Trang chủ Thể loại Ngọt Sủng

Ngọt Sủng

Tiểu Rùa Yêu Ngốc Nghếch

Tiểu Rùa Yêu Ngốc Nghếch Ta là một con rùa yêu ngốc nghếch. Sau khi biến thành hình dạng con người, ta được dâng lên làm tiểu thiếp cho nhà Nhiếp Chính Vương. Đêm đó, ta quấn chăn kín mít, gào mồm khóc lớn: “Đừng, đừng ăn thịt ta mà, thịt rùa không ngon đâu …” Nhiếp chính vương mặt không biểu tình hỏi: “Thế sao ngươi lại không trốn đi?” Ta sụt sịt mũi, đau khổ đáp: “Nhưng .. nhưng mà ta lười di chuyển lắm T–T”

Chim Di Trú Trở Về

Chim Di Trú Trở Về Sau buổi hòa nhạc, trong phần livestream đặc biệt, khi được hỏi lý do bước chân vào showbiz, tôi suy nghĩ một lúc: “Vì bạn trai cũ.” Cả mạng xã hội bùng nổ. “Vậy chắc anh ấy rất tuyệt vời rồi, mới khiến Nhan Nhan của chúng ta mãi không quên như thế.” Tôi khẽ cười: “Cũng không hẳn, chủ yếu là vì lúc chia tay anh ta buông lời cay nghiệt: ‘Đừng để tôi nhìn thấy em nữa.'” Netizen: “???”

Hương Thôn Diễm Tình

Hương Thôn Diễm Tình Ta là một nữ thợ săn, chỉ tốn mười lạng bạc đã cưới được Tiêu Truy – một công tử nhà quan bị lưu đày. Đêm tân hôn, ta vén khăn che mặt hắn, chỉ thấy gương mặt đầy giận dữ: “Ta biết mình là phận ở rể, nhưng có nhất thiết phải làm nghi lễ đảo lộn nam nữ đến thế không?” “Dù ở đâu ta cũng là kẻ vô dụng nhất, vậy thì đêm động phòng hoa chúc này, nàng tự lo đi!” Ta nuốt nước bọt, chợt nhớ đến bức tranh nhỏ mà vợ trưởng thôn đã nhét cho. Trong lòng khao khát có con đã chất chứa đầy cả một sọt rồi.

Yêu Thầm Thầy Châu

Yêu Thầm Thầy Châu Tôi kết hôn chớp nhoáng với một giảng viên đại học. Nửa tháng sau khi kết hôn, không chịu nổi sự lạnh nhạt của anh ta, tôi hối hận rồi. Cắn răng đề nghị ly hôn: “Tôi cảm thấy… chúng ta không hợp…” Anh ta lại lạnh mặt, ép tôi xuống dưới thân, giọng khàn khàn: “Chưa thử mà đã biết không hợp sao?”

Hoa Hồng Rực Rỡ

Hoa Hồng Rực Rỡ “Bạch nguyệt quang của anh quay về rồi, tôi nhường chỗ.” Tôi nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt với vẻ mặt u ám, nói. “Được thôi.” Anh bỗng nhiên cười, như bầu trời xanh rạng rỡ sau cơn giông, đôi mắt sâu thẳm như xoáy nước khóa chặt lấy tôi. “Nhưng trên hợp đồng của chúng ta vẫn còn hạn đến tháng sau, nếu em muốn đi sớm.” Anh đột nhiên vươn tay kéo tôi lại, bàn tay rộng lớn giữ chặt eo tôi, khiến tôi không thể trốn thoát. “Phiền em trả trước phí vi phạm hợp đồng đã.” Tên khốn này. Mãi đến một tháng sau, khi nhìn thấy Bạch Chấp trong cơn say, tôi mới biết “bạch nguyệt quang” mà anh mãi không quên, hóa ra tôi chưa từng gặp qua.  

Phù Tuyết Chi Tình

Phù Tuyết Chi Tình Ta và Thôi Lẫm là một đôi oán lữ. Ta căm ghét thân phận giao nhân của hắn, thường xuyên nhục mạ hắn. “Ta cực kỳ ghét cái đuôi giao của ngươi, vừa ướt át vừa dính nhớp, chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là ta ác mộng suốt đêm!” Thế nhưng dòng chữ giữa không trung lại bảo ta rằng, ngày mai Thôi Lẫm sẽ giam cầm ta, mặc sức nhục mạ, làm những chuyện mà hắn vẫn luôn muốn làm. Ta chấn kinh đến cực điểm—rõ ràng đã nói là kẻ thù không đội trời chung, hắn vậy mà lại muốn… ngủ với ta?! Nhìn ánh chiếm hữu ẩn giấu nơi đáy mắt hắn, lời mắng đến bên miệng lại khẽ đổi hướng. “Mỗi lần thấy ngươi là ta lại buồn nôn buồn ói… phu quân à… ta chẳng lẽ đã mang thai rồi?” “Thật ra cái đuôi của ngươi cũng đẹp đấy, cho ta sờ thử được không?”

Mù Mắt Vì Sáu Múi Rồi!

Mù Mắt Vì Sáu Múi Rồi! Xuyên không về những năm 80, tôi thành đứa bị cả thế giới ghét. Ba mẹ chẳng thương, em gái thì suốt ngày khiêu khích, ngay cả vị hôn phu cũng chán ghét tôi. Lấy cớ lo cho tương lai tôi, họ định gả tôi cho một gã đàn ông quê mùa thô kệch. Cô gái mà tôi nhập vào vì chuyện đó mà nhảy sông, làm ầm lên một trận. Tôi quyết đi tìm anh ta để hủy hôn. Nhưng vừa thấy người thật—vai rộng eo thon, cao 1m93, mồ hôi lấp lánh trên lưng… Cái gì mà đàn ông quê mùa, rõ ràng là gu chồng lý tưởng của tôi mà! “Cô tìm tôi để hủy hôn?” Tôi lắc đầu như quạt máy: “Cưới! Cưới ngay! Cưới liền lập tức!”

Hạt Dẻ Mật Ong

Hạt Dẻ Mật Ong Tôi mất trí nhớ vào năm thứ 4 bỏ chạy khi đang mang thai. Tôi gửi tin nhắn cho tất cả các người yêu cũ: “Hình như tôi mới có một đứa con nè, anh nghĩ có khả năng đứa bé là của anh không?” Thái tử kiêu ngạo khó bảo giới thượng lưu Bắc Kinh đăng ảnh thông báo tin vui lúc 3 giờ sáng: “Vui mừng có con gái yêu.” Nam diễn viên nổi tiếng chưa từng có tin đồn tình ái cũng đồng thời đăng bài: “Từ nay là gia đình 3 người rồi.” Nghệ sĩ piano lạnh lùng chưa bao giờ dùng mạng xã hội cũng vội vã đăng ký tài khoản để khoe ảnh con: “Bé con nhà tôi.” Netizen: “Sao tôi thấy con gái của họ trông hơi giống nhau nhỉ?” “Có vẻ là cùng một bé hay sao á.” “Không chắc, để xem thêm.”

Lỡ Mang Thai Với Cậu Nhỏ

Lỡ Mang Thai Với Cậu Nhỏ Cậu nhỏ ép hỏi tôi đứa bé là của ai? Tay tôi run rẩy, bấm gọi cho “người đàn ông hoang dã” kia. Thế nhưng… tiếng chuông điện thoại lại vang lên ngay bên cạnh. “… Gọi… nhầm rồi…” Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt điển trai của anh, khuôn mặt của… Tần Mặc. Trong lòng như sóng lớn cuộn trào.

Nhầm Phu

Nhầm Phu Công chúa yêu phu quân của ta, trùng hợp thay, ta lại vừa ý phò mã. Liếc nhau, chúng ta cùng cười một tiếng, ăn ý nắm tay, vậy thì đổi đi. Công chúa vội ghé sát tai ta, nói nhỏ: “Ngày mai.” Ta xoa xoa tay, ánh mắt liếc qua phò mã, tà mị cười một tiếng: “Đêm nay.”

Nam Thần Đã Mưu Tính Từ Lâu

Nam Thần Đã Mưu Tính Từ Lâu Sếp đến nhà tôi chúc Tết, lại bị ba mẹ tôi tưởng nhầm là… đối tượng xem mắt. Anh ấy chặn tôi ngay trước cửa phòng, giọng lạnh đến thấu xương: “Công ty có quy định cấm yêu đương, cô quên rồi à?”

Chanh Đường Mùa Hạ

Chanh Đường Mùa Hạ Ngày họp lớp, biết được tôi đang tìm việc, đám bạn cùng lớp cũ nhao nhao đặt câu hỏi, tạo lập một phòng phỏng vấn thử cho tôi: “Nếu như chúng tôi thuê bạn, bạn sẽ mất đi điều gì?” “Làm thế nào để bán được giày cao gót cho nàng tiên cá?” “Đại não của bạn có màu sắc gì?” …… Sao toàn hỏi mấy cái câu đi ngược lại với loài người vậy? Vòng phỏng vấn mô phỏng vẫn tiếp tục: “Nếu như có năm vị lãnh đạo, nhưng chỉ có bốn cái ghế, phải làm như thế nào?” Não tôi bắt đầu ong ong, mở miệng xà lơ: “Nếu như là lãnh đạo giống như Kỷ Tự Hoài, vậy để người đó trực tiếp ngồi lên đùi tôi là xong rồi còn gì?” Lời vừa ra khỏi miệng, phía sau lưng đã truyền đến một âm thanh trầm thấp. “Hửm?” “Em chắc chưa?” ? ! !

Một Đời Một Kiếp Đôi Người

Một Đời Một Kiếp Đôi Người Khi Hoắc Phất Quang cưới ta, cả kinh thành đều than thở rằng hắn thật đáng thương. Tiểu tướng quân từng phong lưu phóng túng, nay gãy chân, còn phải cưới một nữ đao phủ thô kệch như ta. Sau này, Hoắc Phất Quang cuối cùng cũng rửa sạch oan khuất, quyền thế còn hơn xưa. Quận chúa từng có hôn ước với hắn lại tìm đến cửa, nói rằng ta không xứng với hắn. Ta nghe vậy chỉ gật đầu, dù sao năm xưa hôn sự của ta và Hoắc Phất Quang vốn chỉ là trò đùa ác ý của kẻ thù hắn. Thế là ta vác đao quỷ đầu định rời đi. Nhưng chợt nhìn thấy nam nhân vốn luôn giả vờ đau chân trước mặt ta, bỗng dưng quăng luôn chiếc xe lăn, lao nhanh đến giữ chặt tay ta. Hắn siết lấy cổ tay ta, đôi mắt đỏ hoe: “A Thanh… nàng đừng bỏ rơi ta.”

Sau Khi Kịch Bản Nữ Phụ Ác Độc Thức Tỉnh

Sau Khi Kịch Bản Nữ Phụ Ác Độc Thức Tỉnh Sau khi bỏ thuốc Chu Khí Dã, bỗng nhiên tôi lại thức tỉnh cốt truyện của nữ phụ ác độc. Thì ra, Chu Khí Dã là nam phụ si tình trong một cuốn sách tổng tài. Sau khi bị tôi bỏ thuốc, hắn buộc phải từ bỏ nữ chính. Từ đó trở đi, hắn hận tôi thấu xương, cuối cùng khiến tôi nhà tan cửa nát, tự tay đẩy tôi vào ngục. Cốt truyện đột ngột xuất hiện trong đầu khiến tôi toát mồ hôi lạnh. Bàn tay vừa chạm vào thắt lưng hắn như bị bỏng, tôi vội vã lăn xuống giường mà bỏ chạy. Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi đã bị người đàn ông phía sau ôm chặt vào lòng. Đôi mắt Chu Khí Dã vương sắc đỏ, y phục xộc xệch, trên gương mặt lạnh lùng mang chút bất cần khi xưa giờ lại ngập tràn dục vọng chưa được thỏa mãn. “Hửm? Sao không tiếp tục nữa?”  

New với em không?

New với em không? Lúc đang quẩy trong bar, tôi gặp một anh đẹp trai học giỏi cùng trường. Khói thuốc lượn lờ, tôi nheo mắt hỏi: “Làm không?” Anh đẹp trai nhướng mày, lười biếng nằm dài trên ghế sofa ra hiệu tôi nói tiếp. Tôi phấn khích muốn điên, lập tức móc từ trong túi ra một quyển bài tập: “Toán cao cấp, làm đi.” Rồi tôi vung một xấp tiền ra. Anh ấy khẽ cười, không thèm lấy tiền mà viết hết bài cho tôi. Kết quả là hôm sau, giáo sư gọi tôi lên văn phòng, vỗ vai anh đẹp trai đứng cạnh: “Đây là sinh viên mà hôm qua em nói đã thuê trong bar để làm bài tập đó hả?”

Cố Tình Yêu Anh

Cố Tình Yêu Anh Tôi bị mẹ đuổi ra khỏi nhà, lý do là: bước ra khỏi phòng ngủ bằng chân trái, cộng thêm… 25 tuổi, vẫn độc thân. Đàm Duyên Di – sếp lớn ở công ty ngang nhiên trêu chọc tôi: “Sao? Bị đuổi ra ngoài à? Nhà tôi luôn rộng cửa, dám đến thử không?” Một tiếng sau, tôi kéo vali đứng trước cửa nhà hắn.

A Ngọc

A Ngọc Ta là Thái hậu tiếng xấu lan xa. Nhi tử ghét ta, nữ nhi vứt bỏ ta, bách quan ngày ngày can gián muốn ta giao ra binh quyền, bách tính mắng ta là yêu phụ. Ai cũng muốn ta chết không toàn thây. Cho nên, khi ta bị vây trong quân địch, bọn họ khuyên ta hy sinh vì đại nghiệp, một người đổi một thành, đáng lắm. Thôi thì, dù sao ta cũng sống đủ rồi, cả đời không có gì hối tiếc. Nào ngờ khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về năm chưa vào cung. Thiếu niên tướng quân mặc áo gấm tung bay trước mắt cưỡi ngựa hỏi: “Hạ Lan Ngọc, nàng thật sự không gả cho ta sao?” Ồ, lúc đó hình như ta định đến Tạ gia để hủy hôn, chỉ vì thấy Tạ gia tam lang này chỉ biết tập võ giết người, chẳng hiểu chút phong tình nào. Sau khi bị ta hủy hôn, hắn liền buông bỏ hết chuyện hồng trần, đến biên cương rồi không bao giờ trở về. Nhưng hắn lại là người duy nhất sau khi ta chết, một mình một ngựa xông vào quân địch để thu xác cho ta.

Phu Quân Lắm Chiêu

Phu Quân Lắm Chiêu Đêm trước khi hòa ly, Ngự sử đại nhân trúng độc mất trí nhớ. Sau khi tỉnh lại, vị Ngự sử lạnh lùng băng giá bỗng hóa thành tiểu yêu tinh bám người không buông. “Nàng là phu nhân của ta?” “Ta thật có phúc, cưới được phu nhân xinh đẹp như thế này.” “Phu nhân, ta đã sưởi ấm chăn cho nàng rồi, mau đến đây đi.” Ta: “…” Khi phát hiện ra thư hòa ly thư đã soạn sẵn, hắn kinh hãi đến tột cùng. “Phu nhân, ta đã làm sai điều gì? Nàng cứ nói, ta sẽ sửa hết.” “Có phải do ta hầu hạ phu nhân chưa đủ chu đáo không?” Ta: “…” Phải làm sao để nói cho hắn biết, mối hôn sự của chúng ta, vốn dĩ là giả?

Nhật Ký Chăn Dắt Ảnh Đế Hồ Ly

Nhật Ký Chăn Dắt Ảnh Đế Hồ Ly Tôi bị đuổi khỏi sở thú vì để con hồ ly xổng mất. Ảnh đế nổi tiếng đưa cho tôi một cành ô liu. Để tôi chăm sóc con hồ ly của hắn. Sau khi vào nhà hắn, tôi nhìn quanh bốn phía. “Hồ ly đâu?” Vòng eo bị một bó lông quấn quanh. Giọng nói của ảnh đế nào đó mị hoặc: “Ở đây này.”

Một Đôi Trời Định

Một Đôi Trời Định Ngày ta sinh ra, quạ đen bay lượn quanh mái nhà, người trong thôn đều nói ta không may mắn. Cha mẹ sớm đã bán ta cho đồ tể làng bên. Nhưng nhà đồ tể ấy lại chịu lời nguyền, nam nhân trong nhà không ai sống qua ba mươi, mà đồ tể kia còn lớn hơn ta tròn mười tuổi. Về sau, đồ tể chê ta tuổi tác nhỏ không chịu cưới, ta vội vã ôm lấy hắn: “Ta được nhà ngươi nuôi lớn, từ nhỏ đã nói sẽ làm con dâu nuôi từ bé. Ta sinh ra đã mang điềm xấu, ngươi thân lại chịu lời nguyền, chúng ta chính là một đôi trời định!”