Xuyên Sách
Xuyên Không Thành Mẹ Tổng Tài Nam chính ép tôi vào góc tường, vừa kéo khóa quần xuống thì hắn đột nhiên mất trí nhớ, còn hỏi: “Cô là ai?” Tôi mặt không đỏ, tim không loạn, kéo lại khóa quần cho hắn: “Con à, mẹ đây.” Dưới sự dạy dỗ của tôi, ban ngày hắn thành một đứa con ngoan ngoãn nghe lời. Ban đêm, hắn thường xuyên leo lên giường tôi, đôi tay nóng rực ghì chặt lấy eo tôi. Tôi giả vờ ngủ, sợ đến mức không dám động đậy. Ngón tay hắn lướt từ má tôi đến dây áo ngủ: “Cô nghĩ ông đây ngốc à?”
Phu Nhân Ta Thật Xấu Ta nghe thấy được tiếng lòng của Thái tử, hắn nói bộ dạng của ta trông thật xấu xí. Thái tử cũng nghe được tiếng lòng của ta, ta mắng hắn trông như thằng đần. Hai chúng ta nhìn nhau, bỗng một giọng nói âm u vang lên. “Ta sẽ giết Thái tử trước, rồi giết Thái tử phi sau..” Thái tử cùng ta liền khựng lại một chút. “Ai, ai muốn giết ta?”
Ánh Hoàng Hôn Rực Rỡ Tôi xuyên thành mẹ kế của nữ phụ độc ác, hệ thống yêu cầu tôi ngăn nữ phụ hắc hóa. Sau đó, tôi đã nuôi dưỡng nữ phụ độc ác trở thành một tiểu thiên sứ. Nhóm nhân vật chính lần lượt tìm đến: Nam chính với khuôn mặt ủy khuất: “Tại sao không thích tôi?” Nữ chính ôm cuốn “Ngũ Tam”: “Tan học đừng đi, hôm nay tôi kèm toán cho cậu.”
Cô Ấy Là Mặt Trời Tôi xuyên vào một cuốn truyện ABO cưỡng ép với vai nữ phụ. Một Alpha từng tài năng xuất chúng, bị cưỡng ép cắt bỏ tuyến thể, sa sút trở thành một Omega bị người ta chà đạp. Khi tôi xuất hiện, cậu ấy không mảnh vải che thân, toàn thân đầy vết thương nằm trong góc tối. Tôi cởi áo khoác đắp lên người cậu ấy, nhưng cậu lại nhẹ nhàng gạt tay tôi ra: “… Đừng chạm vào tôi, tôi bẩn lắm.”
Tôi Đá Trùm Trường Năm Lần Bị ép phải bỏ trùm trường năm lần. Tôi đành phải kiên trì nhiều lần giữa việc chia tay và cầu xin quay lại. Lần thứ năm, trùm trường hoàn toàn sụp đổ. Hắn đỏ mắt nghẹn ngào, ánh mắt lạnh lùng. “Lại muốn tìm lý do bỏ rơi ông đây sao? Ông đây chết cho em xem!”
Tôi Xuyên Thành Bạch Cốt Tinh Xuyên không đến một trăm năm đầu tiên của Tây Du Ký, cuối cùng tôi cũng chờ được đến lúc Đường Tăng và ba đồ đệ đi qua Bạch Hổ Lĩnh. Đợi Tôn Ngộ Không hoàn thành ba lần đánh chết tôi trong cốt truyện kinh điển, là nhiệm vụ của tôi sẽ hoàn thành. Kết quả lại nghe thấy thuộc hạ báo tin: “Báo cáo Đại vương, Đường Tăng và ba đồ đệ đã đi đường vòng, giờ đang bắt đầu tăng tốc để thỉnh kinh.” Tôi đang chậm rãi cho “Tà Kiếm Tiên” của mình ăn, bỗng nghe thấy tên yêu quái nói một câu như vậy. Thế là không cẩn thận, tôi đã vặt hết lá của “Tà Kiếm Tiên”. “Mẹ nó, các ngươi mang hàng ra ngay cho ta.” “Dạ, Đại vương.” “Gọi ta là Nữ vương đại nhân.” “Dạ Đại vương, không thành vấn đề.” Thật phiền phức, một đám yêu quái không phân biệt được giới tính. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Bông Hồng Của Riêng Tôi Sau khi Trần Thời đính hôn, tôi lấy lý do đi du lịch để nộp đơn xin nghỉ việc. Anh nhướn mày, mỉm cười nhẹ: “Chơi chán rồi thì quay lại.” Tôi tham lam ngắm nhìn đôi mày mắt của anh, khẽ đáp: “Ừm.” Anh không biết, tôi sẽ không thể quay lại nữa. Cuộc đời tôi, ngay từ khoảnh khắc anh đính hôn, đã bị hệ thống nhấn nút đếm ngược.
Trò Chơi Cứu Rỗi Hào Môn Sau khi nữ chính trong câu chuyện cứu rỗi xuất hiện, tôi sẽ trả lại nam chính đã được tôi dạy dỗ cho cô ta. Chàng trai từng điên cuồng ngày nào giờ đây đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, họ xứng đôi vừa lứa, nên tôi không còn chỗ đứng nào nữa. Tôi lừa hắn nói đi mua bánh hoa quế ở phía Bắc thành phố, rồi rời đi. Nhưng không ngờ, hai năm sau, tôi được mời về nước. Vừa mới xuống máy bay, tôi đã bị người ta trói vào trong xe. “Chị.” Giọng hắn đầy sự điên cuồng: “Hai năm rồi, bánh hoa quế của tôi đâu?”
Vạch Mặt Thiên Kim Giả Khi tôi xuyên vào cuốn sách này, câu chuyện đã gần kết thúc. Tôi và nam chính Tư Hành bước vào lễ đường trong sự chúc phúc của mọi người. Tuy nhiên, sau khi trả lời một cuộc điện thoại, sắc mặt Tư Hành chợt tái nhợt. Anh ta đẩy tôi ra, quay người chạy ra khỏi lễ đường. Ôi, tính thời gian thì chắc nữ chính vừa mới tự sát và đang nằm viện điều trị. Để xem, nữ chính bạch liên hoa là người như thế nào! Hoàn Tiền Shopee Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Tâm Ngữ Của Nữ Phụ Xuyên thành cô bạn gái cũ thực dụng của nam chính trong tiểu thuyết vả mặt. Nhiệm vụ của tôi là tìm đủ mọi cách sỉ nhục nam chính đang nghèo rớt mồng tơi, rồi sau đó đá anh một cách đau đớn. Tôi dốc hết sức mình hoàn thành tốt vai diễn, nhưng không hề biết nam chính đã sớm thức tỉnh khả năng đọc tâm trí. Bề ngoài tôi lạnh lùng nói: “Ngày nào cũng cắm đầu làm mấy việc lặt vặt đó thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Nuôi nổi tôi không? Đúng là đồ vô dụng!” Nhưng trong lòng lại gào thét: [Cơ bụng! Cơ bụng! Cơ bụng tám múi! Mình muốn sờ thử, muốn sờ thử một chút! Sờ một chút thôi mà!!] Tai nam chính đỏ bừng, một tay kéo phăng áo sơ mi: “Đã sờ anh rồi thì không được sờ người khác.”
Hoa Diên Vĩ Năm Xưa Cứu rỗi thành công nhân vật phản diện bệnh kiều, trước khi rời đi, tôi không đành lòng lừa hắn nên chỉ nói: “Con đường sau này tôi không thể đi cùng cậu nữa, cậu bước tiếp một mình đi, tạm biệt.” Tạ Hành không nói lời nào, lạnh lùng nhìn tôi rời đi. Nhưng sau khi tôi trở về thế giới thật, ôm gối lớn và vui vẻ chơi điện thoại. Khi đang chơi, màn hình điện thoại đột nhiên tối đen. Tai nghe vang lên âm thanh chói tai: “Ký chủ, nhiệm vụ chinh phục của cô đã thất bại, hiện tại tiến hành cứu vãn.” Trong phút chốc tôi đã bị đưa trở về thế giới tiểu thuyết. Sau đó phát hiện ra được sự thật, một ngày ở thế giới thực tương đương với mười năm trong tiểu thuyết, Tạ Hành, người trước đây cô đơn lẻ bóng hiện tại đã trở thành ông trùm lớn nhất của Giang Thành. Lúc này hắn đang bóp cổ một cô gái lấy lòng hắn. Gằn từng chữ: “Ai cho phép cô phẫu thuật khuôn mặt thành như thế này?” “Không ai nói cho cô biết, cô ấy là người mà tôi hận nhất sao?”
Cô Gái Nổi Loạn Từ nhỏ, tôi đã có chút máu nổi loạn trong người. Hồi cấp hai, khi gia đình tổ chức lễ cúng tổ tiên, ba nói rằng con gái đến kỳ kinh nguyệt là “không sạch sẽ,” không được phép vào từ đường. Tối đó, tôi lén thu thập băng vệ sinh từ nhà vệ sinh trong làng, rồi dán chúng kín khắp từ đường. Đến sinh nhật tôi, mẹ bảo rằng ngày tôi sinh ra là ngày bà chịu khổ, không cho tôi tổ chức sinh nhật. Tôi đáp không chút do dự: “Không vấn đề gì, vậy con tổ chức trước mười tháng, ngày đó là ngày ba mẹ sung sướng mà.” Mẹ tức đến mức mặt méo xệch.
Mãi Mãi Mười Năm Tôi xuyên sách rồi! Bất ngờ chưa! Xuyên thẳng vào giường phản diện luôn! Bốn mắt nhìn nhau, tôi lúng túng chào hỏi: “H-hế lô.” Thiếu niên tuấn tú dụi mắt: “Vch, Nguyệt Lão gì linh nghiệm quá vậy, vừa mới ước xong đã rơi xuống một tiểu tiên nữ!”
Thỏa Hiệp Vì Yêu Ngày tôi đính hôn với ông trùm trong giới Kinh Châu, một người tự xưng là nữ chính trời định đã xuất hiện. Kéo tay anh ấy gọi chồng ơi ngay trước mặt mọi người. Còn nói tôi chỉ là nữ phụ, sớm muộn sẽ trở thành con tốt thí cho tình cảm của bọn họ. Ngay sau đó, họng súng lục đen nhánh đặt trên trán cô ta. Chồng chưa cưới của tôi cười lạnh: “Ông đây khó khăn lắm mới theo đuổi được, dám quấy rối, có tin ông đây bắn cô không?”
Lại Xuyên Sách Rồi Xuyên thành nữ thư ký của nam chính trong truyện cẩu huyết, tôi buộc phải chứng kiến câu chuyện tình yêu của hắn và nữ chính. Nhìn hắn hết cưỡng ép, đóng giả người khác, rồi đến màn nữ chính mang thai bỏ trốn, thậm chí còn sinh ba đứa con. Cuối cùng, tôi không nhịn nổi nữa: “Đồ điên! Hai người phát rồ thì tự mà chơi, đừng lôi tôi vào! Cút hết đi!”
Xuyên Sách Báo Thù Một sáng ngủ dậy, tôi xuyên vào sách, trở thành con gái của một mụ phản diện độc ác. Ông bố tổng tài nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh tanh, đầy ghét bỏ: “Đúng là con của bà ta, chỉ biết vu oan giá họa, giả đáng thương để lấy lòng người khác.” Ồ, vậy à? Lúc còn học mẫu giáo, tôi giơ tay tát cho thằng nhóc mập định bắt nạt mình một cái tím bầm cả mặt mũi. Lên tiểu học, tôi lén phang một gậy khiến thằng con trai định vén váy tôi phải nhập viện vì chấn động não. Vào cấp hai, tôi tung một cú đá làm gãy mấy cái xương sườn của thằng mất dạy định dọa nạt tôi. Lên cấp ba, tôi mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng tay thì ác không tưởng, túm đầu nhỏ kia, đứa định bắt nạt tôi, dí thẳng vào bồn cầu. Ông bố tội nghiệp, hay nói đúng hơn là người phải dọn đống hậu quả tôi để lại hết lần này đến lần khác, chỉ biết đứng một bên cạn lời: “…Hay là con cứ vu oan giá họa, giả đáng thương lấy lòng người ta đi, còn đỡ hơn đấy?”
Nữ Phụ Bị Ép Phải Độc Ác Tôi bất cẩn bắt cóc kẻ ác thì phải làm sao bây giờ? Trong khoảnh khắc sinh tử, tôi lặng lẽ đặt câu hỏi trên diễn đàn. Cư dân mạng: “Hôn đi, trước khi chết cũng phải nhục mạ anh ta chút.” Sau khi hôn xong tôi đã chết, … Kẻ ác giết người không chớp mắt lại lên án: “Cô thật biết chơi, ban nãy chính là nụ hôn đầu của tôi.”
Hệ Thống “Bình Luận” Ta là nha hoàn của tiểu thư phủ tướng quân. Một nha hoàn có thể nhìn thấy “bão bình luận” Giống như lúc này, tiểu thư nhà ta chẳng thèm để ý đến vị công tử tuấn tú trước mặt mà lại quay đầu hỏi ta. “Đào Nhi, em nói xem công tử trước mặt này có phải là người tốt không?” Ta nhìn mấy câu chữ lơ lửng trên không trung, thành thật trả lời. “Tiểu thư, hắn có ba thiếp thất, năm đứa con, còn thích đến Lệ Xuân Viện.” Tiểu thư nhà ta kéo ta quay đầu bỏ chạy. “Ngây ra đó làm gì? Mau chạy theo.” Cho đến khi gặp được Tả tướng đại nhân, ta bị “bão bình luận” nhấn chìm. “Tiểu thư, Tả tướng có thể là một con khỉ chuyển thế.”
Nữ Phụ Thức Tỉnh Tận cho đến lúc bị người xuyên sách chiếm lấy thân thể, trở thành một linh hồn phiêu bạt dất dơ dất dưỡng, tôi mới biết được thì ra tôi là một nữ phụ độc ác bệnh kiều trong một quyển tiểu thuyết từ thuở đời nào. Trong sách, nam phụ Diệp Tri Bằng yêu nữ chính nhưng lại không có được, tìm tôi làm thế thân cho ánh trăng sáng của hắn, từ đầu đến cuối hắn đều chưa từng yêu tôi, nhưng tôi lại sa vào ảo cảnh mà hắn tạo ra, cuối cùng bởi vì oán hận mà nhảy lầu tự sát. Người xuyên sách đến đúng vào lúc tôi với Diệp Tri Bằng đường ai nấy đi. Thế nên tôi tận mắt nhìn thấy hiện thực hoàn toàn trái ngược với cốt truyện trong sách, cái người đã từng gọi tôi là “Đồ dỏm đến cuối cùng cũng chỉ là đồ dỏm, sao có thể so được với vật thật.” Cuối cùng cũng có một ngày Diệp Tri Bằng, người khinh khi tôi lại bởi vì tôi mà rơi vào trạng thái điên cuồng, bóp cổ người xuyên sách bảo cô ta cút khỏi thân thể của tôi. Hắn quỳ trên mặt đất cầu xin ta trở lại, mỗi lần hắn rơi một giọt nước mắt đều làm tôi cảm thấy hả hê vui sướng. Tôi nghĩ hắn rốt cuộc cũng biết hối hận, nhưng phải làm sao bây giờ, tôi không muốn quay về nữa.
Lệnh Vi Ngày Tây Nam Vương tạo phản đó, vị hôn phu Thôi Chiếu của ta đã bỏ rơi ta mà cứu Tam Công chúa Liễu Hàm Tuyết. Ta thế mới biết, hóa ra từ đầu đến cuối hắn ta chưa từng yêu ta, có lẽ còn hận ta đã chia rẽ mối lương duyên của hắn ta và Công chúa. Sau khi chết trong nỗi kinh hoàng bị vó ngựa hung tàn giẫm gãy cổ, ta được sống lại. Lần này, lúc Liễu Hàm Tuyết hỏi ta muốn mua vị công tử nào, ta mỉm cười, chỉ nam tử lạnh lùng như ánh trăng sáng. Thôi Uyên. Người chỉ dựa vào sức một mình mình lật lại án cho Thôi thị, thậm chí còn leo lên vị trí Nhiếp chính vương. Và hơn hết, sau khi ta chết, hắn đã kề kiếm lên cổ Thôi Chiếu. Giọng nói lạnh lùng nghiêm túc. “Ngươi phải đền mạng cho nàng.”