Danh sách truyện hot gần đây
Đông Vũ Hóa Xuân Hàn Tin xấu: Sau khi bị bán vào Ngô gia và làm việc chăm chỉ ba bốn năm, vừa mới có được cuộc sống tốt, thì Ngô gia lại bị tịch thu tài sản. Tin tốt: Ngô gia được ân xá, gia quyến được thả, ngay cả lão gia cũng không phải chet. Tin xấu: Bị lưu đày đến Ninh Cổ Tháp. Tin tốt: Nhà ta ở Ninh Cổ Tháp.
Vừa mới qua Tết, bạn trai đã gửi cho tôi một tin nhắn: “Em yêu, anh sẽ biểu diễn ảo thuật cho em xem nhé!” “Được thôi.” “Bùm! Anh thay lòng rồi, chia tay đi.” “?”
Vì Anh Mà Em Trở Về Năm 1984, bệnh viện quân khu Lĩnh Nam. “Ha, đúng là bản lĩnh! Mới cưới vợ không bao lâu đã làm cô ấy đến mức phải nhập viện!” “Ha ha ha, cậu đừng có bày cái mặt đen ra với tôi. Chuyện này là do vợ cậu gây ra, giờ thì cả khu gia thuộc đều biết ‘chiến tích vẻ vang’ của hai người rồi!” “Rầm—” Cánh cửa bị đẩy mạnh phát ra tiếng động lớn. Đột nhiên, Vệ Thục Phân mở bừng mắt! Trước mắt là một mảng tường trắng xóa, trên tường còn có dòng chữ đỏ chói ghi năm 1984, trông vô cùng nổi bật. Cô trợn to mắt, không thể tin nổi, chẳng phải mình đã chết cô độc vì nhồi máu cơ tim trong căn nhà cũ rồi sao? Sao bây giờ lại trọng sinh về 30 năm trước! Đúng lúc này, một giọng nói trầm khàn, lạnh lùng nhưng đầy từ tính vang lên bên tai: “Vệ Thục Phân, cô có biết xấu hổ là gì không?” Cô quay đầu lại, lập tức nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc quân phục màu xanh đứng bên cạnh giường. Làn da anh ta ngăm đen, dáng người cao lớn, thẳng tắp, đôi mắt sắc lạnh đầy uy nghiêm. Đôi môi mím chặt càng toát lên vẻ nghiêm nghị, áp bức. Vệ Thục Phân sững sờ: “Tần Quảng Xuyên!?” Người trước mặt chính là chồng cũ của cô, đại đội trưởng quân khu Lĩnh Nam, Tần Quảng Xuyên! Thời điểm này, hai người vẫn chưa ly hôn, cô mới theo anh ta đến quân khu được hai tháng. Quan trọng hơn cả, bà ngoại cô vẫn còn sống!
Tiểu Hồ Ly Năm hắn bảy tuổi, nàng còn hai ngày nữa là thành tinh, vì hắn nàng mất đi tiên đan mà mình luyện trong mười ba năm. Năm hắn hai mươi tuổi, nàng cứu sống hắn. Năm hắn hai mươi mốt tuổi, họ lại gặp nhau một lần nữa. Duyên phận giữa nàng và hắn, không biết là lương duyên hay nghiệt duyên?
Tôi xuyên sách rồi, xuyên vào một nhân vật rất xinh đẹp nhưng lại là một nhân vật qua đường.Vai trò duy nhất của tôi trong cuốn truyện này là: khi nam chính bị nữ phụ hạ thuốc, tôi sẽ là người dẫn nữ chính đi bắt gian.Nhưng rồi tôi lại gặp phải một chuyện vô cùng rắc rối.
Chiếc Lồng Vàng Ta là Trưởng công chúa cao quý nhất của Khương Quốc. Tất cả mọi người đều nói ta sinh ra đã là Công chúa lá ngọc cành vàng, sống an nhàn không cần lo lắng chuyện gì. Cho đến sau này, ta quỳ xuống trước mặt Hoàng huynh, đó là lần đầu tiên ta hành lễ với huynh ấy như một quân thần, cẩn thận cầu xin: “Hoàng huynh, xin hãy hạ thánh chỉ đưa muội đến Bắc Ngô để hoà thân.” Hoàng huynh rất tức giận, không tin vào tai mình: “Muội có biết hắn là người như thế nào không hả?” Tất nhiên là ta biết. Hoàng đế Bắc Ngô, phu quân tương lai của ta, là một ông già khoảng sáu mươi tuổi. Nhưng lần này ta nhất định phải lấy hắn.
Thiên Kim Thật Là Nữ Phụ Ác Độc Tôi xuyên không vào một câu chuyện ngôn tình ngọt sủng, trở thành nữ phụ độc ác. Là con gái ruột được đưa về nhà, tôi vừa mới trở về thì ba mẹ ruột đã nói với tôi: “Con phải nhường nhịn em gái một chút, nó đã không còn ba mẹ rồi.” Tôi cười lạnh. “Tôi không cần phải tha thứ cho họ, tôi muốn họ sống trong sự day dứt và hối hận. Cho đến khi chet cũng phải chịu đựng sự dày vò.” “Tôi sẽ chet vào lúc họ yêu thương tôi nhất, và xem họ đau đến xé lòng, như thế mới thú vị.” “Hahahaha!” Khi nói điều này, tôi cười thoải mái đầy ngạo mạn, trong mắt chỉ toàn là sự hả hê. Lấy đức trả oán ư, hừ, không bao giờ, cả đời này cũng không bao giờ có chuyện đó. Cô nhất định phải chịu đau khổ giống như tôi thì mới coi là lời xin lỗi. Vì sao? Vì sao người có được cái kết tốt đẹp lại không thể là tôi chứ?
Nương Nương Giá Đáo! Kiếp trước, ta là một tên bạo quan, sau khi chết, âm phủ phán rằng ta giết chóc quá nhiều, nên trừng phạt kiếp sau làm nữ nhân. Ta chẳng hề để tâm, khi đi qua cầu Nại Hà còn đá lật cả nồi canh của Mạnh Bà, chẳng uống lấy một ngụm. Nhìn gương mặt hoa nhường nguyệt thẹn trong gương, ta khẽ cười lạnh: Đây mà gọi là trừng phạt sao? Rồi sau đó, ta vào cung. Hoàng thượng: “Mỹ nhân, làm sủng phi không tốt sao? Sao nàng lại muốn trở thành cô cô chấp hình của Thận Hình Ti vậy?”
Ôn Nam Chi là cô gái ngoan nổi tiếng trong giới thượng lưu Bắc Kinh. Việc liều lĩnh nhất mà cô từng làm, chính là lén lút yêu đương suốt ba năm với kẻ thù không đội trời chung của anh trai mình.Còn một chuyện nữa… chính là để mặc anh ta quay lại vô số video thân mật.Trên chiếc Maybach sang trọng, cô bị anh ta lột sạch quần áo, thâm nhập không chút do dự. Lần nào cũng vậy, cô trần trụi không mảnh vải che thân, còn anh ta thì vẫn chỉnh tề, lạnh lùng mà cấm dục, bên cạnh luôn đặt một chiếc điện thoại đang bật ghi hình.Đôi môi mỏng của anh ta lướt qua xương quai xanh của cô, để lại từng đợt tê dại cùng những dấu hôn chi chít.“Thanh Yến ca…” Cô khẽ gọi anh, giọng mềm mại như nũng nịu, “Có thể… đừng quay nữa không?”Động tác của Thẩm Thanh Yến khựng lại một chút, sau đó bật cười khẽ.Anh ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô, ánh lên vẻ cưng chiều pha lẫn thích thú.“Sao thế, ngại à?”“Yên tâm, sẽ không để lộ ra ngoài đâu. Chỉ là lúc nhớ em, anh muốn xem lại thôi.” Anh cười khẽ, ngón tay thon dài vuốt ve gò má cô, giọng trầm thấp như có như không, “Bảo bối, chiều anh một chút, được không?”Một tiếng “bảo bối” thốt ra khiến tai Ôn Nam Chi nóng bừng, từng đợt tê dại lan khắp người. Cô như bị giọng nói mê hoặc, không còn cách nào từ chối…Thẩm Thanh Yến cúi xuống hôn cô lần nữa, mang theo sự xâm lược không thể chống cự, từng chút một nuốt chửng toàn bộ lý trí của cô.Nhiệt độ trong xe dần dần tăng cao. Động tác của anh ngày càng mãnh liệt, như thể muốn khắc sâu cô vào tận xương tủy. Hơi thở của Ôn Nam Chi trở nên gấp gáp, ngón tay vô thức bấu chặt lấy bờ vai anh.Không biết đã qua bao lâu, chiếc xe cuối cùng cũng ngừng rung động, tất cả trở về tĩnh lặng.Ôn Nam Chi vừa mới chạm tới đỉnh điểm của khoái cảm, vẫn ngồi trên người anh, cả người mềm nhũn, như bị rút cạn sức lực.Thẩm Thanh Yến thong thả cài lại thắt lưng, cúi xuống nhìn cô, đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc rối bời của cô, giọng trầm thấp đầy cưng chiều:“Lát nữa anh còn một buổi tiệc, để tài xế đưa em về trước nhé. Tối anh về với em, được không?”Ôn Nam Chi nhẹ nhàng gật đầu, giọng ngoan ngoãn:“Vâng.”Sau khi Thẩm Thanh Yến rời khỏi, Ôn Nam Chi mặc lại quần áo, nhưng vẫn có chút ngẩn ngơ.Cô vừa định bảo tài xế đưa mình về nhà, thì bất chợt phát hiện chiếc ví của anh bị bỏ quên trên ghế.Vội vàng cầm lấy nó, cô mở cửa xe, chạy đuổi theo.Sau khi hỏi được số phòng nơi Thẩm Thanh Yến đang dự tiệc, cô bước đến trước cửa.Cánh cửa phòng bao chỉ khép hờ.Ngay khi cô vừa định đẩy cửa bước vào, bên trong liền vang lên một tràng cười đùa ồn ào…“Yến ca, động tĩnh của anh cũng lớn quá đấy. Lúc tôi vào, cả chiếc Maybach như muốn rung bần bật!”“Mọi người nói xem, nếu Ôn Vũ Xuyên biết em gái mình ở dưới thân Yến ca mà phóng đãng như vậy, có khi nào tức đến nổ phổi không?”Đầu óc Ôn Nam Chi “ong” lên một tiếng, cả người như bị sét đánh, cứng đờ tại chỗ.“Hahaha, Yến ca và Ôn Vũ Xuyên đấu đá bao năm nay, danh xưng Nam Xuyên Bắc Yến đâu phải chỉ để cho vui. Nếu không, Yến ca cũng chẳng rảnh mà sắp đặt một màn anh hùng cứu mỹ nhân, cố tình ra tay giúp đỡ em gái Ôn Vũ Xuyên, khiến cô ta yêu anh ta đến chết đi sống lại.”“Chuyện này cũng kéo dài bao năm rồi nhỉ? Video quay lại cũng phải cả trăm cái rồi ấy chứ? Yến ca định khi nào mới tung ra đây? Tôi thật sự muốn xem tiểu thư ngoan ngoãn cởi sạch đồ dưới thân Yến ca sẽ có dáng vẻ thế nào. À không, tôi càng mong nhìn thấy biểu cảm của Ôn Vũ Xuyên khi xem mấy cảnh đó hơn, hahahaha!”Mọi người cười nói hào hứng, không ai để ý đến người đang đứng ngay ngoài cửa.Ôn Nam Chi hoàn toàn trống rỗng, đôi tai ù đặc, bên trong chỉ còn những tiếng ong ong vang dội.Những lời nói ấy không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu cô, càng lúc càng rõ ràng, cuối cùng như sấm rền chấn động, muốn nghiền nát toàn bộ thần trí cô.Thẩm Thanh Yến…Màn cứu cô ngày ấy, là anh ta cố tình sắp đặt?Ba năm yêu đương, cũng chỉ là một trò chơi để đối đầu với anh trai cô sao?
Anh Hướng Về Tổ Quốc, Em Hướng Về Phía Anh Kỳ huấn luyện quân sự đại học, tôi bị bắt lại khi đang lén mua đồ ăn ngoài. Anh trai shipper vô cùng chính trực mà nói: “Tôi là anh của con bé, cũng xem là người lớn trong nhà, cái này mấy người cũng quản sao?” Giáo quan quân sự nhìn tôi. Anh cười nhạt nói: “Tôi và em có hôn ước mà sao tôi lại không biết em có anh ruột nhỉ?” Đôi khi chỉ mất vài giây để một người tỉnh táo lại. Ba ngày sau, trong kì huấn luyện quân sự, tôi đã nhìn thấu hồng trần. Trước khi bị trường học đưa vào trong núi, tôi chưa từng nghĩ đến những chuyện sau này mình phải đối mặt. Bây giờ tôi đã biết là gì rồi. Là báo ứng.
Song Sinh Ta và tỷ tỷ thành thân cùng ngày, mọi người sau khi thành thân đều rất hạnh phúc. Nhưng mà có một ngày, phu quân ta bị thương hôn mê bất tỉnh, thân là Hoàng hậu, đêm khuya tỷ tỷ lại đến nói muốn cùng ta trao đổi thân phận. Ta vô cùng kinh ngạc, phu quân trên giường mơ hồ gọi một tiếng “Nhu nhi”, đó là khuê danh của tỷ tỷ ta!
Mẹ tôi vì muốn tôi thoát kiếp độc thân mà dùng đủ mọi chiêu trò không tưởng.Vào ngày sinh nhật của tôi, bà ấy nhét một cậu thiếu niên ngây thơ vào phòng tôi và bảo tự “mở quà.”Mở xong rồi tôi mới nhận ra: tôi chỉ muốn mẹ tặng quà, nhưng mẹ lại muốn “tặng mạng” tôi.Hôm ấy, sau buổi tiệc sinh nhật, tôi uống say mèm mới về được đến nhà. Ngay lúc đó, mẹ gọi điện.“Quà mẹ để trong phòng con rồi, tự mở ra mà xem.”Mẹ nói gọn lỏn như vậy, khiến tôi cứ tưởng mình sắp nhận được chiếc túi xách hàng hiệu mới nhất.Kết quả—tôi nhìn thấy một cậu thiếu niên quấn mỗi chiếc khăn tắm, nằm im lặng trên giường.Cậu ấy đang quấn chiếc khăn tắm màu hồng của tôi, mà chân thì dài quá, khăn lại ngắn, khiến trên dưới đều “lộ hàng.”Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt.“Mẹ… mẹ… mẹ chơi lớn thật đó, hết bao nhiêu tiền vậy?” Tôi cảm thấy mẹ chắc hẳn bị nhóm bạn nhảy quảng trường lôi kéo làm hư hỏng.“Con gái mẹ muốn gì, dù đắt bao nhiêu mẹ cũng mua cho.”Tôi…Chỉ vì dạo gần đây mẹ liên tục bắt tôi đi xem mắt, lần nào cũng thất bại, nên tôi buột miệng nói: “Con nguyện cả đời ăn chay xen lẫn mặn, chỉ cần ông trời ban cho một người bạn trai thôi!”Không ngờ mẹ lại để tâm thật.“Không phải chứ, mẹ, chuyện này không ổn đâu…”“Ngại gì, cho con thì cứ nhận.”Tôi nhìn lại cậu thiếu niên kia, da đầu tê rần, nhưng nghĩ đến cảnh thảm hại lúc họp lớp hôm nay, bị nhét đầy “cơm chó” mà tôi vẫn quyết định… chiếm lấy cậu ta.Không phải có câu “Mở chiếc nơ trên người cậu ấy” sao? Được thôi, thử xem!