Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Chúng Ta Yêu Nhau Được Không

Chúng Ta Yêu Nhau Được Không Anh tôi là Phật tử nổi tiếng trong giới Bắc Kinh, tu khẩu thiền, giữ mình kiệm lời cẩn trọng. Còn tôi là đứa lắm lời. Để theo đuổi anh ấy, ngày nào tôi cũng soi gương tự gọi mình là chị dâu. Anh ấy ở nhà đóng cửa tụng kinh, tôi thì ở ngoài tiện miệng tung tin bậy; Anh ấy sang Đức bàn chuyện làm ăn, tôi lại bảo anh ấy qua đó khám xương khớp; Anh ấy giúp tôi tìm trai đẹp xem mắt, tôi thì nói đó là một phần trong kế hoạch “anh trai bá đạo cưỡng chế yêu”. Khiến một người lạnh nhạt như anh ấy tức đến mức suýt chút nữa dùng cả thủ ngữ kết ấn. Về sau, anh ấy mạnh hơn, cũng thay đổi thành kiểu biến thái. Dùng cà vạt trói tôi vào đầu giường, ngón tay thon dài gân guốc từng nét từng nét viết bậy lên eo tôi: “Đọc ra tiếng.” Mặt tôi đỏ bừng, nghẹn ngào cắn gối, nước mắt lưng tròng lắc đầu. Bậy quá, không thể thốt ra được. Thế mà anh ấy lại bật cười, ngón tay thon dài vuốt ve bụng dưới của tôi: “Eo mỏng như vậy mà cái miệng lại hỗn.” “Thật nghĩ mình cái gì cũng nuốt nổi à?”

Chiến Lược Theo Đuổi Vợ Của Người Chồng Tuyệt Vọng

Chiến Lược Theo Đuổi Vợ Của Người Chồng Tuyệt Vọng Năm thứ 6 sau khi kết hôn, người chồng vốn luôn điềm đạm, ít nói của tôi – Ứng Lâm – bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ. Anh bắt đầu dành một tiếng mỗi ngày để chăm chút ngoại hình, hai tiếng để tập gym, ba tiếng chỉ để mang cơm cho tôi, và… quan sát kỹ lưỡng từng chàng trai trẻ lướt ngang qua tôi với ánh mắt cảnh giác. Tôi chẳng hiểu rốt cuộc đã có chuyện gì. Cho đến một ngày, tôi vô tình nhìn thấy nhật ký của anh. 「Hôm nay cô ấy ra ngoài mà không đeo nhẫn cưới. Là vô tình hay cố ý? Không nghĩ ra. Không dám hỏi. Tôi sắp phát điên rồi…」 「Cô ấy lại thả tim cho tên thực tập sinh đó. Cô ấy định gi .t tôi sao? Tất cả là do thằng đàn ông không biết xấu hổ kia…」 「Tôi trong gương đang già đi, mục rữa, xấu xí dần. Không được. Tôi phải hoàn hảo hơn nữa, mới không bị cô ấy bỏ rơi…」 「Thật bất lực… thật tuyệt vọng… tôi lớn hơn cô ấy 5 tuổi. Tôi đã không còn trẻ. Sắc suy tình cạn. Đây chính là kết cục của tôi sao…」

Tóm gọn Thái tử gia

Tóm gọn Thái tử gia Thái tử gia đất Bắc Kinh gây tai nạn xe, đầu óc có vấn đề, trở thành tên ngốc. Tôi bị ép phải đính hôn sớm với anh ta. Ông cụ trong nhà nói, nếu tôi có thể mang thai, sẽ thưởng ba trăm triệu. Đêm tân hôn, tôi nhìn tên ngốc đang mặc kệ tôi trong bộ đồ ngủ mát mẻ quyến rũ, chỉ chú tâm chơi Ultraman trên giường mà tức không chịu nổi. Tôi giật lấy con Ultraman, nhét vào cổ áo mình. Nhếch môi dụ dỗ: “Tìm được thì cho anh.”

Bạn Trai Đòi Lấy Tiền Du Học Của Tôi Đi Mua Nhà

Bạn Trai Đòi Lấy Tiền Du Học Của Tôi Đi Mua Nhà Khi ba mẹ biết tôi nhận được thư mời học tiến sĩ, họ mừng phát khóc, chuyển thẳng năm trăm vạn (~17,5 tỷ) vào tài khoản tôi làm tiền du học. Bạn trai tôi, người luôn ủng hộ tôi suốt thời gian qua, bỗng nói: “Đừng đi nữa. Lấy năm trăm vạn đó đặt cọc mua nhà, đứng tên anh. Tiền vay còn lại anh trả.” Tôi nhìn căn nhà có giá năm trăm mười vạn (~17,8 tỷ), rơi vào trầm tư. Chọn tương lai, hay chọn tình yêu?

VÔ TÌNH NHẶT ĐƯỢC MỘT NHÂN NGƯ

Tôi nhặt được một nhân ngư và nuôi anh ta như một thú cưng trong bồn tắm.Tôi dự định khi vết thương của anh ta lành lại sẽ thả anh tự do.Thế nhưng ánh mắt của nhân ngư nhìn tôi ngày càng kỳ lạ, cho đến khi một ngày nọ, anh tình cờ chứng kiến cảnh người đến xem mắt đưa tôi về nhà.Anh hất đuôi cá, cố ý làm ướt quần áo của tôi:“Anh ta cũng là thú cưng của cô à?”“Không, anh ấy sẽ trở thành người bạn đời tương lai của tôi.” Tôi vô tình đáp mà không để tâm nhiều.Đêm khuya, một luồng hơi lạnh bỗng phả vào bên tai tôi.Không biết từ khi nào, nhân ngư đã biến ra đôi chân, giọng nói trầm khàn:“Chủ nhân, anh ta cũng sẽ như thế này sao?”Đầu ngón tay tôi run rẩy, không thốt nên lời, đôi mắt người đàn ông thoáng tối lại, rồi tự lẩm bẩm:“Không được, tôi sẽ ghen đến phát điên mất.”

BÍ MẬT YÊU ĐƯƠNG VỚI SẾP TỔNG

Trả lời tin nhắn của bạn trai, mắt mờ nên đã gửi nhầm “ngủ thêm một giờ nữa” thành “đang ngủ với một sinh viên đại học”.Hoắc Cẩm Thần: 【?】Hai tiếng sau, tôi bị dồn vào góc văn phòng, không dám lên tiếng.Ngón tay thon dài của anh ấy vuốt ve mái tóc tôi, bộ dạng quyến rũ đến cực điểm, đột nhiên kéo mạnh một cái.“Gan em cũng lớn nhỉ?”

KHÔNG AI BIẾT BẠN TRAI TÔI LÀ THÁI TỬ GIA

Trên chương trình tạp kỹ, tôi đã vô tình làm đứt chuỗi vòng tay Phật châu của Tần Uyển, nghe nói đó là món quà mà Thái tử gia giới giải trí tặng cho cô ấy. Mọi người cười nhạo tôi chẳng biết nhìn sắc mặt người khác, bảo tôi chờ ngày bồi thường đến phá sản đi. Tần Uyển nén nước mắt, yếu ớt nói:  “Chỉ cần cô rút lui khỏi giới giải trí, chuyện này tôi sẽ không truy cứu nữa.” Khi tôi ném cho cô ta một chuỗi vòng tay tương tự, cô ta còn chắc chắn rằng tôi đang dùng hàng rẻ tiền để qua mặt cô ta. Nhưng cô ta không biết rằng, chuỗi vòng từng đeo trên tay Thái tử gia đó, thực chất là được tôi mua ở chợ đêm, mua một tặng một.

Thiên Hạ Của Thục Nữ

Thiên Hạ Của Thục Nữ Thành hôn 4 năm, Quý Tu lại nuôi một ngoại thất ở trang tử. Ta bình tĩnh đề xuất hòa ly. Hắn kinh ngạc, tức thì nổi giận. “Ta vẫn nể tình nghĩa phu thê, chưa từng đưa nàng ấy vào phủ, đều là nữ nhân, sao ngươi lại không dung người như thế! Ôn gia sớm đã suy bại, người nên tự biết thân biết phận, ngươi tưởng ngươi còn là thiên kim cao môn khiến người người ngưỡng mộ năm nào sao?” Hắn cười lạnh bỏ đi. Từ đó dọn ra trang ngoài, công khai ra vào với tiểu thiếp kia, còn rầm rộ chuẩn bị nghi lễ bình thê, lại buông lời cuồng vọng giữa bữa tiệc cười đùa: “Đến lúc đó chén trà bình thê ấy, nàng uống cũng phải uống, không uống cũng phải uống.” Mọi người đều nhìn ta cười nhạo. Ta hoàn toàn chẳng bận tâm, bận rộn thu xếp mọi việc còn dang dở. Chỉ vì mới không lâu trước, có thư từ Kiềm Châu đưa đến. Phụ thân cùng huynh trưởng được minh oan, chẳng bao lâu nữa sẽ vào kinh, được Hoàng đế ban thưởng.

Phản Ứng Cai Nghiện

Phản Ứng Cai Nghiện Năm tôi 18 tuổi, bắt gặp cảnh tượng khiến cả đời không quên: Bên trong nhà vệ sinh nữ, cậu bạn học cùng lớp là Phó Dịch Xuyên, đang lúng túng cài khuy áo ngực cho một bạn nữ sinh nghèo. Gương mặt nghiêm túc, tay chân vụng về, nhưng lại đầy cẩn trọng. Năm tôi 26 tuổi, nghe theo sắp xếp của gia đình, lấy Phó Dịch Xuyên làm chồng. Nhưng cả giới thượng lưu ở thủ đô đều biết, trong thư phòng của anh ta, có một bức tranh chân dung được khoá kỹ, là hình của cô nữ sinh nghèo năm ấy. Năm thứ ba sau khi cưới, tôi đề nghị ly hôn. Anh ta im lặng rất lâu rồi mới ký vào đơn. “Về sau nếu cần giúp gì, cứ nói với anh.” Sau đó, tôi khoác tay đối tác của văn phòng luật đến tham dự tiệc rượu. Một người bạn thân đùa: “Hai người lúc tranh biện thì như muốn ăn tươi nuốt sống nhau, ai mà ngờ giờ lại tay trong tay.” Đêm đó, số điện thoại của Phó Dịch Xuyên sau mấy tháng không liên lạc, lại sáng lên: “Hồi đó em nhất quyết đòi căn hộ ven sông… là vì có thể nhìn thấy văn phòng luật của anh ta phải không?”

Chồng Hờ Thập Niên 80

Chồng Hờ Thập Niên 80 Năm 1983, tôi và em dâu cùng lúc ở cữ. Chu Hải Từ lấy đùi gà, ức gà cho em dâu ăn, còn tôi thì chỉ được phần đầu gà, cổ gà. Tôi không ăn. Chu Hải Từ sa sầm mặt mày: “Bác sĩ nói em dâu thể trạng yếu, ở cữ phải ăn nhiều thịt để bồi bổ. Còn em khỏe mạnh, ăn ít thịt cũng không sao, đỡ bị béo.” Anh ta nói nghe như có lý lắm. Nhưng tôi không muốn bị anh ta tẩy não nữa — tôi muốn ăn thịt. Chu Hải Từ nổi giận, đá mạnh vào giường: “Chỉ là vài miếng thịt thôi mà, em là chị dâu, nhường cho nó một chút thì sao chứ?” Con tôi đang ngủ, bị tiếng động đó làm giật mình, bật khóc thét lên. Tôi nổi điên, chộp lấy cái đầu gà nhét vào miệng anh ta: “Ly hôn! Sống kiểu này tôi không chịu nổi nữa!”

Một Thoáng Hương Xưa

Một Thoáng Hương Xưa Năm 1977, vị hôn phu của tôi, Cố Vân Gia, thi đỗ vào Đại học Kinh đô, khiến cả mười dặm tám thôn xung quanh xôn xao. Mọi người đều khen rằng tôi có con mắt tinh tường, vì Cố Vân Gia không chỉ tài giỏi mà còn đối xử với tôi như bảo bối. Nhưng vào ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi lại tận mắt thấy hắn ôm nữ tri thức trẻ xinh đẹp nhất trong đội sản xuất, dịu dàng mà kìm nén nói: “Em nên biết, mọi nỗ lực của anh đều là để xứng đáng với em.” Khi phát hiện ra tôi đang đứng đó, ánh mắt hắn lóe lên sát ý, như muốn ngăn tôi gây ra bất cứ rắc rối nào.

NGƯỜI TÔI THÍCH LUÔN LÀ CẬU

Năm đó là năm tôi cảm thấy bản thân mình ngu ngốc nhất.Tôi giả làm chị gái, hẹn “trùm trường” Giang Hoài đến phòng dụng cụ thể thao.Lén lút giúp anh ấy điều trị chứng thèm khát tiếp xúc da thịt.Thế nhưng trong không khí bỗng hiện lên một loạt bình luận:【Nữ chính này đúng là ngu ngốc, chẳng phải đang làm áo cưới cho người khác sao? Ngủ với nam chính xong anh ấy lại tưởng là chị cô, sau đó còn kéo theo cả hành trình hiểu lầm dài hơn một trăm tám mươi chương.】【Không thể chịu nổi, kiểu “văn học thế thân” ép buộc tình cảm này, làm ơn hãy cho một nữ chính có đầu óc được không?】【Được rồi, cứ hôn đi. Đợi chị cô đến, cô sẽ bị thế vai ngay thôi.】Tay tôi đang định tháo khuy áo sơ mi của Giang Hoài thì khựng lại.Nghĩ ngợi một chút, tôi vội vàng cài lại cho anh ấy.Sau đó ghé sát vào tai Giang Hoài, lớn giọng hỏi:“Anh biết tôi tên là gì không?”Bình luận: 【Tuyệt quá, cuối cùng nữ chính ngược tâm cũng thông minh ra rồi.】