Trang chủ Thể loại Xuyên Sách

Xuyên Sách

Vạch Mặt Thiên Kim Giả

Vạch Mặt Thiên Kim Giả Khi tôi xuyên vào cuốn sách này, câu chuyện đã gần kết thúc. Tôi và nam chính Tư Hành bước vào lễ đường trong sự chúc phúc của mọi người. Tuy nhiên, sau khi trả lời một cuộc điện thoại, sắc mặt Tư Hành chợt tái nhợt. Anh ta đẩy tôi ra, quay người chạy ra khỏi lễ đường. Ôi, tính thời gian thì chắc nữ chính vừa mới tự sát và đang nằm viện điều trị. Để xem, nữ chính bạch liên hoa là người như thế nào!  Hoàn Tiền Shopee  Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee.  🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền

Từng Là Nữ Phụ

Từng Là Nữ Phụ Bạn trai đi cùng tôi đến tiệm làm móng. Tôi chọn kiểu đính full kim cương giá 99 tệ, nhưng thợ làm móng lại nhầm lẫn, dùng toàn bộ là đá Swarovski giá 150 tệ một viên để đính lên mười ngón tay tôi. Khi tính tiền, cô ấy yêu cầu tôi bù thêm 5.888 tệ. Tôi vừa định lên tiếng, trước mắt liền hiện ra các dòng bình luận: “Ahhh, nữ chính đáng yêu đúng là thông minh, nữ phụ căn bản không dám cãi nhau trước mặt nam chính, chỉ có thể ngoan ngoãn trả tiền.” “Nam chính chắc chắn sẽ bị khí chất kiên cường của nữ chính hấp dẫn!” “Đồ nữ phụ ngu ngốc không biết gì cả, sau này nữ chính sẽ tiêu tiền của cô ta, ngủ với đàn ông của cô ta, đến cả con cô ta cũng sẽ gọi nữ chính là mẹ!”

Sau Khi Xuyên Không Thành Phản Diện, Ta Không Thể Thoát Khỏi Nam Chính

Sau Khi Xuyên Không Thành Phản Diện, Ta Không Thể Thoát Khỏi Nam Chính Ta xuyên không thành mỹ nhân sư tôn của một tên đệ tử điên cuồng. Trong nguyên tác, vị sư phụ này vì có ý đồ xấu với nam chính mà nhận được kết cục thảm hại. Vì tránh khỏi cái chết, ta lặng lẽ xa lánh nam chính, nhưng bị y nhốt lại trong kết giới chất vấn: “Sư phụ… có phải đã chán ghét con rồi không?”

Tiểu Đạo Sĩ Phá Đảo Phó Bản Game Kinh Dị: Khách Sạn Quý Phi

Tiểu Đạo Sĩ Phá Đảo Phó Bản Game Kinh Dị: Khách Sạn Quý Phi Tôi đang ở trong một khách sạn của phó bản kinh dị. Tôi hát, ma đầu người giành micro của tôi. Tôi ăn, yêu trong gương rót đồ uống cho tôi. Tôi chỉ tay về hướng Đông, bọn chúng không dám đi về hướng Tây. Tôi bảo dắt chó đi dạo, bọn chúng không dám đi chọi gà. Các người chơi khác ngơ ngác: “Woa, cô là tổ tông của bọn chúng đấy à!??”

Đột Nhiên Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác

Đột Nhiên Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Sau khi phát hiện mình là nữ phụ độc ác, con người thật của tôi đã bị lộ. Tham gia chương trình dành cho phụ huynh và con, em bé ngoan nhà tôi luôn đánh nhau với đứa trẻ nhà ảnh đế. Cư dân mạng ồn ào mắng con tôi không có giáo dục, mắng tôi không xứng làm mẹ, tham gia chương trình giải trí vì muốn quyến rũ ảnh đế. Tôi trực tiếp tét lên mông con ảnh đế: ”Đánh người còn già mồm đúng không? Có tin bà đây trực tiếp cạo đầu con không? Tên nhóc ngốc nghếch này, úp mặt vào tường hối lỗi cho bà!” Cư dân mạng: ”?? Chúng tôi nghe mắng thấy hơi sướng tai là thế nào nhỉ?” Nửa đêm, ảnh đế gõ cửa phòng tôi: ”Con trai lớn của em không chịu ngủ, làm sao bây giờ? Người làm mẹ như em mà chỉ quan tâm đến một đứa con trai thôi à?” Tôi bị đánh thức, tức giận trả lời lại: ”Anh không biết dỗ nó ngủ sao? Người làm bố như anh còn hỏi em cách dỗ con ngủ, chẳng lẽ em là bố anh à?” Cư dân mạng trực tiếp tê liệt. Sau khi chương trình lên sóng, nữ chính vốn rất được hoan nghênh lại không có chút độ hot nào. Ngược lại một đống ông chủ lớn nhà hào môn ôm con trai đến cầu xin tôi: ”Cô Lâm, xin cô mắng đứa nhỏ nhà tôi một chút đi, đánh một trận cũng được…” Ảnh đế đen mặt: ”Vợ tôi sẽ chỉ quản tôi và con trai tôi, ai giật dây cô ấy ly hôn tái giá thì đừng trách tôi gửi đơn kiện cảnh cáo.”

Xuyên Thành Con Của Nữ Phụ Độc Ác

Xuyên Thành Con Của Nữ Phụ Độc Ác Tôi xuyên vào bụng của nữ phụ đang mang thai, trở thành một đứa trẻ mới sinh. Ba tôi là ảnh đế, sau khi say rượu cùng mẹ tôi xuân phong nhất độ mà có tôi. Nhưng trong tiểu thuyết, tôi căn bản không được sinh ra! *春风一度; [chūnfēngyīdù] ; Hán Việt: XUÂN PHONG NHẤT ĐỘ ; giao hợp; làm tình.  

Em Là Cô Gái Đáng Yêu Nhất Trần Gian

Em Là Cô Gái Đáng Yêu Nhất Trần Gian Tổng tài lạnh lùng mang một con vẹt tới công ty. Tôi nhanh nhảu nịnh nọt: “Ông chủ, chim của anh nhỏ nhỏ mà đáng yêu ghê! Em sờ một cái được không ạ?” Anh ấy im lặng mất mấy giây, rồi khẽ gật đầu. Tôi vừa định đưa tay ra thì… thực tập sinh mới liền nhanh tay hơn, sờ lấy sờ để vào con vẹt. Ngay lúc ấy, trước mắt tôi hiện ra một loạt bình luận lơ lửng như màn hình trực tiếp: 【Phó bản mới mở rồi nha! Đoán xem lần này nữ chính tốn bao lâu để tóm được nam chính?】 【Hy vọng là tối nay! Tôi sắp không chịu nổi, cho tôi ăn thịt lẹ đi!】 【Sếp tổng lạnh lùng và thực tập sinh mặt trời nhỏ, couple này đáng yêu ghê! Còn nữ phụ á, tránh ra cho người ta yêu nhau đi!】 … Tôi khựng lại vài giây, ngượng ngùng rút tay về. Ai ngờ con vẹt lại vỗ cánh bay thẳng đến đậu lên vai tôi, rúc đầu vào cổ tôi dụi dụi, còn líu lo gọi: “Ma ma~!”

Tái Sinh Chẳng Vì Ngươi

Tái Sinh Chẳng Vì Ngươi Ta là ánh trăng sáng trong lòng Hoàng thượng, nhưng hắn đã yêu người thay thế ta mất rồi. Lúc ta mang thai ba tháng, hắn ép ta uống canh phá thai. Máu nhuộm khắp sàn, đau thấu tim gan. Hắn thế mà vẫn cười dỗ ta: “Ngoan, sinh con, thì không đẹp nữa.” Nếu ta không xinh đẹp, sẽ không còn giống Phương Uyển vẫn đang mất tích nữa. Sau đó, ta sống lại. Trước mặt tất cả mọi người, thiêu trụi thư đính hôn của ta và hắn. Ta chúc hắn và Phương Uyển tình chàng ý thiếp, trăm năm hoà thuận. Hắn lại nói, không phải ta không cưới.

Xuyên Không Làm Bảo Mẫu Của Tổng Tài

Xuyên Không Làm Bảo Mẫu Của Tổng Tài Tỉnh dậy sau giấc ngủ, tôi trở thành bảo mẫu trong cuốn tiểu thuyết Tổng Tài bá đạo. Nữ chính về nhà muộn. Tôi tiến lên đón: “Thưa phu nhân, cô đã về rồi ạ. Đồ ăn đã được hâm nóng cho cô rồi.” Bá tổng vẫn chăm chú đọc báo, mí mắt cũng không thèm ngước lên: “Má Vương, ai cho phép cô để cơm cho cô ta thế? Đổ đi.” “Dùng tiền nhà họ Cố nuôi người rảnh rỗi, Má Vương, tháng này cô không có tiền thưởng.” Tôi: “…” Hôm sau, nữ chính vẫn về muộn. Phát hiện không có cơm. Bá Tổng buông tờ báo xuống, không vui nhìn về phía tôi: “Má Vương, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, phu nhân bị đau dạ dày, phải để cơm cho phu nhân. “Tháng này tiền lương của cô bị trừ một nửa.” Tôi: “……#*&”

Ánh Hoàng Hôn Rực Rỡ

Ánh Hoàng Hôn Rực Rỡ Tôi xuyên thành mẹ kế của nữ phụ độc ác, hệ thống yêu cầu tôi ngăn nữ phụ hắc hóa. Sau đó, tôi đã nuôi dưỡng nữ phụ độc ác trở thành một tiểu thiên sứ. Nhóm nhân vật chính lần lượt tìm đến: Nam chính với khuôn mặt ủy khuất: “Tại sao không thích tôi?” Nữ chính ôm cuốn “Ngũ Tam”: “Tan học đừng đi, hôm nay tôi kèm toán cho cậu.”

Bảo Mẫu Trong Mắt Tổng Tài

Bảo Mẫu Trong Mắt Tổng Tài Tỉnh dậy sau giấc ngủ, tôi trở thành bảo mẫu trong cuốn tiểu thuyết Tổng Tài bá đạo. Nữ chính về nhà muộn. Tôi tiến lên đón: “Thưa phu nhân, cô đã về rồi ạ. Đồ ăn đã được hâm nóng cho cô rồi.” Bá tổng vẫn chăm chú đọc báo, mí mắt cũng không thèm ngước lên: “Má Vương, ai cho phép cô để cơm cho cô ta thế? Đổ đi.” “Dùng tiền nhà họ Cố nuôi người rảnh rỗi, Má Vương, tháng này cô không có tiền thưởng.” Tôi: “…” Hôm sau, nữ chính vẫn về muộn. Phát hiện không có cơm. Bá Tổng buông tờ báo xuống, không vui nhìn về phía tôi: “Má Vương, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, phu nhân bị đau dạ dày, phải để cơm cho phu nhân. “Tháng này tiền lương của cô bị trừ một nửa.” Tôi: “……#*&”

Đã Xuyên Sách Còn Phải Gánh Cả Truyện

Đã Xuyên Sách Còn Phải Gánh Cả Truyện Tôi xuyên vào một cuốn truyện điền văn lấy bối cảnh những năm 80. Lúc đọc truyện, tôi đã thèm nhỏ dãi anh nam chính kiểu thô ráp trong truyện này bao lâu nay, giờ thì cuối cùng cũng đến lúc được “ăn thịt” rồi. Tôi dồn anh ấy vào góc tường, nhìn chằm chằm không rời mắt, cố kìm cơn chảy máu mũi mà dụ dỗ: “Cởi áo ra nào.” “Chị kiểm tra xem dạo này em có trốn việc không đấy.” Ngay lúc anh ấy mặt đỏ bừng, đang chuẩn bị kéo áo lên thì… một giọng phụ nữ trung niên to, vang dội bất ngờ vang lên từ đằng xa. “Trì Tiểu Minh! Mày dám yêu sớm hả? Còn không mau cút về học bài cho mẹ!” Toang rồi! Tôi quên mất mẹ tôi cũng xuyên vào cùng tôi rồi!

Xuyên Không Thành Mẹ Tổng Tài

Xuyên Không Thành Mẹ Tổng Tài Nam chính ép tôi vào góc tường, vừa kéo khóa quần xuống thì hắn đột nhiên mất trí nhớ, còn hỏi: “Cô là ai?” Tôi mặt không đỏ, tim không loạn, kéo lại khóa quần cho hắn: “Con à, mẹ đây.” Dưới sự dạy dỗ của tôi, ban ngày hắn thành một đứa con ngoan ngoãn nghe lời. Ban đêm, hắn thường xuyên leo lên giường tôi, đôi tay nóng rực ghì chặt lấy eo tôi. Tôi giả vờ ngủ, sợ đến mức không dám động đậy. Ngón tay hắn lướt từ má tôi đến dây áo ngủ: “Cô nghĩ ông đây ngốc à?”

Trăng Rằm, Cố nhân trở lại

Trăng Rằm, Cố nhân trở lại Khi xuyên vào sách, tôi bị ép phải hẹn hò với một nam thần học đường có tính cách bệnh hoạn (yandere). Sau khi trở về thế giới thực, tôi vẫn bị cậu ta tìm thấy. Nhìn gương mặt hoàn toàn khác so với trong sách, cả người tôi run lên. Trong ký ức, tôi từng liên tục nói với một thiếu niên đeo máy trợ thính rằng: “Tôi thích cậu.” Nhưng rồi lại mắng cậu ấy khi được tỏ tình: “Tôi không thích một người điếc.” Hình ảnh cậu thiếu niên cô độc ngày nào và người đàn ông lạnh lùng trước mặt như hòa làm một. Cậu nhìn tôi, khẽ cười: “Ngoan nào, bất ngờ không?”

Hoa Diên Vĩ Năm Xưa

Hoa Diên Vĩ Năm Xưa Cứu rỗi thành công nhân vật phản diện bệnh kiều, trước khi rời đi, tôi không đành lòng lừa hắn nên chỉ nói: “Con đường sau này tôi không thể đi cùng cậu nữa, cậu bước tiếp một mình đi, tạm biệt.” Tạ Hành không nói lời nào, lạnh lùng nhìn tôi rời đi. Nhưng sau khi tôi trở về thế giới thật, ôm gối lớn và vui vẻ chơi điện thoại. Khi đang chơi, màn hình điện thoại đột nhiên tối đen. Tai nghe vang lên âm thanh chói tai: “Ký chủ, nhiệm vụ chinh phục của cô đã thất bại, hiện tại tiến hành cứu vãn.” Trong phút chốc tôi đã bị đưa trở về thế giới tiểu thuyết. Sau đó phát hiện ra được sự thật, một ngày ở thế giới thực tương đương với mười năm trong tiểu thuyết, Tạ Hành, người trước đây cô đơn lẻ bóng hiện tại đã trở thành ông trùm lớn nhất của Giang Thành. Lúc này hắn đang bóp cổ một cô gái lấy lòng hắn. Gằn từng chữ: “Ai cho phép cô phẫu thuật khuôn mặt thành như thế này?” “Không ai nói cho cô biết, cô ấy là người mà tôi hận nhất sao?”

Chị Đại Siêu Hung Tợn

Chị Đại Siêu Hung Tợn Đêm đầu tiên xuyên vào sách, vai ác bò lên giường tôi, chặt xác tôi, ném xuống cống thoát nước. Đêm đó, tôi lò mò ghép cơ thể lại, khập khiễng chạy tới nhà vai ác, cười ngọt ngào với hắn: “Suprise!” Vai ác chấn động, bị tôi hù chết!