Danh sách truyện hot gần đây
Đồng Nghiệp Của Tôi Có Thói Ăn Cắp Vặt Đồng nghiệp của tôi – chị Trần thích tham của rẻ, lấy quạt và trà sữa của tôi, nói là lấy theo gió, lấy theo nước, lấy theo thần tài, cuối cùng cô ta lấy luôn cả bình ắc quy xe điện của tôi. Vì góc khuất camera, cô ta chết không thừa nhận là mình lấy trộm. Cho đến khi bình ắc quy sạc điện suýt nổ chết chồng cô ta. chị Trần khóc lóc thảm thiết ở văn phòng. “Tôi trên có cha mẹ già, dưới có con nhỏ, chồng tôi đang ở phòng cấp cứu, đã nhận được hai lần thông báo bệnh nguy kịch, nếu anh ấy chết thì cả nhà tôi phải làm sao đây.” Cô ta cầu xin tôi đưa hóa đơn mua xe điện cho cô ta, để cô ta đi kiện cửa hàng. Kiếp trước tôi mềm lòng đưa hóa đơn cho cô ta, ai ngờ cô ta kiện xong cửa hàng lại đổ lỗi cho tôi. Mẹ chồng chị ta ở cổng công ty chửi bới tôi, còn tạt phân vào người tôi. Trong lúc xô đẩy, tôi ngã xuống đường, bị xe tải lao tới cuốn vào gầm xe. Sống lại kiếp này, chị ta khóc lóc xin lỗi tôi và đòi hóa đơn xe điện. Tôi cười lạnh: “Bình ắc quy xe điện của tôi không mất.”
Nỗi Đau Và Báo Thù Ta là kế thất của Ung Vương, làm Ung Vương phi suốt mười sáu năm. Ung Vương đăng cơ làm hoàng đế, nhưng chỉ phong ta làm Hoàng Quý phi. “Mộ Sơ là thê tử kết tóc của trẫm, là sinh mẫu của Thái tử. Nếu nàng ấy còn sống, thì làm gì đến phiên ngươi.” “Cả đời này, trẫm chỉ có một Hoàng hậu là nàng ấy. Ngươi hãy lấy vị trí Hoàng Quý phi mà trợ giúp quản lý lục cung đi.” Thái tử mà ta tự tay nuôi lớn cũng nói: “Đúng vậy, mẫu thân của ta là đích nữ của Tướng phủ, có tri thức hiểu lễ nghĩa, còn di mẫu ngươi là thứ nữ, chỉ biết quản lý những chuyện vặt vãnh trong nội trạch. Vị trí Hoàng Quý phi đã là nể tình ngươi vất vả nhiều năm qua rồi.” Trưởng công chúa Tạ Chi Dĩnh, còn ác ý mắng nhiếc: “Nếu không phải tại ngươi ép bổn cung gả cho Tề Ngọc, bổn cung sao lại thành quả phụ. Không được làm Hoàng hậu là do ngươi đáng tội!” Ta không cãi, cũng không gây náo loạn. Chỉ cầm ngọc điệp và kim ấn của Hoàng Quý phi trở về Phượng Vũ điện, ngồi một mình đến bình minh. Sau đó, ta dùng dao găm cắt từng miếng thịt trên người Thái tử. “Năm đó, khi ta nuôi ngươi, ngươi chưa đến bốn mươi cân. Bây giờ thì đã một trăm mười cân rồi.” “Ngươi không nhận ta là mẫu thân, nói ta không có công sinh thành. Vậy thì ân dưỡng dục ngươi cũng phải trả lại cho ta.” “Cứ cắt tám mươi cân thịt của ngươi ra, để trả ơn những năm tháng ta nuôi ngươi đi.”
Bạch Nguyệt Quang Năm 65 Tuổi Đổ Bệnh Năm 65 tuổi, Tần Chiết An đón mối tình đầu Bạch Nguyệt Quang của ông ấy về nhà, bởi vì bà ấy mắc bệnh Alzheimer. Bà quên hết tất cả, chỉ còn nhớ mình từng yêu Tần Chiết An. Và rồi, bà ấy trở thành công chúa nhỏ trong ngôi nhà này. Còn tôi. Chăm sóc Tần Chiết An. Chăm sóc con trai, chăm sóc cháu nội. Và chăm sóc luôn cả mối tình đầu mắc bệnh của chồng. Cho đến khi tôi làm đổ một nồi súp bò. Tôi ly hôn.
Giấc Mộng Không Tên Tôi có ba anh trai. Bọn họ chẳng thèm để mắt đến tôi, nhưng lại cưng chiều thiên kim giả lên tận mây xanh. 【Anh cả đúng chuẩn tổng tài bá đạo, vừa đẹp trai vừa giàu có, chỉ tiếc cuối cùng công ty phá sản, ảnh thì vô tù.】 【Anh hai là ngôi sao mới nổi trong giới âm nhạc, đáng tiếc tai nạn xe làm hủy dung, trầm cảm mà qua đời.】 【Anh ba là người tôi thích nhất, từng là quán quân e-sports, ai dè… câu lạc bộ giải tán, ảnh cũng mất luôn một chân.】 Rồi một ngày đẹp trời, thiên kim giả bỗng hết được sủng. Anh cả đưa tôi đi chọn trang sức đấu giá. Anh hai chuyển tiền tiêu vặt cho tôi không chớp mắt. Anh ba thì trực tiếp… nhét bạn thân ảnh vào phòng tôi. Tôi: “???” Anh ba: “Em chẳng bảo cậu ta đẹp trai, em muốn ngủ một đêm à?”
Thiên Kim Thật Ngoài Dự Đoán Tôi là thiên kim thật bị thất lạc nhiều năm của nhà giàu nhất thành phố. Ngày được anh trai ruột đón về, vì trên tay dính bùn đất nên tôi bị cô con gái nuôi đẩy ngã xuống đất. Tôi còn chưa kịp hoàn hồn đã thấy mẹ ruột tát cô ta hai cái giòn tan: “Cô là cái thá gì mà dám động tay với con gái ruột của tôi, một đứa con nuôi cũng muốn trèo lên đầu người khác?” Úi chà! Bà mẹ này ngầu dữ ta, tôi thích quá trời. Vậy thì cái nhà này, tôi đã về rồi, khỏi đi đâu nữa.
Trăng Thu Mấy Độ Từ nhỏ ta đã hiểu rõ, tâm phải đủ độc, thủ đoạn phải đủ tàn nhẫn, mới có thể bảo toàn mạng sống trong thời loạn thế. Năm đó, ta trọng bệnh gần như hấp hối trong ngôi miếu đổ nát, lỡ mất chuyến bố thí của tiểu thư Giang gia. Nàng đã lục tung cả thành, cuối cùng cứu được ta khi ta chỉ còn thoi thóp một hơi thở. Ta thề sẽ bảo vệ nàng cả đời. Một gã thư sinh nghèo hèn muốn leo cao, liền giở trò bịa đặt, vu hãm rằng mình có tư tình với tiểu thư. Tiểu thư chỉ biết khóc thút thít kêu oan, chẳng thể tự bảo vệ chính mình. Ta nhìn gã thư sinh ấy, khẽ thở dài. Sống chẳng phải rất tốt hay sao? Cớ gì lại cứ nhất quyết muốn ch.t như vậy?
Dung Ỷ Bữa tiệc sinh nhật. Xuất hiện một “chị em thân thiết” mà tôi chưa từng gặp bao giờ. Cô ta ôm cổ chồng tôi, livestream quay video: “Em đến rồi này! Đang tham gia sinh nhật vợ của anh ấy~” “Yên tâm đi, nếu Hứa Quân Châu dám không chu đáo, em sẽ méc với anh, hihi! Dù sao em cũng là chị dâu của anh ấy mà~” Cạch! Đôi đũa trên tay tôi rơi xuống đất. Tất cả ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía tôi. Cô ta nhướn mày: “Chồng tôi còn chẳng để tâm chuyện tôi đùa giỡn với Hứa Quân Châu, lẽ nào cô định làm ầm lên?”
Tôi Hối Hận Vì Lấy Sai Chồng Tôi đang quỳ trên sàn, lau từng viên gạch men. Mẹ chồng khoác lên người một chiếc váy dài, bên ngoài là áo lông chồn sang trọng. Bà ta chỉnh lại tóc, quệt thêm một lớp son đỏ rồi thản nhiên nói: “Giang Đào, mẹ đi cắt tóc đây.” Tôi ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng, mẹ.” Ánh mắt tôi lướt qua đôi môi được tô vẽ cẩn thận, rồi dừng lại trên cái bụng đang nhô cao của bà ta. Trong lòng khẽ thầm thì: Mẹ à, thật mong mẹ có thể bình an quay về…
Cậu Chủ Đáng Ghét Mẹ tôi làm giúp việc cho nhà giàu, được chủ quý mến nên cho phép con cái bà theo thiếu gia học cùng để làm bạn học. Em gái nói tôi là chị, không nên tranh giành với nó, thế là như ý nguyện, nó được vào trường quý tộc. Còn tôi thì tiếp tục học ở trường bình thường. Năm năm sau, tôi sắp tốt nghiệp đại học. Em chết ở nước ngoài, trên người toàn vết thương do bị ngược đãi. Trên đường đi nhận xác em, tôi gặp tai nạn giao thông, lúc mở mắt ra đã quay về đúng ngày phải lựa chọn năm đó. Tôi không chút do dự chọn làm bạn học của thiếu gia, em gái chỉ im lặng nhìn, không phản đối. Tôi biết nó cũng quay về rồi, lần này chúng tôi lại đổi vai một lần nữa.
Bạn Trai Lấy Tôi Thế Thân, Tôi Quay Sang Và Kết Hôn Với Chú Giám Đốc Điều Hành Của Anh Ta Tết năm nay, tôi theo bạn trai Phó Hằng về quê ra mắt nhóm bạn thân từ nhỏ của hắn. Tửu lượng kém, tôi gục xuống bàn, lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Phó Hằng và đám bạn thân. “Ê, Tống Dao, bạn gái cũ mà mày mãi không quên đã về nước ăn Tết rồi. Nghe nói lần này không đi nữa đâu.” “Thế còn bạn gái thay thế mà mày dùng để chữa lành vết thương lòng thì tính sao?” Phó Hằng nhanh chóng đưa ra quyết định: “Tết nhất mà chia tay thì xui xẻo lắm. Đợi qua mùng bảy rồi chia, đúng sinh nhật của Tống Dao, tao có thể nhân dịp đó cầu hôn luôn.” Lời của Phó Hằng hoàn toàn dập tắt chút hy vọng cuối cùng mà tôi còn đang níu kéo. Tôi viện cớ đi vệ sinh, gọi điện cho Phó Huyền Dạ: “Hôn ước vẫn giữ, tôi sẽ kết hôn. Nhưng đội phù rể đón dâu, tôi muốn tự chọn một người.” Phó Huyền Dạ sảng khoái đồng ý: “Được, cô nói đi.” “Cháu trai anh — Phó Hằng.”
Cuộc Đời Đáng Thương Bạn trai tôi là thủ khoa đại học, nhưng lại nộp đơn vào một trường chuyên khoa vô danh. Tôi đã thuyết phục anh ta đổi nguyện vọng sang ngành Internet của Thanh Hoa. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi kiếm được trăm vạn mỗi năm, có cuộc sống viên mãn sau hôn nhân. Nhưng vào ngày bạch nguyệt quang của anh ta kết hôn, anh ta lại cầm CPU máy tính đập gãy chân tôi. “Giá mà cô không cản tôi, thì tôi đã có thể học cùng trường với Nguyệt Nguyệt rồi! Người kết hôn với cô ấy lẽ ra phải là tôi mới đúng!” Hóa ra, anh ta luôn ôm hận việc tôi đã thuyết phục anh ta thay đổi nguyện vọng. Trước mặt con cái, tôi bị bạo hành đến chết. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã được trọng sinh. Trước mắt là màn hình máy tính, bạn trai tôi đã điền tất cả nguyện vọng vào trường đại học chuyên khoa vô danh mà bạch nguyệt quang của anh ta chọn. Anh ta quay đầu lại, mỉm cười hỏi tôi: “Bảo bảo, em thấy anh điền nguyện vọng thế nào?”
Cả Công Ty Giúp Tôi Thành Người Tình Của Chồng Thật Công ty tổ chức tiệc tất niên, thì tiểu tam của chồng tôi gọi điện tới khiêu khích. “Tôi đang ở Tam Á, cưỡi chồng chị bơi nè.” Vừa nghe thấy, sếp tôi lập tức quyết định đổi địa điểm tổ chức tiệc tất niên sang Tam Á. Chị đồng nghiệp bên phòng pháp chế lạnh lùng lên tiếng: “Năm năm hành nghề, chưa từng thua kiện.” Nhân sự Tiểu Trương giãn cơ tay: “Xin tự giới thiệu lại, tôi là quán quân võ thuật năm ngoái.” IT Tiểu Hứa phấn khích: “Nhớ dẫn tôi theo nhé, toàn bộ tin nhắn chat của chồng chị từ tám trăm năm trước, tôi đều có thể khôi phục lại rồi phát lên màn hình lớn!” Còn sếp tôi, anh ta siêu giàu. Một cái chân ba mươi triệu, hai cái chân năm mươi triệu. Anh ta định cho chồng tôi nếm thử cảm giác bị ngũ mã phanh thây đây mà—