Ngọt Sủng
Mộng Độ Xuân Tiêu Lần thứ ba cha mẹ tìm đến, ra lệnh cho ta thay đệ đệ trả nợ cờ bạc. Ta chỉ ném nhẹ một thanh đoản đao xuống đất, lạnh nhạt nói: “Được thôi, một ngón tay đổi lấy một ngàn lượng.” Cũng như bao lần trước, họ giận dữ định lao lên đánh ta, nhưng bị thị vệ cạnh bên túm gáy, ép quỳ xuống. Ta khẽ nhướng mày, thị vệ liền tận tâm dạy họ cúi đầu hành lễ: “Nói theo – Tham kiến Quý phi nương nương.”
Mộng Xuân Ở Kim Lăng Khi ta xuyên không đến đây, câu chuyện đã gần đi đến hồi kết. Nữ chính đã mang long thai, hoàng đế vì nàng mà chuẩn bị một lễ sắc phong hoàng hậu long trọng. Hắn còn muốn giải tán hậu cung, giữa ba nghìn giai lệ, chỉ chọn lấy một người. Còn ta, chính là bạch nguyệt quang trong lòng hắn, Nhuyễn Quý phi, người bị đưa ra khỏi cung. Vừa rồi tại yến tiệc, tên cẩu hoàng đế Vệ Kỳ Niên đã không kìm được mà tuyên bố ý chỉ giải tán hậu cung. Hắn phân cho mỗi người chúng ta một ít ruộng đất, trang viên cùng tiền bạc, lại nói từ nay việc hôn phối tự do, bảo rằng sáng mai liền rời khỏi cung. Một vài người tâm trạng không vững đã khóc ngất ngay tại bàn tiệc. Ta nhìn bàn tiệc đầy thức ăn trước mặt, khó khăn nuốt nước bọt. Hay là, ăn xong rồi hãy đi? Ta nâng chén canh hầm lên uống một ngụm lớn, bên trong là món Phật nhảy tường, hầm đến mềm nhừ, hương vị ngọt lịm đến mức khiến chân mày cũng muốn rụng ra. Còn có sườn dê nướng này, thịt mọng nước, một miếng cắn xuống thơm ngon đến mức làm người ta muốn gọi “nãi nãi”. Trên bàn, từ bào ngư, yến sào đến vi cá, không món nào còn sót lại, tất cả đều tiến vào bụng ta. “Nương nương!” Cung nữ Đông Thanh bên cạnh thấy ta ăn uống như thế, cứ tưởng ta vì đau lòng quá độ mà buông thả, ánh mắt nhìn ta đầy đau xót. Ta lau đi vết dầu bên miệng, đưa bát ra, ra hiệu nàng múc cho ta một bát cháo hải sản để lót dạ. Đông Thanh rưng rưng nước mắt, múc cho ta một bát cháo hải sản. Ta hài lòng gật gật đầu. Đang chuẩn bị ăn tiếp, trên đầu bỗng truyền đến giọng nói của nữ chính Thẩm Quân Mai, suýt chút nữa khiến ta sặc chếc. “Muội muội Tô Nhuyễn quả nhiên khẩu vị tốt.” “Ha ha.” Ta ngây ngô cười. Ánh mắt Thẩm Quân Mai thoáng qua một tia nghi hoặc, dường như nàng rất ngạc nhiên khi thấy ta bình tĩnh chấp nhận ý chỉ giải tán hậu cung của hoàng đế, chẳng khóc cũng chẳng làm loạn. Vệ Kỳ Niên nhìn về phía Tô Nhuyễn đang ngồi ở ghế dưới, trong một thoáng thất thần. Hắn vốn đã chuẩn bị tâm thế để quát mắng nàng, nhưng không ngờ nàng lại cứ thế tiếp nhận. Nhìn dáng vẻ nàng ăn ngon lành, trong lòng hắn bỗng trỗi lên một cảm giác mất mát khó hiểu. Chẳng lẽ nàng thực sự, không đau lòng chút nào sao?
Cố Nhân Tâm Năm thứ ba làm hoàng hậu, cuối cùng ta cũng chết tâm. Phu quân phong ta làm hậu, nhưng đêm đêm lại nghỉ tại cung của quý phi. Con ta ở ngay dưới gối, nhưng lại mong mẹ mình là người khác. Một liều thuốc giả chết, ta thành toàn cho bọn họ. Sau này gặp lại trên phố, cha con họ đều đỏ hoe mắt: “Cùng trẫm trở về, ngươi vẫn là hoàng hậu của trẫm.” “Mẫu thân không cần nhi tử nữa sao!” “Kẻ lừa đảo từ đâu tới?” Ta ôm chặt hài tử trong tay, nhìn họ bằng ánh mắt xa lạ: “Ta chưa từng sinh hai đứa bé?!”
Lão Tử Là Đại Ca Trùng Khánh Tôi vì đứng trước cổng bệnh viện đánh tra nam cùng tiểu tam một trận ra trò mà vô tình lọt vào mắt xanh của một ông lão đi ngang qua. Ông cụ vung tay đưa tôi mười triệu, muốn tôi làm vị hôn thê của cháu trai ông, dạy dỗ hắn trong giai đoạn nổi loạn này. Tiền không quan trọng, nhưng là một bạo long Trùng Khánh – Tứ Xuyên, cả đời tôi căm ghét nhất chính là tra nam. Dưới sự sắp xếp của ông cụ, tôi dọn vào biệt thự của cháu trai ông. Chỉ là, ông cụ lại không nói cho tôi biết, cháu trai ông chính là Tô Lưu Ca – kẻ trăng hoa khét tiếng trong giới thượng lưu, công tử nhà họ Tô. Vừa gặp mặt, Tô Lưu Ca đã hất cằm, lạnh giọng đuổi tôi đi. Tôi chẳng thèm đôi co, lập tức quăng hắn một cú qua vai, nắm đấm như mưa rơi xuống người hắn. “Nhớ kỹ, từ nay về sau, trong căn nhà này, tôi là người quyết định!”
Sau Khi Xuyên Thành Người Qua Đường, Nam Chính Phụ Thi Nhau Leo Giường Ta Đêm đầu tiên xuyên không, phản diện leo lên giường của ta. Rồi đối diện với nam chính cùng nam phụ trùng hợp làm sao cũng đang nằm trên đó. Hắn im lặng hồi lâu: “Dịch qua chút, cho ta chỗ với.” Nam chính: “Không còn chỗ đâu, thật sự không còn chỗ.” Ta nhìn ba gương mặt mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười trước mắt. “Ta cảm thấy còn có thể chen thêm được mà.”
Nàng Là Ánh Sáng Trúc mã của ta từ chốn sa trường trở về, theo sau là một nữ tử. Ta thoáng liếc mắt ra hiệu cho ám vệ: “Diệt trừ ả ngay.” Kết cục, đêm đó tin dữ truyền đến, trúc mã của ta đột ngột qua đời.
Giấc Mộng Ngày Xuân Ta trời sinh đã có vòng một đầy đặn. Tiểu thư sợ cô gia không cầm lòng được, bèn gả ta cho Tiêu tướng quân đang trọng thương nơi chiến trường. Nàng vừa tiễn ta ra cửa, vừa chột dạ rót lời vào tai: “Tiêu Miễn tuy không thể hành phòng, nhưng ngươi cũng nhờ vậy mà bớt khổ sở chuyện sinh hài tử.” “Ngươi đừng lo, nam nhân không được ở phương diện kia, có khi lại đặc biệt được ở những chỗ khác.” Về sau, ta đêm nào cũng cầu xin tha mạng. Thật muốn hỏi tiểu thư một câu: Tiêu Tướng quân vì sao cái nào chỗ nào cũng được?
Thần Tài Trợ Yêu Tôi là con chó siêu liếm của Lục Cần. Đến bản thân Lục Cần cũng nói, cho dù trời có sập xuống tôi cũng sẽ không nỡ rời xa hắn. Tôi đối với hắn là kiểu kêu cái là xách mông tới mà đuổi phát là cắp mông đi liền*. (* Nguyên gốc là 招之即来挥之即去, ý muốn nói là bảo sao nghe vậy) Đột nhiên có một thứ tự xưng là hệ thống nói với tôi, Lục Cần sẽ phá hoại tài vận của tôi. Tôi chỉ do dự đúng một giây sau đó liền cho tất cả các phương thức liên hệ của Lục Cần vào danh sách đen. Hệ thống lại chỉ vào một người đàn ông đang sửa xe nói: “Người đàn ông này có thể giúp cô phát tài.” “Người đàn ông này cái gì mà người đàn ông này, không có tí lịch sự nào! Đây rõ ràng là chồng tương lai của tao~”
Quá Khứ, Hiện Tại Và Tương Lai Đều Là Anh Lúc tôi đi du học về, trúc mã đã thành tổng giám đốc, đang quấn quýt với thế thân của tôi. Mẹ anh đến tìm tôi: “Một ngàn vạn, quay lại bên cạnh con trai tôi.” Tôi nhã nhặn từ chối: “Dì, dì hiểu lầm rồi, tiêu chuẩn để làm ánh trăng sáng chính là giống như người chết vậy.” “Một trăm triệu, có làm không?” “Không thành vấn đề, đảm bảo khiến dì hài lòng!”
Làm thế nào cưa đổ bạn trai cũ Omega? Sau khi thức tỉnh thuộc tính Alpha, tôi để mắt đến cậu trai học giỏi từng bị mình lừa tình. Pheromone của anh ấy rất ngọt, khiến tôi luôn tìm đủ mọi cách dụ dỗ để đánh dấu. Nhưng anh không chút dao động. Chỉ cụp mi rũ mắt, giọng điệu cực kỳ lạnh lùng: “Xin lỗi, tôi không có hứng thú với cậu.” Cho đến khi tôi thay đổi mục tiêu. Mặt nạ thờ ơ của chàng trai đột nhiên vỡ vụn. Ôm chặt eo tôi, đôi môi mỏng nóng bỏng dán vào cổ tôi. Cố chấp lại yếu ớt, nghẹn ngào: “Tôi mới là Omega duy nhất của em, em chỉ có thể đánh dấu tôi mà thôi.”
Tướng Quân Nô Ta là một vị tướng quân, cùng thừa tướng Tạ Cẩn An là kẻ đối địch trên triều đình. Nhưng chẳng ai biết, sau khi bãi triều, trong xe ngựa… Đôi chân lạnh như băng của thừa tướng lại giẫm lên bụng ta, miệng thì buông lời cuồng vọng: “Lửa lớn như vậy, thiêu ch-t ta rồi.” Đồ không đứng đắn, ngươi ch-t cháy đi cho rồi.
Vì Em Là Ninh Ninh Sau khi uống say, tôi chạy tới gõ cửa nhà sếp mình, người tôi thầm yêu bấy lâu vừa khóc vừa mắng anh ta là đồ bạc tình. Mắng chán chê rồi, phía sau bỗng vang lên một giọng nói lạnh như băng: “Ninh Ninh, qua đây. Em gõ nhầm cửa rồi đấy.”
Thấm Tâm Năm thứ ba trở thành chim hoàng yến của thái tử Bắc Kinh, tôi quyết định bỏ trốn. Lúc trước cũng chẳng ai nói với tôi Hoắc Kinh Triệt có dục vọng mạnh mẽ đến vậy. Ba năm rồi mà hắn vẫn chưa chán tôi, thắt lưng tôi thì suýt nữa bị hắn hành hạ gãy mất. “Người trưởng thành chú trọng sự tự nguyện của đôi bên, còn tôi, vẫn thích mấy em trai trẻ trung hoang dã hơn.” Khi ánh trăng sáng trong lòng hắn trở về nước, tôi không do dự chút nào mà ôm tiền rời đi. Không ngờ thái tử Bắc Kinh lại là kẻ điên. Sau khi bị bắt trở về, đêm khuya hắn đè tôi xuống, thay đổi đủ loại tư thế. “Thích kiểu hoang dã à?” Không thèm để ý lời cầu xin của tôi, hắn mạnh mẽ tung ra một đòn. “Bây giờ thì sao? Đủ hoang dã chưa?”
Anh Đến Với Tình Yêu Cháy Bỏng Lúc phỏng vấn chồng trước, tôi nôn nghén. Chúng tôi bốn mắt nhìn nhau. Tôi lúng túng cười, vì phẩm đức nghề nghiệp, chỉ có thể tiếp tục kiên trì phỏng vấn. “Anh có thể tiết lộ lý do vì sao mình lại liều mạng cho sự nghiệp như vậy không?” Chồng trước bình thản nói: “Vợ nôn nghén, tôi phải kiếm tiền sữa bột.” “…”
Ẩn Hôn Với Tổng Tài Tổng tài say mê công việc, không gần nữ sắc.Bao nhiêu năm qua, người duy nhất ở bên cạnh anh ấy luôn là thư ký Lâm.Toàn bộ công ty đều chèo couple này, thậm chí còn thường xuyên tranh cãi xem ai là “top”, ai là “bot”.Đúng lúc hôm đó có cuộc họp toàn công ty, tôi đang trốn việc lén viết đam mỹ couple tổng tài – thư ký… lại lỡ tay chia sẻ nhầm màn hình lên màn chiếu giữa hội trường.Tổng tài đen mặt, nghiến răng nhìn tôi:“Anh ở trên hay ở dưới, chẳng lẽ em còn không rõ à, Tang Du?”Tôi cúi gằm mặt, bắt đầu lo cho số phận tối nay của mình.Không vì gì khác, chỉ vì tổng tài chính là người chồng đã kết hôn bí mật với tôi suốt ba năm qua.
Anh Đã Biết Rung Động Rồi Sao? Anh bạn thanh mai trúc mã bảo mình đến từ mười năm sau. Tôi bán tín bán nghi hỏi: “Thế sau này tôi làm chị dâu của anh thật hả?” Hắn ngập ngừng một chút, rồi gật đầu. Tôi phấn khích tưởng mình cuối cùng cũng cưa đổ được anh hai nhà hắn. Ai ngờ… Một giây sau, hắn từ tốn nói: “Không phải vợ anh hai… mà là vợ anh cả.”
Anh Chồng Bệnh Kiều Của Tôi Vào ngày cưới, cô bạn thân gửi cho tôi một đoạn video thân mật giữa cô ta và chồng tôi. Tôi nổi giận, bất chấp việc Tạ Tiêu cố gắng níu kéo. Tôi quay lưng rời đi, nắm tay thanh mai trúc mã Cố Bình Chu rời khỏi quê nhà. Tạ Tiêu với tính cách bệnh kiều tức giận đến mức ra lệnh phong sát tôi và Cố Bình Chu trên toàn cầu. Kết cục, tôi chết bệnh trong một căn nhà trọ tồi tàn. Trước lúc lâm chung, bạn thân Hứa Dao Dao đứng nhìn tôi từ trên cao, lạnh lùng nói: “Lâm Tiểu Nhiễm, cậu đúng là ngu ngốc, video đó là tôi dùng AI ghép đấy, vậy mà cậu cũng tin à?” “Giờ thì hay rồi, cậu chết rồi, Tạ Tiêu sẽ chỉ cưới mình tôi thôi!” Cô ta cười đắc ý, tôi sau khi hiểu ra tất cả, chỉ muốn tát cho cô ta một cái, nhưng tay đã yếu đến mức không nhấc nổi. Mở mắt ra lần nữa, tôi trọng sinh rồi!
Kiếp Sau Đừng Làm Anh Của Em Khi dọn dẹp di vật của anh trai, tôi phát hiện quyển nhật ký của anh. Trang cuối cùng viết: 【Kiếp sau, anh không muốn làm anh trai của Kỷ Vũ Đồng nữa.】 Tôi sững người. Hóa ra đến lúc ch .t, anh vẫn còn hậ/n tôi sao? Nếu năm đó tôi không nhất quyết lấy Tần Tư Viễn, rước só/i vào nhà… Kỷ gia cũng đã không phá sản, anh trai cũng sẽ không phải ngồi tò. Bỗng nhiên, trên trang nhật ký xuất hiện dòng bình luận bay: 【Bộ cô tưởng anh ấy không muốn làm anh trai là vì hận cô à?】 【Lật lại vài trang trước thử xem.】 Tôi lật lại những trang anh viết hồi đại học. 【Yêu chính em gái ruột của mình, đúng là s/úc si/nh.】 Nước mắt tôi lập tức trào ra. Dòng bình luận lại hiện lên: 【Chúng tôi đã đủ 1000 lượt thích rồi! Có thể giúp cô trọng sinh về thời đại học!】 【Nhanh lên! Anh trai cô sắp gặp t//a i n ạ.n xe đó!】 Tôi vừa xoay người thì đụng phải Tần Tư Viễn mới về đến. Dòng bình luận lướt qua: 【Đã quay về quá khứ thì tiện thể dạy dỗ tên tra nam này luôn nhé!】
Tinh Dã Tan Trong Tuyết Để làm quen với “cơ bắp mama”, tôi liên tục tặng quà trong phòng livestream. Cuối cùng, anh ấy đã nhắn tin riêng cho tôi. 【Chị gái, tặng nhiều quà quá rồi, để em cho chị xem chút phúc lợi nhé.】 Video mở ra, anh ấy đeo tạp dề, những đường nét cơ bắp ẩn hiện theo từng động tác nhảy, nốt ruồi đỏ trên xương quai xanh lại càng thêm gợi cảm. “Đừng tặng quà nữa, làm bạn gái tôi đi, phúc lợi xem miễn phí.” Vài ngày sau, tôi được cử đi đón sếp mới. Nhìn thấy anh ấy giây đầu tiên, tôi sững người. Gương mặt này, nốt ruồi đỏ này, chẳng phải giống y như “cơ bắp mama” hay sao? Đầu tôi lập tức rối tung lên, theo bản năng gửi tin nhắn cho “cơ bắp mama”: 【Bảo bối, phúc lợi của bạn gái còn hiệu lực không? Muốn xem anh nhảy trong bộ đồ công sở.】
Tình Thú Của Đôi Phu Thê Nhà Tam Hoàng Tử Khi túc trực bên linh cữu cho phu quân, ta rôm rốp cắn hạt dưa. Hắn bật nắp quan tài, vươn tay về phía ta: “Cho ta một ít.” Ta run rẩy quỳ xuống cầu xin: “Ta không cố ý hạ độc chàng mà!” Hắn kinh ngạc: “Là nàng hạ độc ta?!”