Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

20 Viên Thuốc Ngủ Trong Đêm Trước Kỳ Thi Đại Học

20 Viên Thuốc Ngủ Trong Đêm Trước Kỳ Thi Đại Học Đêm trước kỳ thi đại học, mẹ tôi bỗng cư xử khác hẳn mọi khi, mang đến cho tôi một ly sữa nóng. “Mẹ đặc biệt hâm nóng cho con đấy. Uống xong thì ngủ sớm nhé!” Tôi vừa định uống thì trước mắt đột nhiên hiện lên một loạt dòng chữ như trong phim. 【Bé cưng đừng uống!!! Trong đó có pha thuốc ngủ!】 【Bà mẹ này đúng là hết thuốc chữa, vì muốn cậu con trai xếp hạng hai được vẻ vang mà lại ra tay với cô em gái thiên tài. Những tận 20 viên, đủ để hạ gục cả một con bò đấy!】 Tay tôi khựng lại, nhẹ nhàng từ chối: “Mẹ ơi, con hơi no rồi, để anh uống đi ạ.” Mẹ tôi mỉm cười, nhưng giọng điệu lại không cho phép từ chối: “Không được, ngày mai thi đại học rồi, mẹ phải bồi bổ cho con một chút. Chỉ khi thấy con uống mẹ mới yên tâm.”

Người mẹ Thánh Mẫu

Người mẹ Thánh Mẫu Mẹ tôi là một thánh mẫu. Bà ấy thánh mẫu với người khác, nhưng lại là một kẻ keo kiệt đối với chúng tôi. Anh họ tôi lấy vợ mà không có nhà tân hôn. Bà ấy liền ký tên chuyển nhượng căn nhà của chúng tôi cho anh họ, khiến cả nhà tôi phải ngủ trong một căn nhà cũ kỹ dột nát. Mẹ tôi nói rằng ai cũng sẽ gặp khó khăn. Nếu hiện tại chúng ta luôn giúp đỡ người khác thì trong tương lai chúng ta cũng sẽ được người khác sẽ giúp đỡ. Em họ tôi không có tiền đi học nên mẹ bắt tôi phải bỏ học, đi làm trong nhà máy để kiếm tiền học phí cho em họ. Mẹ tôi nói điều này là để tôi hòa nhập xã hội sớm và học hỏi thêm kinh nghiệm xã hội. Sau này, khi em họ tôi đi học, kiếm được nhiều tiền, em ấy nhất định sẽ báo đáp tôi. Nhưng cho đến khi em họ tôi sinh được ba đứa con, còn tôi thì bị nó đ ẩy trên cầu thang xuống rồi chet, bà ấy vẫn chưa nhận được cái gọi là báo đáp của mình.

Sau Khi Mẹ Qua Đời, Bố Cưới Bạch Nguyệt Quang

Sau Khi Mẹ Qua Đời, Bố Cưới Bạch Nguyệt Quang Em gái kế bỏ hồng hoa vào nước đường đỏ của tôi. Vào ngày thi đại học, bụng tôi đau quặn như dao cắt, phải khiêng ra khỏi phòng thi. M áu kinh nhuộm đỏ nửa chiếc ghế. Ba tôi thờ ơ nói: “Em con vẫn còn nhỏ mà.” Mẹ kế nâng cao bụng lớn, giễu cợt: “Làm gì có ai đến kỳ kinh nguyệt mà ra nhiều m áu như vậy? Không chừng mắc bệnh gì bẩn thỉu rồi!” Bà nội ghét tôi tốn kém: “Thi cử thôi cũng phải vào viện, suốt ngày đau ốm tiêu tiền, sao không thấy ch .t quách đi cho rồi?” Tôi mất quá nhiều m áu mà ch .t. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về thời điểm trước khi kế muội hạ thuốc. Tôi thu lại ly nước đường đỏ, thay bằng trà hoa an thần của mẹ kế. Đêm đó, dưới lầu tiếng xe cấp cứu vang lên suốt đêm.

Chiêu Chiêu Như Nguyện

Chiêu Chiêu Như Nguyện Tết này tôi đến nhà kẻ thù không đội trời chung chúc Tết, nhưng từ chối lời mời ở lại ăn cơm. Hắn cười cười, giọng điệu mỉa mai: “Tôi biết mà, cô ghét tôi, coi thường tôi, nên lúc nào cũng vội vã rời đi, chẳng bao giờ chịu ở lại ăn cơm.” Tôi im lặng hai giây, rồi chậm rãi hỏi: “Anh có muốn biết lý do thật sự không?” Đối thủ một mất một ngơ ngác: “Ý cô là gì?” Tôi chỉ về phía bếp, biểu cảm có chút khó tả: “Là vì lần trước tôi đến đây, tôi tận mắt thấy con chó nhà anh ỉa thẳng vào chảo.”

Thiên Thần Đến Rồi!

Thiên Thần Đến Rồi! Sau khi sống lại, chuyện đầu tiên tôi làm chính là đến bệnh viện bỏ đứa bé trong bụng, sau đó ly hôn với Cố Cảnh. Tôi không cần quyền nuôi dưỡng con trai Cố Thời Bạch, cũng không cần tài sản khác, chỉ cần một căn nhà view biển ở một thị trấn nhỏ ven biển. Ba phòng ngủ một phòng khách nho nhỏ được tôi bố trí rất ấm áp, tất cả dụng cụ mua đều là bộ đồ gia đình. Ngay từ đầu Cố Thời Bạch cho rằng những thứ này được chuẩn bị cho nó, chẳng thèm quan tâm. Cho đến khi nó phát hiện ra căn phòng màu hồng của trẻ em đầy búp bê và tủ quần áo đầy những chiếc váy công chúa xinh đẹp, nó mới hoảng sợ. Nó và Cố Cảnh đều cảm thấy tôi bị bệnh, tôi điên rồi. Nó khóc lóc chất vấn tôi: “Mẹ, con mới là con ruột của mẹ, vì sao mẹ không nhìn con một cái, lại đối xử tốt với đứa con gái mà mẹ tưởng tượng ra như vậy?” Nó không biết, đây không phải tưởng tượng, tôi thật sự từng có cô con gái xinh đẹp ngoan ngoãn. Con bé sống trong ký ức kiếp trước của tôi.

Món Quà Định Mệnh

Món Quà Định Mệnh Ngày thi đại học, chiếc kẹp tóc trên đầu tôi đột nhiên nhấp nháy hai lần. Tôi bị coi là gian lận, nguồn tín hiệu được giấu trong chiếc kẹp tóc. Tôi không vào được đại học, thậm chí cao đẳng cũng không. Mà chiếc kẹp tóc đó là do thần tượng tôi thầm thương trộm nhớ ba năm tặng. Cậu ta vào trường y tốt nhất, còn tôi bưng bê đĩa suốt bốn năm.  

A Lê

A Lê Phu quân nuôi ngoại thất, thậm chí còn có hai hài tử, duy chỉ giấu ta. Hắn giấu giếm khéo léo như vậy, nhưng rốt cuộc vẫn bị ta phát giác. Ngày ta phát hiện, hắn đang cùng ngoại thất triền miên hoan lạc giữa gấm chăn. Nực cười thay, ngày ấy lại chính là sinh thần của ta. Hắn nói, hắn chỉ yêu duy nhất mình ta. Nhưng ta lại cảm thấy mọi thứ chẳng khác gì một trò cười. Một tấm chân tình của ta, lại đặt sai chốn. Thật bẩn thỉu. Ta khẽ chỉnh lại y phục trên người, lặng lẽ trở về phủ. Mùa xuân thật đẹp, ta mang theo tất cả những gì thuộc về mình, lặng lẽ rời khỏi nơi ấy.

A Lê

Chương 7
136
Cổ Đại
Hoa Nở Giữa Trường An

Hoa Nở Giữa Trường An Vị hôn phu chê ta quá mức yêu kiều, không giống nữ tử nhà lành. Bởi vậy đối với ta vô cùng lãnh đạm. Hắn vừa ý biểu muội của mình, nói nàng ôn nhu trầm ổn, hiền lương rộng lượng, thích hợp làm chính thê. Đồng liêu hỏi hắn: “Chẳng phải ngươi đã có vị hôn thê rồi sao?” Vị hôn phu thở dài một hơi: “Diệu Diệu xuất thân thương hộ, nếu có thể làm thiếp thất cho ta, cũng không tính là uổng phí nàng.” Ta đau lòng say rượu, gõ cửa phòng vị công tử đang tạm trú tại nhà hắn. Hỏi: “Ngươi có muốn cưới thê tử không?” Nam nhân nhướng mày: “Muốn.”

Tùng Lam

Tùng Lam Tôi là nhị tiểu thư bị lạc của nhà hào môn, không sai, tôi chính là thiên kim thật. Người chị đã lớn lên trong nhà hào môn, cũng là thiên kim thật. Đúng vậy, chúng tôi là chị em sinh đôi. Ngồi trước bàn ăn, tôi lặng lẽ lắng nghe lời xin lỗi của bố ruột, ông Thẩm, cùng ánh mắt đầy áy náy từ anh trai và chị gái sinh đôi. Trong lòng tôi tầm nghĩ: Không cần thiết, thực sự không cần thiết.

Tùng Lam

Chương 4
136
Hào Môn
Bạn Cùng Phòng Của Tui Là Người Rắn

Bạn Cùng Phòng Của Tui Là Người Rắn Phát hiện bạn cùng phòng là người rắn, nửa đêm tôi chui vào chăn của cậu ấy. “Cậu làm gì vậy?” “Nghe nói rắn các cậu đều có hai cái đó đó … Tôi tò mò.” Cuối cùng, cậu ấy vỗ vỗ mặt tôi. “Không phải thích nhìn sao? Gần thế này, nhìn rõ chưa?”

Giang Nguyệt Cố Nhân

Giang Nguyệt Cố Nhân Cha ta cùng Lục Hoàng tử đang bí mật bàn kế tạo phản trong thư phòng. Đúng lúc ấy, sính lễ của Thái tử đột ngột được đưa đến phủ. Ta và cha lập tức trở mặt. Tạo phản nguy hiểm lắm. Chi bằng sinh cho Thái tử một đứa con, tương lai thiên hạ chẳng phải là của nhà ta rồi sao? Cha ta nói: “Nhưng mà con ơi … con là nam nhân cơ mà!!”

Ai Nói Beta Không Thể Bị Đánh Dấu?

Ai Nói Beta Không Thể Bị Đánh Dấu? Là một Beta, tôi đột nhiên ngửi thấy pheromone của người bạn cùng phòng lạnh lùng – A. Điều tồi tệ hơn là, tôi bắt đầu phụ thuộc vào pheromone của cậu ấy. Khi cậu ấy không có trong ký túc xá, tôi thấy ngứa ngáy trong lòng, đành phải lén ngửi quần áo của cậu ấy. Cảm giác phụ thuộc ngày càng mạnh mẽ, tôi bèn khéo léo nhắc nhở: “Ở trong phòng cậu có thể thu lại pheromone không?” Ánh mắt cậu ấy chợt tối lại, “Cậu ngửi thấy à?” Tôi gật đầu. Cậu ấy chậm rãi tiến lại gần, “Vậy là… cậu có thể bị đánh dấu, đúng không?”