Danh sách truyện hot gần đây
Chồng Mặc Đồ Tang Chịu Tang Cho Ba Bạn Gái Cũ Ba của bạn gái cũ chồng tôi vừa qua đời. Anh ấy nói nhà cô ta không có con trai, nên anh muốn lấy thân phận “con rể” để mặc đồ tang, chịu tang giúp họ! Tôi lấy đứa con trong bụng ra uy hiếp: “Anh mà đi, tôi sẽ phá thai và ly hôn ngay lập tức.” Anh ấy chỉ nhìn tôi bất lực: “Em rộng lượng chút đi!” Sau đó, trên mạng không ngớt lời khen ngợi anh ấy: “Đúng là người đàn ông trọng nghĩa tình!” Tôi lập tức đá anh ta ra khỏi nhà. Vậy thì, cả đời cứ ở bên bạn gái cũ mà tình tứ đi!
Em Cũng Không Sai Lén đến thăm chồng làm việc xa, nhưng lại tận mắt bắt gặp hắn ngoại tình. Hắn che chắn cô gái kia sau lưng, nhìn tôi với ánh mắt có chút đề phòng. “Em đừng làm khó cô ấy, đây là lỗi của anh. Chuyện do anh gây ra, anh sẽ chịu trách nhiệm.” Nhìn hắn lúc này, tôi bỗng bật cười, nhận ra bản thân chẳng hề đau khổ như mình tưởng. Hắn có lỗi gì chứ? Hắn chẳng qua chỉ đang theo đuổi một tình yêu rực rỡ, đầy sức sống mà thôi. Còn tôi, những gì tôi có được chính là toàn bộ tài sản của hai chúng tôi. Buồn cười chết đi được. Ngoại trừ hắn, chẳng lẽ còn ai tin vào tình yêu nữa sao?
Vả Mặt Ác Linh Tôi, một nghệ sĩ mờ nhạt trong giới giải trí, đã tham gia một chương trình giải trí ngoài trời. Tình cờ, tôi phát hiện ra một khu mộ kỳ lạ. Trên những bia mộ đó đều khắc tên của các khách mời tham gia chương trình lần này. Để bảo vệ tính mạng, tôi tốt bụng chia cho mọi người những lá bùa tự làm. Nhưng kẻ thù không đội trời chung của tôi lại chế giễu: “Một nữ minh tinh lại sa sút đến mức trở thành kẻ lừa đảo, thật mất mặt.” Nhưng cô ta không biết rằng, trên bia mộ của mình còn có một dòng chữ nhỏ khác: [Mất ngày 25 tháng 8 năm 2023.] Hôm nay đã là ngày 23 tháng 8 rồi.
Bà Nội Muốn Ly Hôn Vào ngày đại thọ 60 tuổi của bà nội, bà quyết định ly hôn. Nguyên nhân là do bà giúp người khác nấu ăn trong tiệc cưới và nhận của người ta 200 tệ, ông nội đã tát bà trước mặt bao nhiêu người. “Bà chỉ nấu ăn thôi mà, việc đơn giản như vậy mà bà lại đòi người ta 200 tệ! Sao bà lại lòng dạ hiểm độc như vậy! Mặt mũi của tôi đều bị bà vứt sạch rồi!” Mọi người trong làng đều nói ông nội là người tốt bụng, còn bà nội thì keo kiệt và hay tính toán. Sau khi ly hôn, mọi người đều khuyên ông nội đi xin lỗi. Ông nội khinh thường nói: “Bà ấy rời xa tôi thì chẳng là gì cả, nhiều nhất một tháng là bà ấy phải quay lại thôi.” Sau đó, bà nội dựa vào tay nghề nấu ăn của mình, đã gây dựng được sự nghiệp thành công ở thành phố lớn, còn trở thành một người nổi tiếng trên mạng có hàng triệu người theo dõi, một bài quảng cáo có thể kiếm được mười vạn tệ. Ông nội bắt đầu trông mong chạy theo: “Thục Phân, anh sai rồi, em quay lại đi.”
Thiên Kim Thật Giả Câm Kiếp trước, sau khi được nhà họ Thẩm đón về, Thẩm Thiên Thiên – tiểu thư giả – liên tục bày trò hãm hại tôi. Cô ta khéo ăn khéo nói, lại có tài nghệ trà đạo, khiến tôi không bao giờ cãi lại được, đến mức tức mà chet. Sau khi trọng sinh, tôi quyết định giả vờ câm luôn. Cô ta nói gì, tôi chỉ đáp lại bằng tiếng “a ba a ba”. Ai mà ngờ từ đó, người bị cả xã hội chỉ trích lại trở thành cô ta. Mọi người đều cho rằng cô ta quá độc ác khi đi ức hiếp một người câm. Kể từ lúc đó, Thẩm Thiên Thiên sống dưới sự phán xét đạo đức của xã hội, làm gì cũng bị lên án. Còn tôi thì thật sự cười muốn chet, “a ba a ba”.
Nhớ Mãi Không Quên, Ắt Có Hồi Đáp “Chu Gia Từ, em yêu anh.” Tại hội trường hôn lễ, ánh trăng sáng của Đoạn Ứng Trạch mặc váy cưới đến để cướp hôn. “Đoạn Ứng Trạch, nếu anh còn yêu em, thì hãy đi cùng em.” Đoạn Ứng Trạch không do dự nắm lấy tay cô ta. Để tôi một mình đối mặt với sự thương hại và chế nhạo của mọi người. Mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ đau khổ tột cùng, sống không bằng chết. Nào ngờ, ánh trăng sáng của tôi cũng đã trở lại. Tên thế thân tệ bạc Đoạn Ứng Trạch này, tôi đã không còn cần nữa.
Lưu Cảnh Ta là ánh trăng sáng trong lòng Hoàng thượng, nhưng hắn đã yêu người thay thế ta mất rồi. Lúc ta mang thai ba tháng, hắn ép ta uống canh phá thai. Máu nhuộm khắp sàn, đau thấu tim gan. Hắn thế mà vẫn cười dỗ ta: “Ngoan, sinh con, thì không đẹp nữa.” Nếu ta không xinh đẹp, sẽ không còn giống Phương Uyển vẫn đang mất tích nữa. Sau đó, ta sống lại. Trước mặt tất cả mọi người, thiêu trụi thư đính hôn của ta và hắn. Ta chúc hắn và Phương Uyển tình chàng ý thiếp, trăm năm hoà thuận. Hắn lại nói, không phải ta không cưới.
Công Chúa Chỉ Muốn Hòa Ly Năm đó tình cảm sâu nặng nhất, vị tiểu tướng quân danh chấn biên cương dùng toàn bộ chiến công cầu hôn ta trước mặt phụ hoàng. Nhưng ba năm sau, một nữ nhân bế theo con tìm đến cửa, rơi lệ cầu xin ta dung nạp mẹ con nàng. Phu quân nói, hắn chỉ là vô tình uống say, mới phạm phải sai lầm lớn đến vậy. Mẹ chồng lại bảo, ta đã cắt đứt tiền đồ của phu quân, thì không thể lại cắt đứt con nối dõi của hắn. Người thân khuyên ta rộng lượng, nói phu nhân đương gia ở kinh thành ai chẳng từng trải như vậy. Chỉ có người tỷ tỷ từng đối đầu với ta, vỗ vai ta, lạnh nhạt nói: “Ngày trước muội để hoàng huynh quyết định thay muội. Sau này lại để phu quân quyết định thay muội.” “Còn bây giờ, muội nên học cách tự mình trưởng thành. Dù sao thì… muội cũng đã có một đứa con gái rồi.” Ta cúi đầu, nhìn con gái nhỏ bé trong lòng, còn đang mút ngón tay. Ta hiểu, nếu ta mềm yếu, con gái ta sẽ không biết thế nào là kiên cường. Nếu ta để người ta khinh nhờn, nàng cũng sẽ chẳng học được cách tự lập. Lần này — đến lượt ta ra tay rồi.
Hành Trình Ma: Con Đường Hoàn Dương Động đất lúc rạng sáng. Vì giữ mạng sống, tôi lập tức nhảy lầu. Không ngoài dự đoán, tôi trở thành nạn nhân duy nhất. May thay, tên tôi không có trong sổ sinh tử của Diêm Vương. Để giữ mạng, tôi phải hoàn dương.
Hoàng Triều Ta là Thái tử phi. Thông phòng của Thái tử vậy mà lại nghênh ngang đứng trước mặt ta, giọng điệu đắc ý: “Ta đã mang thai rồi, e rằng tỷ vẫn chưa được thị tẩm nhỉ?” Ta chẳng những không giận mà còn mừng thầm, xúc động dặn dò Thái y: “Nhất định phải bảo vệ hài nhi của nàng thật tốt.” Ta đã đợi ba năm, chỉ chờ Đông Cung có tin vui. Để ta có thể bỏ cha giữ con, buông rèm nhiếp chính.
Tôi Và Bạn Thân Là Thiên Kim Thật! Tôi và cô bạn thân đều là thiên kim tiểu thư bị lưu lạc bên ngoài từ nhỏ. Sau khi được tìm về, chúng tôi luôn giữ liên lạc, chia sẻ mọi chuyện với nhau. Tôi nói mình là bảo bối của cả gia đình, bố mẹ cưng chiều, anh trai lúc nào cũng quấn quýt. Cô ấy kể rằng mình rực rỡ tỏa sáng, khiến bố mẹ tự hào vô cùng. Cho đến ngày chúng tôi gặp lại nhau. Tôi vì ung thư dạ dày mà chán ăn, gầy gò như que củi, vậy mà cả nhà vẫn khăng khăng cho rằng giấy chẩn đoán của tôi là giả. Cô ấy vì trầm cảm mà ăn uống vô độ, béo tròn như cái phao cứu sinh, ngày nào cũng bị gia đình chửi rủa “đồ lợn béo”. Sau một hồi im lặng, chúng tôi đồng thanh mở miệng: “Hay là… đừng giả vờ nữa, bỏ trốn thôi?”
Hoa Nở Giữa Trường An Vị hôn phu chê ta quá mức yêu kiều, không giống nữ tử nhà lành. Bởi vậy đối với ta vô cùng lãnh đạm. Hắn vừa ý biểu muội của mình, nói nàng ôn nhu trầm ổn, hiền lương rộng lượng, thích hợp làm chính thê. Đồng liêu hỏi hắn: “Chẳng phải ngươi đã có vị hôn thê rồi sao?” Vị hôn phu thở dài một hơi: “Diệu Diệu xuất thân thương hộ, nếu có thể làm thiếp thất cho ta, cũng không tính là uổng phí nàng.” Ta đau lòng say rượu, gõ cửa phòng vị công tử đang tạm trú tại nhà hắn. Hỏi: “Ngươi có muốn cưới thê tử không?” Nam nhân nhướng mày: “Muốn.”