Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Tráo Đổi Số Phận

Tráo Đổi Số Phận Tôi đã trọng sinh. Lần này, tôi quay lại đúng khoảnh khắc vừa đỗ thủ khoa toàn tỉnh, cũng là lúc cha mẹ ruột tìm đến để nhận lại con. Nhà họ Lục ở Hải Thành vốn là đại gia tộc quyền thế. Còn cô gái đã tráo đổi thân phận với tôi, chiếm đoạt cuộc đời tôi suốt bao năm, giờ đang rụt rè núp sau lưng mẹ ruột tôi. Giọng cô ta ngọt lịm như tẩm mật, nhưng ẩn chứa đầy ác ý: “Chị à, xin lỗi… em đâu cố ý cướp đi cuộc sống của chị.” Người mà trên danh nghĩa là anh ruột của tôi, lập tức quay sang dỗ dành cô ta: “Đoá Đoá, em mãi mãi là em gái tốt của anh.” Tôi nhìn cảnh tượng huynh muội tình thâm trước mặt, khẽ bật cười. “Được thôi. Muốn tôi trở về? Vậy thì đánh con tiện nhân này một trận rồi đuổi nó đi.” Tôi biết bọn họ không nỡ. Vậy thì kiếp này, cứ để bọn họ tự chuốc lấy diệt vong.

Tổng Tài Muốn Yêu Tôi

Tổng Tài Muốn Yêu Tôi Tin tốt: Tôi ngủ được với một cực phẩm, hàng top. Tin còn tốt hơn: Thành công phát triển thành… bạn giường. Tin xấu: Anh ta là lãnh đạo mới nhậm chức của tôi. Trời ơi, sập mất rồi.

Livestream bán đồ mã 3: Quan tòa Địa Ngục

Ba tôi cùng tình nhân ép mẹ tôi nhảy lầu từ tầng 20. Tối hôm đó. Một người tự xưng là phán quan âm phủ, chuyên bán đồ mã đến tìm tôi. Cô ấy nói: “Chị giúp em giết sạch bọn chúng, được không?”

Bảo Mẫu Nhà Tôi Là Trà Xanh

Bảo Mẫu Nhà Tôi Là Trà Xanh “Khoảnh khắc con gái của bảo mẫu quỳ xuống cầu xin tôi giúp cô ta trả nợ, tôi biết cô ta lại đang bắt đầu. “Tiểu thư, tuy nó chỉ bằng giá một chiếc váy của cô, nhưng nó có thể cứu sống cả gia đình tôi.” Tôi thay cô ta trả hết tiền nợ cờ bạc của ba cô ta, dùng tiền để gửi cô ta vào một trường trung học quý tộc. Cô ta nói: “”Cô cái gì cũng có, còn tôi chỉ khát khao một chút dịu dàng. Nhưng tôi sẽ kiềm chế bản thân, sẽ không…suy nghĩ thêm nữa.”” Anh trai tôi lập tức tát tôi một bạt tai, nói rằng tôi không có lương tâm. Sau này, khi tôi từ chối việc cô ta muốn làm chị dâu của tôi, cô ta đã đâm tôi mười tám nhát dao. Cô ta vừa khóc lóc vừa nói: “Tôi chỉ muốn có được mọi thứ của cô, tại sao cô lại không thể nhượng bộ?”

Bạn Trai Lén Xài Ví Nhỏ Của Tôi

Bạn Trai Lén Xài Ví Nhỏ Của Tôi Tôi và bạn trai cùng tiết kiệm tiền qua “ví nhỏ”, đột nhiên nhận được thông báo trừ 9.000 tệ. Bạn trai làm bộ tội nghiệp đáng thương: “Em à, anh tiêu hết tiền sinh hoạt rồi~ Cực nhọc nhờ tiểu phú bà bao nuôi nha~” Tôi nhìn vào bản sao kê của ví nhỏ, lặng người suy nghĩ. Ngay sau đó, tôi chuyển luôn 10.000 tệ còn lại trong ví: “Trùng hợp ghê, em cũng có việc gấp cần dùng tiền.”

Ba Năm Rồi Lại Ba Năm

Ba Năm Rồi Lại Ba Năm Ba năm rồi lại ba năm, từ một tiểu thư được người người săn đón ở kinh thành, ta trở thành một bà cô ế chồng. Tiểu Hầu gia cuối cùng cũng mãn tang và thành hôn với ta. Thế nhưng, trong ngày cưới, kiệu hoa của ta và muội muội lại bị đưa nhầm. Vừa đến cửa Hầu phủ, ta đã nghe thấy tiểu Hầu gia và muội muội tình tứ với nhau. “Tiểu Hầu gia, chàng nhẹ chút, chàng không sợ tỷ tỷ biết chàng cố ý đổi kiệu hoa rồi tức giận sao?” “Ai bảo nàng ta cứ ỷ mình là đích nữ rồi làm càn, ta làm vậy chẳng phải là để trút giận cho nàng sao.” “Sau này muội là chính thê còn nàng ta là thiếp, lần này phải cho nàng ta biết tôn ti!” Sau đó là những âm thanh khó nghe vọng đến, hóa ra bao năm chờ đợi của ta chỉ là một trò đùa. Nhưng khi biết tin ta gả cho Tướng quân, tiểu Hầu gia lại phát đ/iên ngay tại chỗ, viết thư từ hôn với muội muội và khóc lóc cầu xin ta quay về.

Khi Anh Nói Dối Bằng Tiếng Pháp

Chồng tôi có một cô phiên dịch tiếng Pháp đi cùng, tên là Tô Nguyệt. Bọn họ lúc nào cũng kè kè bên nhau, khoảng cách cơ thể gần đến mức khiến tôi cảm thấy bất an. Thậm chí nhiều chuyến công tác, hai người còn ở… cùng một phòng. Tôi từng nói với anh rằng tôi không thoải mái với chuyện này. Nhưng anh chỉ nhíu mày, vẻ mặt khó chịu ra mặt: “Công việc của Tô Nguyệt là phải theo sát tôi. Em nghĩ ngợi linh tinh cái gì vậy?” “Đầu óc bẩn mới nhìn đâu cũng thấy dơ dáy.” Tôi im lặng, không tranh cãi. Thậm chí còn cảm thấy có thể là mình nhạy cảm quá mức thật. Cho đến một ngày. Ngay trước mặt tôi, Tô Nguyệt thản nhiên dùng tiếng Pháp nói với anh: “Tối nay anh sẽ lại phải ở cạnh con mụ già đó à?” Còn chồng tôi— cười dịu dàng, cúi đầu đáp: “Sao có thể chứ, bảo bối. Anh sẽ bịa đại cái cớ nào đó lừa cô ta, tối còn về ngủ với em chứ.” Cả hai người đều rất tự nhiên. Bởi vì họ nghĩ tôi… không nghe hiểu tiếng Pháp. Đáng tiếc là— tôi hiểu. Từng chữ một.

Ba năm, hai đứa, không cần tình yêu

Ngày cưới, chồng tôi nói thẳng, giữa chúng tôi chỉ là theo như nhu cầu, đừng mong có được trái tim anh ta. Tôi gật đầu thật mạnh, còn kích động nói: “Được thôi, vậy thì ba năm sinh hai đứa nhé. Em nghe nói nhà anh học thức toàn tiến sĩ trở lên.” Anh ta: “???” Tôi liếm môi, thấy anh tròn mắt nhìn mình không tin nổi, nhỏ giọng bổ sung: “Nhà anh nhiều tiền như vậy, một mình em tiêu không hết, chẳng phải nên sinh thêm mấy đứa để phụ em xài sao?” Hừm, gen tốt thế này, đúng là lời to rồi!

Trắc Phi Dưỡng Bảo Ký

Trắc Phi Dưỡng Bảo Ký Tân hôn đêm ấy, ta lập tức ngộ ra một điều — Làm vương phi chẳng bằng làm cá mặn. Nến đỏ cao cháy, long phụng thành đôi. Phu quân ta trên danh nghĩa — đệ thân của đương kim Thánh thượng, Duệ Thân Vương Tiêu Thừa Tịch — thậm chí không thèm vén khăn cưới. Sau tấm bình phong thêu lộng lẫy, giọng hắn vang lên lạnh như băng đóng trên mặt sông tháng Chạp: “Thẩm thị, ngươi đã vào Vương phủ, thì cứ yên phận cho ta. Bổn vương công vụ bận rộn, không có chuyện gì đừng đến quấy rầy.” Dứt lời, bóng người cũng biến mất. Ta giật phăng khăn cưới. Hừm, đúng là ra oai phủ đầu lớn thật. Được thôi. Vừa hợp ý ta. Phụ thân ta chỉ là một tiểu quan ngũ phẩm, dốc hết tâm cơ đẩy ta vào Vương phủ làm trắc phi. Vì gì? ….

Trả Hết Nợ Duyên, Chỉ Cầu Bình Yên

Trả Hết Nợ Duyên, Chỉ Cầu Bình Yên Trong tiệc gia yến, bụng ta đã nhô rõ ràng, vốn dĩ muốn đứng dậy đỡ đần việc nhà, lại bị bà mẫu ngăn lại. Bà bảo ta cứ ngồi đó nghỉ ngơi, dưỡng thai cho tốt, mọi sự đã có bà lo. Ta trong lòng ấm áp, nghĩ mình gả vào được nhà chồng tốt, khiến bao người nơi kinh thành phải hâm mộ. Phu quân đối với ta một lòng một dạ, giữ thân như ngọc. Ngay cả bà mẫu cũng thương ta như nữ nhi ruột. Thế nhưng, vào lúc ấy, phu quân ta Lưu Tử Mặc lại ôm một nữ tử khác bước vào chính sảnh, hai người cử chỉ lẳng lơ, chẳng chút kiêng dè, lời lẽ phát ra còn không nghe nổi. Hắn chẳng thấy có gì là không phải. Chỉ có bà mẫu thấy vậy, lập tức ra lệnh cho đám hạ nhân lui xuống. Lưu Tử Mặc liền ném thẳng một tờ hưu thư xuống trước mặt ta.

Mẹ Đơn Thân Bị Tổng Tài Truy Đuổi

Sau một đêm khiến đại thiếu gia nhà họ Họa đau đớn đến mức không xuống nổi giường,Hệ thống liền nhảy ra thông báo cho tôi mau chóng rút lui.Nữ chính của anh ta sắp xuất hiện rồi.Tôi lập tức trốn khỏi bệnh viện trong đêm.Nhưng trước khi đi, tôi trộm đi một thứ thuộc về anh ta.Bốn năm sau —Con gái tôi gây gổ ở nhà trẻ, cô giáo liền gọi cả hai bên phụ huynh đến nói chuyện.Tôi chạy vội đến trường, vừa bước vào cửa đã sững người — người đàn ông ấy, khuôn mặt tôi không bao giờ quên, đang ngồi xổm trước mặt con gái tôi, vẻ mặt thấp thỏm, giọng run rẩy:“Bé con, nói cho chú biết… mẹ con tên là gì?”

Từng Là Thê Tử Của Người

Từng Là Thê Tử Của Người Sau khi bị sủng thiếp được Thái tử yêu chiều nhất đẩy xuống đài cao, ta mất đi toàn bộ ký ức. Chỉ duy nhất… ta nhận nhầm một bé trai ngốc nghếch là nhi tử của mình. Cả Đông cung đều cười nhạo ta. Bảo rằng đầu óc ta đập hỏng rồi, ngay cả con ruột cũng chẳng nhận ra. Thế nhưng, mỗi lần ta nhìn thấy đứa trẻ tuấn tú lạnh lùng kia bên cạnh Thái tử, trong lòng chỉ dâng lên sự sợ hãi. Trên đời sao có mẫu thân nào lại e sợ chính con mình? Gạt người mà thôi. Ta nhận định, bé ngốc kia mới là nhi tử của ta. Vậy nên, khi phụ thân của đứa ngốc lặng lẽ quay về, toan bế nó đi, ta cũng liền nhận định —— người ấy là phu quân của ta. Ta vươn tay, nắm lấy áo y, trong mắt tràn đầy quyến luyến, nhẹ nhàng gọi ra cách xưng hô từng nằm sâu trong ký ức: “Ca ca, mang thiếp đi…”