Danh sách truyện hot gần đây
Gió Ngừng Thổi Tôi đã chet được nửa năm rồi, nhưng Lục Phong, chồng tôi, vẫn nghĩ rằng tôi chỉ đang giận dỗi, chờ tôi quay về xin lỗi anh ta. Cho đến một ngày nọ, anh ta đột nhiên không tìm thấy một chiếc đồng hồ. Chiếc đồng hồ đó là món quà từ Lâm Uyển Uyển, cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta. Nó bị hỏng nên anh ta đã đưa cho tôi mang đi sửa. Anh ta gọi điện đến để chất vấn tôi: “Thẩm Thanh, em làm loạn đủ chưa? Nếu không sống được với nhau nữa thì có thể ly hôn, làm cái bộ dạng này cho ai xem hả?!” “Chiếc đồng hồ anh đưa em mang đi sửa, em giấu ở đâu rồi? Có phải em đã cất nó đi rồi không? Bao nhiêu năm rồi, em vẫn không bỏ được thói ghen tuông với Uyển Uyển!” Đầu dây bên kia là giọng chị tôi: “Chúc mừng anh, Lục Phong. Thẩm Thanh đã chet rồi, em ấy sẽ không bao giờ ghen tị với Lâm Uyển Uyển nữa đâu.”
Khi trưởng thành, tôi bị xem như món đồ chơi để dựa dẫm vào hào môn. Bị đưa đến cho đại lão Cảng Thành – Chu Lâm Uyên. Đêm hôm phát hiện mình mang thai ngoài ý muốn. Tôi dốc hết mọi chiêu thức quyến rũ khiến anh ta ý loạn tình mê rồi mới dè dặt hỏi thăm. “Chồng à, nếu có người lén sinh con của anh thì anh sẽ làm sao?” Chu Lâm Uyên dập tắt điếu thuốc sau cuộc hoan ái, ánh mắt lạnh lùng: “Ngày sinh của đứa bé chính là ngày giỗ của mẹ nó.” Hu hu hu, tôi biết ngay mà! Nhân lúc Chu Lâm Uyên ra nước ngoài, tôi ôm bụng con chạy trốn không để lại chút bóng dáng. Nửa năm sau, tôi chống cái bụng bầu đi dự tiệc chia tay độc thân của bạn. Người đã cô đơn bấy lâu, tôi đang nuốt nước miếng nhìn chằm chằm nam người mẫu thì. Chu Lâm Uyên mặt không biểu tình đẩy cửa bước vào: “Giang Hiển Ngư.” “Mấy năm em gả cho tôi, khi nào tôi chưa từng thỏa mãn em?” “Gọi nhiều đàn ông như vậy, là em quá coi trọng bản thân, hay là đang sỉ nhục tôi?”
Bạn trai tôi là một người đàn ông đẹp trai, giàu có nhưng lại bị câ/m.Thế nhưng, tôi luôn cảm thấy anh không hề yêu tôi.Hôn cũng không chịu mở miệng.Trên giường, dù tôi trêu chọc đến khi ánh mắt anh mờ đi, anh vẫn kiềm chế không chịu tiến thêm bước nữa.Thậm chí, mỗi tháng còn nhốt tôi trong tầng hầm vài ngày, như thể tôi là kẻ không thể thấy ánh sáng.Cho đến một ngày, tôi nghe thấy từ phòng Thẩm Chấp vang lên tiếng hé/t the thé của p h/ụ n//ữ, ngay sau đó là những tiếng va chạm dữ dội.Tôi khóc đến nửa đêm, quyết định nói lời chia tay.Nhưng vừa bước ra khỏi tầng hầm, biệt thự xa hoa bỗng biến thành nơi âm khí nặng nề.Trên đầu còn xuất hiện từng dòng bình luận bay lơ lửng:【Người chơi mới này phạm thiên điều rồi à? Sao vừa vô game đã vào phó bản cấp SSS?】【Khoan, nữ quản gia cầm rìu kia kìa, thấy cô ta chạy làm gì?!】【Quản gia, ông không phải thích vặ/n c ổ người ta lấy đầu làm kỷ vật nhất sao, mau lên đi… ơ kìa, không phải vặn cổ mình mà!!】【Không sao, Đại BOSS ở ngay phía trước, lần này thì tiêu rồi.】Tôi nhìn thấy bóng dáng Thẩm Chấp, vừa cất tiếng gọi.Anh đã hoảng loạn mở cánh, bay thẳng đi.【Ủa, anh trai à…】【Ha ha, Đại BOSS nhìn thấy người chơi mới mà bỏ chạy, chắc tôi đi ngủ thôi.】
Nửa đêm, tôi lén lút ra ngoài gặp bạn trai, chợt nghe thấy tượng Phật được thờ trong nhà cất tiếng nói: “A, cô gái nhà này tối nay định phá giới rồi.” Tôi vừa hoảng vừa xấu hổ, không ngờ tượng Phật lại lên tiếng lần nữa, nói thật là đáng tiếc. Tôi thầm nghĩ: Tiếc cái gì chứ? Tượng Phật nói: Tiếc là lát nữa người phá giới với cô ấy lại là kẻ khác cơ.
Vai Diễn Hoàn Hảo Anh trai tôi vô tình gửi nhầm tin nhắn vốn định gửi cho ti//ểu t//am sang điện thoại của tôi. “Cưng à, khách sạn Dạ Lý, 12 giờ, chuẩn bị váy voan đỏ nhé.” Khóe môi tôi khẽ nhếch, bật ra một tiếng cười lạnh. Tôi lập tức nhắn lại cho anh ta: “Năm trăm vạn, phí bịt miệng.” Chưa đầy vài giây, anh ta gọi tới, mở miệng là chửi rủa om sòm, nào là tôi không biết xấu hổ, ngay cả tiền của anh ruột cũng dám lừa. Tôi chỉ cười, không buồn đáp lại, rồi thản nhiên cúp máy. Năm phút sau, tôi nhận được chuyển khoản năm trăm vạn. Kèm theo đó là một tin nhắn: “Làm ơn, đừng nói với chị dâu em… cô ấy đang mang thai, vất vả lắm rồi.”
Buổi họp lớp kỷ niệm 10 năm tốt nghiệp cấp ba, tôi mặt mộc tới dự, cả người cộng lại chưa đến ba trăm tệ, trong lòng còn ôm một đứa bé. Còn người bạn trai cũ từng bị tôi đá vì nghèo rớt mồng tơi, giờ đã là tổng giám đốc của một tập đoàn nào đó, vest chỉnh tề, đang ngồi đối diện tôi.
Nhà chú hai mua nhà ở thành phố, Tết này cả nhà chú về quê ăn Tết.Thím hai vênh váo quăng cho mẹ tôi ba trăm tệ:“Chị dâu, đây là tiền sinh hoạt nửa tháng Tết của ba mẹ con em.”Mẹ tôi tức đến đỏ hoe mắt, nhưng bố tôi lại cười hề hề trả tiền cho thím:“Người một nhà tiền nong gì chứ, cứ như năm ngoái đi, yên tâm ở nhà anh cả, ăn uống chẳng phải động tay vào việc gì.”Mẹ tôi vừa nấu vừa rơi nước mắt, vậy mà nhà chú hai còn chê mẹ nấu không đủ thịnh soạn, không ngon.Đêm ba mươi, tôi kéo mẹ ra thẳng nhà hàng.Mặc cho đám người chỉ biết ăn mà lười làm kia ngồi đó… “uống gió Tây Bắc” đi …
Chẳng Oán Hoa Tàn Ngày thành thân, ta không có m/á u trinh. Phu quân lập tức tuyên cáo với thiên hạ, giáng ta từ chính thê xuống làm thiếp. “Hôm nay nể tình bao năm, ta không dìm ngươi xuống hồ, nhưng ta muốn ngươi sống không bằng ch .t.” Ta bị ép uống hồng hoa, trở thành công cụ để hắn phát tiết dục vọng. Đêm tân hôn, hắn ân ái cùng em gái kế, còn ta bị ép quỳ bên giường hầu hạ. Hắn hận ta thấu xư/ơng, nghĩ đủ mọi cách giày vò ta. “Vương Tư Âm, đây chính là cái giá ngươi phải trả vì sự dơ bẩn của mình.” Trọng sinh một đời, ta quỳ trong tuyết ba ngày, chỉ để cầu xin hủy hôn.
Livestream Đập Tra Nam Sau khi tìm lại được cô con gái bị bọn bu//ôn ngư//ời b//ắt c//óc suốt một tháng, tôi mừng đến phát khóc. Nhưng khi ngẩng đầu lên, tôi lại nhìn thấy những dòng bình luận chạy ngang màn hình. “Bé nữ chính cuối cùng cũng được về nhà rồi, giai đoạn này còn thân thiết với bé nữ phụ nữa kìa.” “Đúng đó, ai mà ngờ được, người từng cứu nữ chính lại bị kẻ xấu nhận nuôi, rồi lớn lên lệch lạc như thế.” “Thật ra nữ phụ cũng rất đáng thương, sau này bị một cặp cha mẹ nuôi t//àn nh//ẫn, còn phải chịu b//ắt n//ạt ở trường, rồi bị bọn bu// ôn ngư//ời tr//ả th//ù… có thể sống tiếp đã là điều khó rồi.” Tôi sững sờ nhìn cô bé rụt rè đứng sau lưng con gái. Cảnh sát nói, sau khi bị b//ắt c//óc, bố mẹ ruột của bé vì tìm con mà đã ch//ết trong một t//ai n//ạn. Tối hôm đó, tôi trằn trọc rất lâu rồi quay sang nói với chồng: “Tiểu Ninh được trở về là ơn trời ban. Hay là… chúng ta làm việc thiện, nhận nuôi một đứa trẻ đi.”
Tôi Đâu Có Quen Chiều Ai Là một “thiên kim thật sự” bị cướp mất cuộc đời, lẽ ra người đáng thương nhất phải là tôi mới đúng. Nhưng khi tôi trở về nhà ruột của mình, nhìn thấy cô gái vừa biết sự thật thân thế liền khóc đến ngất xỉu kia, tôi lại thấy… hơi buồn cười. Sao mà nhìn vào, người chiếm chỗ gần hai mươi năm như cô ta lại có vẻ thảm thương hơn cả tôi vậy?
Năm thứ ba tôi thầm mến Thẩm Hoài Tự, anh rút trúng “thật lòng mà nói” và bị hỏi về mẫu bạn gái mình thích. Anh nói: “Thông minh.” Tôi học giỏi, nên có người liền nhắc đến tôi. Anh siết chặt ly rượu, cười lạnh: “Não bị lừa đá mới thích cô ta.” Tôi chết lặng đứng ở cửa, rồi lặng lẽ xoay người rời đi. Dầm mưa trở về nhà, tôi phát một cơn sốt cao. Khi mở mắt lần nữa, tôi đã ở trong một nơi xa lạ. Bên giường có hai đứa trẻ sinh đôi đáng yêu đang đứng. Đôi mắt chúng chớp chớp, lo lắng nhìn tôi. Tôi cảnh giác ngồi bật dậy. “Các con… là ai?” “Đủ rồi!” Một bóng dáng quen thuộc từ ngoài cửa sải bước vào. “Em gây chuyện với tôi thì thôi, bây giờ ngay cả con trai cũng không nhận à?” Tôi nhìn người đàn ông mặc vest thẳng tắp trước mặt — Thẩm Hoài Tự, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Khi đang quay một show truyền hình sinh tồn, chúng tôi bị cuốn vào một trò chơi tử thần trong giới giải trí. Màn đầu tiên hệ thống đưa ra là: 【Nói Dối】. Nó yêu cầu chúng tôi tuyệt đối không được nói dối. Ảnh đế xưa nay luôn hoàn mỹ mặt mày tái mét: “Tôi chưa từng ngủ với fan! Thật sự chưa từng!” Giây tiếp theo. Trước ống kính livestream, cơ thể hắn bị xé toạc, da thịt lở loét, trông vô cùng ghê tởm. Hệ thống bật cười điên dại: “Thú vị thật đấy, nhưng vẫn còn có thể thú vị hơn nữa.” “Người tiếp theo, ai đây nhỉ?” Tờ giấy đẫm máu lơ lửng giữa không trung, rồi rơi xuống đất. Tên tôi hiện rõ trên đó.