Xuyên Sách
Xuyên Không Thành Mẹ Tổng Tài Nam chính ép tôi vào góc tường, vừa kéo khóa quần xuống thì hắn đột nhiên mất trí nhớ, còn hỏi: “Cô là ai?” Tôi mặt không đỏ, tim không loạn, kéo lại khóa quần cho hắn: “Con à, mẹ đây.” Dưới sự dạy dỗ của tôi, ban ngày hắn thành một đứa con ngoan ngoãn nghe lời. Ban đêm, hắn thường xuyên leo lên giường tôi, đôi tay nóng rực ghì chặt lấy eo tôi. Tôi giả vờ ngủ, sợ đến mức không dám động đậy. Ngón tay hắn lướt từ má tôi đến dây áo ngủ: “Cô nghĩ ông đây ngốc à?”
Thiên Kim Thật Là Nữ Phụ Ác Độc Tôi xuyên không vào một câu chuyện ngôn tình ngọt sủng, trở thành nữ phụ độc ác. Là con gái ruột được đưa về nhà, tôi vừa mới trở về thì ba mẹ ruột đã nói với tôi: “Con phải nhường nhịn em gái một chút, nó đã không còn ba mẹ rồi.” Tôi cười lạnh. “Tôi không cần phải tha thứ cho họ, tôi muốn họ sống trong sự day dứt và hối hận. Cho đến khi chet cũng phải chịu đựng sự dày vò.” “Tôi sẽ chet vào lúc họ yêu thương tôi nhất, và xem họ đau đến xé lòng, như thế mới thú vị.” “Hahahaha!” Khi nói điều này, tôi cười thoải mái đầy ngạo mạn, trong mắt chỉ toàn là sự hả hê. Lấy đức trả oán ư, hừ, không bao giờ, cả đời này cũng không bao giờ có chuyện đó. Cô nhất định phải chịu đau khổ giống như tôi thì mới coi là lời xin lỗi. Vì sao? Vì sao người có được cái kết tốt đẹp lại không thể là tôi chứ?
Tái Sinh Chẳng Vì Ngươi Ta là ánh trăng sáng trong lòng Hoàng thượng, nhưng hắn đã yêu người thay thế ta mất rồi. Lúc ta mang thai ba tháng, hắn ép ta uống canh phá thai. Máu nhuộm khắp sàn, đau thấu tim gan. Hắn thế mà vẫn cười dỗ ta: “Ngoan, sinh con, thì không đẹp nữa.” Nếu ta không xinh đẹp, sẽ không còn giống Phương Uyển vẫn đang mất tích nữa. Sau đó, ta sống lại. Trước mặt tất cả mọi người, thiêu trụi thư đính hôn của ta và hắn. Ta chúc hắn và Phương Uyển tình chàng ý thiếp, trăm năm hoà thuận. Hắn lại nói, không phải ta không cưới.
Công Lược Nhân Vật Phản Diện Hắc Hóa Bất ngờ xuyên sách, trói định hệ thống cứu rỗi. Hệ thống nói tôi phải công lược nhân vật phản diện độc ác. Hiện tại, nhân vật phản diện mới mười bảy tuổi, bị người bắt nạt, đang nằm thoi thóp trong hẻm nhỏ. Hệ thống: “Nhanh đến giúp cậu ta, chữa lành cho cậu ta, sưởi ấm cho cậu ta!” Tôi lập tức đến bên tai nhân vật phản diện thiếu niên: “Đánh nhau cũng đánh không thắng, cậu đúng là đồ phế vật.” Hệ thống: “?” Nhân vật phản diện: “?”
Em Là Nữ Chính Của Cuộc Đời Anh Tôi xuyên thành nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết ngược tâm, cần cù chăm chỉ diễn theo kịch bản, không ngờ nhóm nhân vật chính lại có thể nghe được tiếng lòng của tôi. Lúc vung tiền cho nữ chính: [Năm trăm vạn hình như hơi ít, mình có cần cho thêm không nhỉ?] Nữ chính: “Rời xa anh ta cũng được, thêm tiền đi.” Lúc nịnh nọt nam chính: [Trưng cái mặt thối này ra cho ai xem? Lát nữa mình phải đi tìm mấy em trai nhỏ xinh xắn thích cười để an ủi tâm hồn mới được.] Nam chính lập tức trở mặt, từ mặt lạnh thành mặt đen. Lúc phản bác lại nhân vật phản diện: [Nhân vật phản diện này mạnh hơn tên chó nam chính kia nhiều, muốn đạp nam chính rồi trở thành bạn gái người này ghê.] Nhân vật phản diện tà mị cười một tiếng: “Anh đồng ý. Anh giúp em đá tra nam!”
Tôi Đá Trùm Trường Năm Lần Bị ép phải bỏ trùm trường năm lần. Tôi đành phải kiên trì nhiều lần giữa việc chia tay và cầu xin quay lại. Lần thứ năm, trùm trường hoàn toàn sụp đổ. Hắn đỏ mắt nghẹn ngào, ánh mắt lạnh lùng. “Lại muốn tìm lý do bỏ rơi ông đây sao? Ông đây chết cho em xem!”
Cô Gái Nổi Loạn Từ nhỏ, tôi đã có chút máu nổi loạn trong người. Hồi cấp hai, khi gia đình tổ chức lễ cúng tổ tiên, ba nói rằng con gái đến kỳ kinh nguyệt là “không sạch sẽ,” không được phép vào từ đường. Tối đó, tôi lén thu thập băng vệ sinh từ nhà vệ sinh trong làng, rồi dán chúng kín khắp từ đường. Đến sinh nhật tôi, mẹ bảo rằng ngày tôi sinh ra là ngày bà chịu khổ, không cho tôi tổ chức sinh nhật. Tôi đáp không chút do dự: “Không vấn đề gì, vậy con tổ chức trước mười tháng, ngày đó là ngày ba mẹ sung sướng mà.” Mẹ tức đến mức mặt méo xệch.
Tôi Xuyên Thành Bạch Cốt Tinh Xuyên không đến một trăm năm đầu tiên của Tây Du Ký, cuối cùng tôi cũng chờ được đến lúc Đường Tăng và ba đồ đệ đi qua Bạch Hổ Lĩnh. Đợi Tôn Ngộ Không hoàn thành ba lần đánh chết tôi trong cốt truyện kinh điển, là nhiệm vụ của tôi sẽ hoàn thành. Kết quả lại nghe thấy thuộc hạ báo tin: “Báo cáo Đại vương, Đường Tăng và ba đồ đệ đã đi đường vòng, giờ đang bắt đầu tăng tốc để thỉnh kinh.” Tôi đang chậm rãi cho “Tà Kiếm Tiên” của mình ăn, bỗng nghe thấy tên yêu quái nói một câu như vậy. Thế là không cẩn thận, tôi đã vặt hết lá của “Tà Kiếm Tiên”. “Mẹ nó, các ngươi mang hàng ra ngay cho ta.” “Dạ, Đại vương.” “Gọi ta là Nữ vương đại nhân.” “Dạ Đại vương, không thành vấn đề.” Thật phiền phức, một đám yêu quái không phân biệt được giới tính. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Bông Hồng Của Riêng Tôi Sau khi Trần Thời đính hôn, tôi lấy lý do đi du lịch để nộp đơn xin nghỉ việc. Anh nhướn mày, mỉm cười nhẹ: “Chơi chán rồi thì quay lại.” Tôi tham lam ngắm nhìn đôi mày mắt của anh, khẽ đáp: “Ừm.” Anh không biết, tôi sẽ không thể quay lại nữa. Cuộc đời tôi, ngay từ khoảnh khắc anh đính hôn, đã bị hệ thống nhấn nút đếm ngược.
Đại Sư Tỷ Phản Kích Ta và đại sư huynh đang tu luyện thì tẩu hỏa nhập ma. Chỉ vì ta và đại sư huynh đang tu luyện hăng say thì tiểu sư muội vô tri vô giác xông vào, làm gián đoạn thi pháp. Nàng ta thấy ta và đại sư huynh thì vô cùng kinh ngạc, sau đó vô tội nói: “Đại sư tỷ, Thanh Thanh không nhìn thấy gì hết, Thanh Thanh không biết… Thanh Thanh thật sự không cố ý.” Trong mắt nàng ta đã óng ánh nước mắt: “Đại sư tỷ, ta đã quấy rầy chuyện tốt của tỷ và đại sư huynh. Tỷ… tỷ sẽ không trách ta chứ?” Mẹ kiếp, xuyên sách thì xuyên sách, lại còn làm thế thân cho loại trà xanh này, thật là xui xẻo. Đại sư huynh vội vàng che chở tiểu sư muội sau lưng: “A Lăng, ngươi đừng trách Thanh Thanh, nàng ấy chỉ là một tiểu nữ hài đơn thuần, lương thiện, yếu đuối, không thể tự lo cho bản thân mà thôi~ “Nếu thật sự muốn trách, thì cứ trách ta là được.” Ta đứng dậy, sửa sang lại vạt áo, trực tiếp tung ra một chiêu Bình sa lạc nhạn, tiếp theo là một chiêu Hắc hổ đào tâm, rồi bổ sung thêm một chiêu Hầu tử Trộm đào. Đại sư huynh lập tức ngã xuống đất, co ro che lấy hạ thân, vô cùng đau đớn. Ta nhìn tiểu sư muội đang vô cùng kinh hãi, cười lạnh một tiếng, trực tiếp ra tay tát nàng ta hai mươi cái bạt tai. Ta móc kính sát tròng đỏ chót ra khỏi mắt, nhìn bọn hắn đang run lẩy bẩy nói: “Thật có lỗi, vừa mới tẩu hỏa nhập ma.”
Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Ngược “Chúc hai người tình chàng ý thiếp, trăm năm ân ái.” Ta tháo phượng quan đội lên đầu mỹ thiếp của hắn, ung dung rời đi. Tiện tay mang theo một đôi trâm vàng khảm ngọc lam đính hồng châu, một đôi hoa tai san hô đỏ, sáu chiếc vòng dương chi ngọc, một chiếc vòng tay bạch ngọc khảm vàng, một hộp trang điểm bằng gỗ tử đàn khảm châu báu… Nếu cái giường nhẹ hơn một chút, ta cũng sẽ không để nó ở lại phủ thế tử.
Thiên Kim Giả Bỏ Chạy Rồi Tôi là thiên kim giả trong một cuốn tiểu thuyết cẩu huyết. Sau khi thức tỉnh, tôi thấy mình có cảm giác tham lam với nam chính nghèo khổ nhưng đẹp trai và lạnh lùng. Tôi dụ dỗ hắn, ăn hắn một cách sạch sẽ rồi bỏ trốn. Sau đó, Quý gia tổ chức tiệc đính hôn cho tôi, người đàn ông ngồi ở vị trí cao, sắc mặt tối tăm và giọng nói lạnh lùng hỏi: “Ngồi cách xa như vậy?” “Là sợ mọi người biết chúng ta có gian tình à?”
Thỏa Hiệp Vì Yêu Ngày tôi đính hôn với ông trùm trong giới Kinh Châu, một người tự xưng là nữ chính trời định đã xuất hiện. Kéo tay anh ấy gọi chồng ơi ngay trước mặt mọi người. Còn nói tôi chỉ là nữ phụ, sớm muộn sẽ trở thành con tốt thí cho tình cảm của bọn họ. Ngay sau đó, họng súng lục đen nhánh đặt trên trán cô ta. Chồng chưa cưới của tôi cười lạnh: “Ông đây khó khăn lắm mới theo đuổi được, dám quấy rối, có tin ông đây bắn cô không?”
Cùng Bạn Thân Xuyên Không Tôi và đứa bạn thân cùng nhau xuyên vào tiểu thuyết. Cô ấy thì xuyên thành chó liếm trung thành của nam phụ phúc hắc, còn tôi là người thế thân cho ánh trăng sáng của nhân vật phản diện yandere. Ngoài mặt thì chúng tôi yêu mà không có được, sau lưng thì cùng nhau điên cuồng vung tiền. Quãng thời gian tiêu tiền như nước cứ thế trôi qua ba năm, nữ chính bạch nguyệt quang chân chính đã trở lại. Sau khi biết được nam phụ cùng nhân vật phản diện đều sẽ phát điên vì nữ chính, bạn thân đã đeo một cái ba lô nhỏ, nửa đêm gõ cửa phòng tôi: “Tao đã tiết kiệm đủ tiền rồi, mày thì sao?” Tôi: “Tao còn thiếu chút nữa, nhưng có thể tiêu tiền của mày.” Vì vậy, chúng tôi cùng nhau giả chết. Ba năm sau, đứa bạn thân không may gặp lại chồng cũ của nó. Tôi vội nói: “Tao sẽ đánh lạc hướng cho mày, mày chạy nhanh đi!” Kết quả là vừa quay đầu lại, tôi đã đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc. Nhân vật phản diện Yandere bình tĩnh tháo cà vạt, trói chặt tay tôi lại. “Chính em chạy thoát được, rồi lại nói.” *Trong tiếng Trung, bạch nguyệt quang là ánh trăng sáng, hình ảnh này tượng trưng cho mối tình sâu đậm nhất của một đời người.
Mãi Mãi Mười Năm Tôi xuyên sách rồi! Bất ngờ chưa! Xuyên thẳng vào giường phản diện luôn! Bốn mắt nhìn nhau, tôi lúng túng chào hỏi: “H-hế lô.” Thiếu niên tuấn tú dụi mắt: “Vch, Nguyệt Lão gì linh nghiệm quá vậy, vừa mới ước xong đã rơi xuống một tiểu tiên nữ!”
Phu Nhân Ta Thật Xấu Ta nghe thấy được tiếng lòng của Thái tử, hắn nói bộ dạng của ta trông thật xấu xí. Thái tử cũng nghe được tiếng lòng của ta, ta mắng hắn trông như thằng đần. Hai chúng ta nhìn nhau, bỗng một giọng nói âm u vang lên. “Ta sẽ giết Thái tử trước, rồi giết Thái tử phi sau..” Thái tử cùng ta liền khựng lại một chút. “Ai, ai muốn giết ta?”
Tứ Kiếp Tình Đầu Thứ tỷ ta tuyệt đối là nữ chính. Kiếp thứ nhất, ta giành trước gả cho Thái tử, tỷ ta liền gả cho Tam hoàng tử, không ngờ Thái tử mưu phản, ta chết, Tam hoàng tử lên ngôi, tỷ ta thành Hoàng hậu. Kiếp thứ hai, ta sửa chữa sai lầm, gả cho Tam hoàng tử, tỷ ta liền gả cho Thái tử, kết quả Thái tử đăng cơ, ta lại chết. Kiếp thứ ba, ta đi đường tắt, chân đạp hai thuyền vừa đạp thuyền Thái tử vừa đạp thuyền Tam hoàng tử, kết quả tỷ ta lên làm Nữ Hoàng, ta lại chết. Còn lần này, là lần thứ tư. Cha mẹ để ta chọn gả cho ai. Ta lập tức quỳ xuống: “Con nguyện ý gả cho tỷ tỷ, cho dù là thiếp!”
Tâm Ngữ Của Nữ Phụ Xuyên thành cô bạn gái cũ thực dụng của nam chính trong tiểu thuyết vả mặt. Nhiệm vụ của tôi là tìm đủ mọi cách sỉ nhục nam chính đang nghèo rớt mồng tơi, rồi sau đó đá anh một cách đau đớn. Tôi dốc hết sức mình hoàn thành tốt vai diễn, nhưng không hề biết nam chính đã sớm thức tỉnh khả năng đọc tâm trí. Bề ngoài tôi lạnh lùng nói: “Ngày nào cũng cắm đầu làm mấy việc lặt vặt đó thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Nuôi nổi tôi không? Đúng là đồ vô dụng!” Nhưng trong lòng lại gào thét: [Cơ bụng! Cơ bụng! Cơ bụng tám múi! Mình muốn sờ thử, muốn sờ thử một chút! Sờ một chút thôi mà!!] Tai nam chính đỏ bừng, một tay kéo phăng áo sơ mi: “Đã sờ anh rồi thì không được sờ người khác.”
Xuyên Đến Bên Nàng Phu quân nuôi từ bé của ta là trạng nguyên tương lai. Hắn lợi dụng ta để thành danh, sau đó trở mặt cưới người trong lòng, còn diệt cả tộc ta, đày ta vào ngục tối. Trong ngục tối âm u, hắn và tân nương nắm tay nhau, lạnh lùng nhìn ta: “Ta đã nói, nhục nhã ngày hôm đó, ta sẽ trả lại gấp ngàn lần!” Chớp mắt, ta bừng tỉnh khỏi giấc mơ, không hiểu nổi giấc mơ này là điềm báo hay là nỗi lo lắng trong lòng. Sáng hôm sau, ta và Thôi Ninh Viễn cùng ngồi xe ngựa đến học đường nhưng nửa đường lại đâm phải một người. Người bị đâm ngã ngửa đầu dậy, lộ ra khuôn mặt thanh tú lạ thường, đôi mắt sáng ngời linh hoạt. Thôi Ninh Viễn khựng lại: “… Vị cô nương này?” Ta vô tình liếc nhìn sau lưng hắn, trong lòng kinh hãi vô cùng. Khuôn mặt này, người này, chẳng phải chính là Đường Lộ, tân nương mà Thôi Ninh Viễn yêu đến tận xương tủy trong giấc mơ đêm qua sao?
Xuyên Sách Làm Nữ Phụ Ác Độc Hệ thống ngủ say tám năm đột nhiên lên tiếng. Nó bảo tôi cầm nhầm kịch bản, tôi không phải nữ chính của tiểu thuyết. Mà là nữ phụ độc ác, tôi không chỉ ngủ với đàn ông của nữ chính, mà còn kết hôn với anh! Sau khi nữ chính thật sự xuất hiện, tôi sẽ vì ghen tị mà điên cuồng tìm đường chết, cuối cùng bị chính chồng mình tự tay giết chết! Tôi thu dọn hành lý suốt đêm rồi ném lại tờ đơn ly hôn rồi vội vàng bỏ chạy. Nhưng không ngờ tất cả các chuyến bay đều bị chặn lại, Phó Thâm Thời mang theo vệ sĩ, chặn tôi ở sân bay! Anh nắm chặt tờ đơn ly hôn, cười lạnh lẽo: “Vợ à, trò đùa này không vui đâu.”