Trang chủ Thể loại Ngọt Sủng

Ngọt Sủng

Nhật Ký Hắc Hóa Của Tạ Tiểu Cẩu

Nhật Ký Hắc Hóa Của Tạ Tiểu Cẩu Sau khi cứu rỗi thành công nam chính Yandere. Ta hỏi: “Có thể cho ta làm hoàng hậu không?” Tạ Ngộ Triều im lặng không nói. Vì vậy ta bỏ mặc hắn, giả chết trở về thế giới ban đầu. Tay trái trà sữa tay phải gà rán, một mạch đánh lên trận thăng hạng năm mươi sao. Hệ thống đột nhiên phát ra cảnh báo: [Nhiệm vụ thất bại, nam chính đã hắc hóa, xin hãy lập tức trở về thế giới ban đầu để cứu rỗi lần thứ hai!] Ánh sáng trắng lóe lên, ta ngậm ống hút trở về thế giới nhiệm vụ. Đây là năm thứ năm sau khi ta chết, Tạ Ngộ Triều cũng đã trở thành bạo quân khiến người ta nghe tiếng mà sợ mất mật. Thanh kiếm dài lạnh lẽo trong tay hắn kê ngang cổ ta: “Hừ, lại đến thêm một đồ giả.” “Trẫm ghét nhất chính là khuôn mặt này, nói đi, thích chết kiểu gì?”

Như Mặt Trời Chói Lọi

Như Mặt Trời Chói Lọi Ta và Lục Mặc Ương từng tương tri tương ái suốt một đời. Sau khi cùng trọng sinh, lại ăn ý mà tránh né việc tái ngộ. Kiếp trước, khi mới mười tám tuổi, hắn đã đỗ trạng nguyên. Lúc cỡi ngựa du phố mừng vinh quy, hắn cứu ta – kẻ bị đám nữ tử hoài xuân chen lấn mà rơi xuống từ trà lâu – chúng ta vừa gặp đã thương. Khi đến cửa cầu hôn, sính lễ phong phú, cho ta đủ thể diện. Về sau đối với ta như thuở ban đầu, chưa từng có ngoại thất hay thông phòng. Ta cũng yêu hắn như sinh mệnh. Thế nhưng khi sống lại, hắn lại không đón lấy ta lúc rơi xuống từ trà lâu.

Gả Thay

Gả Thay Ta thay đích tỷ gả cho Trấn Nam Vương đang hôn mê bất tỉnh để xung hỉ. Mọi người đều nghĩ ta sẽ ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, sống cuộc đời đầy đau khổ. Nhưng mà, được gả vào hào môn, không cần phải hầu hạ cha mẹ chồng, phu quân thì chẳng khác nào người chết… Đây chẳng phải cuộc sống lý tưởng của ta sao! Ta siêng năng giúp phu quân lau rửa thân thể, nhân tiện “lợi dụng” một chút. Bỗng dưng, bên tai vang lên một giọng nói nghiến răng ken két: “Nữ nhân, ngươi sờ đủ chưa!”  

Xuyên Thành Thê Tử Của Thụ Chính

Xuyên Thành Thê Tử Của Thụ Chính Ta xuyên vào một quyển đam mỹ, trở thành nữ phối – thê tử của nhân vật chính thụ, hành nghề mổ heo. Nhân vật chính thụ – Hồ An Nhi, dung mạo vô song, dáng người mềm mại, giọng nói ngọt ngào quyến rũ. Nhóm công theo đuổi hắn gồm có: Vương gia công – phong lưu, quyền quý. Hòa thượng công – cấm dục, nhẫn nhịn. Phản diện công – điên cuồng, âm hiểm. Bọn họ đều say mê Hồ An Nhi đến tận xương tủy, theo đuổi không ngừng. Nhưng Hồ An Nhi lại như lâm đại địch, nhìn bọn họ bằng ánh mắt đầy căm hận. Thậm chí, vì muốn khiến họ chết tâm, hắn còn định cùng ta diễn một màn xuân cung ngay trước mặt bọn họ. Ta cảm thấy không thể mất mặt như vậy, liền đẩy hắn ra. Hắn mềm nhũn ngã xuống đất, ánh mắt mông lung, môi khẽ mở, gọi ta bằng giọng nũng nịu: “Bảo Châu nhi…” Ta chẳng có cảm giác gì, nhưng ánh mắt của ba vị công lại thay đổi!

Mất Hết Mặt Mũi Trước Nam Thần

Mất Hết Mặt Mũi Trước Nam Thần   Nhà tôi bốc cháy, anh bạn cùng bàn hồi cấp ba, mặc đồng phục lính cứu hỏa, khiêng ra từ nhà tôi một bức tượng giống hệt anh ấy. Lúc tấm vải quấn quanh eo bức tượng bị kéo xuống, tôi muốn chết ngượng.

Nữ Phụ Độc Ác Thức Tỉnh Rồi

Nữ Phụ Độc Ác Thức Tỉnh Rồi Tôi là nữ phụ ác độc và khó ưa. Khi đang cưỡi mặt sỉ nhục nam chính bệnh kiều phản diện, tôi nhìn thấy bình luận nổi lên: [Nữ phụ chạy mau đi, hắn sắp hắc hóa rồi, hắn chính là đại ca hắc đạo trong tương lai đấy] [Bảo bối mềm mại như em, chỉ cần chạm nhẹ cũng đỏ cả người, nếu bị nhốt vào phòng tối chắc khóc ba ngày ba đêm mất] [Không sao đâu, chỉ cần nói vài lời dễ nghe, nam chính lập tức quỳ xuống làm chóa, vừa làm vừa dỗ dành ngay thôi] [Nam chính cảnh sát đến chưa? Sắp tra lý lịch học vấn của bảo bối chưa vậy?] Tôi: ? Ngay giây tiếp theo, nam chính không nhanh không chậm ngước mắt lên, giọng khàn khàn bệnh hoạn hỏi: “Giờ tôi đã liếm sạch sẽ rồi, hài lòng chưa đại tiểu thư?”

Bích Đào Tại Lân Gia

Bích Đào Tại Lân Gia Ta muốn cùng tướng công hòa ly. Bây giờ chàng đã là Thám hoa lang, làm sao có thể nhớ đến thê tử tào khang của mình nữa chứ? Chàng muốn cưới Công chúa, làm phò mã, trở thành rể quý, làm sao chàng có thể nhớ tới một tú nương như ta?

Sau Khi Công Công Ở Rể Hoàng Gia

Sau Khi Công Công Ở Rể Hoàng Gia Tướng công Triệu Minh Uyên sau khi đỗ Thám Hoa, liền bị Công chúa đã góa chồng nhiều năm để mắt tới. Trong kinh đồn đại, ta – nữ nhi nhà đồ tể, sớm muộn cũng sẽ trở thành thê tử bị ruồng bỏ. Công công tay cầm gia pháp đứng canh trước cửa, bảo: “Con dâu chớ lo, nghịch tử nếu dám vứt bỏ vợ tào khang, ta sẽ đánh gãy chân chó của hắn!” Ta nói: “Kỳ thực, ta cũng không có đến nỗi tào khang!” Tướng công men theo vách tường mà về, dáng vẻ vô cùng bất đắc dĩ: “Cha, Công chúa để mắt tới người. Còn nói, nếu cha chịu nhập giá hoàng gia, tiền đồ của nhi tử liền khỏi lo rồi.” Công công đỏ bừng mặt, đang muốn nói chuyện, bà mẫu đã vội giành trước, ôm ngực thốt lên: “Vì con ta, ta… hu hu, ta nguyện hy sinh.” Công công: “Bà có hỏi qua ý của ta chưa?”

Truy Thê Hỏa Táng

Truy Thê Hỏa Táng Tôi đã đóng vai một người vợ hoàn hảo suốt bảy năm, nhưng giờ không thể tiếp tục nữa. Tôi từng nghĩ rằng mình có thể cảm hóa chồng, khiến anh ấy yêu tôi. Nhưng thực tế chứng minh – không có cửa. Thế nên, tôi quyết định ly hôn. Ngay trong ngày kỷ niệm năm năm kết hôn. Sau khi ly thân, tôi hoàn toàn thả lỏng bản thân, tận hưởng cuộc sống tự do. Nhưng chưa kịp vui vẻ được bao lâu, tôi đã bị chồng bắt về. Tôi không ngờ… người buông thả hơn lại chính là anh ta. Tôi co rúm người trong góc, run cầm cập. Anh kéo lỏng cà vạt, cúi người, khẽ cười: “Ơ? Hóa ra em cũng biết sợ à?”

Phu Nhân Ta Thật Xấu

Phu Nhân Ta Thật Xấu Ta nghe thấy được tiếng lòng của Thái tử, hắn nói bộ dạng của ta trông thật xấu xí. Thái tử cũng nghe được tiếng lòng của ta, ta mắng hắn trông như thằng đần. Hai chúng ta nhìn nhau, bỗng một giọng nói âm u vang lên. “Ta sẽ giết Thái tử trước, rồi giết Thái tử phi sau..” Thái tử cùng ta liền khựng lại một chút. “Ai, ai muốn giết ta?”

Hít Khói Nhang

Hít Khói Nhang Bạn trai tôi luôn khiến tôi phải hít khói thuốc của hắn. Điếu thuốc hắn hút rất kỳ lạ, có mùi giống như mùi nhang. Cư dân mạng bình luận: [Bạn trai cô không phải người, gã đang hút hương để ăn. Bắt cô cùng hít hương là để hoán đổi số mệnh. Quỷ không ăn cơm người, người sống không ăn hương.]

Yêu Đương Qua Mạng Cùng Kẻ Thù Của Anh Trai

Yêu Đương Qua Mạng Cùng Kẻ Thù Của Anh Trai Đối tượng hẹn hò qua mạng của tôi bất ngờ đề nghị gặp mặt. Tôi hoảng loạn. Không vì lý do gì khác, chỉ vì hắn chính là kẻ thù không đội trời chung của anh trai tôi. Hai người họ không ưa nhau từ nhỏ. Tôi dùng tài khoản ẩn danh tán tỉnh hắn chỉ để trả thù cho anh trai mình. Ai ngờ hắn thực sự bị tôi mê hoặc, không dứt ra được. Sau đó, danh tính thật của tôi bị lộ. Tôi bị đẩy vào góc tường, hôn đến tay chân mềm nhũn. Giọng hắn dịu dàng nhưng ám ảnh: “Ngoan, nói cho tôi biết, tôi với anh trai em, ai hơn nào?”  

Gửi Nhầm Tin Nhắn Cho Đối Thủ

Gửi Nhầm Tin Nhắn Cho Đối Thủ Bạn thân rủ tôi sang ngủ chung, nhưng tôi không may lại gửi nhầm tin nhắn cho đối thủ chết tiệt của mình. [Gọi tiếng “bố” đi, chị sẽ ngủ với cưng.] Hai phút sau, đối thủ nổi khùng. [Còn chưa thu hồi à? Cô định sỉ nhục ai ở đây vậy?] [Đừng nghĩ gửi tin thế này là tôi sẽ tha thứ cho việc cô nói tôi nhỏ hồi sáng.] [Được thôi, sao cô biết tôi mất ngủ tối nay? Nhà tôi hay là khách sạn, cần mang theo gì không?] [Nói gì đi! Đừng có mong tôi sẽ gọi cô là bố nhé!] [Bố…] [Tôi đã gọi cô là bố rồi, còn không phản ứng gì à? Chẳng lẽ còn muốn tôi gọi ra tiếng nữa sao? Nói trước nhé, đừng có mơ!] Một phút sau, một tin nhắn thoại bật lên trên cửa sổ. [“Bố ơi, người ta không ngủ được, muốn bố ôm cơ!”]

Cơn Mưa Ngang Qua

Cơn Mưa Ngang Qua Năm lớp 12, tôi chuyển trường. Không ngờ sau khi tôi đi, đám bạn học lại đồn ầm lên rằng tôi mất vì ung thư máu. Sau khi tôi rời đi, cậu nam sinh ngồi cuối lớp — người luôn tỏ ra bất cần đời — bỗng chốc trở nên trầm lặng. Cậu ta thay đổi hoàn toàn, bỏ lại vẻ lười nhác thường ngày, liều mạng học hành, cuối cùng thi đỗ vào nhạc viện danh tiếng nhất cả nước. Chín năm sau, cậu ấy đã thành công, nổi tiếng khắp nơi, là ngôi sao hạng A mà ai cũng biết mặt đặt tên. Trong một chương trình livestream, khi được hỏi về chuyện tình cảm, ánh mắt cậu ấy trở nên ảm đạm. “Cô ấy… không còn nữa rồi.” “Nếu biết trước, tôi đã không chúc cô ấy mãi mãi mười tám tuổi.” Tôi đang đeo khẩu trang, vác máy quay lia qua hình nền điện thoại của cậu ấy thì bỗng sững người. Ơ? Đó… là tôi à?

Sớm Sớm Chiều Chiều

Sớm Sớm Chiều Chiều Huấn luyện viên quân sự của con trai tôi bất ngờ gọi điện về nhà, yêu cầu dẫn nó đi làm xét nghiệm ADN cùng anh ta! “Tôi là huấn luyện viên của con trai cô, tên là Từ Cảnh Sơ. Nó giống tôi như đúc. Phiền cô đến doanh trại, đưa nó đi xét nghiệm quan hệ cha con với tôi một chuyến.” Từ Cảnh Sơ? Cái tên này… nghe quen quen… Chưa tới ba giây sau, tay tôi cầm điện thoại đã run như muốn rớt. Không phải cái người năm đó tôi lén ‘trộm gen’ đấy chứ?!

Phu Quân Ta Là Hồ Ly

Phu Quân Ta Là Hồ Ly Xuyên vào một quyển tiên hiệp, trở thành nữ phụ số bảy, ta phát hiện phu quân của mình là một con hồ ly. Chính xác hơn, là một hồ ly tinh. Nhưng hồ ly không yêu ta. Hắn chỉ đến để báo ân. Không yêu thì thôi, dù sao hồ ly sau khi hóa hình cũng có gương mặt điêu khắc, tám múi săn chắc, đường nét sắc sảo, lại thêm đôi tai lông xù cùng cái đuôi bông bông phía sau. Còn bền bỉ hơn cả nam phu. Nói xem, ai thiệt ai lợi còn chưa biết đâu.

Trẫm Không Cần Thái Tử Phi Nữa

Trẫm Không Cần Thái Tử Phi Nữa Trong yến tiệc tại cung, Thái tử tuyên bố: “Ai có thể nối tiếp câu thơ này, ắt sẽ trở thành Thái tử phi tương lai.” Kiếp trước, ta nhanh miệng đối tiếp câu thơ, Thái tử liền cho rằng người đã cùng hắn đối thơ trong Y Mai Viên chính là ta. Đến đêm thành thân, nha hoàn của ta mới thổ lộ nàng mới là người đối thơ với Thái tử trong vườn hôm đó, rồi lập tức uống độc tự tận. Sau khi đăng cơ, việc đầu tiên Thái tử làm là truy phong nha hoàn ấy thành Hoàng hậu. Việc thứ hai chính là ban cho ta một chén rượu độc, để ta đau đớn đến ruột gan nát vụn mà ch. “Nếu không phải ngươi mạo nhận Thanh Hà, vị trí Thái tử phi vốn thuộc về nàng.” “Đây là món nợ ngươi phải trả cho Thanh Hà.” Thế nhưng… những câu thơ hôm đó vốn là do ta viết ra. Ta ch thảm, hắn lại ném cả tộc ta vào bãi tha ma cho lũ dã thú tranh nhau x..é x..ác. Khi mở mắt ra lần nữa, ta liền chủ động đẩy nha hoàn ấy ra. Thái tử không phải muốn lấy nàng ta sao? Được, ta tác thành cho họ.

Tình Ý Miên Man

Tình Ý Miên Man Chu Cảnh Sâm rút trúng thử thách trong trò chơi “Đại mạo hiểm”: “Hôn môi người khác giới mà bạn thích trong 2 phút.” Giữa những tiếng reo hò cổ vũ không ngừng của đám bạn, anh đứng dậy đi về phía tôi. Khi ấy, chúng tôi đang chiến tranh lạnh. Tôi vừa lo lắng, vừa bối rối, theo bản năng nhắm chặt mắt lại. Thế nhưng, Chu Cảnh Sâm lại cúi đầu, khẽ cười nhạo bên tai tôi: “Muốn tôi hôn cô à, Giang Miên? Đáng tiếc là… tôi đã thấy chán từ lâu rồi.” Nói xong, anh quay người hôn cô bạn học xinh đẹp. Khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên cảm thấy bản thân không cần anh nữa. Ngày hôm sau, tôi nộp đơn xin học một trường đại học ở nước ngoài và chấp nhận cuộc hôn nhân do gia đình sắp đặt. Vào ngày sinh nhật của anh, tôi không ngoảnh đầu lại mà bay thẳng đến một đất nước xa lạ. Khi máy bay hạ cánh, điện thoại của tôi bị anh gọi đến nổ tung…

Gió Khởi Từ Thảo Nguyên

Gió Khởi Từ Thảo Nguyên Lúc gả cho Thôi Hành, ta mới 10 tuổi. Hắn lâm trọng bệnh, Thôi gia xem bát tự của ta với hắn cực kỳ hợp mệnh, liền hạ sính lễ cầu thân. Ta chẳng muốn gả cho một kẻ mang bệnh, nhưng phụ thân ta một lòng muốn bám víu quyền quý, liền ép ta ngồi lên kiệu hoa. Ngày thành hôn, ta khóc lóc dữ dội trong tân phòng, cứ nằng nặc đòi về nhà tìm mẹ. Ta đói bụng, muốn ăn bánh trái mẹ làm, còn muốn nghe mẹ kể chuyện trước giờ đi ngủ. Đang khóc lóc thì người phu quân trên danh nghĩa của ta bước vào phòng. Hắn kinh ngạc nhìn ta, thân hình khựng lại: “Trời đất ơi, người ta cưới vợ, ta đây thì rước về một đứa con gái.” Ta khóc đến hắn không chịu nổi, đành rút từ trong ngực ra một viên đường phèn, mặt đầy lúng túng: “Đừng khóc nữa, từ nay ta chính là… nương của muội.” Ta ngơ ngác cắn viên đường trong miệng: “…Hả?”

Nguyệt Chiếu Chiêu Dương

Nguyệt Chiếu Chiêu Dương Ta và Tạ Đạo An thành thân đã ba năm. Ba năm này, hắn chinh chiến nơi sa trường. Ngày hắn hồi kinh, lại mang theo một vị cô nương tựa tiên giáng trần. Ta chau mày, suy nghĩ hồi lâu, cân nhắc lợi hại, quyết định đào tẩu. Ai ngờ đêm ấy, Tạ Đạo An liền trèo lên giường của ta, từ trong ngực rút ra một chiếc áo lót của ta: “Nương tử, nhiều năm nơi biên ải, vi phu đêm nào cũng chăn đơn gối chiếc, không sao ngủ được.”