Ngọt Sủng
Đại Sư Huynh Yếu Ớt Đại sư huynh lừng danh nhất giới tu chân nay đã trở thành phế nhân. Không chỉ yếu ớt đến mức không thể trói nổi con gà, mà đôi mắt cũng đã mù lòa. Ta phụng mệnh sư phụ, chăm sóc “phế nhân” sư huynh. Ngày đầu tiên, huynh ấy dậy giữa đêm, vô ý đè lên người ta. “Xin lỗi sư muội, ta không thấy gì cả.” Ngày thứ hai, khi huynh ấy đang tắm, kéo ta ngã vào thùng nước. “Xin lỗi sư muội, chân tay ta chẳng còn sức.” Ngày thứ ba, huynh ấy bị tên hái hoa tặc hạ xuân dược liều lượng cực mạnh. “Xin lỗi sư muội, muội cứ đi đi! Cứ để ta khí huyết đảo lưu mà chết.”
Thích Là Thích, Không Cần Lý Do Tôi mắc phải hội chứng “Đ/ói kh/át da thịt”. Mỗi lần phát bệ/n/h, tôi không kìm được mà đi tìm người bạn thanh mai trúc mã là Thẩm Giai, để xin một cái ôm. Lúc đầu, một hai lần anh ấy còn miễn cưỡng chịu đựng. Nhưng sau nhiều lần, anh bắt đầu khó chịu ra mặt. “Hai thằng đàn ông ôm nhau, không thấy ghê à?” “Cái bệnh vớ vẩn gì chứ? Cậu chỉ đang giả vờ thôi.” Ngay lúc ấy, cậu bạn cùng phòng lạnh lùng là Chu Du, tình cờ bắt gặp. Nhưng cậu ấy không mỉa mai, ngược lại còn mở rộng vòng tay: “Nếu khó chịu thì lại đây.” Từ đó, mỗi khi tôi phát bệnh, tôi đều tìm đến cậu ấy. Cho đến một đêm, khi tôi bắt đầu thấy áy náy và nghĩ đến việc tìm người khác để dựa vào… Chu Du lại bất ngờ trèo lên giường tôi, vạ/ch á/o ngủ của tôi ra, bàn tay đặt lên bụng dưới, chầm chậm xoa nhẹ. “Gạ tôi lâu như vậy rồi, cũng nên trả nợ bằng thân x/á/c chứ?”
Tiếng Sét Định Mệnh Đêm trước ngày xuất giá, ta tận mắt chứng kiến vị hôn phu giết người. Hoảng loạn bỏ trốn suốt đêm, lại bị trói vào sào huyệt của bọn cướp. Một vị đại hiệp đi ngang qua anh hùng cứu mỹ nhân, cũng bị trói theo. Lúc này, một tiếng sét đánh trúng khiến linh hồn của chúng ta hoán đổi cho nhau. Mở mắt ra lần nữa, ta thấy vị phu quân bệnh tật ôm lấy “Ta”, ánh mắt sâu thẳm: “Nương tử, vì sao lại bỏ trốn…” Ta trong thân xác của đại hiệp và đại hiệp trong thân xác “Ta.” kinh hoàng nhìn nhau. Cùng lúc phát ra tiếng thét chói tai…
Xé Nát Trà Xanh Phủ đệ có một vị biểu muội không giống bình thường đến. Nàng mặc áo đỏ cưỡi ngựa, uống rượu bằng bát lớn, tâm tình chuyện thiên hạ. Khi nàng nhất quyết muốn kéo phu quân ta đi du ngoạn đêm ở Tần Hoài, còn muốn dán lên người chàng. Ta đã đích thân ra tay, đẩy nàng xuống sông Tần Hoài. Những người huynh đệ tốt của nàng sau khi cứu nàng lên thì túm lại chỉ trích ta. Phu quân ta mặt lạnh bảo hộ ta ở sau lưng: “Phu nhân ta yếu đuối không thể tự gánh vác, sao có thể đẩy nàng ta xuống nước?”
Bên Nhau Trọn Đời Kiếp trước, công chúa dựa vào quyền thế mà chia rẽ ta và Dư Đình Ân, hại ta phải lưu lạc chốn thanh lâu. Nàng ta hạ mình hầu hạ Dư gia mười mấy năm, đổi lại chỉ nhận được sự lạnh nhạt của phu quân và công bà. Phu quân đưa một kỹ nữ như ta về làm thiếp, sau lưng thì đối đãi với ta ngang hàng với cả nàng ta, còn để ta mang thai trưởng tử. Khi ta sinh nở, nàng ta tuyệt vọng đốt chết cả Dư gia. Sau khi sống lại, công chúa lại gả cho người khác, còn xin chỉ dụ ban hôn cho ta và Dư Đình Ân. Nàng ta cười lạnh nói: “Trong hang ổ hổ lang nhà họ Dư, có người đang chờ ngươi đấy.”
Tiêu Thanh Nguyệt Ta là đích tử của Hầu phủ, từ nhỏ đã thể nhược đa bệnh, đi một bước cũng thở dốc. Trưởng tỷ của ta một tay vung trường thương, chiêu thức nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh, còn ta… đến cả cây cung nhẹ nhất cũng không kéo nổi. Thế nên, phụ thân xem ta như con gái mà nuôi, để trưởng tỷ giả trai ra trận giết địch. Đúng lúc Hoàng thượng mở rộng hậu cung, một đạo thánh chỉ ban xuống, ta bị đưa vào sâu trong hoàng cung. Vốn tưởng đầu không giữ nổi, ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý chịu chết. Nào ngờ, đêm đó, tại tẩm cung của quân vương, hắn lại hung hăng “sủng ái” ta một phen.
Gió Xuân Chảy Dài Xuyên thành nữ phụ ác độc, nhưng tôi thực sự nhát gan. Sợ bị trả thù, mỗi lần làm nhiệm vụ tôi đều vừa dỗ vừa lừa. Khi ép nam chính trực nhật giúp mình, tôi nhìn hắn với vẻ mặt sùng bái: “Anh giỏi quá, anh biết mà, tôi hoàn toàn không thể sống thiếu anh được.” Khi bắt nam chính đi lấy cơm cho mình, tôi rưng rưng nước mắt: “Anh tốt quá, nhất định sẽ chăm sóc tôi thật tốt đúng không?” Khi tát nam chính để sỉ nhục hắn, giọng tôi nghẹn lại: “Ai bảo anh đến muộn, tôi sợ lắm anh có biết không.” … Đến khi hệ thống cuối cùng cũng online, tôi lập tức khoe công: “Nhiệm vụ tôi làm không tệ đúng không, nhìn xem nam chính bị tôi b*t nạt thảm chưa này.” Hệ thống nhìn nam chính đang ngồi xuống buộc dây giày cho tôi, im lặng: [Thảm? Cái dáng vẻ cam tâm tình nguyện đó mà cô bảo là thảm?] [Nam chính sắp bị cô dỗ đến mức quay về lúc còn trong trứng nước rồi!]
Beta Muốn Đình Công!! Khi dự án đang căng thẳng nhất. Bên trái là đồng nghiệp Omega nghỉ ngang vì đến kỳ phát tình, bên phải là đồng nghiệp Alpha đến kỳ nhạy cảm thì biến mất không dấu vết. Văn phòng trống huơ trống hoác, tài liệu cần xử lý chất cao như núi. Tôi hoàn toàn buông xuôi. Kệ mọe cái gọi là kỳ phát tình hay kỳ nhạy cảm, ông đây muốn bật chế độ nghỉ dài hạn của Beta! Sếp – người cũng tăng ca liên tục nhiều ngày – ngậm điếu thuốc, thuốc ức chế vương vãi đầy sàn, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi chằm chằm: “Đúng lúc lắm, tôi cũng muốn nghỉ, cùng nhau đi.” Nửa tháng sau. Tôi vừa sụt sịt vừa bò khỏi giường: “Hu hu hu tôi nhớ công ty rồi, nhớ đồng nghiệp, nhớ đi làm…” Mới nhích ra được nửa bước thì đã bị hắn túm mắt cá chân kéo ngược trở lại. Thân thể nóng rực đè lên từ phía sau: “Không, em không nhớ.”
Thôn Quê Ký Sự [Đã hoàn thành ~ Yên tâm thưởng thức] [Tướng quân sa cơ × Nàng thôn nữ chất phác] Ngày ta xuất giá, cả thôn Đông Hà đều đến xem lễ. Không phải vì nhà ta là gia đình danh giá hay hào môn gì. Mà là vì ta gả cho một sát thần mà ai ai cũng sợ. Thực ra, ta chẳng thấy hắn hung dữ chút nào. Ngược lại, hắn rất dịu dàng.
Đại Ca Trường Học Là Thê Nô Tên đầu gấu trường học nói rằng hắn là chồng tôi sau khi tôi xuyên không về thời cấp ba. Còn nói kiếp này hắn nhất quyết sẽ không làm gã sợ vợ nữa. Bảo tôi đừng mơ mộng hão huyền, hắn tuyệt đối sẽ không cưới tôi. Thế rồi chỉ vì tôi đi tham gia trại hè của Đại học X cùng với nam thần học đường, Hắn liền vừa chạy theo vừa khóc ròng: “Vợ ơi! Không có em anh sống sao nổi! Em đừng đi mà! Anh giàu hơn hắn, lớn hơn hắn, khỏe hơn, dai hơn!”
Tôi Quản Đầu Thai Tôi, nhân viên vàng của phòng đầu thai ở địa phủ, hôm nay bị một linh hồn mới có điểm công đức cao ngất ngưởng chọc cho tức cười. Người ta làm việc 996, tích lũy công đức để tranh vé đầu thai sang châu Phi, vậy mà anh ta, đối diện với ba lựa chọn đầu thai cực phẩm: con trai độc nhất của tỷ phú, thần tượng hàng đầu, gấu trúc quốc bảo, vẫn dửng dưng như không. Tôi chỉ vào sổ công đức ghi hàng tỷ điểm, tức đến nghiến răng: “Nhiều điểm thế này, anh muốn làm gì!” Anh ta cười ngại ngùng: “Dùng cái này đổi lấy việc em làm vợ anh, đủ không?”
Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Là Chim Hoàng Yến Của Tôi Kẻ thù không đội trời chung sau khi phá sản… trở thành chim hoàng yến của tôi.Ngày nào cũng bị tôi sờ, bị tôi ngủ.Tức đến đỏ cả mặt, nhưng vẫn phải nhẫn nhục chịu đựng.Cho đến một ngày, tôi vô tình nghe được hắn cáu kỉnh gọi điện thoại với ai đó:“Không phá sản thì sao? Ai dám hó hé gì trước mặt cô ấy, cứ chờ mà tiêu đời đi!”
Tình Mưu Đã Lâu Tôi mất trí nhớ. Bệnh viện tra thông tin lưu trữ rồi gọi cho người thân. Người đó ăn mặc chỉnh tề, khí chất ngời ngời, đẹp trai hút hồn. Hắc. Chẳng phải đây chính là chồng tôi sao?
Cảm Nhận Tương Thông Vào một đêm trăng tròn, gió thổi mạnh giữa trời đen thẳm. Tôi và thanh mai trúc mã bỗng nhiên có một mối liên kết kỳ lạ. Chúng tôi có thể cảm nhận được cảm giác trên cơ thể của nhau. Chân thực đến mức giống như chính bản thân mình đang trải qua vậy.
Đại Vương Tha Mạng! Tôi tên Lan Lan, năm nay hai mươi tuổi, là trợ lý cầm đồ cho ngôi sao nổi tiếng Sở Tô. Gần đây tôi hay gặp những giấc mơ kỳ lạ, mơ thấy mình trở thành vợ của Sở Tô.
Chúng Ta Yêu Nhau Được Không Anh tôi là Phật tử nổi tiếng trong giới Bắc Kinh, tu khẩu thiền, giữ mình kiệm lời cẩn trọng. Còn tôi là đứa lắm lời. Để theo đuổi anh ấy, ngày nào tôi cũng soi gương tự gọi mình là chị dâu. Anh ấy ở nhà đóng cửa tụng kinh, tôi thì ở ngoài tiện miệng tung tin bậy; Anh ấy sang Đức bàn chuyện làm ăn, tôi lại bảo anh ấy qua đó khám xương khớp; Anh ấy giúp tôi tìm trai đẹp xem mắt, tôi thì nói đó là một phần trong kế hoạch “anh trai bá đạo cưỡng chế yêu”. Khiến một người lạnh nhạt như anh ấy tức đến mức suýt chút nữa dùng cả thủ ngữ kết ấn. Về sau, anh ấy mạnh hơn, cũng thay đổi thành kiểu biến thái. Dùng cà vạt trói tôi vào đầu giường, ngón tay thon dài gân guốc từng nét từng nét viết bậy lên eo tôi: “Đọc ra tiếng.” Mặt tôi đỏ bừng, nghẹn ngào cắn gối, nước mắt lưng tròng lắc đầu. Bậy quá, không thể thốt ra được. Thế mà anh ấy lại bật cười, ngón tay thon dài vuốt ve bụng dưới của tôi: “Eo mỏng như vậy mà cái miệng lại hỗn.” “Thật nghĩ mình cái gì cũng nuốt nổi à?”
Trở Thành Bà Mẫu Của Đích Tỷ Để chống lưng cho quả hồng mềm đích tỷ, ta đã cùng nàng gả vào một nhà. Nàng gả cho tiểu tướng quân. Còn ta thì gả cho cha của tiểu tướng quân. Sau khi thành thân, tiểu tướng quân từ chiến trường mang về một đóa bạch liên hoa đang mang thai. Tỷ tỷ lau nước mắt, hiếm khi cứng rắn nói: “Muội muội, ta muốn hòa li.” Ta: “Được, tỷ hòa li thì ta cũng hòa li.” Ai ngờ, thư hòa li còn chưa đưa đến tay tiểu tướng quân thì nghe nói hắn bị phạt quỳ ở từ đường. Cha hắn mặt không biểu cảm cầm gia pháp, đánh hắn đến da tróc thịt bong: “Nghiệt tử, muốn cha ngươi biến thành người không vợ cứ việc nói thẳng.”
Từ Nhẹ Nhàng Sang Bùng Cháy Tôi và Tiêu Dương kết hôn chớp nhoáng. Hội chị em hỏi tôi rằng ngủ với một cựu đặc chủng thì thế nào. Tôi ậm ừ không trả lời nổi, vì thật ra… chưa từng ngủ cùng anh ta. Bọn họ liền đưa ra kết luận: Anh ta bị thương chỗ đó rồi. Tôi: “……” Tiêu Dương đè tôi xuống giường, nghiêm túc làm rõ: “Không bị thương, hoàn toàn bình thường. Tối nay em muốn kiểm tra kỹ một chút không?”
Chồng Tôi Bị Mất Trí Nhớ Cho Rằng Mình Là Tiểu Tam Tôi và kẻ thù không đội trời chung đã kết hôn được bốn năm. Hắn gặp tai nạn xe,bị mất trí nhớ, ký ức của hắn dừng lại ngay trước khi chúng tôi kết hôn. Nhìn thấy chiếc nhẫn cưới trên tay tôi, hắn nhếch mép châm chọc: “Ai xui tận mạng mới lấy cậu vậy?”
Sau Khi Tôi Sảy Thai, Bạn Trai Phát Điên Tôi bị sảy thai, gọi cho Cố Bắc Thần, trong điện thoại vang lên giọng nói chán ghét của anh ta: “Nếu không phải cô ta theo tôi suốt 7 năm, tôi đã sớm chia tay rồi.” “Cô ta tìm tôi thì còn chuyện gì nữa? Toàn mấy chuyện vặt vãnh thôi.” Tôi lạnh lùng cúp máy, quay sang bác sĩ nói: “Đứa trẻ này, không cần giữ lại nữa.” Mãi đến khi biết tôi sảy thai, Cố Bắc Thần phát điên rồi.