Danh sách truyện hot gần đây
Được chẩn đoán ung thư dạ dày vào ngày thứ ba, tôi tự chọn cho mình một ngôi mộ. Nghe nói phong thuỷ ở đó rất tốt. Có thể phù hộ cho kiếp sau của tôi không còn là một đứa con ruột bị người ta ghét bỏ. Không còn bị người ta cướp cha mẹ, cướp anh trai, cướp mọi thứ. Không còn… bị bỏ rơi, không ai yêu thương. Tôi đốt hết ảnh chụp, quần áo, xoá sạch mọi dấu vết tôi từng tồn tại. Rồi cắt cổ tay, nằm vào bồn tắm, bình thản chờ chết. Giữa lúc đó, nghĩa trang lại bất ngờ gọi điện tới: “Chị Lục, thật sự xin lỗi.” “Hai bên môi giới trùng lặp giao dịch.” “Ngôi mộ đó cũng đã được bán cho một vị tiên sinh khác.” “Chị có thể… dời mộ một chút được không?”
Xẻ Đôi Ngọn Núi Tại yến tiệc trong cung, ta thay Giang Húc đỡ một đa/o, sau đó bị đưa đến Lĩnh Nam tịnh dưỡng. Trong suốt một năm nằm dưỡng bệnh nơi đó, mỗi tháng Giang gia đều gửi bổ phẩm tới như nước chảy, người người ca tụng Giang Húc si tình, chuyên nhất với ta. Nhưng thân thể ta vẫn không khá lên, ta muốn hồi kinh, Giang Húc đích thân đến Lĩnh Nam khuyên nhủ: “Khí hậu kinh thành không thích hợp cho nàng tịnh dưỡng, đợi khi thân thể nàng khá hơn, vi phu sẽ đích thân đưa nàng hồi phủ.” Thế là lại dây dưa thêm 3 năm, thân thể ta ngày càng suy nhược. Khi bệnh tình nguy kịch, ta âm thầm hồi kinh, chỉ muốn gặp Giang Húc lần cuối. Nào ngờ lại chứng kiến Giang phủ đang tổ chức yến tiệc đầy tháng, Giang Húc ôm tiểu thanh mai, bế hài nhi còn đang bọc tã, một nhà ba người mặt mày hớn hở tiếp đãi khách khứa. Ta làm ầm lên một trận, lập tức bị quan binh áp giải. Giang Húc chỉ tay vào ta, lớn tiếng quát: “Đây là chính thê bị bệnh điê/n của ta, đã được đưa về quê dưỡng bệnh từ lâu, mau áp giải ả xuống, đừng để mất mặt mất mũi!” Thì ra những năm ta dưỡng bệnh, hắn lại bôi nhọ ta thành kẻ điê/n! Ta liều mạng phản kháng, cuối cùng n g/ã từ trên đài cao xuống mà ch .t thảm.
Đại Học Giấc Mơ Sau khi tôi trượt kỳ thi đại học, tôi đã tự mình xây dựng một ngôi trường đại học. Bạn bè biết chuyện đã chế giễu và cho rằng tôi bị đ/iên. Sau này, các ngôi sao hàng đầu, các đội tuyển thể thao điện tử mạnh nhất, các vũ công và nhà văn nổi tiếng, khi được phỏng vấn về ngôi trường đã tốt nghiệp của họ, đều mỉm cười và trả lời: “Đại học Giấc Mơ.” Cư dân mạng tỏ ra ngạc nhiên: 【Ngôi trường gì lạ thế, chưa nghe bao giờ】 Rồi khi họ tra cứu trên mạng, họ thốt lên: 【Chet tiệt, có thật!】 Tra tiếp thông tin hiệu trưởng, họ lại càng choáng váng: 【Ôi trời ơi, một nữ doanh nhân mới 25 tuổi đã đứng thứ sáu trong danh sách Forbes!】 Ngay lập tức, cư dân mạng tuyên bố: 【Tôi sẽ cố gắng ôn thi thật tốt trong ba năm để được vào Đại học Giấc Mơ.】 Các công ty lớn cũng nhanh chóng tham gia: 【Có sinh viên nào của Đại học Giấc Mơ không? Chúng tôi ưu tiên tuyển dụng!】
Trưởng Đình Vãn Bởi vì nấu ăn rất ngon, ta được đưa đến Đông cung để chăm sóc vị Thái tử ốm yếu. Thái tử hất tung cả bàn thức ăn: “Một nô tỳ bé nhỏ cũng dám khuyên Cô, cho ngươi đứng trong Đông cung đã là ban ơn rồi.” Ta im lặng dọn dẹp mớ hỗn độn dưới đất, rồi lại nấu một bàn mới. Suốt chín năm, ta dỗ dành, nâng niu, nuôi Thái tử ốm yếu đến mức da dẻ hồng hào, thân hình cao lớn vạm vỡ. Hoàng hậu nói đùa, sau khi Thái tử thành thân, sẽ nâng ta lên làm thiếp. Thái tử nghe vậy, kiêu ngạo ném cho ta một cây trâm vàng, mọi người đều nói đó là tín vật định tình. Ngày đi săn mùa đông năm đó, Thái tử phi tương lai chê món ta nấu nhạt, phạt ta quỳ một đêm trong tuyết. Hắn đi ngang qua chỉ liếc mắt nhìn, “Trước đây là do Cô quá nuông chiều ngươi, ngươi cũng nên học hỏi một chút quy củ rồi.” Trở về cung, hay tin bằng hữu của ta bị h/ãm h/ại, gi/am vào ng/ục lớn, ta đi cầu xin hắn, nhưng hắn đang bận rộn làm diều giấy với giai nhân. “Một nô tỳ mà thôi, sống chet đều là do mệnh, đáng để ngươi ồn ào làm phiền Cô sao?” Đêm đó, ta bưng một đĩa điểm tâm, đi đến Phù Hoa điện. Quy tắc trong cung này đều do kẻ có địa vị cao đặt ra, người khác làm được, vậy cớ gì ta lại không thể?
Giang Dịch Tầm là người câm tuyệt đẹp mà tôi cưỡng đoạt về. Tôi dựa vào việc anh không thể phát ra tiếng, liền thích ép buộc anh phải dùng thủ ngữ để nói những lời trêu chọc. Anh run rẩy ra dấu, nghẹn ngào mắng tôi là kẻ không biết xấu hổ. Một lần ngoài ý muốn, tôi mới nhìn rõ trong lòng anh chỉ có Bạch Nguyệt Quang. Sau khi trọng sinh, tôi lựa chọn hoàn toàn bỏ qua anh, quay sang nhìn về phía người khác. Không ngờ Giang Dịch Tầm lại là một viên bánh trôi nhân mè đen. Anh nhốt tôi trong phòng, mạnh mẽ quỳ xuống trước chân tôi. Tôi chống cự không được, cả người mềm nhũn, tức giận mắng: “Trời ạ!… anh chỉ biết mạnh miệng thôi…” Giang Dịch Tầm đầy oán hận, ra sức đánh thủ ngữ. “Không phải cô ghét tôi nói vụng về sao? Bây giờ, miệng tôi đủ nhanh chưa?!”
Vừa Gặp Đã Thương Năm thứ ba ở Hầu phủ, cuối cùng ta cũng chữa khỏi đôi mắt cho tiểu hầu gia. Ngày hắn khôi phục thị lực, Hầu phu nhân gọi ta đến, hỏi ta muốn nhận thưởng gì. “Con đã ở bên nó nhiều năm, ta biết nó rất ỷ lại con.” “Nhưng mắt nó đã khỏi, sớm muộn cũng phải cưới vợ lập gia đình.” Ta khi ấy mới biết — Hầu phủ sớm đã tìm người thay thế. Kẻ từng dịu dàng vuốt ve chân mày ta, nói rằng sau khi sáng mắt người đầu tiên muốn nhìn thấy là ta — Tạ Tùy — khi đối mặt với cô nương thay thế với dung mạo tầm thường, ánh mắt hắn thoáng thất vọng, rồi lập tức xoay người đến nhà Trịnh gia — nơi hắn từng từ hôn hai năm trước — để nạp sính lại. “Trịnh gia có thế lực lớn, dựa lưng vào gia tộc Phí thị giàu có ở Dung Châu, mà đương kim gia chủ Phí gia lại là biểu ca của Trịnh tiểu thư. Hầu phủ ngày nay đã sa sút, cần mối hôn nhân này để duy trì.” “Còn về Ôn Từ? Dù gì cũng là xuất thân thấp hèn, nếu nàng nguyện ý thì cứ làm ngoại thất cũng được.” Nhưng ta không muốn. Khi rời khỏi Hầu phủ, tên gác cổng vừa thấy ta liền lúng túng ngăn lại: “Cô nương Ôn y, cô định đi sao? Có nói với tiểu hầu gia chưa?” Ta lắc đầu: “Ta sẽ trở về Dung Châu, không cần nói với Tạ Tùy nữa.” Dung Châu có thư báo tin — nghĩa huynh của ta bệnh nặng, ta là người thừa kế duy nhất.
Bé Cưng Cá Chép May Mắn Trên đường chạy nạn, phụ mẫu nuôi đã bỏ rơi ta. Ta đi từng nhà hỏi: “Có ai muốn nuôi một đứa nhỏ không?” Hỏi đến nhà thứ 100, một thư sinh nghèo cho ta nửa củ khoai lang. “Về sau, con tên là Phúc Bảo, ta là phụ thân của con.” Ta nhìn khí vận trên đỉnh đầu phụ thân, nói: “Phụ thân đi về phương Bắc, tiền đồ vô lượng!”
Mối Tình Đầu Của Chàng Phật Tử Thái tử gia Bắc Kinh là một Phật tử thanh lãnh, trên cổ tay luôn đeo chuỗi tràng hạt gỗ đàn hương. Cho đến khi mối tình đầu về nước, chuỗi tràng hạt đứt đoạn, nghe đồn Phật tử sẽ phá giới vì cô ấy. Tôi vội vã đi suốt đêm đến nhà hắn, tâm trạng kích động, toàn thân run rẩy. Dâng lên một chuỗi phật châu mới. “Chuỗi tràng hạt mới nhất của chùa chúng tôi sử dụng công nghệ cao, áp dụng kỹ thuật nano, dù có kéo thế nào cũng không thể đứt được. “Không cần 998, không cần 888, chỉ cần 98.” “Thí chủ, ngài cảm thấy có hứng thú không?” Hắn có phải là Phật tử không tôi không biết, tôi chỉ biết, anh ta là một nhà tài trợ lớn mà chùa chúng tôi khó có thể gặp được trong mười năm.
Cuối tháng thiếu tiền, tôi nhận một việc học hộ cho người khác. Nhưng lại quên hỏi đối phương là nam hay nữ. Lúc điểm danh, tôi và giáo sư nhìn nhau sững sờ. “Em tên Phó Từ?” “Sao tôi không nhớ trong lớp có người này?” Thấy sắp bị lộ, tôi lập tức nhanh trí. “Thật ra em là bạn gái của anh ấy.” “Anh ấy bị bệnh, nhờ em đến giúp ghi chép bài!” Giáo sư đẩy đẩy kính, vẻ mặt nghiêm túc nhìn tôi. “Sao con trai tôi có bạn gái mà tôi lại không biết?” “Tan học hai đứa cùng đến văn phòng gặp tôi!”
Ngày tỷ tỷ bị ban chết, thi thể treo lủng lẳng trên thành lâu, lay lắt như một mảnh giẻ rách, toàn thân không còn chỗ nào lành lặn. Ma ma trong cung nói, tỷ tỷ có ý đồ quyến rũ Hoàng thượng, khiến Quý phi thịnh nộ, bèn sai một trăm tử tù giày vò suốt một đêm. Ta đứng dưới cổng thành canh giữ suốt ba ngày. Đến ngày thứ ba, thi thể tỷ tỷ đã bắt đầu bốc mùi. Quân canh thành dùng chiếu rách cuộn lại, quẳng lên xe bò, chở thẳng đến bãi tha ma. Ta chạy theo xe bò, một mạch đuổi đến nơi, trời đã tối sầm. Hơn chục con dã cẩu đang xúm lại tranh xé thi thể tỷ tỷ. Ta phát điên lao tới, cưỡi lên một con, dùng đá nện đến khi đầu nó gần như vỡ nát. Khi ấy, ta còn hung dữ hơn cả lệ quỷ.
Tôi đã thầm yêu Tạ Chi Diễn rất lâu rồi, có lòng trộm cướp nhưng lại không có gan trộm cướp. Từ học muội của Tạ Chi Diễn trở thành thư ký của tổng giám đốc Tạ, mối quan hệ của chúng tôi giống như hai người xa lạ quen thuộc nhất. Một ngày nọ, trong bữa tiệc của Tạ Chi Diễn và bạn bè anh, tôi vô tình uống say, vậy mà lại to gan lớn mật cưỡng hôn Tạ Chi Diễn. Vốn tưởng rằng ngày chết của mình đã đến, kết quả lại nghe thấy Tạ Chi Diễn gọi tôi là “bé con”?
Đoạn Tình Vứt Bỏ Quân Vương Sắp tới kỳ tuyển tú, mặc kệ hôn ước giữa ta và hắn, Thôi Nghiễn lại rầm rộ tới cửa cầu hôn biểu muội.Đối diện với chất vấn của ta, hắn chỉ cúi mắt xuống, lông mày rũ thấp.“Nương đã từng hứa với di mẫu, sẽ bảo hộ cho Dao Dao chu toàn.”“Trong cung hiểm ác, Dao Dao đơn thuần nhát gan, căn bản ứng phó không nổi.”Ta nghiến răng:“Trong kinh thành, tất cả nữ nhi chưa thành hôn vừa tròn mười lăm tuổi đều phải vào cung tuyển tú. Ngươi cầu hôn nàng ta, vậy còn ta phải làm sao?”Thôi Nghiễn khẽ chạm vào chóp mũi.“Dao Dao nói rồi, nàng ấy không ngại để nàng làm bình thê.”“Du An, đừng làm khó ta, được không?”Được thôi.Việc làm khó người khác, ta không làm.Vì thế, ngay đêm ấy ta liền đáp ứng lời cầu hôn của Thất hoàng tử.