Danh sách truyện hot gần đây
Nữ Chính Truyện Ngược Có Hệ Thống Long Ngạo Thiên Năm thứ ba sau khi xuyên thành nữ chính của một cuốn truyện ngược tâm, ta bị kẻ tiểu nhân bán đứng, rơi vào tay quân phản loạn. Lũ phiến quân lấy m/ạng ta ra uy hiếp, ép Cố Hành Uyên phải mở cửa thành đầu hàng, bằng không chúng sẽ b/ăm ta thành tám mảnh ngay tại chỗ. Nào ngờ, hắn chẳng mảy may do dự, lạnh lùng giương cung đặt tiễn, thanh âm thấu x/ương truyền đến: “Kẻ nào làm loạn quân tâm, giet không tha!” Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, ta nhắm nghiền hai mắt chờ chet. Thế nhưng, bên tai bỗng vang lên một thanh âm máy móc khô khốc: 【Hệ thống Long Ngạo Thiên thành tâm phục vụ ký chủ…】 【Ơ kìa… Nhầm rồi, ký chủ là nữ? Ôi mẹ ơi, thôi thì đ/âm lao phải theo lao vậy.】 【Kích hoạt Ngón Tay Vàng: Mệnh cách Cẩm Lý Phúc Vận! Kẻ nào dám làm tổn thương nữ chính, lập tức bị s/ét đ/ánh chet tươi!】 Ngay giây sau đó, một tiếng n/ổ vang trời xé toạc tầng không. Một tia sét giữa trời quang giáng xuống, đ/ánh thẳng vào người Cố Hành Uyên, khiến hắn trong chớp mắt biến thành một khúc củi ch/áy đen thui, khét lẹt…
Khi đang họp, tôi đột nhiên ngất xỉu.Mở mắt ra, thứ đập vào mắt đầu tiên là cái mặt bự chảng của bạn trai cũ – kiêm sếp hiện tại.Giọng anh ta căng như dây đàn:“Em có thai rồi.”Tôi lạnh tanh đẩy anh ta ra, đáp tỉnh rụi:“Chúng ta chia tay nửa năm rồi. Yên tâm, không phải của anh.”Ba tháng sau, anh ta thản nhiên đặt ảnh đầy tháng của “con trai tôi” lên cạnh giường.Tôi nhìn chằm chằm hai khuôn mặt như in lụa từ cùng một khuôn… và câm nín.
Mỗi lần ta thị tẩm xong, hoàng đế chó má đều sai thái giám tổng quản thân cận của mình mang thuốc tránh thai đến cho ta, và bắt ông ta phải nhìn ta uống hết. Nhưng ta vẫn có thai! Ngày thái y chẩn ra hỷ mạch. Thái hậu mặt mày sa sầm, ta cũng kinh ngạc không kém. Chẳng lẽ ta đã uống phải thuốc giả? Nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của hoàng đế chó má, ta chủ động quỳ xuống, thăm dò mở lời: “Thần thiếp thân thể yếu đuối, e rằng không thể bình an sinh hạ long tử, hay là đứa bé này, chúng ta đừng giữ lại nữa.” Nào ngờ, lời vừa thốt ra, mặt hoàng đế cũng sa sầm lại.
Tôi và bạn thân cùng xuyên đến một thế giới tận thế nơi phụ nữ cực kỳ hiếm. Ở đây, đám đàn ông đem những món ăn ngon nhất cho chúng tôi, dốc sức bảo vệ sự an toàn của chúng tôi. Lâu dần, bạn thân không còn muốn quay về thế giới cũ. Cô ấy nói: “Ở đây, là thiên đường.” Nhưng tôi nhìn những người đàn ông luôn ở bên bảo vệ chúng tôi, lại cảm thấy sợ hãi. Tôi biết, trên đời này không có sự tốt đẹp nào vô cớ. Dù bất cứ lúc nào, bản năng đầu tiên của giống đực là sinh sản.
Ta lén uống thuốc tránh thai suốt ba năm, vậy mà vẫn mang thai con của tiểu Hầu gia. Đập tay lên trán, xong đời rồi! Quên mất, phụ thân ta là kẻ chuyên bán thuốc giả. Ta nước mắt lưng tròng, vừa khóc vừa cầu xin tiểu Hầu gia đừng đuổi ta đi. Nào ngờ ngài mừng rỡ như điên: “Gia cuối cùng cũng có cớ để cưới nàng rồi!” “Chúc mừng tiểu Hầu gia, cô nương có hỉ rồi.” Hai chữ “có hỉ” như một tiếng sét giáng thẳng vào đầu ta, ong ong vang vọng. Còn chưa kịp phản ứng, cả người ta đã bị bế bổng lên. “Liễu Nhi, thật là làm gia nở mày nở mặt, gia có người nối dõi rồi!” Ngài ấy nói gì ta không nghe rõ, chỉ là lúc hai chân vừa chạm đất, ta đã vội vàng quỳ sụp xuống dưới chân tiểu Hầu gia, nước mắt rơi như mưa. “Gia, xin người, xin người cho ta một cơ hội nữa! Đừng bán ta đi! Ta không cố ý, chưa từng có ý muốn vượt quá phận, ta sẽ lập tức bỏ đứa bé này!”
Trong buổi tiệc đính hôn của tôi và bạn trai, mẹ chồng tương lai bất ngờ cao giọng tuyên bố trước toàn thể quan khách: “Để tiện chăm lo cho gia đình, Giai Giai đã quyết định nghỉ công việc với mức lương hằng năm 800.000 tệ, từ nay toàn tâm toàn ý làm một người vợ hiền, mẹ đảm!” Cả hội trường vỗ tay vang dội, chỉ riêng tôi lạnh sống lưng như rơi xuống hố băng. Tôi quay sang nhìn bạn trai — anh ta đang nháy mắt, ra hiệu bảo tôi cứ “phối hợp cho xong chuyện”. Tôi hít một hơi thật sâu, bước lên cầm micro, giọng nói rõ ràng, rành rọt vang khắp khán phòng: “Xin lỗi, có lẽ mọi người đã hiểu lầm. Tôi sẽ không nghỉ việc. Và… đám cưới này cũng không cần nữa. Tôi chọn sự nghiệp của mình. Chúng ta chia tay đi.”
Ba tôi sau khi bị tên côn đồ đập hỏng đầu, thì cứ khăng khăng mình là thái tử gia ở kinh thành, cả làng đều coi nhà tôi như trò cười. Không ngờ, mười chiếc Rolls-Royce hầm hố tiến thẳng vào làng. Ảnh đế ôm lấy chân ba tôi khóc lóc: “Anh, cuối cùng em cũng tìm thấy anh rồi.” Mẹ tôi suýt lên cơn đau tim. Tên phá gia chi tử này, mời ảnh đế diễn một màn như vậy, chẳng lẽ phải vét sạch gia sản? Ai ngờ chớp mắt lại có mười chiếc Bentley nữa chạy vào làng, ảnh hậu ôm lấy mẹ tôi khóc đến mù mắt. “Chị, em tìm chị khổ lắm đó!” Mắt tôi tối sầm lại. Lần này nhà tôi chắc tiêu thật rồi!
Anh trai 8 tuổi nói rằng hắn đã trọng sinh rồi. Hắn nắm tay tôi – đứa em gái 5 tuổi bị mù đường – tìm đến một thằng ngốc đang lục rác ở vùng ngoại ô. Thằng ngốc đó đang cố moi ra một con búp bê vải trong đống rác. Anh trai chỉ vào cái kẹp tóc hình búp bê trên đầu tôi rồi nói: “Con bé chính là búp bê vải. Từ nay, nó là của em đấy.” Nói xong câu đó, anh trai quay lưng bỏ đi, không ngoảnh lại lấy một lần. Tôi chờ mãi, chờ mãi, từ trưa chờ đến lúc trời sập tối. Anh trai cũng không quay lại nữa. Đúng lúc ấy, trên không trung đột nhiên vang lên một giọng nói kỳ lạ: “Nữ phụ độc ác vẫn chưa biết, nam chính đã trọng sinh rồi. Kiếp này, hắn chỉ muốn xem nữ chính – người từng chết thê thảm ở kiếp trước – như em ruột mà hết lòng bảo vệ.” …… Tôi không hiểu những lời đó, chỉ biết rưng rưng nước mắt, run rẩy đứng ngây ra tại chỗ. Thằng ngốc kia chậm rãi lục nốt mảnh rác cuối cùng, bàn tay dơ bẩn chùi vào áo mấy cái. Rồi nó kéo nhẹ cái kẹp tóc hình búp bê trên đầu tôi, nói: “Búp bê vải, cậu có muốn về nhà với tớ không?”
Thay muội gả hòa thân, Nhiếp chính vương hối không kịp Trước ngày đại hôn một ngày, ta chủ động xin chỉ gả xa sang Bắc Ngụy. Bởi kiếp trước, vị hôn phu của ta – Nhiếp chính vương Thẩm Dự – lại chọn gả muội muội cùng cha khác mẹ của ta đi hòa thân. Nhưng kiệu hoa vừa đến biên cảnh, nàng liền lập tức t ự v/ẫ .n ngay trước mặt sứ đoàn. Nàng nói, đời này nàng chỉ yêu một mình Thẩm Dự, thà ch .t chứ tuyệt không gả cho kẻ khác. Cái ch .t ấy phá vỡ bang giao hai nước, Bắc Ngụy lập tức kéo quân áp sát biên giới. Vị hôn phu của ta khi ấy chỉ hơi cau mày, vẫn chuẩn bị đại hôn như không có chuyện gì xảy ra. Mãi đến khi bái đường, hắn mang theo mấy vạn tinh binh thẳng tiến vào cung, m/á u chảy thành sông. Đệ đệ mới 10 tuổi của ta bị ch é/m đến thân thể n/át//v ụ.n, còn ta thì rơi vào đại lao, chịu đủ mọi cực hình. Hắn ôm th i t h //ể của ta và A đệ, ném xuống trước mộ muội muội, rồi ôm bia mộ mà gào khóc: “A Dữu, đều là do Hạ Minh Châu chiếm vị trí trưởng công chúa, bằng không ta sao lại bỏ lỡ nàng? Bây giờ ta đã đưa nàng xuống gặp muội, kiếp sau chúng ta nhất định sẽ nên duyên.” Sau đó hắn lên ngôi, trở thành “minh quân si tình” được ca tụng muôn đời. Còn ta và A đệ lại bị hậu thế khắc sâu hai chữ “ác độc”, ngàn năm bị người đời nguyền rủa. Mở mắt ra, ta trở về đúng ngày trước khi hòa thân. Lần này, ta xé nát thánh chỉ để muội muội đi thay, không chút do dự bước lên kiệu hoa.
Vào ngày sinh nhật 20 tuổi, tôi có được thể chất cá chép may mắn. Người càng đối xử tốt với tôi thì càng gặp may. Người đối xử tệ với tôi thì càng gặp xui. Thế là, cô bạn thân bị gãy răng cửa, bạn trai thì gãy chân, còn kẻ thù không đội trời chung lại trúng số.
Bình Hoa Di Động Và Thiên Tài Khoa Học Tôi và em gái đều bị ràng buộc với một hệ thống. Em ấy dùng tất cả điểm kỹ năng kiếm được từ việc hoàn thành nhiệm vụ để nâng cấp nhan sắc. Nhờ vậy, em ấy trở nên nổi đình nổi đám trong giới giải trí, trở thành một bình hoa di động xinh đẹp nức tiếng. Còn tôi, tôi dành hết điểm kỹ năng để nâng cấp trí tuệ. Ngay từ khi còn rất trẻ, tôi đã cống hiến cho đất nước và bắt đầu tham gia một dự án mật. Khi dự án kết thúc và tôi bắt đầu liên lạc lại với thế giới bên ngoài, tôi mới phát hiện ra cô em gái bình hoa của tôi đã bị cả mạng xã hội tẩy chay. Em ấy bị đồn thổi, phỉ báng, thậm chí bị gán cho tội “danh tiểu tam” và bị mọi người xua đuổi. Trong khi đó, bạn trai của em ấy – Thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh – lại đăng lên Weibo một câu: 【Không quen, đừng dây dưa.】 Tôi: “??” Nếu không quen, vậy cái gã ngốc đứng dưới nhà tôi van xin em gái tôi ra gặp mặt ngày xưa là ai?
Được chẩn đoán ung thư dạ dày vào ngày thứ ba, tôi tự chọn cho mình một ngôi mộ. Nghe nói phong thuỷ ở đó rất tốt. Có thể phù hộ cho kiếp sau của tôi không còn là một đứa con ruột bị người ta ghét bỏ. Không còn bị người ta cướp cha mẹ, cướp anh trai, cướp mọi thứ. Không còn… bị bỏ rơi, không ai yêu thương. Tôi đốt hết ảnh chụp, quần áo, xoá sạch mọi dấu vết tôi từng tồn tại. Rồi cắt cổ tay, nằm vào bồn tắm, bình thản chờ chết. Giữa lúc đó, nghĩa trang lại bất ngờ gọi điện tới: “Chị Lục, thật sự xin lỗi.” “Hai bên môi giới trùng lặp giao dịch.” “Ngôi mộ đó cũng đã được bán cho một vị tiên sinh khác.” “Chị có thể… dời mộ một chút được không?”