Trang chủ Thể loại Ngọt Sủng

Ngọt Sủng

Sau Khi Xuyên Thành Người Qua Đường, Nam Chính Phụ Thi Nhau Leo Giường Ta

Sau Khi Xuyên Thành Người Qua Đường, Nam Chính Phụ Thi Nhau Leo Giường Ta Đêm đầu tiên xuyên không, phản diện leo lên giường của ta. Rồi đối diện với nam chính cùng nam phụ trùng hợp làm sao cũng đang nằm trên đó. Hắn im lặng hồi lâu: “Dịch qua chút, cho ta chỗ với.” Nam chính: “Không còn chỗ đâu, thật sự không còn chỗ.” Ta nhìn ba gương mặt mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười trước mắt. “Ta cảm thấy còn có thể chen thêm được mà.”

Em Thích Anh Nhất Thế Giới Này

Em Thích Anh Nhất Thế Giới Này Trúc mã chê tôi dính người. Sau đó để người mắc bệnh đói cảm giác (*) là tôi ở lại trong phòng học. (*) hay còn gọi là touch starvation/skin hunger: một căn bệnh tâm lý, có thể liên quan đến sự thiếu an toàn. Trạng thái được mô tả bởi hội chứng đói da thường đề cập đến trạng thái một cá nhân rất mong muốn được chạm vào, tiếp xúc da với người khác và mong muốn được chạm vào. Để làm dịu căn bệnh, tôi nắm lấy cổ tay bạn cùng bàn u ám sợ xã hội của mình, khó khăn nói: “Xin cậu… để mình nắm một chút.” Hai tay anh đỏ bừng nhưng vẫn mặc cho tôi đụng chạm. Sau này trúc mã đỏ mắt chặn tôi lại chất vấn: “Tại sao một tháng này cậu không đến tìm tôi?” Tôi nhìn về phía bạn cùng bàn đang ngoan ngoãn chờ mình, giọng nói hoang mang: “Tôi có bạn trai rồi, tìm cậu làm gì chứ?” Trúc mã lập tức phát điên.

Một Cú Ngồi, Rơi Vào Tim Anh

Một Cú Ngồi, Rơi Vào Tim Anh Năm tôi béo nhất, chỉ với một cú ngồi đã khiến tên đầu gấu trường bật khóc. Càng thấy hắn khóc, tôi càng hưng phấn, vắt một chân qua, ngồi hẳn lên hắn rồi lắc lư vài cái. Cứng ngắc, khó chịu thật. Từ đó, cứ thấy tôi là hắn chạy mất dạng. Ba năm sau, trong buổi họp lớp, mọi người đùa: “Giờ Khánh Yên chắc không thể ngồi đè làm Châu Triết khóc nữa đâu nhỉ? Xinh đẹp thế này trèo lên người người khác không chừng người khác còn cười.” Hắn hơi nghiêng người về phía trước, vắt chân chữ ngũ. Cả người tôi nóng ran, mặt đỏ bừng đến tận cổ.

Sau Khi Chồng Yêu Bị Mắng

Sau Khi Chồng Yêu Bị Mắng Lúc nhận phỏng vấn, phóng viên hỏi tôi: “Kết hôn với nhà vô địch cờ vây thế giới bạn có hạnh phúc không?” Tôi chân thành trả lời: “Mỗi lần đợi anh ấy về ăn cơm, tôi đều phải chờ hai tiếng đồng hồ.” Ngay sau khi cuộc phỏng vấn được đăng tải, hashtag #Thiên tài cờ vây nổi tiếng Hứa Sâm không cho vợ lên bàn ăn cơm# nhanh chóng lên top tìm kiếm. Còn có người nhiều chuyện nói Hứa Sâm có ánh trăng sáng, tôi chỉ là thế thân của ảnh hậu Từ Vi. Khoảnh khắc Từ Vi “lỡ tay” dùng nick chính thích bài đăng đó, toàn thể cư dân mạng đoán tôi là kẻ thứ ba đầy mưu mô cướp vị trí chính thất. Sau đó tôi và Hứa Sâm tham gia một show tình cảm vợ chồng. [Tôi muốn xem kẻ thứ ba cướp cuộc sống của người khác sau sẽ sống như thế nào!] Thế nhưng dưới ống kính, người đàn ông mà mọi người cho rằng sẽ lạnh lùng lườm nguýt tôi lại bám lấy tôi hệt một chú cún con. Vừa về nhà sau trận đấu liền dính lấy tôi: “Ba triệu tiền tiêu vặt tháng này có đủ không em? Nếu không đủ thì bảo anh, anh còn một triệu tiền thưởng hôm nay nữa.” Anh ấy sau khi chơi cờ hơn chục tiếng mới được chợp mắt ngủ bù nên không muốn ăn cơm, tôi không có cách nào khác đành uy hiếp anh ấy dậy ăn: “Anh không ăn thì em cũng không ăn đâu đấy nhé.” Cư dân mạng rơi vào trầm mặc. [Đây gọi là không cho lên bàn ăn cơm ý hả?] [Sao bảo Hứa Sâm không yêu thương gì cô ấy, mỗi tháng ba triệu tiền tiêu vặt, rồi là đến đoạn không thương chưa?] [Chết tiệt! Nếu chồng tôi cũng cho tôi ba triệu tiền tiêu vặt mỗi tháng, đừng nói là có ánh trăng sáng! Anh ta mà ngoại tình… tôi còn đặt khách sạn giúp cho!]

Luật Sư Cưng Chiều Vợ Nhỏ

Luật Sư Cưng Chiều Vợ Nhỏ Tôi gây họa rồi! Lén lái chiếc Maybach của chồng ra ngoài rồi tông phải một chiếc Porsche. Lại còn để anh ấy dọn đống rắc rối giúp mình, vì thế nên tôi tự giác đứng vào góc tường chịu phạt. Anh tháo kính, day day sống mũi, giọng bình thản: “Dù là trẻ con, làm sai cũng phải bị phạt.” Tim tôi đập thình thịch. Mỗi lần anh tháo kính, tôi đều biết anh sẽ hôn mình. Nhưng nếu anh bắt đầu tháo đồng hồ… thì tôi tiêu thật rồi! Bây giờ chạy còn kịp không nhỉ?

Con Thuyền Muộn

Con Thuyền Muộn Bạn trai cũ bất ngờ tới dạy thay, tôi hoàn toàn phát điên, kéo theo cả nhỏ bạn thân cùng hú hét. 【Vài năm không gặp, anh ta thành trai đẹp mông cong da mịn rồi! Muốn sờ quá đi!】 Trên bục giảng, Lục Hành Chu do dự một lát, rồi khoác lại chiếc áo khoác. 【Ơ sao lại mặc áo rồi? Thật khiến người ta lạnh lòng mà. Trong lớp rõ ràng có lò sưởi mà, chẳng lẽ anh ta… thận yếu?】 Lục Hành Chu ho nhẹ một tiếng, rồi lặng lẽ cởi áo khoác. Tôi hoàn toàn không nhận ra, tiếp tục làm loạn với bạn thân. 【Sao không trả lời? Hả? Mau lên!】 Mãi sau này, khi bị Lục Hành Chu chặn lại trên sofa, giọng khàn khàn quyến rũ, anh cũng hỏi tôi một câu y chang: “Không nói gì à? Hửm? Muốn nhanh lên sao?”

Về Bên Anh

Về Bên Anh Con trai tôi lái chiếc xe đồ chơi chạy loạn khắp nơi, không may làm trầy xước một chiếc Maybach. Từ trên xe bước xuống một người – không ngờ lại là bạn trai cũ của tôi. “Cái thói hễ có chuyện là lái xe xả giận này, y hệt em hồi trước.” “Anh còn dám nói em à? Lái xe tệ như vậy, rõ ràng là cùng khuôn đúc với anh!” Vừa dứt lời, nét mặt lạnh lùng của anh lập tức biến mất. Còn tôi thì chết sững tại chỗ. Giờ mà rút lại lời, liệu có kịp không?

Mối Tình Cơm Chiên

Mối Tình Cơm Chiên Sếp gọi điện nửa đêm gọi điện yêu cầu tôi tăng ca làm thêm giờ. Trong cơn bốc đồng, tôi đã xin nghỉ việc. Không muốn tiếp tục làm một nhân viên pán mình cho tư bản nữa, tôi quyết định đi bán cơm chiên. Không ngờ lại gặp được nam thần mình thầm thương trộm nhớ suốt thời cấp ba… Tôi nhìn anh ấy chăm chú một lúc, rồi vung cái muôi sắt lớn hỏi: “Muốn thêm trứng hay giăm bông?”

Sếp Tôi Là Thẳng Nam

Sếp Tôi Là Thẳng Nam Nửa giờ trước, để giữ thể diện, tôi đã gửi cho bạn trai cũ một tấm ảnh của sếp kèm theo tin nhắn: “Chồng tôi.” Ai ngờ đến lúc công ty họp, máy tính của tôi lại được kết nối với màn hình lớn. Tệ hơn nữa, tôi lỡ tay mở trúng lịch sử trò chuyện với bạn trai cũ. Cả phòng họp lập tức rơi vào im lặng. Tôi đứng đó, xấu hổ muốn độn thổ. Tôi quyết định từ chức. Sếp chỉ nhìn tôi, khóe môi cong lên đầy ẩn ý: “Vợ à, em định nghỉ ở nhà làm nội trợ toàn thời gian cho tôi đấy à?”

Tiểu Ác Long

Tiểu Ác Long Ta là một con ác long mù lòa, lại còn đang mang thai, mà chẳng biết cha đứa bé là ai. Vấn đề là, làm gì có con rồng đực nào có thể sinh trứng chứ? Vậy mà, công chúa câm mà ta bắt về lại đột nhiên mở miệng: “Xin lỗi, đứa bé trong bụng ngươi là của ta…” Sợ ta không tin, nàng kéo tay ta, chậm rãi vén váy lên… Khoan đã, cảm giác này—chẳng lẽ công chúa cũng có của quý sao?? Đầu óc ta như nổ tung.

Cố Nhân Tâm

Cố Nhân Tâm Năm thứ ba làm hoàng hậu, cuối cùng ta cũng chết tâm. Phu quân phong ta làm hậu, nhưng đêm đêm lại nghỉ tại cung của quý phi. Con ta ở ngay dưới gối, nhưng lại mong mẹ mình là người khác. Một liều thuốc giả chết, ta thành toàn cho bọn họ. Sau này gặp lại trên phố, cha con họ đều đỏ hoe mắt: “Cùng trẫm trở về, ngươi vẫn là hoàng hậu của trẫm.” “Mẫu thân không cần nhi tử nữa sao!” “Kẻ lừa đảo từ đâu tới?” Ta ôm chặt hài tử trong tay, nhìn họ bằng ánh mắt xa lạ: “Ta chưa từng sinh hai đứa bé?!”

Những Năm Tháng Trồng Dưa Ở Quê Nhà

Những Năm Tháng Trồng Dưa Ở Quê Nhà Sau khi tốt nghiệp mà không tìm được việc làm, tôi trở về quê nhà, tiếp quản 200 mẫu ruộng dưa hấu của gia đình. Nửa đêm, có người gõ cửa: “Ngươi thấy ta giống người hay giống yêu quái?” Tôi mỉm cười: “Tôi thấy anh giống một cộng sự tốt, ngày nào cũng có thể giúp tôi trông dưa.” Về sau, anh vừa lầm bầm mắng chửi vừa giúp tôi canh dưa, đuổi nhím đi.

Hết Mình Cũng Chỉ Vì Em

Hết Mình Cũng Chỉ Vì Em Trong giờ học, tôi cố tình nhắn tin cho vị giáo sư dạy thay: “Chồng à, tối nay có thể ‘bịch bịch bịch’, nhưng mà chỉ cần anh cười thôi là coi như vô hiệu.” Khóe môi người đang đứng trên bục giảng khẽ cong lên. … Tối đó, tôi tức giận mắng anh không tuân theo luật chơi. Giáo sư thì chậm rãi mở một hộp bcs siêu mỏng 0.01 mới toanh. “Anh cười rồi thì đúng là vô hiệu thật mà.” Tôi: “??”

Nhật Ký Hắc Hóa Của Tạ Tiểu Cẩu

Nhật Ký Hắc Hóa Của Tạ Tiểu Cẩu Sau khi cứu rỗi thành công nam chính Yandere. Ta hỏi: “Có thể cho ta làm hoàng hậu không?” Tạ Ngộ Triều im lặng không nói. Vì vậy ta bỏ mặc hắn, giả chết trở về thế giới ban đầu. Tay trái trà sữa tay phải gà rán, một mạch đánh lên trận thăng hạng năm mươi sao. Hệ thống đột nhiên phát ra cảnh báo: [Nhiệm vụ thất bại, nam chính đã hắc hóa, xin hãy lập tức trở về thế giới ban đầu để cứu rỗi lần thứ hai!] Ánh sáng trắng lóe lên, ta ngậm ống hút trở về thế giới nhiệm vụ. Đây là năm thứ năm sau khi ta chết, Tạ Ngộ Triều cũng đã trở thành bạo quân khiến người ta nghe tiếng mà sợ mất mật. Thanh kiếm dài lạnh lẽo trong tay hắn kê ngang cổ ta: “Hừ, lại đến thêm một đồ giả.” “Trẫm ghét nhất chính là khuôn mặt này, nói đi, thích chết kiểu gì?”

Mỹ Nhân Sườn Xám Và Côn Đồ Áo Vest

Mỹ Nhân Sườn Xám Và Côn Đồ Áo Vest Tôi bị gia đình đón về từ vùng quê Giang Nam. Ngay khi vừa bước chân vào cửa, em gái cùng cha khác mẹ đã cười khẩy khi thấy tôi mặc sườn xám, buông lời mỉa mai như thể tôi vừa bước ra từ triều Thanh, thậm chí còn hỏi tôi có bó chân không. Tôi chỉ mỉm cười không đáp, nhẹ nhàng pha trà, dịu dàng đưa tách trà đã bị tôi lén bỏ thuốc xổ cho nó.

Mẹ Kế Ác Độc Không Sụp Đổ Nhân Thiết

Mẹ Kế Ác Độc Không Sụp Đổ Nhân Thiết Xuyên thành mẹ kế độc ác, để không sụp đổ hình tượng,Mỗi ngày tôi đều sai con trai lớn bóc tôm, con trai thứ pha trà, con gái út đấm lưng.Cho đến nửa tháng sau, nam chính trở về nhà.Tôi đã chuẩn bị sẵn hành lý, chờ bị đá ra khỏi cửa.Không ngờ, con trai lớn lại nói:“Ba, ba cũng đừng rảnh rỗi nữa, mau vào trải giường cho mẹ đi.”Tôi: ?

Hoàng Thượng Sủng Xuân Hỉ

Hoàng Thượng Sủng Xuân Hỉ Ta là nha hoàn béo của hoa khôi giáo phường. Ngày hoa khôi bỏ trốn, đông gia bắt ta phải làm Hoa nương. Ngày tháng khổ sở, ta lén trèo tường vào ban đêm. Dưới tường có một công tử tuấn tú, thấy ta thì liền chống thuyền, muốn ra khơi. Ta vác hắn lên vai, trèo qua tường, chiếm giường của hắn mà ngủ. Một đêm rầm rầm vang dội, từ đó ta trở thành thị thiếp nhỏ của Thái tử. Sau khi Thái tử đăng cơ làm Hoàng thượng, muốn ta làm nương nương. Ban đêm ta lại lén trèo tường, hắn liền ôm ta vào lòng. “Trẫm đã hứa kiếp này cùng nàng gắn bó, ái phi cớ sao lại trèo tường lần nữa?” Ta nước mắt lưng tròng: “Trong cung đường quá xa, Hoàng thượng quá mạnh bạo, thịt trên người thần thiếp chẳng giữ được.” Hắn liền cười càn rỡ: “Trẫm chính là sói tham ăn!”

Bích Đào Tại Lân Gia

Bích Đào Tại Lân Gia Ta muốn cùng tướng công hòa ly. Bây giờ chàng đã là Thám hoa lang, làm sao có thể nhớ đến thê tử tào khang của mình nữa chứ? Chàng muốn cưới Công chúa, làm phò mã, trở thành rể quý, làm sao chàng có thể nhớ tới một tú nương như ta?

Trọn Kiếp Bên Người

Trọn Kiếp Bên Người Ngày thái tử đăng cơ, ta bắt gặp hắn và tội thần chi nữ Thẩm Kiều quấn quýt bên nhau trên giường. Hắn đứng chắn trước Thẩm Kiều, trầm giọng nói: “Ta và Kiều Kiều quen biết từ nhỏ, không đành lòng nhìn nàng ấy bị biếm thành quan kỹ. Nàng là hoàng hậu, nên có lòng bao dung.” Ta không nói một lời, xoay người rời đi. Về sau, phụ thân ta dốc lòng phò trợ Bùi Hành ngồi vững trên ngai vàng, nhưng hắn lại vu cáo phụ thân ta tội mưu phản. Ngày đó, máu chảy khắp phủ thừa tướng. Ta bị đánh chết bằng loạn côn nơi hậu cung. Thẩm Kiều giẫm lên mặt ta, cười lạnh: “Lâm Tiêu Tiêu, ai bảo phụ thân ngươi tố cáo phụ thân ta mưu phản, đây chính là báo ứng của các ngươi!” Hai tháng sau, thanh mai trúc mã Mộ Cẩn An của ta, khởi binh tạo phản, máu nhuộm hoàng cung. Ngũ hoàng tử bước qua xác Bùi Hành và Thẩm Kiều, lên ngôi hoàng đế. Nhưng Mộ Cẩn An lại tự vẫn trước mộ phần của ta. Hắn nói: “Tiêu Tiêu, đừng sợ, ta đến để bầu bạn với nàng đây.” Khi mở mắt lần nữa, ta trở về ngày sinh thần năm mười tám tuổi. Hoàng đế mỉm cười hỏi ta: “Tiêu nhi, con muốn một phu quân như thế nào?”  

Chanh Đường Mùa Hạ

Chanh Đường Mùa Hạ Ngày họp lớp, biết được tôi đang tìm việc, đám bạn cùng lớp cũ nhao nhao đặt câu hỏi, tạo lập một phòng phỏng vấn thử cho tôi: “Nếu như chúng tôi thuê bạn, bạn sẽ mất đi điều gì?” “Làm thế nào để bán được giày cao gót cho nàng tiên cá?” “Đại não của bạn có màu sắc gì?” …… Sao toàn hỏi mấy cái câu đi ngược lại với loài người vậy? Vòng phỏng vấn mô phỏng vẫn tiếp tục: “Nếu như có năm vị lãnh đạo, nhưng chỉ có bốn cái ghế, phải làm như thế nào?” Não tôi bắt đầu ong ong, mở miệng xà lơ: “Nếu như là lãnh đạo giống như Kỷ Tự Hoài, vậy để người đó trực tiếp ngồi lên đùi tôi là xong rồi còn gì?” Lời vừa ra khỏi miệng, phía sau lưng đã truyền đến một âm thanh trầm thấp. “Hửm?” “Em chắc chưa?” ? ! !