Danh sách truyện hot gần đây
Chồng tôi đối xử với tôi rất tốt, trên giường cũng vô cùng dịu dàng, chu đáo, tôi nhiều lần cố ý chọc anh ấy giận mà đều không có kết quả, đành phải lên mạng đăng bài cầu cứu: 【Làm thế nào mới có thể khiến chồng hung dữ hơn một chút?】 【sweet talk thì đúng là hay thật, nhưng tôi rất muốn thử dirty talk】 【angry sex à? Cũng chưa từng thử qua】 Cư dân mạng nhiệt tình lắm, đáng tiếc là phương án đưa ra đều không mấy khả quan. Cho đến ngày đó, buổi họp lớp kết thúc, tôi say rượu về nhà, phòng khách tối om, trong ánh trăng vụn vặt, chồng tôi rất hiếm khi gọi đầy đủ họ tên của tôi. “Lâm Tuế, qua đây quỳ cho đàng hoàng.”
Năm thứ năm giả câm, tôi ở bên thiếu gia vòng Tân Kinh tên Quý Trì. Sau này, tôi muốn mở miệng nói chuyện. Nhưng lại phát hiện Quý Trì ghét nhất kẻ lừa dối. Kẻ từng lừa anh trước đó, đã bị đày sang châu Phi học tiếng Pháp rồi. Tôi đành thu lại tâm tư, tiếp tục gật đầu Yes, lắc đầu No. Lại một lần lửa khô củi cháy, Quý Trì ôm tôi, chia sẻ cho tôi nghe chuyện bát quái việc chú nhỏ của anh vì yêu mà làm loạn. Nghe thấy tên chị tôi. Tôi bật dậy tại chỗ: “Ai? Anh nói ai? Người chú nhỏ anh thích là ai?” Eo bỗng bị siết chặt, Quý Trì nhìn tôi, tức đến bật cười. “Bé yêu, vừa rồi là em đang nói chuyện sao?” Tôi chột dạ: “Hình như… không phải đâu.” “……” Sự im lặng của Quý Trì vang dội đến chói tai.
Nhặt được một cuốn sổ tay, vui vẻ viết tên của mình lên. Kết quả phát hiện ra, đây là một cuốn Sổ Tay Tử Thần. Những người có tên được ghi trên đó, đều phải chết. Hừ, tôi nhất định không tin cái tà này. Cho nên tôi lại thêm vào trong sổ một cái tên: Tôn Ngộ Không.
Mua đồ tránh thai xong, lúc đến nhà Lộ Minh, tôi nghe thấy hắn đang gọi điện cho bạn qua khe cửa. “Mày có bạn gái rồi mà còn dây dưa với Thẩm Vi, chẳng lẽ không nỡ buông?” Lộ Minh cười khẽ: “Bạn gái tao ngoan lắm, chơi kiểu này chắc chắn sẽ giận. Thẩm Vi thì khác, cô ta thoáng.” Tay tôi khựng lại ngay trước cửa. Tôi sững người đứng bên ngoài.
Mèo Thần Tài Nhà Anh Đại Khi tôi bị một anh chàng “tiểu ca xã hội” nhặt về từ thùng rác,Anh ta hỏi tôi: “Biết hoa ngôn của mèo hoang là gì không? Là ‘tay chậm thì mất đó’.” Sau này nhà bị rò khí gas, tôi dùng cái móng thịt mềm của mình bịt chặt mũi anh lại,khiến anh nghẹt thở mà tỉnh. Anh ta ôm chặt tôi, khóc sướt mướt: “Cục Than à, em đúng là mèo thần tài của anh!” Từ đó anh ta đi đâu cũng nhét tôi vào áo khoác, kể cả lúc nhảy điệu “xã hội lắc”. Cho đến một ngày, người yêu cũ của anh ta xuất hiện đòi quay lại. Tôi lập tức nhảy lên bàn: “Meo!” Anh ta đơ ra ba giây, rồi bỗng giơ tôi lên khỏi đầu: “Thấy chưa? Con gái tôi nói KHÔNG!”
Trong buổi họp lớp, tôi bất ngờ phát hiện thính lực của mình đã hồi phục. Tôi khẽ kéo tay áo chồng mình là Tống Dư Tu, anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi rồi dùng ngôn ngữ ký hiệu để hỏi: “Em buồn ngủ rồi à? Đợi anh nói chuyện với bạn xong, chúng ta về nhà, được không?” Mấy năm qua, vì chữa bệnh cho tôi, Tống Dư Tu đã chạy khắp nơi tìm danh y. Tôi muốn cho anh một bất ngờ, nên chỉ gật đầu. Anh quay lại tiếp tục trò chuyện với bạn, rồi thản nhiên nói tiếp: “Tôi thật sự hối hận vì đã cưới cô ấy.” “Chỉ cần nghĩ đến việc nửa đời sau phải sống cùng một người c/âm điếc, đến cả nói chuyện cũng phải dùng ngôn ngữ ký hiệu, tôi đã thấy gh/ê tởm rồi.” Tôi không tin nổi vào tai mình, cả người cứng đờ ngay tại chỗ.
Bùi Hiến Nam mắc chứng tự kỷ, còn tôi là cô dâu nuôi từ nhỏ của anh ấy. Mỗi ngày tôi đều tận tâm tận lực kéo quần anh ấy, leo lên giường của anh. Ban đầu anh còn từ chối, về sau lại dần trở nên thuận theo. Tôi vốn tưởng rằng anh có tình cảm với tôi, nhưng vào một ngày nọ trước khi làm chuyện đó, tôi lại nhìn thấy từng dòng bình luận điên cuồng tràn qua. “Nam chính đã bị ép thành ra thế này rồi, nữ phụ làm màu này còn biết xấu hổ không, đợi đến khi nữ chính xuất hiện thì chứng tự kỷ của nam chính sẽ khỏi.” “Tôi nhớ nữ phụ này sau đó gia đình sẽ phá sản, cuối cùng lưu lạc đầu đường rồi chết cóng, chỉ vì cô ta tranh sủng với nữ chính.” “Lấy đâu ra mặt mũi mà nghĩ nam chính yêu cô ta sâu đậm vậy.” Tôi sợ đến mức buông lỏng cạp quần của Bùi Hiến Nam ra. “Hôm nay thôi vậy!”
Phó Nghiễn Thâm nuôi tôi ba năm. Ai cũng nói tôi là chim hoàng yến ngoan nhất của anh. Ngoan ngoãn, nghe lời, không gây chuyện. —— Mới là lạ. Tôi lén tán tỉnh một cậu em trai trên mạng xã hội. Khoảnh khắc ảnh cơ bụng được gửi tới, tay tôi run lên, điện thoại “bốp” một tiếng rơi xuống thảm. Sau lưng truyền đến tiếng giày da giẫm trên sàn. Phó Nghiễn Thâm cúi người, nhặt điện thoại của tôi lên. Trên màn hình, ảnh cơ bụng của cậu em hiện rõ mồn một. Tôi nhắm mắt lại, trong lòng đã mặc niệm cho bản thân suốt ba phút. Anh nheo mắt, giọng trầm thấp: “Giải thích đi.” Tôi chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Huấn luyện viên thể hình đó, tôi đang học yoga.” Anh cười lạnh, ngón tay lướt lên đầu đoạn chat — “Chị ơi, ông già đó không được đúng không? Hay thử với em đi?” “Được thôi, đợi lúc anh ta đi công tác nhé~” Không khí đột ngột hạ xuống mức đóng băng. Phó Nghiễn Thâm dùng một tay kéo lỏng cà vạt, cúi người ép sát tôi: “Tôi không được?” … Xong rồi. Chơi quá trớn rồi.
Làm Người Tốt Phiên Bản Nâng Cấp Chồng tôi mất anh trai sau một vụ t/a i n//ạ .n giao thông, ngay lập tức đem thẻ lương của mình đưa cho chị dâu. “Niệm Nhất, chị ấy một mình nuôi con vất vả lắm.” “Cùng là phụ nữ, em chắc hiểu hoàn cảnh của chị ấy chứ?” Hiểu chứ, sao lại không hiểu! Chỉ đưa thẻ lương thôi thì làm sao đủ? Tôi còn tháo luôn máy giặt, tivi, điều hòa mới mua trong nhà đem hết sang cho chị dâu. Thậm chí tôi nghỉ hẳn việc, ngày ngày sang nhà chị ấy làm bảo mẫu, cơm ba bữa hầu hạ mẹ con họ chu toàn. Bố mẹ chồng hỏi tôi xin tiền sinh hoạt, tôi liền nói: “Tiền đưa hết cho chị dâu rồi, chị ấy khổ như vậy, bố mẹ nỡ lòng nào đòi tiền nữa?” Chồng bảo muốn ăn thịt, tôi đáp: “Chị dâu một mình nuôi con, thịt trong nhà chỉ để phần cho chị ấy ăn thôi!” Con gái tôi muốn đi học thêm, tôi lại nói: “Em họ mất cha, tội nghiệp lắm, học thêm thì chỉ để nó đi được thôi!” Kiếp trước, các người đều là “đại thiện nhân”. Kiếp này, tôi sẽ còn “thiện” hơn các người, xem ai chịu nổi.
Bồ Tát Man Chẳng còn xu dính túi, ta bị Hầu phủ đuổi ra, suýt chet cóng thì được một người lính dũng mãnh cứu về nhà. Chàng không chê ta là một ả hát xướng tàn hoa bại liễu, ta cũng chẳng ghẻ lạnh đứa con ốm yếu mà người vợ quá cố của chàng để lại. Ba con người cứ thế mà sống một đời bình lặng bên nhau. Một ngày nọ, con riêng của chàng vô ý chọc giận tiểu công tử được Hầu phủ sủng ái nhất. Trước những lời cầu xin và sự che chở của ta, tiểu công tử ấy mắt đỏ hoe, lạnh lùng nói: “Hay cho bà, không nỡ thấy nó quỳ, vậy thì bà quỳ thay đi.”
Hợp Đồng Là Thật – Yêu Cũng Thật Tôi nhặt được một người đàn ông mất trí nhớ. Ăn của tôi, mặc của tôi, dùng đồ của tôi. Thậm chí còn đè tôi xuống giường, dụ dỗ tôi gọi hắn là “ông xã”. Tôi gào lên: “Ông đây là đàn ông, sao có thể gọi anh là ‘ông xã’ được?!” Sau đó… Công ty giải trí Hoa Nhạc treo thông báo toàn mạng tìm kiếm ảnh đế của mình – người mất tích khi chơi nhảy dù mạo hiểm. Tiền thưởng: 10 triệu. Tôi nhìn người đàn ông bên cạnh, trầm ngâm hỏi: “Ông xã, anh thích bao màu bao tải?” Hắn nhướng mày: “Sao? Em muốn ‘dục cầm cố tung’* à?” (*giả vờ buông để bắt) Tôi: “Dục cầm cố tung? Tôi là định bắt sống anh.” Giây tiếp theo, tôi gõ cho hắn bất tỉnh, nửa đêm vác bao tải đưa thẳng tới Hoa Nhạc.
Lỡ Gửi Truyện Ấy Cho Chồng Liên Hôn Lỡ gửi nhầm bài đăng thành đơn ly hôn cho ông chồng liên hôn của mình, tôi tắt điện thoại, ngủ một giấc trời nghiêng đất ngả. Vừa mở mắt ra, đã thấy ông chồng lâu ngày không gặp đứng ngoài cửa, mặt còn ửng đỏ kỳ lạ. Bị anh ta bế ngang lên, anh ghé sát tai tôi, giọng trầm trấn an: “Có thể sẽ hơi đa/u, em cố chịu nhé.” Ba phút sau. Người đàn ông bên cạnh đỏ lừ cả người, lúng túng đến cực điểm: “Nghe anh giải thích… đây là ngoài ý muốn.”