Trang chủ Thể loại Xuyên Sách

Xuyên Sách

Ai Là Cừu, Ai Mới Là Sói

Ai Là Cừu, Ai Mới Là Sói Ai ai cũng nói thái tử gia Giang Lễ yêu tôi đến tận xương tủy. Chỉ cần là thứ tôi muốn, cho dù là sao trên trời anh cũng sẽ hái xuống cho tôi. Nhưng tôi không yêu anh, tôi chỉ là người làm nhiệm vụ đến công lược anh…   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Lại Xuyên Sách Rồi

Lại Xuyên Sách Rồi Xuyên thành nữ thư ký của nam chính trong truyện cẩu huyết, tôi buộc phải chứng kiến câu chuyện tình yêu của hắn và nữ chính. Nhìn hắn hết cưỡng ép, đóng giả người khác, rồi đến màn nữ chính mang thai bỏ trốn, thậm chí còn sinh ba đứa con. Cuối cùng, tôi không nhịn nổi nữa: “Đồ điên! Hai người phát rồ thì tự mà chơi, đừng lôi tôi vào! Cút hết đi!”

Trò Chơi Cứu Rỗi Hào Môn

Trò Chơi Cứu Rỗi Hào Môn Sau khi nữ chính trong câu chuyện cứu rỗi xuất hiện, tôi sẽ trả lại nam chính đã được tôi dạy dỗ cho cô ta. Chàng trai từng điên cuồng ngày nào giờ đây đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, họ xứng đôi vừa lứa, nên tôi không còn chỗ đứng nào nữa. Tôi lừa hắn nói đi mua bánh hoa quế ở phía Bắc thành phố, rồi rời đi. Nhưng không ngờ, hai năm sau, tôi được mời về nước. Vừa mới xuống máy bay, tôi đã bị người ta trói vào trong xe. “Chị.” Giọng hắn đầy sự điên cuồng: “Hai năm rồi, bánh hoa quế của tôi đâu?”

Em Là Nữ Chính Của Cuộc Đời Anh

Em Là Nữ Chính Của Cuộc Đời Anh Tôi xuyên thành nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết ngược tâm, cần cù chăm chỉ diễn theo kịch bản, không ngờ nhóm nhân vật chính lại có thể nghe được tiếng lòng của tôi. Lúc vung tiền cho nữ chính: [Năm trăm vạn hình như hơi ít, mình có cần cho thêm không nhỉ?] Nữ chính: “Rời xa anh ta cũng được, thêm tiền đi.” Lúc nịnh nọt nam chính: [Trưng cái mặt thối này ra cho ai xem? Lát nữa mình phải đi tìm mấy em trai nhỏ xinh xắn thích cười để an ủi tâm hồn mới được.] Nam chính lập tức trở mặt, từ mặt lạnh thành mặt đen. Lúc phản bác lại nhân vật phản diện: [Nhân vật phản diện này mạnh hơn tên chó nam chính kia nhiều, muốn đạp nam chính rồi trở thành bạn gái người này ghê.] Nhân vật phản diện tà mị cười một tiếng: “Anh đồng ý. Anh giúp em đá tra nam!”

Sau Khi Xuyên Sách Ta Thành Tứ Công Chúa

Sau Khi Xuyên Sách Ta Thành Tứ Công Chúa Ta xuyên sách rồi bị phụ vương nghe được tiếng lòng. Tỷ tỷ tiện nghi ngã xuống đất, khóc lóc thảm thiết: “Phụ vương, người đừng trách tứ muội, là Lạc Lạc không cẩn thận tự ngã thôi.” “Con chỉ bị trầy xước chút thôi, không sao đâu.” “Tứ muội còn nhỏ, muội… muội ấy không có ý xấu đâu.” Nàng ta câu nào cũng như có vẻ đang nói thay ta nhưng thực chất từng câu thốt ra đều đang đổ nước bẩn lên đầu ta. Ta dựng đôi mày liễu, đôi mắt đẹp như lửa. Vừa định mắng, bỗng nhớ ra thân phận hiện tại của ta là tứ công chúa tính tình trầm tĩnh. Vì vậy, ta chỉ có thể nhẹ giọng nói: “Con không đẩy tỷ ấy.” [Kẻ ti tiện, dám vu khống bổn công chúa!] Phụ vương cau mày, quay đầu nhìn ta. [Phụ vương nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ ông ấy lại tin lời ma quỷ của Tang Lạc Lạc sao?] [Không thể nào? Không thể nào? Thế mà lại không tin lời nữ nhi ruột thịt của mình sao?] Tang Lạc Lạc vẫn còn khóc trên mặt đất, thái giám bên cạnh phụ vương thấy vậy, vội vàng đỡ nàng ta dậy. [Thế gian này, kẻ yếu thì có lý… Biết thế, ta cũng nằm lăn ra đất khóc.] Phụ vương đứng ngược sáng, sắc mặt tối tăm không rõ, ông khẽ gọi ta một tiếng: “Khánh Nhi.” [Hay là giả vờ ngất đi, nếu không lại phải bị phạt chép sách.] Cùng với tiếng “Tứ công chúa.” the thé của thái giám, ta trợn trắng mắt, ngã xuống đất.

Thật Trùng Hợp, Anh Cũng Là Bệnh Kiều

Thật Trùng Hợp, Anh Cũng Là Bệnh Kiều Tái sinh thành nữ phụ bệnh hoạn trong một cuốn tiểu thuyết cứu rỗi. Tôi toàn tâm toàn ý đóng vai một kẻ u ám, cố chấp, ban ngày bám dính lấy nam chính như hình với bóng, đêm đến lại trốn trong góc tối lén lút nhìn trộm anh. Thỉnh thoảng tôi còn lẩm bẩm một mình những câu nói điên rồ như “Em muốn anh chỉ nhìn em thôi” chẳng hạn. Diễn đến mức bạn bè của nam chính nhìn thấy tôi đều tỏ vẻ ghê tởm: “Em gái kế của cậu có vẻ không bình thường.” Chỉ có nam chính vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, luôn đối xử với tôi như một người anh trai dịu dàng và bao dung. Cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành, khi tôi sắp rời khỏi thế giới này, hệ thống lại không thể liên lạc được. Nam chính từ phía sau ôm lấy tôi, giọng nói chứa đầy ý cười: “Không phải đã nói sẽ ở bên cạnh anh mãi mãi sao? Em gái, sao lại muốn bí mật trốn đi như vậy…”

Nữ Chính Trong Truyện Ngược Sau Khi Xem Spoiler

Nữ Chính Trong Truyện Ngược Sau Khi Xem Spoiler Vào đúng ngày sinh nhật của tôi, bạn trai bỏ rơi tôi để ra sân bay đón bạch nguyệt quang của anh ta. Ngay lúc đó, tôi thấy loạt bình luận lướt qua trước mặt mình. “Đừng cố bám vào tra nam đó nữa, chẳng phải Thẩm Uyên tốt hơn sao? Đẹp trai, giàu có, lại còn chung tình, vì cô mà quyết không lấy vợ suốt đời.” Tôi đã chia tay ngay lập tức với bạn trai. Sau đó, tra nam đó đỏ mắt quay lại tìm tôi. Thẩm Uyên lạnh giọng hỏi: “Anh không có vợ à? Tại sao cứ bám riết lấy vợ người khác vậy?”

Mẹ Kế

Mẹ Kế Ba tôi tìm cho tôi một bà mẹ kế. Ngay ngày đầu tiên bà ấy bước vào cửa — đã đưa tôi vào bệnh viện. “Bác sĩ, con bé bị vấn đề về tiêu hoá, phải điều chỉnh thế nào ạ?” Nhưng tôi lại nghe thấy tiếng lòng của bà ấy và… hệ thống. 【Ký chủ à, nữ chính ợ sữa là một thiết lập cực kỳ đáng yêu trong hình tượng cô vợ nhỏ!】 【Tôi chỉ biết đó là bệnh, phải chữa.】 Tôi hoàn toàn không hiểu “cô vợ nhỏ” là gì. Cho đến sau này. Tôi gặp được nam chính định mệnh của đời mình. Anh ta ném cho tôi một tấm thẻ, giọng điệu bá đạo và đầy áp chế: “Làm người phụ nữ của tôi.” Tôi khịt mũi cười lạnh. “Bao nhiêu số 0? khẩu khí lớn thế cơ à?”

Nữ Đế

Nữ Đế Phụ hoàng ta là người xuyên không, ta vừa sinh ra đã nghe được tiếng lòng của hắn. “Đây chính là nữ phụ ác độc trong tương lai, mềm mại đáng yêu như vậy làm sao lại ác độc được chứ? Không được, ta phải che chở con bé thật tốt, nữ nhi của trẫm chỉ có thể làm đại nữ chủ.” Vừa mới bắt đầu đúng là như thế, hắn dạy ta tự tôn tự ái, không nên phụ thuộc vào nam nhân, nói cho ta biết nữ hài tử cũng có thể gánh vác nửa bầu trời. Nhưng sau đó, mọi thứ liền thay đổi. Hắn mặt mày chán ghét nhìn ta, nói ta không có nửa điểm quy củ của nữ nhi, bảo ta quỳ gối trong phật đường chép kinh Phật. Mà ta cũng không còn nghe được tiếng lòng của hắn.

Hệ Thống "Bình Luận"

Hệ Thống “Bình Luận” Ta là nha hoàn của tiểu thư phủ tướng quân. Một nha hoàn có thể nhìn thấy “bão bình luận” Giống như lúc này, tiểu thư nhà ta chẳng thèm để ý đến vị công tử tuấn tú trước mặt mà lại quay đầu hỏi ta. “Đào Nhi, em nói xem công tử trước mặt này có phải là người tốt không?” Ta nhìn mấy câu chữ lơ lửng trên không trung, thành thật trả lời. “Tiểu thư, hắn có ba thiếp thất, năm đứa con, còn thích đến Lệ Xuân Viện.” Tiểu thư nhà ta kéo ta quay đầu bỏ chạy. “Ngây ra đó làm gì? Mau chạy theo.” Cho đến khi gặp được Tả tướng đại nhân, ta bị “bão bình luận” nhấn chìm. “Tiểu thư, Tả tướng có thể là một con khỉ chuyển thế.”  

Dung Hi

Dung Hi Vị hôn phu của ta đã trở về sau khi xuất chinh. Hắn mang theo một nữ tử—nàng vận trường sam đỏ, bên hông đeo loan đao, cưỡi ngựa từ cổng thành tiến vào, kiêu hãnh rực rỡ, tựa như sắc đỏ của những rừng hoa đỗ quyên nở rộ khắp núi đồi vào mùa xuân. “Thì ra cô nương mà Ninh Trăn thích là như vậy.” Nàng khoanh tay nhìn ta, khẽ nhướn mày, giọng điệu không lộ ra vui buồn. Còn Ninh Trăn chỉ thở dài, liếc nàng một cái đầy bất đắc dĩ. “Lời hứa khi còn nhỏ, không thể tính được.” Lời hứa khi còn nhỏ, không thể tính được… Ta đợi hắn ba năm, cuối cùng lại chỉ nhận được một câu như thế.

Bông Hồng Của Riêng Tôi

Bông Hồng Của Riêng Tôi Sau khi Trần Thời đính hôn, tôi lấy lý do đi du lịch để nộp đơn xin nghỉ việc. Anh nhướn mày, mỉm cười nhẹ: “Chơi chán rồi thì quay lại.” Tôi tham lam ngắm nhìn đôi mày mắt của anh, khẽ đáp: “Ừm.” Anh không biết, tôi sẽ không thể quay lại nữa. Cuộc đời tôi, ngay từ khoảnh khắc anh đính hôn, đã bị hệ thống nhấn nút đếm ngược.

Mãi Mãi Mười Năm

Mãi Mãi Mười Năm Tôi xuyên sách rồi! Bất ngờ chưa! Xuyên thẳng vào giường phản diện luôn! Bốn mắt nhìn nhau, tôi lúng túng chào hỏi: “H-hế lô.” Thiếu niên tuấn tú dụi mắt: “Vch, Nguyệt Lão gì linh nghiệm quá vậy, vừa mới ước xong đã rơi xuống một tiểu tiên nữ!”

Tôi Là Người Qua Đường Trong Truyện Thiên Kim Thật Giả

Tôi Là Người Qua Đường Trong Truyện Thiên Kim Thật Giả Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đạo văn. Tôi không phải là thiên kim thật, cũng chẳng phải thiên kim giả. Mà là bà chủ của tiệm tạp hóa nhỏ ở đầu thôn. Trong cuốn tiểu thuyết đạo văn đó, nữ phụ bẩm sinh đã độc ác, sự tồn tại của cô chỉ để làm nền cho nữ chính toả sáng, bị nữ chính “vả mặt”. Thế nhưng, tôi tận mắt thấy đứa trẻ ấy bị các anh trai ấn đầu chui vào ống quần người khác, học tiếng chó sủa… Chỉ để đổi lấy một miếng củ cải khô lót bụng.  

Xuyên Sách Tôi Bị Cả Nhà Bá Tổng Nghe Được Tiếng Lòng

Xuyên Sách Tôi Bị Cả Nhà Bá Tổng Nghe Được Tiếng Lòng Sau khi bị trói buộc với hệ thống rồi xuyên sách, tiếng lòng của tôi bị cả nhà Bá tổng nghe được. [Anh hai thật ngốc, có ai mà khi uống say rồi vẫn có thể ân ái được chứ, tỉnh lại đi, đứa bé trong bụng cô ta căn bản không phải là của anh.] [Chị cả cũng vậy, bị chồng cắm sừng còn phải giúp hắn ta nuôi con riêng, thật đúng là đáng thương.] [Còn Lục Trì, không thích mình tại sao lại không ly hôn, mình còn muốn sau khi ly hôn tìm trai trẻ, nghĩ đến mấy múi cơ bụng đó…] Đêm đó, Lục Trì quấn khăn tắm đi vào phòng tôi, vành tai đỏ lên, dáng vẻ ngây thơ: “Vợ ơi, cho em sờ.”

Tôi Trở Thành Nữ Chính Của Cuộc Đời Mình

Tôi Trở Thành Nữ Chính Của Cuộc Đời Mình Tôi xuyên vào sách, trở thành nữ phụ ác độc xinh đẹp lộng lẫy. Không chỉ có một gương mặt quyến rũ, mà còn sở hữu khối tài sản kếch xù hàng tỷ. Lúc nhìn nữ chính trước mặt đang khóc lóc đáng thương, tôi thản nhiên mang giày cao gót tám phân, vung tay tát thẳng một cái. “Cút.” Vị hôn phu chạy tới đòi một lời giải thích, tôi cũng chẳng nể nang, thêm một cái tát nữa. “Anh cũng cút luôn cho bà.”

Sau Khi Xuyên Sách Ta Bị Phụ Vương Nghe Được Tiếng Lòng

Sau Khi Xuyên Sách Ta Bị Phụ Vương Nghe Được Tiếng Lòng Ta xuyên sách rồi bị phụ vương nghe được tiếng lòng. Tỷ tỷ tiện nghi ngã xuống đất, khóc lóc thảm thiết: “Phụ vương, người đừng trách tứ muội, là Lạc Lạc không cẩn thận tự ngã thôi.” “Con chỉ bị trầy xước chút thôi, không sao đâu.” “Tứ muội còn nhỏ, muội… muội ấy không có ý xấu đâu.” Nàng ta câu nào cũng như có vẻ đang nói thay ta nhưng thực chất từng câu thốt ra đều đang đổ nước bẩn lên đầu ta. Ta dựng đôi mày liễu, đôi mắt đẹp như lửa. Vừa định mắng, bỗng nhớ ra thân phận hiện tại của ta là tứ công chúa tính tình trầm tĩnh. Vì vậy, ta chỉ có thể nhẹ giọng nói: “Con không đẩy tỷ ấy.” [Kẻ ti tiện, dám vu khống bổn công chúa!] Phụ vương cau mày, quay đầu nhìn ta. [Phụ vương nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ ông ấy lại tin lời ma quỷ của Tang Lạc Lạc sao?] [Không thể nào? Không thể nào? Thế mà lại không tin lời nữ nhi ruột thịt của mình sao?] Tang Lạc Lạc vẫn còn khóc trên mặt đất, thái giám bên cạnh phụ vương thấy vậy, vội vàng đỡ nàng ta dậy. [Thế gian này, kẻ yếu thì có lý… Biết thế, ta cũng nằm lăn ra đất khóc.] Phụ vương đứng ngược sáng, sắc mặt tối tăm không rõ, ông khẽ gọi ta một tiếng: “Khánh Nhi.” [Hay là giả vờ ngất đi, nếu không lại phải bị phạt chép sách.] Cùng với tiếng “Tứ công chúa.” the thé của thái giám, ta trợn trắng mắt, ngã xuống đất.

Tôi Đá Trùm Trường Năm Lần

Tôi Đá Trùm Trường Năm Lần Bị ép phải bỏ trùm trường năm lần. Tôi đành phải kiên trì nhiều lần giữa việc chia tay và cầu xin quay lại. Lần thứ năm, trùm trường hoàn toàn sụp đổ. Hắn đỏ mắt nghẹn ngào, ánh mắt lạnh lùng. “Lại muốn tìm lý do bỏ rơi ông đây sao? Ông đây chết cho em xem!”

Vong Phu Sống Lại Rồi

Vong Phu Sống Lại Rồi Phu quân đã mất nhiều năm nay của ta bỗng sống lại. Hắn dẫn về một thôn phụ dáng vẻ thướt tha, cùng năm đứa trẻ có dung mạo giống hệt mình. Khi nhìn thấy Hầu phủ đã lụi bại, hắn như phát điên hỏi ta: “Hầu phủ của ta đâu?” Ta cười nói với hắn: “Vị lão bá này, lúc Hầu phủ bị sao gia, chẳng lẽ không có ai báo cho ngài hay sao?”

Nữ Phụ Bị Ép Phải Độc Ác

Nữ Phụ Bị Ép Phải Độc Ác Tôi bất cẩn bắt cóc kẻ ác thì phải làm sao bây giờ? Trong khoảnh khắc sinh tử, tôi lặng lẽ đặt câu hỏi trên diễn đàn. Cư dân mạng: “Hôn đi, trước khi chết cũng phải nhục mạ anh ta chút.” Sau khi hôn xong tôi đã chết, … Kẻ ác giết người không chớp mắt lại lên án: “Cô thật biết chơi, ban nãy chính là nụ hôn đầu của tôi.”