Ngọt Sủng
Một Đời Bên Nhau Phu quân ta phục vụ quân binh suốt mười năm, cuối cùng cũng trở về nhà. Toàn thân sát khí, hắn ôm ta đặt lên đùi, cúi đầu tiến lại gần. “Nghe nói trước ngày thành thân, nàng từng được tên thư sinh nhà bên muốn đưa đi trốn cùng?” Ta khẽ nhích người ra sau, lại bị hắn siết chặt lấy eo. Đành thở dài một hơi. “Chuyện này đúng là có thật.” Vị phu quân này, ta chưa từng gặp mặt bao giờ, chỉ nghe nói đến cả đám côn đồ trong thôn cũng không dám chọc vào hắn. Sắc mặt hắn rõ ràng trầm xuống. “Vậy cớ gì nàng vẫn gả cho ta? Ta còn nghe nàng từng khen hắn ôn hòa, lễ độ, thậm chí rất có cảm tình với hắn.” Ta lại thở dài. “Quả thực đúng vậy, nhưng thời loạn thế này, hắn vốn không thể bảo vệ ta, có thích đến đâu cũng có ích gì?”
Tiếng Sét Định Mệnh Đêm trước ngày xuất giá, ta tận mắt chứng kiến vị hôn phu giết người. Hoảng loạn bỏ trốn suốt đêm, lại bị trói vào sào huyệt của bọn cướp. Một vị đại hiệp đi ngang qua anh hùng cứu mỹ nhân, cũng bị trói theo. Lúc này, một tiếng sét đánh trúng khiến linh hồn của chúng ta hoán đổi cho nhau. Mở mắt ra lần nữa, ta thấy vị phu quân bệnh tật ôm lấy “Ta”, ánh mắt sâu thẳm: “Nương tử, vì sao lại bỏ trốn…” Ta trong thân xác của đại hiệp và đại hiệp trong thân xác “Ta.” kinh hoàng nhìn nhau. Cùng lúc phát ra tiếng thét chói tai…
Hải Thanh Hà Yến Tôi tham gia một chương trình tạp kỹ. Người dẫn chương trình yêu cầu tôi gọi điện cho người trong giới mượn mười vạn tệ. Tôi vừa mới lấy điện thoại ra thì có một cuộc gọi đến. Tôi tiện tay bắt máy. “Alo, cho tôi mượn mười vạn tệ.” Đầu dây bên kia vang lên giọng nói rõ ràng của ảnh đế Thẩm Yến: “Tôi làm gì có tiền? Em còn chưa trả tiền ngủ lại nhà anh tối qua mà.”
Chân Long Thiên Nữ Nương ta là rồng, đẻ hai quả trứng và ta. Bà nhận ra hai quả trứng, nhưng không nhận ra ta, tưởng ta là ký sinh trùng, liền ngậm lấy rồi ném đi. Mãi đến khi đột nhiên nhớ ra bản thân từng nằm với một kẻ hai chân, bà mới lập tức trong đêm quay lại, nhặt ta về.
Tôi lại một lần nữa trêu chọc nam chính lạnh lùng mà không được hồi đáp, tức đến mức dùng toàn bộ điểm tích lũy yêu cầu hệ thống đổi đối tượng chiến lược. Trước khi biến mất, để trả thù, tôi cố ý khiến Thẩm Dụ buồn nôn: “Em có thai rồi.” Anh ta chưa từng chạm vào tôi, quả nhiên sắc mặt lập tức tối sầm lại. Tôi mãn nguyện lắng nghe âm thanh thông báo của hệ thống trong đầu: 【Chúc mừng ký chủ~ Điểm tích lũy đã về 0!】 【Đổi mục tiêu chiến lược, thất bại!】 Tôi: 【?!】 Mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt là đôi con ngươi xanh lục dọc lạnh lẽo của Thẩm Dụ: “Không tin, trừ khi để tôi đích thân kiểm tra.” Tối hôm đó, giường… sập.
Mẹ của Godzilla Trong một show truyền hình, đối thủ cố tình sắp đặt cho tôi làm việc chung với một con chim, hòng khiến tôi bẽ mặt. Ai ai cũng biết, con chim này là thú cưng của Thái tử gia đất Kinh, nổi tiếng khó tính. Tôi chẳng nói chẳng rằng, tát con chim một cái. Ngay lập tức, đối thủ của tôi lên tiếng đầu tiên: “Giang Lệ, cô ngược đãi chim như vậy là không đúng, ngay cả sinh vật nhỏ bé cũng có cảm xúc mà.” Cư dân mạng chế giễu: 【Giang Lệ tiêu đời rồi, lần trước có một sao hạng hai bị chim mổ, giờ chẳng biết bị đóng băng sự nghiệp tới tận đâu. Giờ cô ta còn dám đánh chim nữa chứ.】 Cùng ngày, Thái tử gia ôm chim xuất hiện tại trường quay. Trước mặt bao nhiêu người, hắn bóp đầu con chim, nháy mắt liên tục: “Mau xin lỗi mẹ của mày đi!”
Gia đình xảy ra biến cố, khiến Tình Dã như ngôi sao băng chói lọi rớt từ thành phố lớn xuống một thị trấn nhỏ thuộc cấp mười tám, cũng kể từ đó cô đã thắp sáng cái nơi tối tăm cùng cực mang tên đình Trát Trát ấy và gặp được bất ngờ lớn nhất của cuộc đời mình“Chẳng phải anh nói sẽ không ăn cỏ gần hang sao? Bây giờ có thấy mặt đau không hả Ông nhỏ Võ?” “Em không phải cỏ gần hang, em là hoa Mẫu Đơn đến từ Bắc Kinh rộng lớn.” “…Tại sao lại là hoa Mẫu Đơn?” “Bởi vì nó tươi tắn, đẹp đẽ nhất trong muôn vàn các loài hoa.” “…” — Khi em bơ vơ không nơi nương tựa, thì nhà anh chính là nhà em. Khi em tung đôi cánh, anh sẽ đích thân đưa em bay cao. – Hình Võ. Một cô gái xinh đẹp, giàu có không hề “hợp đàn” mới chuyển đến trường An Trung. Thông minh, kén ăn, tính tình kiêu ngạo, thường xuyên khiến người khác phải ghen ghét. Vừa mới khai giảng cô đã bị vây quanh, Tình Dã nhìn chằm chằm vào tên cầm đầu: “Còn dám lại gần tôi thêm nửa bước nữa, thì đệ của tôi sẽ khiến cậu không xuất hiện nổi tại con phố này nữa đấy.” Tên đầu gấu quay đầu, nhìn thấy Hình Võ đang nheo mắt, ngậm điếu thuốc ngồi xổm trong đám người, cậu ta lập tức sợ đến mức gập người xuống chín mươi độ: “Anh Võ.” Từ sau hôm đó, Tình Dã đã có một biệt danh mới, đó là chị đại của trường An Trung. Là một chị đại, đương nhiên cô không thể chịu được cảnh suốt ngày bị một đám thanh niên tóc xanh tóc đỏ ngốc nghếch vây quanh, đang yên đang lành hạ thấp đẳng cấp của mình. Vì vậy, Tình Dã quyết định dẫn dắt đám côn đồ làm giàu, vừa kiếm tiền vừa học tập. Chị đại này hoàn toàn không tầm thường, chẳng những lập được shop bán hàng online nổi tiếng, mà còn mở cả lớp dạy học bổ túc nữa. Lão đại thực sự – Hình Võ nghênh ngang bước vào lớp bổ túc, nhướng mày nhìn dòng chữ “Xông đến Đại học Bắc Kinh, chiếm đóng Đại học Thanh Hoa” được viết trên bảng đen. Tất cả mọi người đều như sắp lâm đại trận, lấy hết can đảm, yếu ớt hỏi: “Anh Võ, anh đến thu phí bảo kê sao?” Hình Võ chậm rãi lấy trong túi ra một quyển vở đã nát, đặt lên bàn: “Tôi đến để học.” … Học cái mẹ gì thế? —
Trái Cam Nhỏ Cha tôi phá sản, em gái buộc phải gả cho con trai Cận gia đang sống thực vật để xung hỉ. Trúc mã tôi thầm thương trộm nhớ suốt mười ba năm khóc lóc van xin tôi thay thế em gái. Gã nói rằng nếu phải gả cho một người sống thực vật, em gái tôi sẽ chết mất. Nhưng tôi thì không giống vậy, bởi vì tôi vốn là một kẻ ngốc. Kẻ ngốc cùng ma ốm, đúng là một cặp trời sinh rồi còn gì. Nhưng sau đấy, gã lại tìm tôi mà khóc lóc thảm thiết vô cùng, hơn nữa còn đòi thu dọn đồ đạc rủ tôi bỏ trốn. Lúc này chồng tôi, người sống thực vật kia, mới chĩa súng vào thẳng thái dương gã, nở nụ cười chế giễu với tôi: “Cục cưng, em chọn đi, ở lại hay là mạng gã đây?”
Xé Nát Trà Xanh Phủ đệ có một vị biểu muội không giống bình thường đến. Nàng mặc áo đỏ cưỡi ngựa, uống rượu bằng bát lớn, tâm tình chuyện thiên hạ. Khi nàng nhất quyết muốn kéo phu quân ta đi du ngoạn đêm ở Tần Hoài, còn muốn dán lên người chàng. Ta đã đích thân ra tay, đẩy nàng xuống sông Tần Hoài. Những người huynh đệ tốt của nàng sau khi cứu nàng lên thì túm lại chỉ trích ta. Phu quân ta mặt lạnh bảo hộ ta ở sau lưng: “Phu nhân ta yếu đuối không thể tự gánh vác, sao có thể đẩy nàng ta xuống nước?”
Bên Nhau Trọn Đời Kiếp trước, công chúa dựa vào quyền thế mà chia rẽ ta và Dư Đình Ân, hại ta phải lưu lạc chốn thanh lâu. Nàng ta hạ mình hầu hạ Dư gia mười mấy năm, đổi lại chỉ nhận được sự lạnh nhạt của phu quân và công bà. Phu quân đưa một kỹ nữ như ta về làm thiếp, sau lưng thì đối đãi với ta ngang hàng với cả nàng ta, còn để ta mang thai trưởng tử. Khi ta sinh nở, nàng ta tuyệt vọng đốt chết cả Dư gia. Sau khi sống lại, công chúa lại gả cho người khác, còn xin chỉ dụ ban hôn cho ta và Dư Đình Ân. Nàng ta cười lạnh nói: “Trong hang ổ hổ lang nhà họ Dư, có người đang chờ ngươi đấy.”
Gió Xuân Chảy Dài Xuyên thành nữ phụ ác độc, nhưng tôi thực sự nhát gan. Sợ bị trả thù, mỗi lần làm nhiệm vụ tôi đều vừa dỗ vừa lừa. Khi ép nam chính trực nhật giúp mình, tôi nhìn hắn với vẻ mặt sùng bái: “Anh giỏi quá, anh biết mà, tôi hoàn toàn không thể sống thiếu anh được.” Khi bắt nam chính đi lấy cơm cho mình, tôi rưng rưng nước mắt: “Anh tốt quá, nhất định sẽ chăm sóc tôi thật tốt đúng không?” Khi tát nam chính để sỉ nhục hắn, giọng tôi nghẹn lại: “Ai bảo anh đến muộn, tôi sợ lắm anh có biết không.” … Đến khi hệ thống cuối cùng cũng online, tôi lập tức khoe công: “Nhiệm vụ tôi làm không tệ đúng không, nhìn xem nam chính bị tôi b*t nạt thảm chưa này.” Hệ thống nhìn nam chính đang ngồi xuống buộc dây giày cho tôi, im lặng: [Thảm? Cái dáng vẻ cam tâm tình nguyện đó mà cô bảo là thảm?] [Nam chính sắp bị cô dỗ đến mức quay về lúc còn trong trứng nước rồi!]
Tiêu Thanh Nguyệt Ta là đích tử của Hầu phủ, từ nhỏ đã thể nhược đa bệnh, đi một bước cũng thở dốc. Trưởng tỷ của ta một tay vung trường thương, chiêu thức nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh, còn ta… đến cả cây cung nhẹ nhất cũng không kéo nổi. Thế nên, phụ thân xem ta như con gái mà nuôi, để trưởng tỷ giả trai ra trận giết địch. Đúng lúc Hoàng thượng mở rộng hậu cung, một đạo thánh chỉ ban xuống, ta bị đưa vào sâu trong hoàng cung. Vốn tưởng đầu không giữ nổi, ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý chịu chết. Nào ngờ, đêm đó, tại tẩm cung của quân vương, hắn lại hung hăng “sủng ái” ta một phen.
Beta Muốn Đình Công!! Khi dự án đang căng thẳng nhất. Bên trái là đồng nghiệp Omega nghỉ ngang vì đến kỳ phát tình, bên phải là đồng nghiệp Alpha đến kỳ nhạy cảm thì biến mất không dấu vết. Văn phòng trống huơ trống hoác, tài liệu cần xử lý chất cao như núi. Tôi hoàn toàn buông xuôi. Kệ mọe cái gọi là kỳ phát tình hay kỳ nhạy cảm, ông đây muốn bật chế độ nghỉ dài hạn của Beta! Sếp – người cũng tăng ca liên tục nhiều ngày – ngậm điếu thuốc, thuốc ức chế vương vãi đầy sàn, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi chằm chằm: “Đúng lúc lắm, tôi cũng muốn nghỉ, cùng nhau đi.” Nửa tháng sau. Tôi vừa sụt sịt vừa bò khỏi giường: “Hu hu hu tôi nhớ công ty rồi, nhớ đồng nghiệp, nhớ đi làm…” Mới nhích ra được nửa bước thì đã bị hắn túm mắt cá chân kéo ngược trở lại. Thân thể nóng rực đè lên từ phía sau: “Không, em không nhớ.”
Thôn Quê Ký Sự [Đã hoàn thành ~ Yên tâm thưởng thức] [Tướng quân sa cơ × Nàng thôn nữ chất phác] Ngày ta xuất giá, cả thôn Đông Hà đều đến xem lễ. Không phải vì nhà ta là gia đình danh giá hay hào môn gì. Mà là vì ta gả cho một sát thần mà ai ai cũng sợ. Thực ra, ta chẳng thấy hắn hung dữ chút nào. Ngược lại, hắn rất dịu dàng.
Star Cp Attack ABO x Fudi cực ngolll siêu choáy!!! Ta xuyên thành một con báo săn giữa thảo nguyên mênh mông. Một con báo hoa trông khá zâm zê khả nghi đã để mắt tới ta. Ta cố gắng giải thích cho hắn khái niệm “cách ly sinh sản”. Hắn lại nhân lúc đêm xuống tha ta lên cây, rồi thẳng thừng hóa thành người. Một nam nhân mang vẻ đẹp hoang dã, lai Tây, ghé sát tai ta, giọng khàn khàn: “Ngươi cũng biến đi.” Ta suýt khóc: “Hay là ngươi cắn chớt ta luôn cho rồi…”
A Lê Chuyển sinh thành một tiểu lang mới ra đời, đói khát mong được bú sữa, lại vì chân tàn phế mà bị mẫu lang ruồng bỏ. Ta điên cuồng tru lên: “Nương! Nương, nghe ta nói, chân ta chỉ bị gãy xương, ta vẫn có thể sống, sống được mà!” Mẫu lang tiếc nuối lắc đầu, bỏ mặc ta, xoay người đi về phía bầy sói. Ta ngỡ rằng mình chắc chắn sẽ chết, không ngờ trong bầy sói lại có một con sói đực hèn mọn, đã bảo vệ ta dưới thân mình. Sau này, sói đực ấy trở thành tân sói vương. Ta mỗi ngày đều chạy tới ngôi làng gần đó chơi với lũ chó chăn cừu. Phía sau liền vang lên thanh âm lạnh lẽo của sói vương: “Không phải ngươi nói, muốn tới bắt cừu sao?”
An Vũ Nửa tháng trước khi thành thân, tiểu thanh mai của Chu Hành Dã thiếu chút nữa bị người ta làm nhục. Đêm đó, Chu Hành Dã nói với ta muốn lấy nàng ta làm bình thê. “Vũ Yên không có gì cả, không có ta nàng ấy không sống được.” Hắn ta cho rằng ta sẽ nhịn. Nhưng ta quay đầu tìm biệt viện ở ngoại ô của Tiêu Hạc Xuyên. “Thành thân sao? Tự mặc giá y là được, tiệc cưới sẵn sàng.”
Hoa Hồng Đỏ Phó Lâm Viễn luôn bảo vệ cấp dưới của mình, đặc biệt là thư ký. Mà cô chính là người thư ký đó. Làm việc bên anh, cô hiểu rõ rằng anh từng có rất nhiều người phụ nữ thoáng qua, nhưng sẽ không cưới ai trong số họ, ngoại trừ một người phụ nữ đã rời đi ra nước ngoài năm năm trước. Cô không ngờ rằng mối quan hệ công việc giữa sếp và thư ký lại có ngày xảy ra chuyện ngoài ý muốn, giữa họ hình thành một mối tình “như thật như giả,” vừa mơ hồ, vừa chồng chéo cảm xúc. Không lâu sau… Người phụ nữ đó trở về nước. Cô, sau khi đã trải nghiệm đủ cuộc sống nơi thành phố, liền nói với anh: “Tôi sẽ đi, về quê kết hôn.” “Anh hãy cưới vợ, sinh con đi.” Anh cầm bút, lạnh nhạt ký vào đơn từ chức của cô. Tình cảm của người trưởng thành, đôi khi chỉ cần một khoảnh khắc thoáng qua là đủ để biến thành yêu, có lúc lại vượt qua cả núi cả sông. Cô và anh, là khoảng cách giữa núi và sông, mãi mãi không thể gần lại.
Đại Ca Trường Học Là Thê Nô Tên đầu gấu trường học nói rằng hắn là chồng tôi sau khi tôi xuyên không về thời cấp ba. Còn nói kiếp này hắn nhất quyết sẽ không làm gã sợ vợ nữa. Bảo tôi đừng mơ mộng hão huyền, hắn tuyệt đối sẽ không cưới tôi. Thế rồi chỉ vì tôi đi tham gia trại hè của Đại học X cùng với nam thần học đường, Hắn liền vừa chạy theo vừa khóc ròng: “Vợ ơi! Không có em anh sống sao nổi! Em đừng đi mà! Anh giàu hơn hắn, lớn hơn hắn, khỏe hơn, dai hơn!”
Hôn Nhân Bất Ngờ Với Đội Trưởng Doanh nhân Đường Tiêu Tiêu sống đến tận 80 tuổi, sau khi qua đời lại nhận được tin báo rằng người lính cứu hỏa đã cứu cô trong trận động đất năm xưa đã bị tàn tật ở chân, mang thương tật suốt cả cuộc đời. Được hỏi là muốn đi đầu thai hay trở về để giúp ân nhân chữa chân, cô lập tức trả lời: Đương nhiên là chữa chân rồi! Sau khi trọng sinh, Đường Tiêu Tiêu lập tức đến vùng nông thôn, tìm về quê hương của ân nhân cứu mạng. Tống Cảnh Chi: “Đồng chí Đường, tôi không cần cô báo ơn, cô về đi.” Đường Tiêu Tiêu: “Nếu anh không cho tôi ở lại, ngày mai tôi sẽ loan tin ra ngoài rằng chúng ta đã có tiếp xúc da thịt, và anh phải chịu trách nhiệm với tôi.” Tống Cảnh Chi: “…”