Trang chủ Thể loại Ngọt Sủng

Ngọt Sủng

Thầm Yêu

Thầm Yêu Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, bạn trai tôi nhận được một bức thư tình. Trên đó viết: [Thầy Cố, em thầm thích thầy đã lâu rồi, thầy có thể làm bạn trai em không?] Không lâu sau, cô gái đó đứng giữa lớp, giữa những tiếng hò reo của bạn học, lớn tiếng tỏ tình: “Thầy Cố, làm bạn trai em nhé?” Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy, dòng bình luận bay ngang trước mắt. 【Đến rồi đến rồi, nữ chính cuối cùng cũng tỏ tình với nam chính, tình thầy trò kinh điển bắt đầu rồi đây!】 【Trời đất, nữ chính tỏ tình, còn nữ phụ độc ác kia đứng chắn cửa làm gì, chưa thấy mình đủ vướng víu à?】

Thê Tử Của Ta

Thê Tử Của Ta Phu quân của ta chiến tử sa trường đã năm năm, vậy mà đột nhiên lại mang theo cả gia quyến quay về. Hắn ở địch quốc cưới vợ, sinh con, còn chỉ đích danh bảo ta đi đón. Lão phu nhân khó xử, ta cũng khó xử. Năm đó, sau khi Cố Xương Văn qua đời, lão phu nhân đã tìm cho ta một tiểu tướng công. Hiện tại, trượng phu và nhi tử ầm ĩ không ngừng, ta thực sự không cách nào rời khỏi. Hai người họ, một người giữ chặt tay áo bên trái của ta, người kia giữ chặt tay áo bên phải, nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào nói: “Nương tử, ngực ta đau quá, nàng nghe thử xem tim ta đập nhanh hay không?” “Nương, ngón tay con đau quá, người thổi cho con nhé!” Không còn cách nào, ta đành gác lại chuyện đi đón người. Hôm Cố Xương Văn tức giận đến tìm ta tính sổ, lão phu nhân không dám ngẩng đầu, lại nghĩ ra một chủ ý ngu ngốc: “Hay là để hai đứa trẻ đính hôn từ bé?”

Đóa Hồng Kiều Diễm

Đóa Hồng Kiều Diễm Tôi xuyên không thành nữ phụ xinh đẹp trong tiểu thuyết. Sau 20 năm sống cuộc đời tiểu thư được cưng chiều, thế mà lại xuyên không đến một vùng quê nghèo khó. Gã đàn ông thô lỗ chẳng biết nương tay với con gái, bắt tôi xúc phân gà, đào rau dại, còn nói tôi được chiều, làm màu quá thể. Người đàn ông như thú dữ cứ nhìn chằm chằm tôi, tiến gần lại, giọng khàn khàn nói: “Em mà còn nũng nịu nữa, tôi sẽ không chịu nổi nữa đâu.”

Chồng Tôi Bị Mất Trí Nhớ Cho Rằng Mình Là Tiểu Tam

Chồng Tôi Bị Mất Trí Nhớ Cho Rằng Mình Là Tiểu Tam  Tôi và kẻ thù không đội trời chung đã kết hôn được bốn năm. Hắn gặp tai nạn xe,bị mất trí nhớ, ký ức của hắn dừng lại ngay trước khi chúng tôi kết hôn. Nhìn thấy chiếc nhẫn cưới trên tay tôi, hắn nhếch mép châm chọc: “Ai xui tận mạng mới lấy cậu vậy?”

Ly Hôn Rồi Mới Biết Anh Ấy Là Chồng Ngoan

Ly Hôn Rồi Mới Biết Anh Ấy Là Chồng Ngoan Để ly hôn, tôi bịa chuyện mình ngoại tình. Người chồng trước nay luôn lạnh lùng bỗng dưng sụp đổ: “Vậy thì em chia tay hắn đi, cớ gì lại đòi ly hôn với anh?” “Chuyện của em và hắn thì liên quan gì đến anh chứ?” “Là gã đàn ông tồi ngoài kia xúi giục em sao?” “Không thể nào! Chỉ cần anh chưa đồng ý, gã kia mãi mãi chỉ là ‘trai bao’ bên ngoài, cứ mơ đi!” Ơ… tôi nhớ rõ đây là cuộc hôn nhân thương mại mà?

Thiên Sương Bí Cảnh

Thiên Sương Bí Cảnh Ta cùng vị sư huynh thanh cao lạnh lùng rơi vào một bí cảnh không đứng đắn. Điều kiện là phải thân mật tiếp xúc mới có thể thoát ra ngoài. Khi ra được khỏi bí cảnh, có thể chọn xóa ký ức của một trong hai người chúng ta. Ta không chút do dự chọn xóa ký ức của mình. Sư huynh một lòng hướng đạo, chắc hẳn sẽ không bận tâm chuyện này đâu. Kết quả là từ ngày đó, vị sư huynh vốn chưa từng sa ngã vào ái tình. Chưa bao giờ phá được tình kiếp nữa.

Nhật Ký Chạy Trốn Của Tiểu Thiếp Nhà Vương Gia

Nhật Ký Chạy Trốn Của Tiểu Thiếp Nhà Vương Gia Trên phố loạn cào cào, khắp nơi toàn là quan binh xô đẩy, dường như đang tìm kiếm ai đó. Trong lúc hỗn loạn, ta nghe loáng thoáng rằng có một thiếp thất trong phủ vương gia đã bỏ trốn. Phủ vương gia canh phòng nghiêm ngặt như vậy, làm sao lại để một thiếp thất chạy thoát được chứ? Còn nữa, nàng ta vì sao lại phải chạy trốn? Phủ vương gia cơm ngon áo đẹp, vinh hoa phú quý ngay trước mắt, vậy mà không cần, lại chọn cuộc sống trốn chui trốn nhủi? Không phải là kẻ ngốc sao! Không sai, ta chính là kẻ ngốc đó—à không, là thiếp thất đã chạy trốn kia.

Vương Phi Đa Tài

Vương Phi Đa Tài Khi ta đang du xuân thì bị cư/ờng đ/ạo b/ắt c/óc. Tên cướp đòi phu quân ta nộp năm trăm lượng bạc chuộc người. Phu quân chẳng những không đưa bạc, lại còn sai người mang tới một tờ hưu thư: “Mỗi người một ngả, đời này chúc nàng an lạc.” Tên đầu lĩnh tức đến nỗi giọng the thé mắng to: “Đồ ngốc! Một đ/a/o hai lỗ, còn nói cái gì mà đời này an với chả lạc?” Ta cũng mắng: “An lạc cái tổ bà ngươi ấy!” Ta với tên đầu lĩnh, hai kẻ đồng lòng chung mối hậ/n, vừa gặp đã như tri kỷ. Cùng nhau uống rượu đến say mèm. Còn chưa kịp tỉnh rượu, binh mã của phu quân đã kéo đến nơi. Hắn nghiến răng nói: “A Phù, bản vương chẳng qua chỉ giở chút khổ nhục kế, ai ngờ lòng dạ nàng lại rộng đến vậy, còn uống rượu ăn mừng cho được.” Hắn đâu biết, ta cũng có một kế trong lòng.

Hạt Dẻ Mật Ong

Hạt Dẻ Mật Ong Tôi mất trí nhớ vào năm thứ 4 bỏ chạy khi đang mang thai. Tôi gửi tin nhắn cho tất cả các người yêu cũ: “Hình như tôi mới có một đứa con nè, anh nghĩ có khả năng đứa bé là của anh không?” Thái tử kiêu ngạo khó bảo giới thượng lưu Bắc Kinh đăng ảnh thông báo tin vui lúc 3 giờ sáng: “Vui mừng có con gái yêu.” Nam diễn viên nổi tiếng chưa từng có tin đồn tình ái cũng đồng thời đăng bài: “Từ nay là gia đình 3 người rồi.” Nghệ sĩ piano lạnh lùng chưa bao giờ dùng mạng xã hội cũng vội vã đăng ký tài khoản để khoe ảnh con: “Bé con nhà tôi.” Netizen: “Sao tôi thấy con gái của họ trông hơi giống nhau nhỉ?” “Có vẻ là cùng một bé hay sao á.” “Không chắc, để xem thêm.”

Cảnh Sát Trần À, Anh Bắt Em Lần Thứ N Rồi!

Cảnh Sát Trần À, Anh Bắt Em Lần Thứ N Rồi! Kết hôn chớp nhoáng với một anh cảnh sát, sau khi cưới lại sống như bạn trên mạng ở hai thành phố khác nhau. Tin nhắn trò chuyện thì như đang nói chuyện với AI: 【Hôm nay đi bắt tội phạm, không về nhà, nhớ khóa cửa.】 【Chưa bắt được, tiếp tục bắt, không về, khóa cửa.】 【Bắt người, khóa cửa.】  

Tiểu Rùa Yêu Ngốc Nghếch

Tiểu Rùa Yêu Ngốc Nghếch Ta là một con rùa yêu ngốc nghếch. Sau khi biến thành hình dạng con người, ta được dâng lên làm tiểu thiếp cho nhà Nhiếp Chính Vương. Đêm đó, ta quấn chăn kín mít, gào mồm khóc lớn: “Đừng, đừng ăn thịt ta mà, thịt rùa không ngon đâu …” Nhiếp chính vương mặt không biểu tình hỏi: “Thế sao ngươi lại không trốn đi?” Ta sụt sịt mũi, đau khổ đáp: “Nhưng .. nhưng mà ta lười di chuyển lắm T–T”

Bạch Thiện

Bạch Thiện Tôi đi ngân hàng gửi tiền cùng anh trai. Lúc đó không còn chỗ đậu xe, nên chúng tôi đành đỗ tạm trước cửa ngân hàng. Anh ấy bảo tôi ngồi trong xe, để lát nữa nếu có cảnh sát giao thông đến thì lái xe đi ngay, tránh bị dán vé phạt. Kết quả đúng là có cảnh sát giao thông đến thật. Tôi hạ cửa sổ xuống, hét lên với anh trai: “Anh ơi! Cảnh sát đến rồi! Chạy mau!” Giây tiếp theo, anh tôi bị đè xuống đất.

Sắc Phù Dung

Sắc Phù Dung Ta ích kỷ tham lam, hám danh hám lợi, dùng đủ mọi thủ đoạn để gả cho tân khoa trạng nguyên. Ngày đại hôn, phụ thân của trạng nguyên bị kết tội, nhà bị tịch thu, cả gia tộc bị lưu đày. Vừa mới nắm tay phu quân thề non hẹn biển, ngay sau đó ta đã ôm vàng bạc bỏ trốn. Buồn cười chết mất. Người phụ trách tịch thu gia sản lại chính là vị kế huynh ta từng chèn ép, hành hạ từ bé, chỉ hận không thể róc xương lột da ta. Rơi vào tay hắn, ta còn đường sống hay sao? Đúng lúc ta mồ hôi đầm đìa chui qua cửa chó, đột nhiên trước mắt hiện lên hàng chữ: 【Nữ phụ lại bắt đầu tự tìm đường chết rồi, chỉ cần liếc mắt đưa tình với kế huynh là có thể giữ mạng, vậy mà lại lựa chọn ôm vàng bạc bỏ trốn, kết quả còn chưa ra khỏi thành đã bị cướp sạch, mất mạng ngay trong hẻm nhỏ.】 【Nữ phụ, ngươi hồ đồ rồi! Rõ ràng ưa trèo cao, sao không nhìn xem kế huynh ngươi là ai! Hắn về sau chính là đại phản diện quyền khuynh triều dã đấy!】 【Buồn cười chết mất, ai đời đi tịch thu gia sản mà còn tắm rửa xức hương, búi tóc chỉnh tề, một thân hoa phục như đang khoe sắc vậy!】 【Chạy cái gì mà chạy! Hắn đâu phải đến để tịch thu gia sản, hắn là đến bắt ngươi đấy!】 … Ta chợt khựng lại.

Gió Lặng Hoa Nở

Gió Lặng Hoa Nở Ngày tướng quân phủ bị tịch biên, phu nhân gọi chúng ta đến bên cạnh, trả lại khế ước bán thân, bảo chúng ta rời đi. Trong tay nải nhỏ của ta chỉ có vài bộ y phục và chút bạc tích góp bấy lâu. Trước lúc chia tay, phu nhân lén đưa cho ta hai cây trâm bạc, nói: “Giờ phủ đã bị tịch biên, ta không còn gì để cho ngươi, chỉ còn lại hai cây trâm này, xem như chút tình nghĩa chủ tớ giữa chúng ta.” Ta nắm chặt tay nải, cắn răng nhảy khỏi chiếc xe trở về quê nhà.

Chàng Quỷ Của Tôi

Chàng Quỷ Của Tôi Tôi đã quan sát con ma nam đó rất lâu rồi. Hắn mặc một bộ vest chỉnh tề, gương mặt tái nhợt, quầng thâm dưới mắt đen sì. Mỗi ngày tan làm, tôi đều thấy hắn ngồi xổm trước cửa, rồi lơ lửng theo tôi về nhà. Ăn đồ thừa của tôi, lãng phí điện của tôi thì cũng thôi đi, đằng này hắn còn nhân lúc tôi ngủ mà leo lên giường giành chăn với tôi. Chịu đựng đã lâu, nay không thể nhịn thêm nữa! Tôi đạp một phát khiến hắn lăn thẳng xuống giường. Hắn lăn mấy vòng, trợn trừng mắt nhìn tôi đầy hoảng sợ: “Cô nhìn thấy tôi?”  

Ngôi Sao Phía Nam

Ngôi Sao Phía Nam Tôi được vị tỷ phú để mắt đến, trở thành bạn gái thứ mười của anh ta. Cả mạng xã hội đều đang đoán xem bao giờ tôi sẽ bị đá. Nhưng một tháng sau… Video tỷ phú khóc lóc gọi tôi là “vợ yêu” lan truyền khắp mạng.

Hống Đường Đại Tiếu

Hống Đường Đại Tiếu Công chúa câm chọn bạn đọc, nhà ta liền phái ta đi. Để dỗ dành ta, phụ thân đặc biệt nhét đầy đồ ăn vào hành trang của ta. Hôm kiểm tra, nha hoàn thân cận của công chúa – Hỉ Tước hỏi: “Thư trung tự hữu hoàng kim ốc.” Ta đáp: “Có lợn sữa quay giòn không?” Ngoài dự liệu, công chúa chọn ta. Ta hỏi vì sao? Hỉ Tước đáp: “Công chúa nói ngươi thiếu đầu óc.” Ta: “???” Về sau, ta cùng công chúa ngủ chung một giường. Ta: “Cái gì cấn ta vậy?” Công chúa giọng khàn khàn: “Im miệng.” Công chúa không phải câm?! Công chúa là nam nhân?!  

Lương Duyên Muộn Màng

Lương Duyên Muộn Màng Nghe tin Bạch Nguyệt Quang của Hứa Chương qua đời, hắn như kẻ điên lao về phủ. Tay cầm trường kiếm, hắn đâm thẳng vào ta, lạnh buốt đến tận tim. “Hết thảy đều tại ngươi! Nếu không phải vì ngươi, ta đã cưới Hương nhi từ lâu. Nàng cũng không đến mức lưu lạc bên ngoài, cuối cùng chết vì bệnh tật!” Ta muốn phản bác: “Liên quan gì đến ta chứ?” Nhưng chưa kịp nói, hắn đã lại một nhát kiếm, từng kiếm từng kiếm đâm tới, gào thét điên cuồng: “Ta muốn ngươi phải chôn cùng Hương nhi!” Ta chưa kịp mắng hắn là đồ khốn nạn, đã gục ngã mà tắt thở. Chớp mắt sau, ta và hắn cùng trọng sinh, quay về mười năm trước. Hai mắt mở to trừng nhau. Ta ho khẽ một tiếng: “Xấu hổ không?”

Người Khác Trong Mắt Em

Người Khác Trong Mắt Em Nửa đêm 2 giờ sáng, tôi thấy trong điện thoại bạn trai mình có hai tin nhắn.【Ngoài em ra, tất cả đều là tạm bợ.】【Chỉ cần em lên tiếng, anh sẽ lập tức đến bên em.】Ngọt ngào biết bao, đáng tiếc… người nhận lại không phải tôi.Tay tôi run lên, chiếc điện thoại rơi xuống đất, nước mắt cũng theo đó mà trào ra.Hai dòng tin nhắn cô độc nằm trơ trọi trong khung chat, không ai đáp lại, như đang chế giễu tôi.Mày xem, người mà mày si mê khắc cốt ghi tâm, thì ra chỉ là một con cún bên cạnh người khác mà thôi.Tôi thích Tề Tri Phi bao lâu, thì anh ta đã thích Đường Nguyệt bấy lâu.Nhưng tôi không ngờ, chỉ còn một tháng nữa là đến ngày đính hôn, vậy mà anh lại nói với Đường Nguyệt rằng:Tôi chỉ là sự tạm bợ của anh ta.

Mộng Uyên Ương

Mộng Uyên Ương Tần Tu mơ một giấc mơ. Trong giấc mơ ấy, Nguyễn Uyển trở thành thiếp của hắn. Suốt đời, hắn đối xử với nàng thật tốt, nhưng nàng vẫn mãi u sầu, buồn bã. Cuối cùng, nàng ra đi khi tuổi còn rất trẻ. Sau khi nàng mất, Tần Tu từ quan, mang theo tro cốt nàng, ôm chiếc bình sứ nhỏ nhắn trong lòng rồi nhảy xuống hồ tự tận. Nước hồ lạnh thấu xương, nhưng ở ngực, nơi ôm lấy chiếc bình ấy, vẫn ấm áp lạ thường.