Trang chủ Thể loại Ngọt Sủng

Ngọt Sủng

Năm Thứ Tám Yêu Thầm Em

Năm Thứ Tám Yêu Thầm Em Tám năm trước, có người đăng một câu hỏi lên diễn đàn trường học: “Nam, mười bảy tuổi, 1m7, có cơ hội cao lên nữa không?” Tôi tiện tay trả lời: “Nam sinh qua mười sáu tuổi không thể.” Tám năm sau, tôi đột nhiên hứng thú lên diễn đàn trường một lần nữa, tình cờ thấy tin nhắn từ một năm trước. [Bây giờ tôi đã 1m86,6 rồi!] Tôi bĩu môi trả lời lại: [Tôi không tin.] Không ngờ đối phương lại lập tức trả lời lại: [Không tin? Muốn kiểm chứng bên ngoài không?]

Mất Trí, Yêu Nhầm

Mất Trí, Yêu Nhầm Tôi bị mất trí nhớ, nhớ rõ tất cả mọi người… duy chỉ quên mất anh. Nhìn người chồng vừa đẹp trai, vừa nóng tính, lại chẳng có chút thiện cảm nào với tôi kia, trong lòng có một loại thôi thúc, chỉ hai từ “l/y h/ô/n”, tôi buông tay thở dài: “Nếu rảnh thì chúng ta l/y h/ô/n.”

Ta Và Thái Tử Cùng Lộ Thân Phận

Ta Và Thái Tử Cùng Lộ Thân Phận Hồi kinh trên con đường dài đằng đẵng, ta tình cờ gặp một công tử tuấn tú, vừa vặn lọt vào mắt xanh của ta. Hắn nói mình là một thư sinh nghèo khó, lên kinh ứng thí. Ta nói ta là một cô nhi đáng thương, lên kinh nương nhờ người thân. Hắn ngày đêm khổ công dùi mài kinh sử, ta thức trắng đêm thêu thùa, đều vì mưu cầu một tương lai rạng rỡ. Sau này, trong buổi yến tiệc tại cung đình, ta và hắn chạm mặt nhau. Hắn là Thái tử, còn ta lại là Thái tử phi sắp bị từ hôn. Ta: “???”

Nhật Ký Chăn Dắt Ảnh Đế Hồ Ly

Nhật Ký Chăn Dắt Ảnh Đế Hồ Ly Tôi bị đuổi khỏi sở thú vì để con hồ ly xổng mất. Ảnh đế nổi tiếng đưa cho tôi một cành ô liu. Để tôi chăm sóc con hồ ly của hắn. Sau khi vào nhà hắn, tôi nhìn quanh bốn phía. “Hồ ly đâu?” Vòng eo bị một bó lông quấn quanh. Giọng nói của ảnh đế nào đó mị hoặc: “Ở đây này.”

Hoa Đào Mùa Xuân

Hoa Đào Mùa Xuân Ta là biểu tiểu thư xa của hầu phủ, hiện đang nương nhờ nơi này. Các công tử trong phủ đối với ta đều giữ lễ mà tránh né, người người đồn đoán rằng ta dung nhan diễm lệ, lòng muốn trèo cao. Đại công tử, vốn không màng việc nội phủ, lại hạ lời cảnh cáo: “Nếu ngươi an phận thủ thường, hầu phủ này sẽ mãi là chốn tựa nương.” “Nếu ngươi lòng dạ bất chính, ta sẽ đích thân đưa ngươi trở về quận Nam.” Nhưng cuối cùng, chính hắn lại giam cầm ta trong phủ, “Như Như, cớ sao nàng lại chọn đám rác rưởi kia? Người nàng phải chọn, là ta.”

Tình Cũ Không Rủ Cũng Đến

Tình Cũ Không Rủ Cũng Đến Tôi chở con trai đi học bằng xe đạp, vô tình làm trầy một chiếc Maybach. Người bước xuống từ ghế lái là bạn trai cũ. “Hơ, giờ sống thảm vậy à?” Hắn cười cười, “Đứa nhỏ là con ai vậy?” “Tôi lấy chồng rồi, con tôi tất nhiên là con chồng tôi.”  

Đoá Hồng Kiều Diễm

Đoá Hồng Kiều Diễm Giang Diên Thừa luôn chán ghét tôi, một mị ma quyến rũ. Trên du thuyền, tôi đã cố gắng hết sức, cơ thể nóng bừng, nhưng hắn vẫn thờ ơ. “Lại muốn sao? Chậc, cái thói thèm khát đến phát ghê.” Khi tôi trượt chân rơi xuống biển, hắn đang cùng một nữ minh tinh mới quen quấn quýt bên nhau. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trong một căn nhà gỗ trên một hòn đảo nhỏ. Trước mặt tôi là một người đàn ông với làn da rám nắng toát lên sức mạnh nguyên thủy. Hắn cởi trần, chiếc tạp dề ôm sát lấy vòng eo hẹp. Tôi nhìn chằm chằm lồng ngực vạm vỡ đầy cơ bắp của hắn, rồi chuyển sang chiếc bánh ngọt hình nam nhân ngư trong tay hắn. “Muốn ăn…” Người đàn ông nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh như diều hâu: “Ăn gì? Nói rõ ràng.” … Nửa tháng sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Giang Diên Thừa. “Không ăn sẽ ch*t sao?” Lúc này, người đàn ông với chiếc đuôi cá lộng lẫy đang đ*ên cuồng quấn lấy tôi, khàn giọng ra lệnh: “Ăn hết đi.” Hắn đột nhiên phát đ*ên, muốn san phẳng cả hòn đảo.

Ba Năm Đủ Để Yêu Em

gày cậu ấy tự kế/t l//iễ/u đờ/i mình, cũng chính là ngày thanh mai trúc mã của tôi về nước. Cảnh sát gọi tôi tới. Lúc đó tôi mới biết, cậu ấy để lại một quyển nhật ký dày cộp. Hàng trăm trang chi chít chữ, tất cả đều là nỗi si mê đơn phương dành cho tôi: “Người cô ấy thích đã trở về rồi. Một kẻ thế thân như mình, chắc chẳng còn giá trị gì nữa, đúng không?” “Nghe nói người đó môn đăng hộ đối với cô ấy, là bạn thanh mai trúc mã, còn là tinh anh kinh doanh du học từ nước ngoài về.” “Chắc chắn rất xứng với cô ấy.” “Nhưng sao mình vẫn đau lòng đến vậy?” “Sau khi mình chế//t rồi, liệu Vãn Vãn còn nhớ tới mình không?”

Nhầm Phu

Nhầm Phu Công chúa yêu phu quân của ta, trùng hợp thay, ta lại vừa ý phò mã. Liếc nhau, chúng ta cùng cười một tiếng, ăn ý nắm tay, vậy thì đổi đi. Công chúa vội ghé sát tai ta, nói nhỏ: “Ngày mai.” Ta xoa xoa tay, ánh mắt liếc qua phò mã, tà mị cười một tiếng: “Đêm nay.”

Nhất Định Là Em

Nhất Định Là Em Vì muốn cứu công ty của “bạch nguyệt quang”, Lục Dã đã đẩy tôi vào phòng của khách hàng. Hoàn toàn không quan tâm tôi chính là vị hôn thê của anh ta. “Tô Hà, nhà họ Lục nuôi cô bao nhiêu năm, bây giờ cũng đến lúc cô phải báo đáp rồi.” Sau đó, Lục Dã đứng trước cửa khách sạn, đợi tôi phản kháng kịch liệt rồi làm bộ nghĩa hiệp xông vào “giải cứu”. Nhưng anh ta lại nghe thấy tiếng tôi run rẩy bên trong: “Đau… nhẹ một chút…” Đêm đó, thiếu gia nhà họ Lục luôn bình tĩnh ôn hòa, lần đầu nổi điên, cầm ghế đập cửa khách sạn như phát cuồng, mắt đỏ ngầu, gào lên gọi vị hôn thê của mình.

Đại Bạch Vĩ

Đại Bạch Vĩ “Tôi có thể chạm vào đuôi của anh không?” Tôi cẩn thận hỏi ông chủ của mình. Anh ta đang say rượu, dưới lớp âu phục chỉn chu lại lộ ra một chiếc đuôi trắng xù mềm mại ở phần đốt sống cuối cùng! Anh ta mơ màng, đôi má ửng hồng vì men say, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ: “Được.” “Phương Tiểu Linh, em có thể chạm vào.”

Đại Hồ Ly Cùng Tiểu Hồ Ly

Đại Hồ Ly Cùng Tiểu Hồ Ly Ta bói quẻ cho người, lại bị một thư sinh bám lấy, sống chết đòi theo ta về nhà. Tiểu thư sinh kia nhìn có vẻ văn nhược, thật ra lại là một tiểu kiều phu. Về sau, “tiểu kiều phu” lười biếng cuộn chín chiếc đuôi cáo lên giường, sai khiến hồ ly nhỏ dưới đất giặt giũ nấu cơm quét dọn. “Giấu đuôi cho kỹ. Nhớ đấy, nương ngươi thích kiểu này nhất.”

Cây Nấm Nhỏ Tìm Chồng

Cây Nấm Nhỏ Tìm Chồng Ta là một cây nấm thành tinh. Do thiếu hiểu biết về sinh lý loài nấm, sau khi trưởng thành, ta không dám vận động mạnh. Chỉ sợ bất cẩn mà phun bào tử khắp nơi. Cho đến khi, ta trở thành tế phẩm dâng cho Long Tôn. Long tộc sinh sản khó khăn, con rồng trước mắt — là con rồng cuối cùng trong tu chân giới. Long thân khổng lồ ẩn hiện trong sương mù, đôi long mâu sâu thẳm khiến người kinh hồn bạt vía, chăm chú nhìn ta không chớp mắt. Ta rạp người dưới đất run lẩy bẩy, tưởng rằng phen này tiêu đời. Hắn bỗng nhiên há cái miệng to như vực sâu— Liếm ta một cái! Liếm đến nỗi cái tán nấm của ta lệch hẳn sang một bên luôn á!

Toast Nướng Nguyên Vị

Toast Nướng Nguyên Vị Tôi là trợ lý của thái tử giới Kinh Thành. Cuối tuần, sếp bị trễ chuyến bay. Anh ấy liền bảo tôi đi thay anh ấy viếng mộ vợ quá cố. Tôi xách theo bánh kem và hoa tươi đến nghĩa trang. Trước bia mộ, tôi nhìn thấy một dãy số… cùng một cái tên rất kỳ lạ. Trời đất ơi, chẳng phải là số QQ và nickname của tôi sao?!

Phù Tuyết Chi Tình

Phù Tuyết Chi Tình Ta và Thôi Lẫm là một đôi oán lữ. Ta căm ghét thân phận giao nhân của hắn, thường xuyên nhục mạ hắn. “Ta cực kỳ ghét cái đuôi giao của ngươi, vừa ướt át vừa dính nhớp, chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là ta ác mộng suốt đêm!” Thế nhưng dòng chữ giữa không trung lại bảo ta rằng, ngày mai Thôi Lẫm sẽ giam cầm ta, mặc sức nhục mạ, làm những chuyện mà hắn vẫn luôn muốn làm. Ta chấn kinh đến cực điểm—rõ ràng đã nói là kẻ thù không đội trời chung, hắn vậy mà lại muốn… ngủ với ta?! Nhìn ánh chiếm hữu ẩn giấu nơi đáy mắt hắn, lời mắng đến bên miệng lại khẽ đổi hướng. “Mỗi lần thấy ngươi là ta lại buồn nôn buồn ói… phu quân à… ta chẳng lẽ đã mang thai rồi?” “Thật ra cái đuôi của ngươi cũng đẹp đấy, cho ta sờ thử được không?”

Chồng Ơi Chồng À

Chồng Ơi Chồng À Chồng tôi không hài lòng với cuộc hôn nhân liên minh này, ba năm cưới nhau chưa từng gặp mặt tôi lần nào. Hôm đó hắn trúng thuốc kích thích, trợ lý hắn gọi tôi tới giúp. Xong việc. Hắn không nhận ra tôi là vợ hợp pháp, còn chuyển cho tôi năm trăm nghìn tệ coi như bồi thường. Mắt tôi sáng lên, cảm giác như tìm được bí quyết phát tài. Tôi bắt đầu dốc hết tâm sức quyến rũ hắn. Cho đến khi hắn quyết định nuôi tôi như chim hoàng yến trong lồng. Hắn nói: “Đừng bao giờ yêu tôi, tôi sẽ không yêu em, càng không thể cưới em.” Rồi giữ lấy tay tôi đang cởi áo choàng tắm của hắn: “Đợi đã, để tôi đi ly hôn cái đã.” Giây tiếp theo, hắn bấm số gọi vào điện thoại tôi.

New với em không?

New với em không? Lúc đang quẩy trong bar, tôi gặp một anh đẹp trai học giỏi cùng trường. Khói thuốc lượn lờ, tôi nheo mắt hỏi: “Làm không?” Anh đẹp trai nhướng mày, lười biếng nằm dài trên ghế sofa ra hiệu tôi nói tiếp. Tôi phấn khích muốn điên, lập tức móc từ trong túi ra một quyển bài tập: “Toán cao cấp, làm đi.” Rồi tôi vung một xấp tiền ra. Anh ấy khẽ cười, không thèm lấy tiền mà viết hết bài cho tôi. Kết quả là hôm sau, giáo sư gọi tôi lên văn phòng, vỗ vai anh đẹp trai đứng cạnh: “Đây là sinh viên mà hôm qua em nói đã thuê trong bar để làm bài tập đó hả?”

Cố Tiên Sinh Của Em

Cố Tiên Sinh Của Em Sinh nhật ba mươi tuổi của Cố Hoài, trước mặt mọi người, tôi bị ánh trăng sáng của anh ta đích thân rót rượu mạnh. “Cô ấy uống say mới vui, mọi người có muốn xem không?” Đám người có chút lo lắng: “Cố tổng, như vậy có ổn không?” Cố Hoài giọng lạnh lùng: “Không sao, dù sao cô ấy cũng bị chứng si ngốc.” “Ngày mai tỉnh dậy, sẽ chẳng nhớ gì nữa.” Tôi bị anh ta nắm tay, như một con rối ngoan ngoãn. Bởi vì bất kể anh ta đối xử với tôi như thế nào, sáng hôm sau, tôi sẽ chỉ nhớ rằng anh ta yêu tôi.

Vợ Tui Thế Mà Lại Là Alpha!

Vợ Tui Thế Mà Lại Là Alpha! Tôi là một beta, nhưng lại có người yêu là một omega siêu đẹp. Chưa cần nói đến chiều cao và đôi chân dài, chỉ riêng đôi mắt phượng lạnh lùng kia khi nhìn người cũng đã có một hương vị đặc biệt. Chỉ là tính tình có hơi nóng nảy, suốt ngày cứ giận dỗi. Nhưng không sao cả, mục đích của tôi chỉ là dụ cậu ấy lên giường mà thôi. Cuối cùng, sau những ngày tháng kiên trì hầu hạ, tôi cũng thành công dỗ dành cậu ấy vào tay. Chỉ là… vừa trèo lên giường, mỹ nhân liền trở tay một cái, phản khách thành chủ. ??? Không đúng, cậu ấy chẳng phải là một omega sao! Sao lại khỏe hơn cả tôi thế này!

Anh Trai Kế Là Kẻ Thù

Anh Trai Kế Là Kẻ Thù Sau khi lỡ tay bỏ thuốc nhầm cho kẻ thù không đội trời chung – Phó Thời Uyên, tôi và hắn bị nhốt chung trong một căn phòng. Khi tôi run rẩy cầu xin tha thứ, hắn chỉ khẽ cắn vào cằm tôi, giọng khàn khàn nói: “Không phải do em tự chuốc lấy sao?” “Bây giờ, dù có mệt cũng phải chịu đựng cho tôi.” Hôm sau, trước khi bỏ trốn, tôi vẫn cứng miệng chế nhạo hắn yếu ớt vô lực. Vậy mà ba ngày sau, hắn lại trở thành anh trai kế của tôi trong một gia đình mới tái hợp và dọn đến nhà tôi. Tối hôm đó, ba đứng trước cửa phòng tôi, khuyên tôi đừng dại mà đắc tội với người nắm quyền nhà họ Phó. Chỉ cách một bức tường, tôi bị Phó Thời Uyên ôm ngồi trên đùi. Hắn dùng cà vạt bịt miệng tôi, cười lạnh nói: “Em gái, đã dám nói tôi yếu, vậy tối nay có gan thì đừng khóc.”