân đã xa nhà mười năm của ta đã làm đại tướng quân, đón cả nhà đi hưởng phúc. Vừa đến kinh thành, quận chúa của vương phủ đã chặn chúng ta lại, lớn tiếng nói: “Tướng quân và ta hai người lưỡng tình tương duyệt, nếu ngươi biết điều thì tự hạ mình làm thiếp, bản quận chúa sẽ thưởng cho ngươi một bữa cơm.” Tổ mẫu, bà mẫu, đại cô, tiểu cô nói giọng kinh thành không chuẩn, mắng chửi nàng ta đến mức đầu rơi máu chảy. Ta đỏ hoe mắt nghĩ, nếu tên khốn đó có hai lòng, ta sẽ cuốn gói về quê, tiếp tục làm công việc buôn bán nhỏ của mình. Nhưng không ngờ cái miệng của hắn, tựa như đuôi ong đất, độc như rắn. Còn ta thì…

Tất Cả Vì Nàng

Tất Cả Vì Nàng Năm đó, ta vì dung mạo quá mức xuất chúng mà bị bán vào thanh lâu lớn nhất kinh thành – Bách Hoa Lâu. Ngày xuất các, Lục Hoài Chi, kẻ vốn luôn lạnh lùng kiêu ngạo, lại gọi ta ba lần. Hắn si mê ngắm nhìn, bàn tay mơn trớn bên eo ta. “Ngoan một chút, gia chưa bao giờ chạm vào thứ dơ bẩn.” “Nếu hầu hạ gia thật tốt, gia sẽ đón ngươi vào phủ.” Ta vội vàng gật đầu, giả bộ ngoan ngoãn nịnh nọt. Nhưng ngay khi lấy lại được khế ước bán thân, ta lập tức thu dọn hành lý, bỏ trốn không chút do dự. Năm năm sau, hắn xách kiếm xông vào tân phòng của ta. Đôi mắt đỏ ngầu, từng bước ép sát. “Nàng lừa ta.” “Tướng công của nàng chỉ có thể là ta!”