Ngọt Sủng
Ba Câu Khiến Anh Yêu Em Ai cũng nói cậu cả nhà họ Cố, Cố Viễn Sơn là người lạnh như băng, mặt lúc nào cũng nghiêm, không gần gũi ai. Nghe bảo biệt thự nhà họ Cố cũng cả trăm năm rồi không có bóng dáng phụ nữ nào ra vào. Thế nhưng tôi và Cố Viễn Sơn mới quen nhau nửa tháng, anh đã vì tôi mà vung tay hai mươi vạn, còn cho tôi ra vào Cố trạch như chốn không người. Các chị em bạn dì nhao nhao ngưỡng mộ, bu lại hỏi tôi có bí kíp gì ghê gớm vậy. Tôi nằm dài trên giường, ngoạm một miếng táo do đại thiếu gia tự tay gọt, tự tay đút, vừa nhai vừa tỉnh bơ đáp: “Đơn giản thôi, chỉ cần ba câu.” “Anh ơi.” “Xe đẹp phết ha~” “Đâm em bay xa thế này luôn đó!”
Vừa Cưới Đã Dắt Con Đi Làm Tôi ôm cái bụng bầu năm tháng đi khám thai, bác sĩ vừa nhìn tôi một cái liền hỏi: “Cô tìm người đàn ông khác rồi à?” Tôi ngẩn người, lập tức nổi đóa: “Anh là bác sĩ thì làm ơn khám bệnh cho đàng hoàng, đừng có bịa đặt linh tinh!” Anh nhìn tôi rất lâu, rồi tháo kính xuống. Đôi mắt đen thẳm như mực, anh bước tới trước mặt tôi, thấp giọng nói: “Kiều Y, tôi là Tống Tiêu.” Hai chữ cuối cùng được anh nhấn mạnh, như thể đang cố nhắc nhở tôi điều gì đó. Tống Tiêu… xong rồi… Chính là tên chồng “kết hôn chớp nhoáng rồi chia đôi mỗi người một nơi” của tôi đây mà. Anh hình như rất thích vẻ mặt hoảng hốt chột dạ của tôi, nhìn tôi đầy châm chọc, như đang đợi tôi đưa ra lời giải thích làm anh hài lòng.
Tam Ca Tự Diễn Chồng tôi – người đàn ông lạnh lùng, c ấ m d ục, gần đây có chút kỳ lạ. Ra ngoài cùng tôi thì phải che kín từ đầu đến chân, chuông cửa vừa vang lên đã lập tức chui tọt vào tủ quần áo, ngày nào cũng nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cưới trên tay tôi. Cho đến một ngày, tôi vô tình phát hiện trong điện thoại anh ấy có một bản ghi chú được đặt mật khẩu: “Ngủ một giấc tỉnh dậy, tôi từ năm mười tám tuổi xuyên tới năm hai mươi tám tuổi.” “Tin tốt là: tôi thật sự ở bên cô gái mình đã thầm yêu nhiều năm.” “Tin xấu là: trong nhà không có ảnh cưới, tôi không đeo nhẫn cưới, đồ vest trong tủ cũng không phải cỡ của tôi.” “…Xong rồi, tôi là kẻ thứ ba.” Tôi: Hả??
Nhặt Được Con Vẹt Lầy Lội Của Học Thần Lạnh Lùng Tôi nhặt được một con vẹt biết nói lời bẩn. “Nghĩ vợ quá đi mất, muốn hôn vợ, từ trong ra ngoài… chỗ nào cũng phải hôn một cái.” “Vợ đừng cho con ch ó ch.t tiệt kia ăn nữa, nó có hiểu gì đâu? Cho tôi ăn này!” “Vì vợ mà si mê, vì vợ mà điên cuồng, vì vợ mà đâm đầu vào tường rầm rầm!” “Huhu, thích Giang Tuyết Ngư quá đi mất, giá mà cô ấy thật sự là vợ tôi thì tốt biết mấy.” Lúc đang thầm mắng chủ của nó là đồ biến thái thì tôi đơ người luôn. Giang Tuyết Ngư… chẳng phải là tôi sao? Ngay giây tiếp theo, bạn cùng phòng hớt hải xông vào ký túc xá, phấn khích vung vẩy điện thoại. “Tiểu Ngư, cậu thấy bức tường tỏ tình chưa?!” “Nam thần băng sơn đẹp trai lạnh lùng nhất khoa mình bị mất con vẹt, nghe nói ai tìm được được thưởng hẳn mười nghìn đấy!” —
Bước Vào Game Kinh Dị, Bị Boss Si Tình Bám Chặt Mất trí nhớ, lạc vào trò chơi kinh dị. Vừa vào ván đầu, tôi đã đụng ngay phải tên Boss biến thái với xúc tu đầy m áu, đang vung dao tàn sát người chơi. Tất cả mọi người đều lặng lẽ mặc niệm cho tôi. Thế mà ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi, đại Boss lại lúng túng lấy quần áo lau vết m áu trên tay: “Bảo bối à, sao em lại tới đây?” “Chờ chút, anh đi rửa tay ngay đây.” “Đừng giận nhé.” “Nào, cho anh hun một cái đi.” Bình luận trực tiếp nổ tung. 【Boss có vào nhầm game không vậy?】 【Đây là trò chơi kinh dị, không phải bản tình cảm đâu!】 【Chẳng lẽ tên Boss khét tiếng lại là một tên cuồng yêu?】
Sau Khi Kịch Bản Nữ Phụ Ác Độc Thức Tỉnh Sau khi bỏ thuốc Chu Khí Dã, bỗng nhiên tôi lại thức tỉnh cốt truyện của nữ phụ ác độc. Thì ra, Chu Khí Dã là nam phụ si tình trong một cuốn sách tổng tài. Sau khi bị tôi bỏ thuốc, hắn buộc phải từ bỏ nữ chính. Từ đó trở đi, hắn hận tôi thấu xương, cuối cùng khiến tôi nhà tan cửa nát, tự tay đẩy tôi vào ngục. Cốt truyện đột ngột xuất hiện trong đầu khiến tôi toát mồ hôi lạnh. Bàn tay vừa chạm vào thắt lưng hắn như bị bỏng, tôi vội vã lăn xuống giường mà bỏ chạy. Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi đã bị người đàn ông phía sau ôm chặt vào lòng. Đôi mắt Chu Khí Dã vương sắc đỏ, y phục xộc xệch, trên gương mặt lạnh lùng mang chút bất cần khi xưa giờ lại ngập tràn dục vọng chưa được thỏa mãn. “Hửm? Sao không tiếp tục nữa?”
Thôn Quê Ký Sự [Đã hoàn thành ~ Yên tâm thưởng thức] [Tướng quân sa cơ × Nàng thôn nữ chất phác] Ngày ta xuất giá, cả thôn Đông Hà đều đến xem lễ. Không phải vì nhà ta là gia đình danh giá hay hào môn gì. Mà là vì ta gả cho một sát thần mà ai ai cũng sợ. Thực ra, ta chẳng thấy hắn hung dữ chút nào. Ngược lại, hắn rất dịu dàng.
Cẩm Nang Tiêu Tiền Của Nữ Phụ Độc Ác Bị thanh mai trúc mã đưa thẳng lên giường của người chú tàn tật, tôi đang định trèo cửa sổ bỏ trốn… Thì trước mắt bỗng hiện ra một loạt dòng bình luận bay ngang: 【Cảnh báo! Nữ phụ độc ác sắp gãy chân, nữ chính thế thân mở màn tuyến ngọt sủng!】 【Chú nhỏ tuy cổ hủ nhưng cực kỳ hào phóng nha! Mỗi tháng cho vợ năm trăm vạn tiền tiêu vặt đấy!】 【Còn có tình tiết ngồi xe lăn mà nữ chính phải tự mình “động” khiến người xem đỏ mặt tim đập. Sau đó đại lão hồi phục chân lại còn càng thêm bạo lực nữa. Kiểu cưới trước yêu sau này đúng là đã thật sự!】 Năm trăm vạn! Tôi lặng lẽ rút chân đang thò ra ngoài cửa sổ về. Tiền nong không quan trọng… chủ yếu là tôi thích… tự mình động.
Bệnh Kiều Khi tôi thất nghiệp, suýt chút nữa chớt đói, thì trời xui đất khiến thế nào, tên người yêu cũ bệnh kiều lại b@t cóc và giam giữ tôi. Hắn đỏ mắt đe dọa tôi không được rời đi, ngược lại trong lòng tôi lại vui như mở hội. Thôi nào, được nghỉ hưu sớm, sống an nhàn, mỗi ngày đều có cơ bụng tám múi để sờ, có gương mặt đẹp trai để hôn. Mơ cũng chả dám mơ í chứ? Cũng chẳng cần lo bệnh kiều phát bệnh, cứ đi đường của bệnh kiều, để bệnh kiều hết đường mà đi thôi. Giờ thì mỗi khi hắn tắm đều phải khóa cửa, sợ tôi vào tấn công cái mông cong của hắn. Xí, nhỏ mọn thật.
Gả Cho Chú Là Có Nhà Lầu Tôi bị kẻ thù của cha tôi bắt cóc. Hắn đòi tiền chuộc một triệu tệ. Không ngờ cha tôi ngay cả một nghìn tệ cũng không muốn bỏ ra, trực tiếp đem tôi gả cho hắn làm vợ. “Hắn không trả tiền, mày tin tao giec mày không.” – Hắn dọa sẽ ném tôi xuống biển. Tôi run cầm cập, răng va lập cập: “Tin.” Một năm sau, cha tôi gọi điện tới. Người đàn ông hét vào điện thoại: “Tiền tôi không cần nữa, người ông mau đến mà rước về, lão tử không phải bảo mẫu trông con giùm ông!” Cúp máy xong, hắn cắn điếu thuốc, mặt mày cáu bẳn, vò lấy chiếc quần nhỏ xinh xắn của tôi mà giặt như trút giận.
Sủng Ái “Ta muốn nạp thiếp.” “Vậy thì nạp một người đi.” Ta không thèm ngước mắt lên, tiếp tục thêu đôi uyên ương trên tay, mấy ngày nữa là đến sinh thần của hắn, ta phải tranh thủ hoàn thành mới được. “Ừ, vậy thì nghe theo phu nhân.” Kim thêu theo tiếng đáp ứng kia, lần đầu tiên đâm vào đầu ngón tay ta. Nhưng ta lại không thấy đau, ngược lại trong lòng dâng lên một nỗi chua xót. Đây không phải lần đầu tiên hắn nói như vậy nhưng lại là lần đầu tiên đáp ứng. Trước kia hắn vẫn luôn nói ta không ghen, không để ý đến hắn. Nhưng hôm nay hắn đáp ứng dứt khoát như vậy, có phải là hắn không để ý đến ta nữa rồi đúng không?
Phu Quân Mang Về Con Riêng Của Ta Năm thứ ba sau khi thành thân, phu quân mang về một đôi mẹ con, ngay lập tức lời đồn lan tràn khắp nơi. Phu quân chỉ tay thề thốt: “Phu nhân, ta cam đoan với nàng, ta và đứa trẻ này không hề có bất kỳ quan hệ nào! Ta chỉ thấy hai mẹ con họ đáng thương nên mới mang về.” Mọi người bất bình thay ta, nói rằng ta không nên tin lời này, để ngoại thất mang theo đứa con riêng đường đường chính chính bước vào cửa. Ta đương nhiên không tin rồi, bởi vì đứa trẻ này rõ ràng chính là con riêng của ta trước khi thành thân mà!
Không Gặp Thanh Sam, Không Nhận Ra Chàng Ta vốn mù mặt, từ trước đến nay chỉ dựa vào y phục để nhận người, nhưng phu quân chưa bao giờ để tâm đến điều ấy. Nghe tin ánh trăng sáng khó sinh, hắn không màng đến lời van cầu của ta mà lập tức lên đường đến kinh thành. Ánh trăng sáng thích nhìn hắn mặc y phục màu đen, hắn liền sắm y phục mới, nhưng lại đánh mất chiếc thanh sam do chính tay ta may cho hắn. Một tháng sau, hắn trở về, nhưng ta lại khoác tay một nam nhân khác, ân ái ngọt ngào. Trên người nam nhân kia đang mặc chính là chiếc thanh sam mà hắn đã đánh mất. Về sau nghe nói, hắn điên cuồng tìm kiếm chứng cứ khắp nơi, muốn chứng minh hắn mới là phu quân của ta, nhưng chẳng ai tin hắn cả.
Ông Đây Mới Là Tình Duyên Của Em! Sau khi phẫu thuật laser mắt, tôi phát hiện mình có thêm một dị năng đặc biệt. Tôi có thể thấy được dây tơ duyên của mọi người. Tôi chủ động đi tìm chồng tương lai của mình, muốn nói cho anh biết sau này tôi với anh là vợ chồng. Vẻ mặt anh vô cùng lạnh lùng: “Cút xa tôi ra một chút.” Tôi: “?” Được, ngài đợi sau này truy vợ hỏa táng tràng đi nhé!
Sau Khi Gặp Em Quán cà phê giảm giá 50% cho trẻ em dưới 5 tuổi và cựu chiến binh, tôi điên cuồng ra hiệu cho đứa con trai sáu tuổi của mình. Con trai: “Chào chú, cháu là cựu chiến binh.” Bạn trai cũ là ông chủ giống như cười mà không phải cười: “Con trai cô à? Cũng thông minh đấy.” Tôi phản kích: “Di truyền từ anh.” … Ấy không phải, anh nghe tôi giải thích đã.
Cặp Đôi Phòng Trọ Tôi và Hứa Trì là cặp đôi sống chung trong phòng trọ. Dạo gần đây anh ấy thường ra khỏi nhà từ sáng sớm, đến khuya mới về, bóng dáng cũng chẳng thấy đâu. Tức giận quá, tôi tát anh một cái. Ngay lập tức, màn hình hiện lên dòng bình luận: 【Nam chính đã chuẩn bị lấy nhẫn cầu hôn trong túi ra rồi, bị nữ phụ tát một cái mà dằn lại.】 【Chỉ cần nữ phụ có thể bao dung và thấu hiểu nam chính thêm chút nữa, thì cả khối gia tài to như núi về sau đã không rơi vào tay nữ chính.】 【Một cái tát, tát bay luôn lòng tự trọng cuối cùng của nam chính, hai người từ đó chia đôi ngả…】 Tôi nhắm mắt lại, rồi giơ tay — thêm một cái tát nữa. “Trong túi anh đang giấu cái gì?”
Nhận Nuôi Một Tinh Linh Hắc Ám Tôi xuyên vào một thế giới giả tưởng phương Tây, ngoan ngoãn đóng vai một NPC tiêu chuẩn. Theo chỉ dẫn cốt truyện, tôi nhận nuôi một tinh linh sáu cánh. Cuối cùng! Tôi cũng đã hoàn thành quy trình cố định của một NPC, chờ đón cuộc sống mới. Nào ngờ, tôi lại nuôi lệch con tinh linh ấy. Nó nắm lấy tay tôi một cách mạnh mẽ, áp lên má mình, ánh mắt nhìn tôi vừa lưu luyến vừa điên dại. “Chị ơi, chị nhìn em đi, em không tin chị lại vô cảm như vậy…” Tôi: (°ー°〃). Cái lời lẽ nguy hiểm gì thế này!
Vào Phòng Thấy Toàn Trai Đẹp Tan làm về đến nhà, vừa mở cửa ra, tôi sững người khi thấy một đám trai đẹp cởi trần trong phòng. Tôi đi nhầm phòng à?
Bảo Bối Trong Tim Nhân vật phản diện làm trâu làm ngựa cho tôi suốt mười năm, tôi mới phát hiện hóa ra bản thân không phải bạch nguyệt quang của hắn mà chỉ là một nữ phụ độc ác đi tranh giành công lao của bạch nguyệt quang. Chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ gặp lại bạch nguyệt quang, sau đó sẽ vứt tôi xuống biển cho cá ăn. Vì giữ mạng nhỏ, sau khi làm thịt hắn, tôi liền chạy mất. Ngày hắn tìm tới cửa, tôi vừa mới chọn được mấy chàng “bảo mẫu” lo việc sinh hoạt hàng ngày cho mình. Hắn đóng cửa, cười nguy hiểm. “Loại người này mà em cũng để mắt tới à.”
Tựa Vì Sao Sớm Lương Dĩ Tề mắc chứng tự kỷ. Ngày đầu tiên gặp tôi, anh ấy học được một từ mới: “Ghét.” Sau đó, anh ấy mở rộng từ vựng thành câu: “Ghét Phương Tư Tư.” Dần dần, câu nói trở thành: “Ghét Phương Tư Tư ngủ trên giường của tôi.” “Ghét Phương Tư Tư vào phòng vẽ của tôi.” “Ghét Phương Tư Tư lấy quần áo của tôi…” Sau này, anh ấy lại nói: “Ghét Phương Tư Tư nói chuyện với người khác.” Nhưng đến cuối cùng, khi anh ấy liều mạng đánh nhau với người khác, nằm trong vũng máu, lại thì thầm bên tai tôi: “Ghét Phương Tư Tư bị bắt nạt.” “Phải bảo vệ Phương Tư Tư.”