Ngọt Sủng
Ông Chủ Yêu Thầm Tôi Dạo này tôi khá yêu thích một quán đồ ăn mang về. Nhưng một ngày nọ, quán đó đột nhiên ngừng hoạt động. Đặt đồ ăn của quán khác thì bị ăn trộm, phần thứ hai được giao đến, tôi ăn miếng đầu tiên đã khóc. Thật sự quá khó ăn! Bị đả kích kép, tôi gọi điện cho ông chủ phát điên lên. “Ông chủ, mau cứu tôi, tôi sắp chết đói rồi, làm ơn giao cho tôi một phần thịt kho tàu đi!” Ông chủ im lặng một lúc, bảo tôi đợi. Một giờ sau, một anh chàng đẹp trai tay trái giơ cao chai truyền dịch, tay phải cầm phần thịt kho tàu tôi mong ngóng gõ cửa nhà tôi.
Về Bên Anh Con trai tôi lái chiếc xe đồ chơi chạy loạn khắp nơi, không may làm trầy xước một chiếc Maybach. Từ trên xe bước xuống một người – không ngờ lại là bạn trai cũ của tôi. “Cái thói hễ có chuyện là lái xe xả giận này, y hệt em hồi trước.” “Anh còn dám nói em à? Lái xe tệ như vậy, rõ ràng là cùng khuôn đúc với anh!” Vừa dứt lời, nét mặt lạnh lùng của anh lập tức biến mất. Còn tôi thì chết sững tại chỗ. Giờ mà rút lại lời, liệu có kịp không?
Tình Này Miên Man Bất Tận Nửa đêm tỉnh dậy đi nhà xí, vô tình nghe lén được phu quân muốn giết ta. Người trong lòng vừa từ hôn, hắn một ngày cũng không muốn chờ nữa. Ta sợ hãi đến mức vội vàng thu dọn hành lý, trong đêm chạy trốn mấy trăm dặm. Ba tháng sau, phu quân tìm được ta ở Dương Châu. Hắn tay nắm trường đao, nghiến răng nghiến lợi: “Liễu Miên Miên, nàng chạy cái gì?” “Lời nói hung ác hay thô tục, nàng không phân biệt được sao?”
Vác Phản Diện Chạy Trốn Ta ở kinh thành đấu với người giàu, bỗng vung tay đấu giá một nam tử dị tộc tuyệt sắc. Hắn lạnh lùng ngạo nghễ, khắp người đầy v ế t t h ư ơ n g. Vừa định chuyển tay bán với giá cao, ta lại nhìn thấy dòng chữ bay lên giữa không trung: 【A a a nữ chính đừng bắt nạt nam chính nữa, hắn vừa mới bị d I ệ t cả tộc, lại còn bị hạ chú không thể khóc không thể cười, thảm lắm rồi!】 【Nam chính vừa thấy nữ chính liền động tâm, kết quả lại bị nàng nhục nhã, tim cũng muốn vỡ theo!】 【Nữ chính à, ngươi đối xử tốt với nam chính một chút đi, sau này hắn sẽ được rửa oan, mỏ vàng mỏ bạc đều là của ngươi, cả mạng cũng là của ngươi luôn đó!】 Hai mắt ta sáng rỡ: Thì ra ta là nữ chính à! Không nói không rằng, ta lập tức vác hắn về nhà. Chỉ vì quá nóng ruột, nên không kịp nhìn dòng chữ kế tiếp: 【Khoan đã, sao nữ phụ pháo hôi kia lại vác đại phản diện đi vậy!?】 【Đúng đó! Nàng ta không phải nên hung hăng sỉ nhục hắn, rồi đem bán đi sao!?】 【A a a phản diện kia đ ộ c á c t à n n h ẫ n, đợi thân thể hắn khôi phục, nữ phụ pháo hôi chắc chắn xong đời rồi!】
Công Chúa Trùng Sinh Cố tiểu tướng quân niên thiếu phong lưu, nhưng lại bị ép phải cưới một công chúa phế vật như ta. Bảy năm thành hôn, hắn đối xử với ta như trân bảo. Cho đến ngày cung biến, hắn bắn chết hoàng huynh, tự lập làm đế. Hắn phong nha hoàn của ta làm hoàng hậu, còn giáng ta thành tội nô. “Công chúa đã cướp mất phu quân của người khác, vậy nên hãy đền tội cho thật tốt.” Lúc ấy ta mới hiểu, thì ra hắn và nha hoàn của ta đã chịu nhẫn nhục nhiều năm qua. Thì ra hắn hận ta đến vậy. Khi mở mắt ra, ta đã trọng sinh về ngày hắn khải hoàn hồi triều.
Công Chúa Khắc Phu Ta mệnh cứng, sau khi khắc chết năm vị hôn phu, phụ hoàng ta nước mắt lưng tròng, một đêm không ngủ. Sáng sớm hôm sau, ông cầm theo một danh sách cao bằng đầu người đứng trước cửa phòng ta: “Đây là trưởng tử Trương gia, hôm trước phụ thân hắn ngủ gật trên triều, lơ là triều chính! “Đây là con trai độc nhất của Ngụy gia, hôm trước hắn quanh co lòng vòng mắng trẫm keo kiệt, bủn xỉn! “Còn có tiểu tử Tùng gia là Tùng Dã, già thì tấu trẫm đầu óc có vấn đề, trẻ thì thâm hiểm khiến trẫm mất mặt!” Ta phẫn nộ gật đầu: “Được, vậy trước tiên con khắc già rồi lại khắc trẻ!” Phụ hoàng liên tục xua tay bảo ta tha cho người già, cứ khắc chết thằng con là được. Nhưng phụ hoàng đợi đến khi Tùng Dã và ta thành thân sinh con rồi, vẫn bị cha con Tùng gia làm cho tức giận đến mức nổi trận lôi đình. Ông liền ôm lấy cột trụ hành lang khóc lóc thảm thiết: “Chắc chắn là lão già Tùng gia kia khắc trẫm!”
Ánh Trăng Trong Lồng Đêm khuya, người yêu cũ gọi điện vì bạch nguyệt quang của anh ta, giọng đầy châm chọc. “Đừng bắt chước cậu ấy vì tôi nữa, cậu ấy hay ghen lắm.” Giây tiếp theo, người đàn ông trên người tôi liền cắn trả thù lên cổ tôi một nhát. Anh ta nói đúng, bạch nguyệt quang của anh ta… quả thực rất hay ghen.
Bạch Thiện Tôi đi ngân hàng gửi tiền cùng anh trai. Lúc đó không còn chỗ đậu xe, nên chúng tôi đành đỗ tạm trước cửa ngân hàng. Anh ấy bảo tôi ngồi trong xe, để lát nữa nếu có cảnh sát giao thông đến thì lái xe đi ngay, tránh bị dán vé phạt. Kết quả đúng là có cảnh sát giao thông đến thật. Tôi hạ cửa sổ xuống, hét lên với anh trai: “Anh ơi! Cảnh sát đến rồi! Chạy mau!” Giây tiếp theo, anh tôi bị đè xuống đất.
Vệ Sơ Vũ Lấy Tiêu Nhiễm được sáu năm, cuối cùng ta cũng có thai. Nhưng hắn lại đón bạch nguyệt quang đã hoà li trở về. Bạch nguyệt quang chỉ nói một câu “Huynh còn thu nhận ta không?”, Tiêu Nhiễm liền muốn cho nàng ta vị trí chính thê. Sáu năm hầu hạ bà mẫu trên giường bệnh, khiến ta biết điều, học cách bằng lòng. Tiểu cô một tay ta nuôi lớn, chê ta là nữ nhi thương hộ không xứng với huynh trưởng của nàng. Ngay cả tiểu thúc ta liều mạng cứu, cũng nói đã sáu năm ta không có con, bỏ ta cũng không có gì đáng trách. Ta hỏi Tiêu Nhiễm: “Chàng cũng nghĩ vậy sao?” Sự im lặng của hắn đã làm tổn thương trái tim ta. Ta để lại một lá thư hoà li, mang theo một gói thuốc phá thai, bỏ đi. Ba năm sau, ta ngồi trên xe ngựa rộng rãi của phu quân, lướt qua đám người Tiêu gia bị tịch biên gia sản. Có người gọi lớn:”tẩu tẩu.” Ta không ngoảnh lại: “Tẩu tẩu của ngươi vừa bị chém đầu, thi thể còn ấm, liên quan gì đến ta?”
Ngọc Diện Tiểu Sinh Tương công dạo này tâm tình thất thường, đột nhiên đập vỡ miếng ngọc bội mà chàng yêu quý nhất. “Ta đã làm đến mức này, nàng vẫn muốn đi tìm hắn?” “Ta nguyện làm kẻ thay thế hắn, nhưng không có nghĩa là ta không có tính khí, Tần Hoài Tố, nàng đừng hòng đi đâu hết…” Không hiểu sao, ta bị giam lại. Bị trói ư? Hừm… có chút kích thích đây…
Niệm Niệm Dư Khanh Biết mình sắp bị ban ch*t, ngày hôm đó, ta dám hạ dược vị Thái tử cao ngạo lạnh lùng. Sau chuyện đó, ta phủi áo, nhân lúc đêm tối lén lút quay về cung. Ba tháng sau, trong buổi xuân săn, khi nhìn thấy bụng ta hơi nhô lên, ánh mắt hắn nheo lại. “Nương nương có biết, sau khi ăn sạch sẽ nhi thần rồi bỏ chạy, sẽ có kết cục gì không?” Ta cố gắng làm ra vẻ ngây thơ vô tội, hỏi ngược lại: “Thần thiếp không hiểu điện hạ đang nói gì.” Hắn dường như nổi giận, khóe môi nhếch lên nhẹ nhàng: “Thật không? Vậy nhi thần sẽ giúp ngài nhớ lại.”
Quân Tâm Như Yến Màn che đỏ được vén lên, đập vào mắt ta là một khuôn mặt trẻ tuổi, hai gò má dính đầy vệt m*u tươi. “Ta là nữ nhân của Đại Thiền Vu, dám động đến ta thì ngươi ch*t chắc!” “Trùng hợp thay, ta lại chính là Thiền Vu.” Hắn bế ngang ta lên, nở nụ cười lộ ra hàm răng trắng sắc nhọn, xen lẫn với m*u tươi chưa kịp khô, như một ác quỷ vừa thoát ra từ địa ngục. Bên ngoài đại trướng, đuốc sáng rực, gió mang theo mùi m*u tanh. Hắn bế ta bước ra ngoài, giơ cao ta lên, tựa như khoe khoang chiến lợi phẩm. Ta suýt ngã xuống, sợ hãi quên cả bản thân, vội vàng ôm chặt lấy cổ hắn. “Đại Thiền Vu Y Mông Tà vạn tuế! Vạn tuế!” Bên dưới, đám người cao lớn, vạm vỡ, vung những thanh đao dính m*u, hô vang cả bầu trời. Hắn tên là Y Mông Tà, vừa giết chết Thiền Vu tiền nhiệm. Còn ta, đúng thật là một món chiến lợi phẩm.
Trộm Ngọc Ngày sinh nhật ta, phụ thân dẫn về một thứ nữ. Nhưng phụ thân và mẫu thân ta trước nay tình sâu ý đậm, sau khi mẫu thân mất, phụ thân chưa từng đi thêm bước nữa, lúc này lại đột nhiên dẫn về một thứ nữ xấp xỉ tuổi ta. Thật kỳ lạ. Thừa dịp phụ thân rời kinh, mình ta cai quản phủ Tướng quân, ta dạy dỗ thứ muội đến ngoan ngoãn dễ bảo vô cùng. Sau đó, phụ thân thắng trận trở về, dứt khoát quỳ xuống bên chân thứ muội: “Thần, cung nghênh Thái tử hồi cung.” Ta vô thức đưa mắt sang nhìn vị thứ muội đẹp đến bất phân nam nữ kia, cô ta mỉm cười e lệ, rũ mắt nhìn ta. Ta “A~” một tiếng. Dứt khoát ngất xỉu.
Bầu Trời Ngàn Sao Tôi bị biến thành nữ phụ độc ák trong truyện ngược. Tổng tài bá đạo đang đè tôi ra c**ng ép. Hắn lột áo khoác phao của tôi, kéo lên áo len, áo giữ nhiệt, cởi quần thể thao, quần lót lông giữ nhiệt, quần dài giữ ấm… Tổng tài tức điên: “Con mẹ nó, cô thuộc họ hành tây đấy à?” Tôi bỗng nghĩ ra một kế: “Tổng tài, nhìn kỹ lại đi, tôi là má Ngô mà!”
Thiên Mệnh Uyên Uơng Nửa đêm, khi ta chuẩn bị “hồng hạnh xuất tường” cùng biểu ca, trước mắt bỗng xuất hiện một hàng chữ lạ. “Thật kích thích, nữ phụ sắp bị phản diện điên cuồng giam lại rồi.” “Chỉ cần nữ phụ biết làm nũng với phu quân, chắc cũng không đến nỗi bị nhốt vào mật thất rồi biến thành búp bê hình người.” “Đây là kết cục khi bị một kẻ u ám điên cuồng yêu thương. Không cầu được, hắn chỉ biết phát điên thôi.” “Nếu nữ phụ biết phu quân bệnh tật của mình là hoàng tử, tương lai sẽ là Nhiếp Chính Vương, chắc hẳn đã không ghét bỏ hắn đến vậy.” “Chỉ có nữ chính trọng sinh mới dám liều lĩnh lấy lòng phản diện để tăng độ hảo cảm.” Ta giật mình, lập tức đẩy biểu ca ra, nghiêm giọng nói: “Huynh đừng quấy rầy ta nữa!” “Ta một lòng yêu thương phu quân, dù chàng có ch*t ta cũng sẽ thủ tiết cả đời!” “Nữ phụ sao tự nhiên thông minh lên thế này.” “Phản diện cười rồi, vậy là dỗ được rồi à?”
Hoa Hoa Doanh Chí Sau khi viên phòng cùng vị phò mã lạnh lùng trầm ổn, ta—một thiếu nữ huyết khí phương cương—lại thèm khát thân thể của hắn. Phò mã thận trọng từ chối, cùng ta hòa ly. Hiện tại ta đã đăng cơ, thứ ta không có, ta nhất định phải đoạt lấy bằng mọi giá! Trước tiên, ta quyết định tìm một tuyệt thế thần tiên nam tử để giải khuây cái đã.
Miểu Liên Tiên Tử Ta và thiên đế đã hòa ly ba năm rồi. Vậy mà hôm nay hắn đột nhiên lại chạy tới, tay còn cầm theo một mảnh giấy mua bán nhà đất hung hăng ném vào mặt ta. “Miểu Liên! Mảnh đất của bản tôn ở núi Bắc Hoang từ bao giờ lại thành đất của nàng vậy!” “Hả? Sao mới mấy năm không gặp mà thiên đế càng ngày càng vô vị vậy.” Ta đứng dậy khỏi chiếc trường kỉ mềm mại, đưa tay nhặt mảnh giấy lên. Phía bên trên tờ giấy, giấy trắng mực đen viết rất rõ ràng — [Núi Bắc Hoang đã được Trạch Hoa thiên đế tặng lại cho Miểu Hoa nữ tôn, hiện tại đã thuộc quyền sở hữu của Miểu Hoa nữ tôn.] Là đêm qua ta lợi dụng lúc hắn say rượu mà lừa được. Tiểu đồng gác đêm không đúng lúc lại đem ngọc mộng bước vào. “Nữ Tôn, ngọc mộng của Thiên Đế vỡ rồi, phải làm sao đây?” Chỉ thấy cảnh mộng như một làn khói, chầm chậm hiện ra. Ta ôm cổ Thiên Đế, rót rượu vào miệng hắn: “Trạch Hoa, nếu chàng đưa đất cho ta, ta sẽ để chàng muốn làm gì thì làm.” Sau đó ta lấy được khế đất, phóng bước đi mất, hoàn toàn quên lời hứa. Đôi mắt Thiên Đế phát ra làn khí lạnh, ta tưởng hắn sẽ trách tội ta vì đã đùa bỡn hắn. Không ngờ hắn lại nắm lấy cằm ta, ánh mắt rực rỡ sinh động. “Miểu Liên, nàng lừa ta, lấy núi của ta mà không thực hiện lời hứa.”
Thái Hậu Hoài Thai Ta là vị Thái Hậu trẻ tuổi nhất trong lịch sử Đại Cảnh triều. Năm mười sáu tuổi, ta được lão Hoàng đế chọn vào cung. Năm mười bảy tuổi, lão băng hà, ta trở thành Thái Hậu. Năm hai mươi tuổi, tại tiệc mừng sinh thần, ta bất ngờ nôn nghén trước mặt toàn thể văn võ bá quan. Nhìn ánh mắt ngỡ ngàng của họ, ta thản nhiên phẩy tay: “Sao vậy? Chưa từng thấy ai ăn quá no mà buồn nôn sao?”
Mùa Xuân Đến Đây là lần thứ mười hai hắn đến cửa nhà ta cầu hôn. Cha nhìn ta đang run rẩy mà nhíu mày: “A Niệm à, đây đã là lần thứ mười hai rồi, đây chính là Vinh Vương đấy.” Ta run rẩy gật đầu: “Cha, nếu đáp ứng thì chính là mất mạng đấy.” Cha ta gãi đầu: “A Niệm à, từ tháng trước con đã lải nhải rằng mối hôn sự này sẽ lấy mạng con, rốt cuộc con sợ điều gì?” Con sợ điều gì, cha không biết, con còn có thể không biết sao? Ta đã được sống lại, kiếp trước vì hoàng đế kiêng dè Vinh Vương nên đã phá hủy mối lương duyên thanh mai trúc mã của hắn để bắt hắn cưới con gái của ngôn quan – chính là khuê nữ của cha đó. Sau đó Vinh Vương nói phản là phản, khi Vinh Vương dẫn đại quân vào thành, ta đã bị tiểu thanh mai của Vinh Vương ấn xuống nước mà chết đuối. Một khi được sống lại, hắn lại đến cầu hôn, nếu là cha, cha có gả không?
Uyên Ương Ân Ái Trúc mã của ta là một người què. Hắn bị ta đánh què. Còn ta, là một đứa ngốc. Bị hắn đập ngốc. Hai nhà bàn bạc, một người què, một kẻ ngốc. Gộp lại thành một đôi cho xong. Thế là, ta chảy nước miếng, hắn lê cái chân què. Chúng ta bái đường thành thân, trở thành phu thê. Nhưng sau khi thành thân, ta lại thông minh tuyệt đỉnh, còn hắn thì đi lại như bay. Hai chúng ta nhìn nhau, đồng thanh chất vấn: “Ngươi giả bộ đấy à?!”