Trang chủ Thể loại Xuyên Sách

Xuyên Sách

Lưu Cảnh

Lưu Cảnh Ta là ánh trăng sáng trong lòng Hoàng thượng, nhưng hắn đã yêu người thay thế ta mất rồi. Lúc ta mang thai ba tháng, hắn ép ta uống canh phá thai. Máu nhuộm khắp sàn, đau thấu tim gan. Hắn thế mà vẫn cười dỗ ta: “Ngoan, sinh con, thì không đẹp nữa.” Nếu ta không xinh đẹp, sẽ không còn giống Phương Uyển vẫn đang mất tích nữa. Sau đó, ta sống lại. Trước mặt tất cả mọi người, thiêu trụi thư đính hôn của ta và hắn. Ta chúc hắn và Phương Uyển tình chàng ý thiếp, trăm năm hoà thuận. Hắn lại nói, không phải ta không cưới.

Tình Yêu Của Nam Phụ

Tình Yêu Của Nam Phụ Sau khi hoàn thành cốt truyện truy vợ hỏa táng tràng*, nam hai liền thượng vị. *Hỏa táng tràng (火葬場): lò thiêu dùng để chỉ cái giá đắt gấp bội về vật chất về tinh thần để theo đuổi vợ. Nam phụ thâm tình từng đối xử với tôi ngàn tốt vạn chiều, sau khi đính hôn, đột nhiên trở nên lạnh nhạt. Cho đến khi tôi nghe được cuộc trò chuyện của anh ta và anh em trong hộp đêm. “Lúc theo đuổi, tôi dồn hết sức, cảm thấy không thể thua tên chồng trước của cô ấy.” “Nhưng sau khi theo đuổi được rồi, nghĩ đến việc cô ấy từng chung sống với người đàn ông khác năm năm, trong lòng tôi thấy rất khó chịu.” Sau đó, tôi đơn phương hủy bỏ hôn ước, suốt đêm rời khỏi kinh thành, nhưng anh ta lại điên rồi.

Nữ Phụ Thức Tỉnh

Nữ Phụ Thức Tỉnh Tận cho đến lúc bị người xuyên sách chiếm lấy thân thể, trở thành một linh hồn phiêu bạt dất dơ dất dưỡng, tôi mới biết được thì ra tôi là một nữ phụ độc ác bệnh kiều trong một quyển tiểu thuyết từ thuở đời nào. Trong sách, nam phụ Diệp Tri Bằng yêu nữ chính nhưng lại không có được, tìm tôi làm thế thân cho ánh trăng sáng của hắn, từ đầu đến cuối hắn đều chưa từng yêu tôi, nhưng tôi lại sa vào ảo cảnh mà hắn tạo ra, cuối cùng bởi vì oán hận mà nhảy lầu tự sát. Người xuyên sách đến đúng vào lúc tôi với Diệp Tri Bằng đường ai nấy đi. Thế nên tôi tận mắt nhìn thấy hiện thực hoàn toàn trái ngược với cốt truyện trong sách, cái người đã từng gọi tôi là “Đồ dỏm đến cuối cùng cũng chỉ là đồ dỏm, sao có thể so được với vật thật.” Cuối cùng cũng có một ngày Diệp Tri Bằng, người khinh khi tôi lại bởi vì tôi mà rơi vào trạng thái điên cuồng, bóp cổ người xuyên sách bảo cô ta cút khỏi thân thể của tôi. Hắn quỳ trên mặt đất cầu xin ta trở lại, mỗi lần hắn rơi một giọt nước mắt đều làm tôi cảm thấy hả hê vui sướng. Tôi nghĩ hắn rốt cuộc cũng biết hối hận, nhưng phải làm sao bây giờ, tôi không muốn quay về nữa.  

Em Là Ước Mơ Của Anh

Em Là Ước Mơ Của Anh Tôi xuyên không thành hàng xóm quả phụ bên cạnh nhà nam chính thô lỗ và nữ chính hoa sen trắng trong tiểu thuyết người lớn. Tôi ở sau lưng họ bàn tán: “Nghe nói anh ta rất giỏi… Suốt đêm cũng được.” Ai ngờ nam chính thô lỗ nửa đêm gõ cửa nhà tôi: “Nói như thật vậy, cô từng thử rồi sao?” Sau đó anh không để ý đến việc tôi kêu la mệt mỏi, chỉ đưa tay lau nước mắt tôi: “Một đêm chính là một đêm, bớt đi một giây cũng không được.”

Định Mệnh

Định Mệnh Tôi mang thai con của nhân vật phản diện, và để sống sót, tôi đã lên kế hoạch chạy trốn. Dù sao thì trước khi xuyên vào cuốn sách, tôi đã biết rằng Trì Tranh sẽ không cho tôi, một nhân vật phụ vô dụng, sinh ra dòng máu của hắn. Vào ngày trước khi tôi dự định trốn thoát, Trì Tranh ôm tôi và nói: “Em chỉ là thế thân của cô ấy, hãy an phận một chút, đừng làm khó cho anh.” An phận cái gì chứ! Vào tối hôm sau, tôi giả vờ nhảy xuống vách đá, thực chất là lén lút bỏ trốn ra nước ngoài để sống cuộc sống tự do. Nghe nói đêm đó, Trì gia gặp phải chuyện lớn, người thừa kế duy nhất đã trở nên điên cuồng. Còn ba tháng nữa mới đến ngày dự sinh, tôi bị một đám người mặc đồ đen bắt đi. Bị bịt mắt, giọng nói trêu chọc của một người đàn ông vang lên bên tai tôi: “Tiếp tục chạy đi, bảo bối.” “Nếu em còn dám rời xa anh, em có tin anh và em sẽ cùng nhau xuống địa ngục không?”

Tâm Ngữ Của Nữ Phụ

Tâm Ngữ Của Nữ Phụ Xuyên thành cô bạn gái cũ thực dụng của nam chính trong tiểu thuyết vả mặt. Nhiệm vụ của tôi là tìm đủ mọi cách sỉ nhục nam chính đang nghèo rớt mồng tơi, rồi sau đó đá anh một cách đau đớn. Tôi dốc hết sức mình hoàn thành tốt vai diễn, nhưng không hề biết nam chính đã sớm thức tỉnh khả năng đọc tâm trí. Bề ngoài tôi lạnh lùng nói: “Ngày nào cũng cắm đầu làm mấy việc lặt vặt đó thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Nuôi nổi tôi không? Đúng là đồ vô dụng!” Nhưng trong lòng lại gào thét: [Cơ bụng! Cơ bụng! Cơ bụng tám múi! Mình muốn sờ thử, muốn sờ thử một chút! Sờ một chút thôi mà!!] Tai nam chính đỏ bừng, một tay kéo phăng áo sơ mi: “Đã sờ anh rồi thì không được sờ người khác.”

Đôi Cánh Ôm Mặt Trời

Đôi Cánh Ôm Mặt Trời  Tôi là nữ phụ độc ác, nhưng tôi mặc kệ tất cả. Không phải vì gì khác, mà vì tôi bị mù mặt. Trong nhà có năm đứa trẻ, một nam chính, một phản diện, một nam phụ, một nữ chính, và một nữ phụ. Cốt truyện yêu cầu tôi phải thiên vị nữ phụ, đàn áp nữ chính, ngược đãi phản diện, cưng chiều nam chính, và tốt nhất là phải phớt lờ nam phụ. Tôi: “…” Tôi nhìn năm đứa trẻ trước mặt mà trong mắt tôi trông giống hệt nhau, rồi chìm vào suy nghĩ. 【Cô là nhân vật có vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy cốt truyện, nếu không theo kịch bản, thế giới sẽ sụp đổ.】 Tôi nhìn cuốn “Bách khoa toàn thư” có hỏi gì đáp nấy trước mặt, suy nghĩ một lúc rồi quyết định cố gắng một chút. “Nam chính là ai?” 【Là đứa đáng yêu nhất, mắt to nhất, môi đỏ nhất.】 “Tên gì?” 【Không biết.】 “Nữ chính là ai?” 【Là đứa đẹp nhất, còn nhỏ mà đã là một mầm non mỹ nhân, mặt trái xoan, mắt hạnh nhân.】 “Tên gì?” 【Không biết.】 Sau khi hỏi vài vòng, ngoài những mô tả vô dụng về ngoại hình, tôi chẳng biết được gì. Tôi giữ nét mặt bình tĩnh: “Vậy thôi, cùng nhau hủy diệt đi.” Mặc kệ luôn.

Ngọc Mạn Uyên Châu

Ngọc Mạn Uyên Châu Công lược quá thành công, bệnh kiều phản diện vì giữ ta lại, không tiếc dùng sinh tử đan sinh con cho ta. Ta lại chẳng tin nam nhân có thể sinh con, dứt khoát quay về thế giới thực. Đến khi hắn cùng đứa nhỏ mỗi đêm đều xuất hiện trong giấc mơ của ta. “Phụ thân, con muốn mẫu thân.” Nam nhân vẻ mặt lạnh lùng đáp: “Mẫu thân con chế1 rồi.” Ta: “…” Hỏi hệ thống mới biết, hắn thật sự vì ta mà sinh một đứa nhỏ. Sau đó, chỉ còn đứa nhỏ xuất hiện trong giấc mơ của ta, rơi lệ tố cáo: “Mẫu thân, có nữ nhân xấu muốn ngủ với phụ thân, còn lén lút bắt nạt con.” “Nếu người không quay lại, con sẽ bị ức hiếp đến chế1 mất.” Không những dám ngủ với nam nhân của ta mà còn dám đánh con ta! “Hệ thống, ta muốn quay lại!”

Lệnh Vi

Lệnh Vi Ngày Tây Nam Vương tạo phản đó, vị hôn phu Thôi Chiếu của ta đã bỏ rơi ta mà cứu Tam Công chúa Liễu Hàm Tuyết. Ta thế mới biết, hóa ra từ đầu đến cuối hắn ta chưa từng yêu ta, có lẽ còn hận ta đã chia rẽ mối lương duyên của hắn ta và Công chúa. Sau khi chết trong nỗi kinh hoàng bị vó ngựa hung tàn giẫm gãy cổ, ta được sống lại. Lần này, lúc Liễu Hàm Tuyết hỏi ta muốn mua vị công tử nào, ta mỉm cười, chỉ nam tử lạnh lùng như ánh trăng sáng. Thôi Uyên. Người chỉ dựa vào sức một mình mình lật lại án cho Thôi thị, thậm chí còn leo lên vị trí Nhiếp chính vương. Và hơn hết, sau khi ta chết, hắn đã kề kiếm lên cổ Thôi Chiếu. Giọng nói lạnh lùng nghiêm túc. “Ngươi phải đền mạng cho nàng.”

Xuyên Sách Làm Nữ Phụ Ác Độc

Xuyên Sách Làm Nữ Phụ Ác Độc Hệ thống ngủ say tám năm đột nhiên lên tiếng. Nó bảo tôi cầm nhầm kịch bản, tôi không phải nữ chính của tiểu thuyết. Mà là nữ phụ độc ác, tôi không chỉ ngủ với đàn ông của nữ chính, mà còn kết hôn với anh! Sau khi nữ chính thật sự xuất hiện, tôi sẽ vì ghen tị mà điên cuồng tìm đường chết, cuối cùng bị chính chồng mình tự tay giết chết! Tôi thu dọn hành lý suốt đêm rồi ném lại tờ đơn ly hôn rồi vội vàng bỏ chạy. Nhưng không ngờ tất cả các chuyến bay đều bị chặn lại, Phó Thâm Thời mang theo vệ sĩ, chặn tôi ở sân bay! Anh nắm chặt tờ đơn ly hôn, cười lạnh lẽo: “Vợ à, trò đùa này không vui đâu.”

Xuyên Sách Báo Thù

Xuyên Sách Báo Thù Một sáng ngủ dậy, tôi xuyên vào sách, trở thành con gái của một mụ phản diện độc ác. Ông bố tổng tài nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh tanh, đầy ghét bỏ: “Đúng là con của bà ta, chỉ biết vu oan giá họa, giả đáng thương để lấy lòng người khác.” Ồ, vậy à? Lúc còn học mẫu giáo, tôi giơ tay tát cho thằng nhóc mập định bắt nạt mình một cái tím bầm cả mặt mũi. Lên tiểu học, tôi lén phang một gậy khiến thằng con trai định vén váy tôi phải nhập viện vì chấn động não. Vào cấp hai, tôi tung một cú đá làm gãy mấy cái xương sườn của thằng mất dạy định dọa nạt tôi. Lên cấp ba, tôi mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng tay thì ác không tưởng, túm đầu nhỏ kia, đứa định bắt nạt tôi, dí thẳng vào bồn cầu. Ông bố tội nghiệp, hay nói đúng hơn là người phải dọn đống hậu quả tôi để lại hết lần này đến lần khác, chỉ biết đứng một bên cạn lời: “…Hay là con cứ vu oan giá họa, giả đáng thương lấy lòng người ta đi, còn đỡ hơn đấy?”

Chị Em Tốt Trong Tận Thế

Chị Em Tốt Trong Tận Thế Bạn thân tôi là người xuyên không. Ngày tận thế đến. Cô ấy mang theo tôi gả cho hai anh em sinh đôi Yandere người chiếm giữ địa bàn lớn nhất. Chồng tôi có dị năng là điện. Chồng cô ấy có dị năng là dây leo. Mới cưới nửa năm, đêm nào cũng hoan lạc. Tôi vịn eo đi ra ngoài, đụng phải cô bạn thân cũng đang thoi thóp. Bạn thân: “Theo dòng thời gian, hai người họ sẽ bắt đầu loạn luân, chúng ta chỉ là những tiểu pháo hôi, phải chạy trốn thôi.” Tôi: “Được.” Nhưng vừa ra khỏi cửa được năm cây số, bạn thân đã bị dây leo trói chặt, tôi cũng bị điện giật tê liệt toàn thân. Anh em sinh đôi mỗi người túm một người, cười vô cùng dịu dàng: “Hai chị em pháo hôi, loạn luân là có ý gì?”

Thỏa Hiệp Vì Yêu

Thỏa Hiệp Vì Yêu Ngày tôi đính hôn với ông trùm trong giới Kinh Châu, một người tự xưng là nữ chính trời định đã xuất hiện. Kéo tay anh ấy gọi chồng ơi ngay trước mặt mọi người. Còn nói tôi chỉ là nữ phụ, sớm muộn sẽ trở thành con tốt thí cho tình cảm của bọn họ. Ngay sau đó, họng súng lục đen nhánh đặt trên trán cô ta. Chồng chưa cưới của tôi cười lạnh: “Ông đây khó khăn lắm mới theo đuổi được, dám quấy rối, có tin ông đây bắn cô không?”  

Cùng Bạn Thân Xuyên Không

Cùng Bạn Thân Xuyên Không Tôi và đứa bạn thân cùng nhau xuyên vào tiểu thuyết. Cô ấy thì xuyên thành chó liếm trung thành của nam phụ phúc hắc, còn tôi là người thế thân cho ánh trăng sáng của nhân vật phản diện yandere. Ngoài mặt thì chúng tôi yêu mà không có được, sau lưng thì cùng nhau điên cuồng vung tiền. Quãng thời gian tiêu tiền như nước cứ thế trôi qua ba năm, nữ chính bạch nguyệt quang chân chính đã trở lại. Sau khi biết được nam phụ cùng nhân vật phản diện đều sẽ phát điên vì nữ chính, bạn thân đã đeo một cái ba lô nhỏ, nửa đêm gõ cửa phòng tôi: “Tao đã tiết kiệm đủ tiền rồi, mày thì sao?” Tôi: “Tao còn thiếu chút nữa, nhưng có thể tiêu tiền của mày.” Vì vậy, chúng tôi cùng nhau giả chết. Ba năm sau, đứa bạn thân không may gặp lại chồng cũ của nó. Tôi vội nói: “Tao sẽ đánh lạc hướng cho mày, mày chạy nhanh đi!” Kết quả là vừa quay đầu lại, tôi đã đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc. Nhân vật phản diện Yandere bình tĩnh tháo cà vạt, trói chặt tay tôi lại. “Chính em chạy thoát được, rồi lại nói.” *Trong tiếng Trung, bạch nguyệt quang là ánh trăng sáng, hình ảnh này tượng trưng cho mối tình sâu đậm nhất của một đời người.

Mẹ Nhỏ, Đừng Trốn Khỏi Tôi

Mẹ Nhỏ, Đừng Trốn Khỏi Tôi Khi phát hiện mình là nữ phụ độc ác, tôi đã lừa nam chính rằng tôi mới chính là người trời định cho hắn, là người xứng đôi với hắn. Cậu thiếu niên ngây thơ, mặt đỏ bừng, ngập ngừng nói: “Nhưng cô là mẹ nhỏ của tôi.” Tôi mân mê cây roi da trong tay, cười một cách ác ý: “Chẳng phải như vậy mới kích thích sao?” Khi nữ chính xuất hiện, tôi hoảng sợ đến mức bỏ trốn ngay trong đêm. Nam chính, người vốn ngoan ngoãn, giờ đây bỗng nhiên biến thành một người khác. Hắn từ từ dùng roi da trói tôi lại, ánh mắt lộ rõ tình yêu bệnh hoạn. “Tôi đã giả vờ ngoan ngoãn như vậy, sao mẹ nhỏ lại vẫn muốn bỏ đi?”

Tránh Đường Để Tôi Làm Giàu

Tránh Đường Để Tôi Làm Giàu Tôi là con chó trung thành của đại tiểu thư phản diện. Đại tiểu thư bảo tôi đi về phía đông, tôi tuyệt đối không đi về phía tây, đại tiểu thư bảo tôi đuổi chó, tôi tuyệt đối không đuổi gà. Cho đến khi nữ chính nghèo khó chuyển đến lớp, cô ta chế nhạo tôi là một con chó ham tiền, không có chút tự trọng. Tôi nhìn chiếc túi da cao cấp và chiếc Ferrari mà đại tiểu thư vừa tặng, ánh mắt dần trở nên kiên định. “Gâu gâu!”

Hứa Chiêu Chiêu

Hứa Chiêu Chiêu Sau lễ trưởng thành, các bạn học nhao nhao tỏ tình với người mình thầm mến. Mọi người đều cho rằng tôi sẽ nhân cơ hội này để dây dưa với Tống Ninh Tự, ép hắn ta phải ở bên tôi. Nhưng mãi cho đến khi đám đông tản đi, tôi vẫn không xuất hiện. Hắn ta không biết rằng, lúc này, tôi đang ngồi trong một phòng học vắng vẻ không một bóng người. Tôi đang ngồi trên đùi người anh em tốt của hắn ta, ngại ngùng mở miệng: “Hiện tại tôi đang ở trước mặt cậu, cậu không cần nhìn ảnh chụp nữa.” Cố Bình Kinh cụp mắt nhìn chiếc váy đồng phục tôi cố tình cắt ngắn 10cm, cằm hắn dần dần căng thẳng. “Chiêu Chiêu, bây giờ cậu xuống khỏi người tôi, vẫn chưa muộn.”

Cô Gái Nổi Loạn

Cô Gái Nổi Loạn Từ nhỏ, tôi đã có chút máu nổi loạn trong người. Hồi cấp hai, khi gia đình tổ chức lễ cúng tổ tiên, ba nói rằng con gái đến kỳ kinh nguyệt là “không sạch sẽ,” không được phép vào từ đường. Tối đó, tôi lén thu thập băng vệ sinh từ nhà vệ sinh trong làng, rồi dán chúng kín khắp từ đường. Đến sinh nhật tôi, mẹ bảo rằng ngày tôi sinh ra là ngày bà chịu khổ, không cho tôi tổ chức sinh nhật. Tôi đáp không chút do dự: “Không vấn đề gì, vậy con tổ chức trước mười tháng, ngày đó là ngày ba mẹ sung sướng mà.” Mẹ tức đến mức mặt méo xệch.

Con Trai Hoàng Đế

Con Trai Hoàng Đế Phương Viên không phụ mẫu, không huynh không đệ, muốn tu tiên mà vượt qua cửa ải tình duyên thì chỉ còn cách tìm một nam kỹ kết thành phu thê. Nào ngờ hoa khôi đó lại là hoàng tử lưu lạc nhân gian? Phương Viên, một kẻ tu tiên, lẽ nào lại bận tâm chuyện thế tục? Bỗng dưng thiên đạo khiển trách, nói rằng kẻ giết chân long sẽ bị trời phạt? Khoan đã, ngay từ đầu có ai bảo người đó là chân long thiên tử đâu chứ! Không biết thì không có tội, sao lại đổ lên đầu ta được!

Bức Thư Tình Tới Muộn

Bức Thư Tình Tới Muộn Xuyên vào truyện pỏn, tôi bị nam chính cầu hôn rồi. Thế nhưng kịch bản tôi nhận được lại là kiểu người vợ cực kỳ – cực kỳ vô cảm. Cụ thể là, chồng tôi và nữ chính thì ngọt ngào tình tứ, còn tôi – với độ vô cảm max cấp – hoàn toàn không hề hay biết, bị họ xem như một phần trong “cuộc chơi”. Đối mặt với chiếc mũ xanh mà nam chính đưa tới, tôi phấn khích cướp lấy rồi đội lên đầu như bảo vật. Vừa đếm khoản tiền kếch xù chồng gửi hàng tháng, tôi vừa hào hứng quỳ rạp xuống biểu thị lòng trung thành: “Chỉ cần anh lên tiếng, tôi lập tức làm trâu làm ngựa cho phu nhân… Không, cả chăm cô ấy khi ở cữ tôi cũng làm được luôn!” … Sau này tôi mới biết… Nam chính thực ra ngay từ đầu đã chệch khỏi kịch bản rồi.