Trang chủ Thể loại Ngọt Sủng

Ngọt Sủng

Đại Tướng Quân Nhà Ta Là Nhất Phẩm Thê Nô

Đại Tướng Quân Nhà Ta Là Nhất Phẩm Thê Nô Cha ta và đại tướng quân vốn là kẻ thù không đội trời chung, chẳng ai vừa mắt ai. Vậy mà bệ hạ lại cố tình ban hôn cho ta và con trai ông ta. Cha ta: “Ngươi xong đời rồi. Con gái ta văn tĩnh yếu ớt.” Tướng quân: “Ngươi cũng xong đời rồi. Con trai ta thô kệch vụng về.” Đêm tân hôn, ta đối diện với một gương mặt tuấn mỹ rạng ngời. Hắn nhẹ nhàng ho hai tiếng, ta giật mình run rẩy, lưỡi kiếm giấu trong tay áo rơi xuống đất. Ta mừng rỡ: “Cái gì mà thô kệch vụng về? Rõ ràng là một vị lang quân yếu đuối không thể tự lo cho bản thân.” Hắn bàng hoàng: “Cái gì mà văn tĩnh yếu ớt? Rõ ràng là một thiếu nữ sức mạnh kinh người, mỗi cú đấm là một kẻ đo đất.”

Minh Nguyệt Ứng Chiếu Ta

Minh Nguyệt Ứng Chiếu Ta Năm đó, ta vì dung mạo quá mức xuất chúng mà bị bán vào thanh lâu lớn nhất kinh thành – Bách Hoa Lâu. Ngày xuất các, Lục Hoài Chi, kẻ vốn luôn lạnh lùng kiêu ngạo, lại gọi ta ba lần. Hắn si mê ngắm nhìn, bàn tay mơn trớn bên eo ta. “Ngoan một chút, gia chưa bao giờ chạm vào thứ dơ bẩn.” “Nếu hầu hạ gia thật tốt, gia sẽ đón ngươi vào phủ.” Ta vội vàng gật đầu, giả bộ ngoan ngoãn nịnh nọt. Nhưng ngay khi lấy lại được khế ước bán thân, ta lập tức thu dọn hành lý, bỏ trốn không chút do dự. Năm năm sau, hắn xách kiếm xông vào tân phòng của ta. Đôi mắt đỏ ngầu, từng bước ép sát. “Nàng lừa ta.” “Tướng công của nàng chỉ có thể là ta!”

Cha Ta Được Mẹ Ta Chuộc Ra Từ Thanh Lâu

Cha Ta Được Mẹ Ta Chuộc Ra Từ Thanh Lâu Cha ta vốn được mẹ ta chuộc ra từ thanh lâu. Thế rồi cha ta lấy thân báo đáp, mẹ ta kinh hãi thất sắc, lập tức xách thùng bỏ trốn. Hắn đuổi, nàng trốn, nàng dù có cánh cũng khó thoát. Sau nhiều năm thành thân, một ngày nọ, cha ta hốt hoảng hỏi ta: “Nữ nhi bảo bối, nhìn xem đuôi mắt cha có nếp nhăn không! Cha không còn đẹp, mẹ con có không thích cha nữa không?” Ta hờ hững đáp: “Không sao! Chỉ một nếp nhăn thôi, mẹ còn có hai nếp nữa kia!” Cha cho ta một cái bợp tai: “Không được nói mẹ con như thế! Mẹ con là đẹp nhất!” Được thôi! Cha đúng là kẻ si tình.

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Ôm Đùi Sư Tổ

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Ôm Đùi Sư Tổ   Xuyên vào quyển ngược văn cổ điển, trở thành nữ chính yếu đuối mềm mại, ai ngờ sư phụ, sư huynh, sư đệ đều thèm muốn thân thể của ta. Nhìn tình cảnh sắp bị ăn sạch không chừa mẩu, ta hoảng hốt ôm lấy đùi đại boss của tông môn-– Vị sư tổ thanh lãnh thoát tục, không nhiễm tình ái, được đồn là vô dục vô cầu. Ta ấm ức, mắt đẫm lệ mà kể khổ: “Sư tổ, bọn họ đều muốn làm chuyện xằng bậy với ta!” Sư tổ chẳng mảy may động lòng, tựa khuỷu tay lên gối, lười nhác đọc sách, dáng vẻ an nhàn. Một lúc sau, người kéo ta vào lòng, chậm rãi mở miệng. “Trùng hợp quá, ta cũng muốn.”  

Bắt Đầu Từ Một Lần Giúp Đỡ

Khi đang chiến tranh lạnh với kim chủ, tôi lỡ tay tát cô em thanh mai trúc mã của anh ta. Chỉ sau một đêm, scandal ngập tràn mạng xã hội. Còn bản thân kim chủ thì y như… đi đời nhà m/a, không có lấy một chút động tĩnh. Tức quá, tôi mở livestream, chửi thẳng lên hot search. “Chu Nghiễn Bạch à, cũng chỉ tầm đó thôi.” “Tất nhiên là tôi đá anh ta trước.” “Ồ, không có gì to tát, chỉ là già quá, không giỏi khoản đó. Lần sau tôi định yêu sinh viên đại học.” … Cư dân mạng nói tôi đi/ên rồi, dám chửi cả Chu Nghiễn Bạch. Tắt livestream chưa được bao lâu, cửa nhà tôi bị phá. Chu Nghiễn Bạch mặt mày lạnh tanh, vừa tháo cà vạt vừa ép tôi vào tường. “Nói xem, em định yêu thằng sinh viên nào hả?”

Vương Gia, Xin Tự Trọng

Vương Gia, Xin Tự Trọng Ta bán thân chôn cha, tự nguyện đem chính mình bán cho Cửu vương gia tàn nhẫn độc ác. Hắn không hề hay biết, ta thực chất là sát thủ ẩn danh đang ngấm ngầm tiếp cận. Đến ngày ám sát, ta thất thủ. Cửu vương gia bẻ quặt hai tay ta ra sau, đôi tay to lớn thô ráp với vết chai mỏng vuốt ve bên hông ta. “Quá gầy rồi, sau này ăn nhiều một chút.”

Cô Vợ Bán Đồ Cũ Của Tổng Tài

Học kỳ cuối năm tư, sau khi biết mình chỉ là thiên kim giả, tôi bắt đầu lao đầu vào việc… tích tiền đi. Đối mặt với em kế: Tôi nói, “Cái túi này còn dùng không? Không thì cho tôi đi.” Đối mặt với thanh mai trúc mã: “Chén bát xoong nồi còn cần không? Không thì cho tôi luôn.” Đối mặt với vị hôn phu: “Nhẫn cưới còn giữ không? Không thì—” “Tiêu Sở Sở.” Một người nghiến răng nghiến lợi. “Cô có định bán luôn cả tôi không?” Tôi nhún vai: “Cũng được thôi.” Ngay tối đó tôi đăng thẳng lên confession: 【Cho thuê vị hôn phu – 10 ngàn/ngày】 【1m90, 26 tuổi, 18cm – hiểu là hiểu nha】 Tối hôm sau, tôi bị anh ta ép sát vào cửa. “18 á?” “Là ai nói thế?” “Rõ ràng là 20 cơ mà.”

Công Lược Nhân Vật Phản Diện Hắc Hóa

Công Lược Nhân Vật Phản Diện Hắc Hóa Bất ngờ xuyên sách, trói định hệ thống cứu rỗi. Hệ thống nói tôi phải công lược nhân vật phản diện độc ác. Hiện tại, nhân vật phản diện mới mười bảy tuổi, bị người bắt nạt, đang nằm thoi thóp trong hẻm nhỏ. Hệ thống: “Nhanh đến giúp cậu ta, chữa lành cho cậu ta, sưởi ấm cho cậu ta!” Tôi lập tức đến bên tai nhân vật phản diện thiếu niên: “Đánh nhau cũng đánh không thắng, cậu đúng là đồ phế vật.” Hệ thống: “?” Nhân vật phản diện: “?”

Pháo Hôi Cùng Phản Diện Không Thiết Sống

 Pháo Hôi Cùng Phản Diện Không Thiết Sống Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nữ cường. Mặc Nghiễn Chiêu và nữ chính là thanh mai trúc mã, nhưng người trong lòng nữ chính lại không phải là hắn. Hắn yêu mà không được, hắc hóa trở thành một nhân vật phản diện tăm tối. Bởi vậy khi hệ thống bắt tôi đến cứu rỗi hắn, trong bụng tôi nghĩ thầm: c.hếc sớm, siêu sinh sớm. Cứu rỗi hắn? Vậy ai cứu rỗi tôi? Đối diện với ánh mắt lạnh lùng như rắn độc của hắn, hàng phòng ngự của tôi lập tức bị phá vỡ. Tôi “bịch” một cái quỳ xuống trước mặt hắn, ôm đùi hắn gào khóc. “Cầu xin anh đừng có nhìn tôi như vậy, tôi nhạy cảm lắm!” Trong lòng lại nghĩ thầm: “Ha ha, đêm nay t.reo cổ trước cửa nhà hắn xem!” Nhân vật phản diện:… Hệ thống: Đỉnh!

Trở Thành Bà Mẫu Của Đích Tỷ

Trở Thành Bà Mẫu Của Đích Tỷ Để chống lưng cho quả hồng mềm đích tỷ, ta đã cùng nàng gả vào một nhà. Nàng gả cho tiểu tướng quân. Còn ta thì gả cho cha của tiểu tướng quân. Sau khi thành thân, tiểu tướng quân từ chiến trường mang về một đóa bạch liên hoa đang mang thai. Tỷ tỷ lau nước mắt, hiếm khi cứng rắn nói: “Muội muội, ta muốn hòa li.” Ta: “Được, tỷ hòa li thì ta cũng hòa li.” Ai ngờ, thư hòa li còn chưa đưa đến tay tiểu tướng quân thì nghe nói hắn bị phạt quỳ ở từ đường. Cha hắn mặt không biểu cảm cầm gia pháp, đánh hắn đến da tróc thịt bong: “Nghiệt tử, muốn cha ngươi biến thành người không vợ cứ việc nói thẳng.”

Chồng Tôi Mới Mười Tám Tuổi

Chồng Tôi Mới Mười Tám Tuổi Chồng tôi dạo này rất kỳ lạ. Ôm thì cứng ngắc, hôn thì gượng gạo, ngay cả lúc “nộp lương sinh hoạt” cũng tràn đầy sơ hở. Tôi còn đang nghi ngờ có phải anh ta muốn ly hôn không, thì tình cờ thấy nhật ký đăng bài của anh ấy: 【Ngủ dậy một phát xuyên tới 10 năm sau, crush trở thành vợ tôi rồi! Giờ phải làm sao đây aaaaa!!】 Tôi: “?”

Từ Nhẹ Nhàng Sang Bùng Cháy

Từ Nhẹ Nhàng Sang Bùng Cháy Tôi và Tiêu Dương kết hôn chớp nhoáng. Hội chị em hỏi tôi rằng ngủ với một cựu đặc chủng thì thế nào. Tôi ậm ừ không trả lời nổi, vì thật ra… chưa từng ngủ cùng anh ta. Bọn họ liền đưa ra kết luận: Anh ta bị thương chỗ đó rồi. Tôi: “……” Tiêu Dương đè tôi xuống giường, nghiêm túc làm rõ: “Không bị thương, hoàn toàn bình thường. Tối nay em muốn kiểm tra kỹ một chút không?”

Tặng Người Một Tấm Lòng Son

Tặng Người Một Tấm Lòng Son Ngày mẹ tái giá, ta nắm chặt tay áo bà, từ đầu thôn khóc đến cuối làng. Thế nhưng bà lại giằng tay ra, lạnh lùng nhìn ta một cái: “Ân tình mẫu nữ đã dứt, về sau gặp lại, gọi ta là thẩm nương đi.” Phụ thân đã khuất, điều kiện mà tộc họ đồng ý cho bà tái giá là đem mảnh ruộng tốt cuối cùng trong nhà cùng căn nhà gạch ra trao đổi. Ta không có áo mặc, chẳng có cơm ăn. Người tổ mẫu kế từng bị mẹ ta ép đi – bà lão ấy – tìm được ta trong ngôi miếu đổ nát: “Hài tử, đi theo ta đi.”

Ta Và Thái Tử Cùng Lộ Thân Phận

Ta Và Thái Tử Cùng Lộ Thân Phận Hồi kinh trên con đường dài đằng đẵng, ta tình cờ gặp một công tử tuấn tú, vừa vặn lọt vào mắt xanh của ta. Hắn nói mình là một thư sinh nghèo khó, lên kinh ứng thí. Ta nói ta là một cô nhi đáng thương, lên kinh nương nhờ người thân. Hắn ngày đêm khổ công dùi mài kinh sử, ta thức trắng đêm thêu thùa, đều vì mưu cầu một tương lai rạng rỡ. Sau này, trong buổi yến tiệc tại cung đình, ta và hắn chạm mặt nhau. Hắn là Thái tử, còn ta lại là Thái tử phi sắp bị từ hôn. Ta: “???”

Kiều Nương Gặp Tam Lang Ngốc

Kiều Nương Gặp Tam Lang Ngốc Vị hôn phu vừa mới thi đậu tú tài đã lén lút sau lưng ta tìm cho mình một mối hôn sự tốt hơn. Để lấy lòng người trong mộng, hắn trộm lấy khế nhà nhà ta, bán đi cửa tiệm của ta. Không biết rõ tình hình, ta liền xông vào đánh nhau với kẻ đến thu cửa tiệm. Trong cơn bực tức, ta quyết liều mạng một phen, kéo người nọ đến huyện nha đánh trống kêu oan. Vị huyện lệnh trẻ tuổi vừa mới nhậm chức, lạnh lùng hạ lệnh: “Quỳ xuống, đánh cho ta.” Chân ta mềm nhũn, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất. Còn chưa kịp cầu xin tha mạng, đã nghe thấy tiếng kêu thảm như lợn bị chọc tiết vang lên sau lưng: “Ca, không phải lỗi của ta! Không, là lỗi của ta, đừng để bọn họ đánh, đau lắm!”

Thiên Sát Tai Tinh

Thiên Sát Tai Tinh Ngày đầu tiên ta vào cung tham gia tuyển tú, hoàng đế băng hà. Bị phái đi canh giữ hoàng lăng, hoàng lăng lại sụp đổ. Bị đuổi ra vườn rau hoàng gia trồng rau bắt sâu. Cả hoàng cung đều bị ngộ độc thức ăn. Bị đưa đến trước mặt thái tử, ta quỳ trên đất suốt nửa canh giờ. Hắn mới chậm rãi mở miệng: “Ngươi thật giỏi.” Ta yếu ớt ngẩng đầu lên: “?” “Một người tài năng như ngươi.” “Không gả cho đối thủ của bổn vương thì thật đáng tiếc…”

Sư phụ tự tay đẩy ta xuống Tru Tiên Đài

Sư phụ tự tay đẩy ta xuống Tru Tiên Đài Sư phụ tự tay đẩy ta xuống Tru Tiên Đài. “Cầu xin Ông Trời ban cho ta một vị phu nhân.” Vị thiếu chủ Ma Giới độc thân suốt bốn trăm năm, thành kính nói ra điều ước trong ngày sinh của mình trước khi thổi tắt bốn trăm lẻ một cây nến trước mặt. Đúng lúc đó, ta từ trên trời rơi thẳng vào trong lòng hắn. Trước khi ngất đi, ta chỉ kịp nhìn thấy một khuôn mặt đang cười toe toét và những câu gào thét như điên vì mừng rỡ. “Cảm tạ Ông Trời!”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933

Văn Ngọc

Văn Ngọc Khi biết mình là nữ phụ độc ác, tôi đang vui vẻ thử váy cưới. Trong chiếc gương lớn sát đất, ánh mắt mờ tối khó lường của anh trai nuôi Văn Tranh đang dừng lại nơi vạt váy của tôi. Trước mắt tôi bất chợt hiện lên hàng loạt dòng chữ như đạn bay: 【Đồ ngu nữ phụ, còn đẹp cái gì chứ! Nam chính kết hôn với cô chỉ để truy tìm tung tích nữ chính mà thôi.】 【Không thể đợi nổi ngày nam chính tìm được nữ chính rồi dằn mặt Văn Ngọc một trận nữa!】 【Văn Tranh không phải nam phụ sao? Sao đến giờ vẫn chưa bước vào tuyến tình cảm với nữ chính, còn đang thầm yêu nữ phụ? Tác giả sửa truyện đi!!!】 Một hình ảnh lướt qua đầu tôi, tôi hại nữ chính không thành, bị cả thế giới quay lưng, lạc lõng bước đi trong mưa đêm, cuối cùng bị xe tải đ âm thoi thóp bên vệ đường… Trời ơi! Thật quá mức. Còn kèm cả cảm giác đau! Tôi run rẩy lắp bắp: “Anh… anh ơi, em không lấy chồng nữa…” Ánh mắt âm trầm của người đàn ông ấy, bỗng bừng sáng.

Gả Cho Chú Là Có Nhà Lầu

Gả Cho Chú Là Có Nhà Lầu Tôi bị kẻ thù của cha tôi bắt cóc. Hắn đòi tiền chuộc một triệu tệ. Không ngờ cha tôi ngay cả một nghìn tệ cũng không muốn bỏ ra, trực tiếp đem tôi gả cho hắn làm vợ. “Hắn không trả tiền, mày tin tao giec mày không.” – Hắn dọa sẽ ném tôi xuống biển. Tôi run cầm cập, răng va lập cập: “Tin.” Một năm sau, cha tôi gọi điện tới. Người đàn ông hét vào điện thoại: “Tiền tôi không cần nữa, người ông mau đến mà rước về, lão tử không phải bảo mẫu trông con giùm ông!” Cúp máy xong, hắn cắn điếu thuốc, mặt mày cáu bẳn, vò lấy chiếc quần nhỏ xinh xắn của tôi mà giặt như trút giận.  

Noãn Chiếu Mãn Châu

Noãn Chiếu Mãn Châu Vì say rượu mất kiểm soát, tôi và cấp trên đã ngã vào nhau. Ba tháng sau, vì một tờ siêu âm B, đã buộc Hứa Văn Châu phải cưới tôi. Sau khi kết hôn, chúng tôi vẫn luôn tương kính như tân*, chưa từng vượt quá giới hạn. *tương kính như tân: tôn trọng, đối đãi với nhau như khách. Tôi rất rõ ràng, anh ấy không yêu tôi. Sau khi sinh con, tôi thu lại những suy nghĩ xấu xa của mình, dự định ly hôn rồi chạy trốn. Người đàn ông vẫn luôn lạnh lùng ấy, mang theo đôi mắt đỏ hoe ép tôi vào góc nhà vệ sinh: “Noãn Noãn, em không cần anh nữa sao?”