Danh sách truyện hot gần đây
Ai Nói Beta Không Thể Bị Đánh Dấu? Là một Beta, tôi đột nhiên ngửi thấy pheromone của người bạn cùng phòng lạnh lùng – A. Điều tồi tệ hơn là, tôi bắt đầu phụ thuộc vào pheromone của cậu ấy. Khi cậu ấy không có trong ký túc xá, tôi thấy ngứa ngáy trong lòng, đành phải lén ngửi quần áo của cậu ấy. Cảm giác phụ thuộc ngày càng mạnh mẽ, tôi bèn khéo léo nhắc nhở: “Ở trong phòng cậu có thể thu lại pheromone không?” Ánh mắt cậu ấy chợt tối lại, “Cậu ngửi thấy à?” Tôi gật đầu. Cậu ấy chậm rãi tiến lại gần, “Vậy là… cậu có thể bị đánh dấu, đúng không?”
Mẹ Kế Là Bạn Gái Cũ Trong thời gian chúng tôi ở bên nhau, Giang Nghiêu có kể cho tôi nghe về gia đình của cậu. Cậu nói gia đình mình rất phức tạp. Tôi liền cảm thấy nực cười, gia đình giàu có nào mà không phức tạp chứ. Tôi cũng chỉ nghĩ cậu ấy nói đùa nhằm tạo thử thách cho tôi, thế nên tôi gật đầu cho có lệ, đáp. “Dù cho phức tạp cũng không ngăn cản được việc tôi yêu cậu.” Nghe tôi nói câu này Giang Nghiêu cảm động như thể muốn khóc 80 dòng sông. Cậu ấy tình nguyện, cực kỳ tình nguyện làm bạn trai của tôi. Vậy mà ngay tối ngày hôm ấy, cậu lại bị tai nạn xe cộ mất trí nhớ. Lúc bệnh viện gọi tới, tôi đang ở quán bar hớn hở trò chuyện với bạn thân. “Cậu biết cái gì quý giá nhất không?” “Kim cương?” “Không, là tuổi 18…”
Tôi mua được tài khoản WeChat của thái tử gia Bắc Kinh với giá 9.9 tệ.Tôi biết rõ đây chắc chắn là một tên lừa đảo.Thế là tôi gửi yêu cầu kết bạn: “Tôi là bạn gái của anh.”Sau đó, tôi tỏ tình mỗi ngày, đòi anh ta gửi ảnh cơ bụng cho tôi.Mỗi ngày đeo bám, cuối cùng sau một tháng tôi đã tán đổ anh ta.Tên lừa đảo nghiêm túc yêu đương với tôi.Một ngày nọ, tôi thấy tin đồn của anh ta và một nữ minh tinh trong giới giải trí.Tôi nhân cơ hội làm căng: “Chia tay hoặc chuyển 500.000 tệ để dỗ tôi.”Chưa đầy một lúc, tài khoản ngân hàng của tôi nhận được 500.000 tệ.Ủa, anh nghiêm túc luôn hả?
Đi kiểm tra sức khỏe, tôi bị chẩn đoán ung thư.Tôi khóc suốt cả đêm, rút hết tiền tiết kiệm, đặt ngay người mẫu nam đắt nhất.Tại khách sạn, tôi vuốt ve cơ bụng săn chắc như sô-cô-la, lớn tiếng nói:“Trước khi chết phải ngủ với hàng cao cấp! Tiền này đáng lắm!”Một tuần sau, bệnh viện gọi báo đó là chẩn đoán nhầm.Tôi lập tức gọi cho anh người mẫu.“Chuyện là… tiền boa hôm đó, anh có thể trả lại tôi không?”Đầu dây bên kia cười khẽ: “Không trả.”Tôi vừa định mắng thì anh ta nói tiếp:“Cô có thể ngủ thêm lần nữa, lần này miễn phí.”
Tôi quay về đúng ngày anh ấy tỏ tình với tôi.“Anh thích…” Tên đại ca trường học bỗng dưng dừng lại, trố mắt nhìn tôi. Ngay lập tức, tôi nhận ra rằng ông chồng già của tôi cũng cùng tôi quay về.Anh ta khẽ cười lạnh một tiếng, quay sang tỏ tình với hoa khôi ngồi cạnh tôi.Tôi đảo mắt, quay đầu nhìn chàng trai tôi từng thầm mến suốt năm mươi, sáu mươi năm không gặp.À, quả nhiên tôi vẫn thích kiểu này hơn.
Sau khi cưới tổng tài mù.Tôi dựa vào việc anh ấy không nhìn thấy, liền hôn anh một cái, rồi lại một cái. Anh đỏ mặt, liên tục nói: “Cô Lâm, đừng như vậy.”Sau này, anh thế mà lại ép tôi vào góc tường, nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm: “Vợ yêu, lại đây~”
Hứa Dục là một ông chú cổ hủ có tiếng.Sau khi say rượu, tôi vô tình đi nhầm phòng.Tôi ôm lấy người anh ta, miệng không chút kiêng nể:“Chú nhỏ, quần áo anh đâu?”“Chú nhỏ, sao người anh nóng quá vậy?”Hứa Dục không nhịn được nữa, lật người đè tôi xuống, bóp chặt cằm tôi rồi mạnh tay xoa nắn.“Im nào, giữ giọng lại mà chuẩn bị làm việc khác.”
Ảnh đế bị lừa mất 200 ngàn nhân dân tệ.Cả giới giải trí đều tò mò, một Ảnh đế nổi tiếng với IQ cao như vậy làm sao lại để bị lừa.Lúc này, anh đã xuất hiện trên một nền tảng để trả lời phỏng vấn:“Bởi vì tôi nhận được một cuộc gọi nói rằng, vợ tôi truy cập vào trang web đen bị bắt, tình tiết nghiêm trọng, cần nộp 200 ngàn tệ tiền bảo lãnh.”
Công ty tôi vừa có một sếp mới, vừa trẻ lại đẹp trai cực kỳ.Tôi lén chụp ảnh gửi ngay cho cô bạn mới quen trên mạng.“Đẹp trai quá, tớ chết mất, tớ muốn hốt anh ấy về làm chồng hu hu!”Cô ấy không trả lời, nhưng điều đó chẳng làm giảm nhu cầu chia sẻ mạnh mẽ của tôi.“Nhìn cái mũi kia kìa, nghe nói đàn ông mũi như thế khoản kia rất đỉnh đó!”Lần này cô ấy trả lời.……“Cậu có thể thử mà.”
Một Thoáng Hương Xưa Năm 1977, vị hôn phu của tôi, Cố Vân Gia, thi đỗ vào Đại học Kinh đô, khiến cả mười dặm tám thôn xung quanh xôn xao. Mọi người đều khen rằng tôi có con mắt tinh tường, vì Cố Vân Gia không chỉ tài giỏi mà còn đối xử với tôi như bảo bối. Nhưng vào ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi lại tận mắt thấy hắn ôm nữ tri thức trẻ xinh đẹp nhất trong đội sản xuất, dịu dàng mà kìm nén nói: “Em nên biết, mọi nỗ lực của anh đều là để xứng đáng với em.” Khi phát hiện ra tôi đang đứng đó, ánh mắt hắn lóe lên sát ý, như muốn ngăn tôi gây ra bất cứ rắc rối nào.