Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Giữa Sa Mạc Nở Hoa

Sau khi liên hôn với thanh mai trúc mã bị điếc, ngày nào chúng tôi cũng làm tình trong sự căm ghét. Không có tình cảm, toàn là kỹ thuật. Năm năm vừa đến hạn, vốn định lập tức hủy bỏ thỏa thuận. Nhưng trước mắt lại hiện lên cảnh anh ấy với đôi tai điếc vẫn cố mua kẹo hồ lô cho tôi, suýt nữa bị xe tông, khiến lòng tôi chợt mềm xuống. Cho đến sau này, khi tôi định đi tìm anh bàn xem có nên cứ thế sống tiếp hay không, thì trong hành lang vang lên tiếng trêu chọc của đám anh em anh: “Anh em, giả điếc nghiện rồi à?” Bùi Việt nghịch chiếc máy trợ thính, dựa vào tường khẽ cong môi cười thấp: “Chỉ khi tôi điếc, cô ấy mới có thể tùy ý làm chính mình.” Chỉ cách một bức tường, tôi ngây người. Vậy những câu chuyện tục tĩu tôi nói trên giường, chẳng phải anh đều nghe hết rồi sao?

Bố Tôi Là Trùm Phản Diện

Ngày tôi sinh ra được ba ngày, bị quấn trong một tấm chăn rách, vứt ngay dưới cánh cổng sắt của bang Cửu Tiêu. Mười hai gã đàn ông thô kệch đứng vây quanh, nhìn nhau trân trối. “Đại ca… ngoài cửa… có một đứa.” Hoắc Cửu gia ngồi xổm xuống. Trên tay ông có ba vết sẹo cũ, ngón trỏ to hơn cả cẳng tay tôi. Ông chọc chọc má tôi. Tôi chụp lấy ngón tay ông, nhe miệng cười với ông một cái. “Nuôi.” Chỉ một câu. Từ đó, tôi có thêm một người cha, bảy người chú.

Em Lỡ Thích Anh Từ Hồi Còn Trẻ Trâu

Khi xin nghỉ phép, tôi lỡ tay gõ thiếu chữ “h” trong câu “Tôi bị sốt” và gửi cho tổng giám đốc. Trong lúc đầu óc mơ màng, tôi liền gõ liền mấy câu: “Giám đốc Bùi, xin hãy thỏa mãn tôi! Xin anh thương xót tôi! Tôi thực sự không chịu nổi nữa rồi!” Cuối cùng, mắt tôi tối sầm, rồi lại lỡ tay nhấn gửi thêm một câu: “Huhu, bây giờ tôi chỉ muốn ngủ với anh thôi!” Tổng giám đốc im lặng mất năm phút, sau đó nhắn lại: “Chịu đựng thêm chút nữa được không? Tôi còn một cuộc họp.”

Mưu Tính Của Bạn Trai Cũ

Mưu Tính Của Bạn Trai Cũ Tôi lướt trúng một bài viết hot: 【Bạn gái nghỉ việc ôn thi công chức, muốn dọn về nhà tôi ở, có nên đồng ý không?】 Bình luận hot nhất là: 【Còn phải nghĩ à? Dọn về thì chẳng khác gì có ngay một bảo mẫu không lương.】 【Vừa không cần trả công, tiền thuê khách sạn cũng tiết kiệm luôn.】 【Chơ/i chán rồi chia tay, còn có thể đòi lại tiền thuê nhà, điện nước mấy tháng.】 Bình luận toàn là mắng chửi. Nhưng người để lại bình luận hot vẫn đắc ý ra mặt: 【Tụi mày ganh tỵ vì tao nghĩ ra cách tiết kiệm tiền thôi.】 【Mỗi ngày tao chỉ cần giả vờ quan tâm việc ôn thi của bạn gái, là có thể ăn cùng, uống cùng, ngủ cùng mà không tốn đồng nào.】 Tôi tưởng là bài câu view, định thoát ra, Thì giây tiếp theo nhận được một tin nhắn: 【Bé con, hôm nay ôn bài thế nào rồi?】

Giấy Báo Nhập Học Trong Thùng Rác

Lúc đi đổ rác, tay tôi chạm phải một chiếc phong bì nằm lẫn dưới đống lá rau đã thối rữa. Người nhận: Trần Thái Vi. Đơn vị gửi: Văn phòng tuyển sinh Đại học Chính pháp Hoa Đông. Phong bì đã bị xé ra, rồi lại được gấp chỉnh tề theo đúng nếp cũ, nhét sâu xuống đáy thùng rác hữu cơ. Tôi ngồi xổm bên cạnh thùng rác của tòa nhà. Nắng tháng Bảy hắt xuống như lửa, thiêu rát cả lưng áo. Đầu ngón tay tôi dính thứ nước từ vỏ dưa hấu rỉ ra, nhớp nháp khó chịu. Tôi mở phong bì. Bên trong trống rỗng. Tờ giấy báo nhập học đã bị ai đó rút mất từ lâu. Trên vận đơn chuyển phát, thời gian ký nhận là ngày 15 tháng 7.

Dấu Ấn Đặc Biệt

Dấu Ấn Đặc Biệt Khi đang tắm mà vẫn cố báo cáo công việc cho sếp, tôi lỡ tay ấn nhầm thành cuộc gọi video. Đến thứ Hai, tôi hồi hộp hỏi sếp đã thấy gì. Anh ấy bình thản trả lời: “Từ cổ chân trở lên.” Tôi thở phào nhẹ nhõm – là mặt à? Vậy cũng không tệ. Cho đến khi sếp nói thêm: “Cổ chân.” (Tổng tài sủng vợ công × Thực tập sinh ngơ ngác thụ)

Xuyên Thành Con Gái Tướng Quân, Ngủ Một Giấc Mười Năm Bên Long Sàng

Ta xuyên vào làm tiểu nữ nhi của phủ Tướng quân.Nhưng đêm đến lại nhìn thấy đầy một phòng… m/a qu/ỷ!Lão đạo sĩ bảo ta là thể chất âm cực, muốn sống tới lễ cập kê, nhất định phải nằm cạnh… chân long.Phụ thân ta liều mình dâng sớ bằng chiến công, kết quả nửa chiếc long sàng của Thái tử… bị ta chiếm luôn.Vậy mà ta ôm lấy Thái tử ngủ liền một giấc… mười năm.Đến ngày cập kê, ta bị hắn chặn trước cổng cung:“Cùng giường chung gối mười năm, nàng nghĩ vỗ mông là đi được à? Nàng coi ta là gì?”Thấy vẻ ấm ức kia, ta buột miệng thốt ra:“A… A Bối Bối?”

Mặt Dày Gặp Lạnh Đầu

Mặt Dày Gặp Lạnh Đầu Chị thuê nhà tầng dưới sau khi biết tôi có một căn nhà bỏ trống trong khu chung cư, đã dẫn cả gia đình chủ động tìm đến gặp tôi. Tôi tưởng họ muốn thuê nhà, nên đã nói một mức giá thấp nhất. Không ngờ chị ta lắc đầu: “Chúng tôi không thuê nhà chị, mà là muốn làm người trông coi căn nhà của chị!” “Chỉ cần chị trả lương hàng tháng, chúng tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho ngôi nhà của chị!” Tôi phải mất một lúc mới hiểu rõ từ lời nói của họ, cả gia đình này thực chất muốn tôi bỏ tiền ra thuê họ vào ở miễn phí trong nhà mình! Tôi cạn lời, mấy người kia lại giả vờ như không hiểu, còn tỏ vẻ rất đương nhiên: “Chúng tôi thật lòng muốn làm người trông nhà cho chị mà.” “Cả nhà đã họp rồi, lương không cần nhiều, mỗi tháng chỉ cần mười nghìn tệ là được!” Tôi chẳng buồn đôi co, đuổi cả đám ra ngoài. Sau đó trực tiếp ủy thác cho bên môi giới cho thuê lại căn nhà. Nhưng không ngờ, gia đình này quyết tâm có được căn hộ đó, bịa đặt rằng nhà tôi từng xảy ra á/n m/ạng, khiến khách thuê sợ quá mà hủy hợp đồng. Nhìn bộ dạng quyết lấy cho bằng được nhà tôi của họ, tôi lạnh lùng cười khẩy: Đã thích ở nhà miễn phí như thế, vậy thì để tôi tìm cho mấy người một chỗ không tốn tiền mà tha hồ ở luôn!

Quy Tắc Làm Chủ Của Hầu Môn Đích Thê

Quy Tắc Làm Chủ Của Hầu Môn Đích Thê 「Phu nhân, hầu gia đêm nay… lại nghỉ tại Tây viện rồi ạ!」 Ta ngồi ngay ngắn trước gương đồng, chậm rãi tháo trâm ngọc trên tóc, giọng nói bình tĩnh đến mức không gợn một tia sóng: 「Biết rồi!」 —— Hắn lại đến chỗ Bạch di nương. Người thiếu nữ từng lớn lên cùng hắn, thâm tình tương ái với hắn, người mà trong lòng hắn luôn quan trọng hơn ta. —— Không sao cả. Hắn không đến, ta lại càng thanh tĩnh. Chức vị đích thê chủ mẫu trong phủ này là của ta. Còn trái tim hắn? Hừ, ai mà cần.

Hoá Thân Quý Phi

Hoá Thân Quý Phi Từ lúc ta chào đời đã biết, trong tộc từng có một vị Quý phi được sủng ái nhất lục cung. Nghe nói Hoàng đế yêu nàng đến cực điểm, sau khi nàng băng hà, những phi tần được sủng ái bên cạnh người, giữa hàng mi khóe mắt đều phảng phất bóng hình của nàng. Theo năm tháng ta dần khôn lớn, tộc nhân vui mừng phát hiện, ta chẳng những dung mạo giống nàng, mà ngay cả tính tình cũng chẳng khác là bao. Họ đều nói, họ Tống chúng ta lại sắp xuất hiện thêm một Quý phi. Đêm trước khi ta được đưa vào kinh thành, A nương ôm ta khóc nức nở: “Người ta đều bảo trong cung là nơi ăn thịt người không nhả xương, cô cô con được sủng ái cũng chỉ là vẻ vang bên ngoài, nếu không đã chẳng sớm hương tiêu ngọc vẫn. Con hà tất phải nhảy vào vực sâu ấy?” Ta đương nhiên hiểu rõ. Bởi kiếp trước, ta đã bỏ m/ạng nơi thâm cung ấy.

Trung Trinh Khách

Trung Trinh Khách Viên Tự Quan cả đời giữ mình khuôn phép, thanh liêm chính trực, chưa từng liếc nhìn các nha hoàn trong phủ. Nghe nói nha hoàn kia từng kề cận hắn trong những tháng ngày gian khó, trải qua không ít cơ cực. Thế nhưng hắn chẳng bận tâm. Chỉ vì nha hoàn đó lỡ làm ta phật ý, hắn liền gả nàng cho một tiểu nô bộc thấp kém. Mẹ ta gật đầu: “Người này giữ lễ nghi, con gả qua đó có thể an tâm.” Quả nhiên mười mấy năm sau đó sóng yên biển lặng. Chỉ là khi ta bệnh nặng sắp lâm chung, bất ngờ thấy một thiếu niên quỳ xuống trước mặt Viên Tự Quan, xúc động nói: “Cha, con đã đỗ rồi! Người và mẹ cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại…” Ta uất hận thổ huyết mà chet. Trở về năm mười bảy tuổi, mẹ muốn tìm mối hôn sự cho ta, ôm ta hỏi: “Trinh nhi thích Trạng Nguyên, hay Thám Hoa?” Ta lướt qua ánh mắt chăm chú của Viên Tự Quan, cười chỉ vào chàng Bảng Nhãn nghèo túng, gầy gò kia. “Trinh nhi muốn hắn.”

Sau Khi Trời Tối

Sau Khi Trời Tối Mẹ tôi là tiểu thư ruột thịt nhà họ Lục, bị b ắt//c ó/c bán vào vùng núi. Trước khi bị đưa vào đó, bà đã kết hôn và có một đứa con trai 2 tuổi. Sau khi bị bán, bà bị ép gả cho một lão già gần 60, và tôi chính là kết quả từ cuộc hôn nhân đó. Năm tôi 7 tuổi, nhà họ Lục cuối cùng cũng dẫn cảnh sát đến được ngôi làng hẻo lánh đó. Mẹ tôi òa khóc, ôm chặt cậu con trai đã 10 tuổi. Khi nhìn đến tôi, bà chỉ khẽ hỏi cảnh sát một câu: “Đứa trẻ này… tôi có thể… không mang theo về được không?” Lần đầu tiên tôi được gặp cậu tôi, và cũng là lần đầu tiên thấy người anh trai cùng mẹ khác cha 10 tuổi kia. Cả hai đều giận dữ, ánh mắt tràn ngập căm ghét: “Con của thằng khốn nạn đó, nhà họ Lục chúng tôi làm sao có thể nhận!” Tôi sợ đến mức toàn thân run rẩy, lặng lẽ nắm lấy vạt áo mẹ, không dám nói gì, cũng không dám ngẩng đầu.