Danh sách truyện hot gần đây
Hợp Đồng Là Thật – Yêu Cũng Thật Tôi nhặt được một người đàn ông mất trí nhớ. Ăn của tôi, mặc của tôi, dùng đồ của tôi. Thậm chí còn đè tôi xuống giường, dụ dỗ tôi gọi hắn là “ông xã”. Tôi gào lên: “Ông đây là đàn ông, sao có thể gọi anh là ‘ông xã’ được?!” Sau đó… Công ty giải trí Hoa Nhạc treo thông báo toàn mạng tìm kiếm ảnh đế của mình – người mất tích khi chơi nhảy dù mạo hiểm. Tiền thưởng: 10 triệu. Tôi nhìn người đàn ông bên cạnh, trầm ngâm hỏi: “Ông xã, anh thích bao màu bao tải?” Hắn nhướng mày: “Sao? Em muốn ‘dục cầm cố tung’* à?” (*giả vờ buông để bắt) Tôi: “Dục cầm cố tung? Tôi là định bắt sống anh.” Giây tiếp theo, tôi gõ cho hắn bất tỉnh, nửa đêm vác bao tải đưa thẳng tới Hoa Nhạc.
Lỡ Gửi Truyện Ấy Cho Chồng Liên Hôn Lỡ gửi nhầm bài đăng thành đơn ly hôn cho ông chồng liên hôn của mình, tôi tắt điện thoại, ngủ một giấc trời nghiêng đất ngả. Vừa mở mắt ra, đã thấy ông chồng lâu ngày không gặp đứng ngoài cửa, mặt còn ửng đỏ kỳ lạ. Bị anh ta bế ngang lên, anh ghé sát tai tôi, giọng trầm trấn an: “Có thể sẽ hơi đa/u, em cố chịu nhé.” Ba phút sau. Người đàn ông bên cạnh đỏ lừ cả người, lúng túng đến cực điểm: “Nghe anh giải thích… đây là ngoài ý muốn.”
Ăn Chùa Không Dễ Đâu Chú Ơi! Tết sắp đến, chú bỗng nhiên lên nhóm gia đình thả một câu: “Đêm giao thừa cả nhà đi chơi nha, ai rảnh thì đặt giúp khách sạn luôn.” Cả nhóm lặng như tờ vài phút. Chú không bỏ cuộc, giả vờ hỏi tới: “An An về rồi đúng không nhỉ?” Tôi làm lơ. Nhưng ba tôi lại hớn hở hùa theo: “Ừ đúng đấy em. Để An An đặt khách sạn cho.” Ngay lập tức, chú gửi cho tôi địa chỉ khách sạn cao cấp mà họ muốn đặt. Ba tôi quay sang bảo: “Con gái à, mau đặt phòng cho chú đi, người thân giúp nhau là chuyện nên làm mà.” Chú và nhà chú từ trước đến giờ chưa bao giờ ưa tôi. Tôi cũng muốn xem họ giở trò gì, bèn đặt luôn hai phòng, rồi gửi thông tin đặt phòng và ảnh chụp màn hình thanh toán cho chú. Không ngờ nhà chú chẳng có ý định chuyển tiền, còn chụp lại đoạn chat đăng lên nhóm gia đình: “Đặt khách sạn giá gấp đôi người ta, rồi giục tôi trả tiền như đòi mạng.” “Da mặt cô dày thật! Tiền tôi có ném xuống biển cũng không đưa cho cô!” Tôi đáp trả ngay: “Địa chỉ là chú đưa, giá là khách sạn quyết định, tính ra muốn ăn chùa của tôi còn muốn có lý nữa hả?” Ba tôi lập tức vào bênh chú, nói tôi chỉ đùa thôi, còn định bắt tôi trả luôn chi phí du lịch cho nhà chú. Chú nghe vậy mới chịu im, còn không quên châm chọc: “Bảo cô đặt là đã nể mặt rồi đấy. Con gái như cô, ai biết tiền từ đâu ra có sạch sẽ không.” Tôi nhìn mấy tin nhắn trong nhóm, lạnh lùng cười. Đến khi chú và cả nhà vừa đặt chân tới khách sạn, tôi thẳng tay hủy phòng!
Tôi là nữ phụ ác độc. Hệ thống bắt tôi bắt nạt nam chính mắc chứng ưa sạch sẽ. Vì thế tôi mỗi ngày đều tìm cách dán sát vào anh ta. Vành tai anh đỏ bừng, giọng trầm khàn: “Đừng chạm vào, khó chịu.” Tôi càng dán chặt hơn: “Khó chịu thì tốt, tôi cố ý khiến anh khó chịu đấy! Mau ghét tôi đi, khà khà khà.” Sau đó, tôi khoe thành tích với hệ thống. Nó lại phát ra tiếng cảnh báo chói tai: 【Mức độ hận của nam chính với cô là 0! Mức độ yêu là 100%! Nữ phụ cô đã làm gì vậy!】 Tôi: ? Sau lưng, nam chính bất ngờ vòng tay ôm eo tôi, hơi thở nóng hổi phả sau tai: “Những cái ôm hôn bình thường tôi đã miễn dịch rồi, muốn khiến chứng ưa sạch của tôi phát tác, phải sâu hơn mới được.”
Hoa Đường Xuân Ta nhập cung đã mười năm, đến nay vẫn chỉ là một Quý nhân không được sủng ái. Không tranh sủng, cũng chẳng có bản lĩnh giữ con ruột bên mình, đành thuận theo dòng nước mà lựa phe phái, chỉ cầu giữ được tính mạng. Quý phi thất thế bị phế, lúc mọi người đều tranh nhau giẫm đạp, ta cũng bị ép phải bắt nạt Tam hoàng tử của nàng. Thế nhưng chốn hậu cung này, từ xưa đến nay đều là người khác bắt nạt ta, ta nào biết làm sao để bắt nạt ai. Ta gãi đầu, đành lấy bánh táo đỏ tự tay làm đưa cho Tam hoàng tử, nói: “Ngươi chỉ xứng ăn thứ điểm tâm hạ đẳng này!” Tam hoàng tử mới chín tuổi, nắm chặt miếng bánh, lặng lẽ đứng dưới bóng cây, ánh mắt đen nhánh nhìn ta chằm chằm thật lâu, tựa như đã nhìn thấu cái dáng vẻ yếu đuối chỉ biết phô trương thanh thế của ta. Mà bắt nạt Tam hoàng tử… lại hóa ra là đúng. ….
Năm lớp 12, ba mẹ cắt hết tiền sinh hoạt của tôi, ép tôi nghỉ học. Không còn đường lui, tôi đành đặt chân vào một ngôi trường quý tộc – nơi tụ hội của toàn con nhà giàu. Chỉ bởi tôi có thành tích học tập xuất sắc, ngôi trường này mới đồng ý miễn toàn bộ học phí cho tôi. Nhưng tôi vẫn cần tiền sinh hoạt để duy trì cuộc sống. Sau nửa tháng nhịn đói, tôi mặc trên người bộ quần áo rách rưới tả tơi nhất, cuối cùng cũng lấy hết can đảm, nhìn về phía đám bạn cùng lớp toàn những cậu ấm cô chiêu chưa từng biết học hành là gì, lí nhí mở miệng: “…Mọi người… mọi người có cần thuê người viết hộ bài không? Một bài… một bài chỉ năm đồng thôi.” Lũ con nhà giàu đang thi nhau khoe khoang đồ hiệu bỗng im bặt, tất cả ngạc nhiên nhìn chằm chằm tôi. Một giây sau, tiếng xôn xao lập tức bùng lên: “Năm đồng? Coi thường ai đấy?” “Năm trăm! Viết cho tớ trước!” “Tôi trả năm ngàn, cho tớ đứng đầu!” “Năm vạn! Đô la Mỹ!” “Thắp đèn trời đi! Để xem hôm nay ai dám giành chỗ nhất với bố mày đây!” Hôm tôi bị đuổi ra khỏi nhà cũng chính là ngày đầu tiên bước vào lớp 12. Ba tôi gân cổ gào vào mặt tôi, ánh mắt hung tợn như thú dữ: “Con gái nhà người ta bằng tuổi mày đã đi lấy chồng, đổi sính lễ rồi. Còn mày, suốt ngày chỉ biết ăn bám, đúng là thứ vô dụng!” Mẹ tôi cũng gật đầu tán đồng, giọng điệu dịu dàng nhưng từng lời như dao cứa: “Mày không chịu lấy chồng, sau này em trai mày lấy gì cưới vợ, nối dõi tông đường?” Tôi ôm chồng giấy khen trong tay, gào khóc tranh cãi với họ đến tuyệt vọng rồi bỏ chạy khỏi ngôi nhà ấy. Phía sau vẫn văng vẳng giọng ba tôi đầy căm hận: “Để xem không có nhà nuôi mày, mày sống tới kỳ thi đại học kiểu gì!” Tôi ôm bảng điểm, lang bạt tìm đến mấy trường cấp ba. Nhưng ở đâu cũng là câu trả lời giống nhau: “Thành tích hiện tại của em không tệ, nhưng ai biết lớp 12 có sa sút không?” “Bọn thầy chỉ có thể miễn học phí cho em thôi.” Nhưng chỉ miễn học phí thì đâu đủ. Mang theo tia hy vọng cuối cùng, tôi đứng trước cổng Trường Trung học quý tộc Thánh Nhân. Nơi đây tập trung toàn con nhà trâm anh thế phiệt, mỗi ngày ngoài đánh nhau là khoe của. Chẳng ai buồn học hành, vì trong thế giới của họ, kỳ thi đại học chẳng qua là một nghi thức tượng trưng – dù sao cũng đều ra nước ngoài cả. Khi tôi mặc bộ đồ cũ rách, đứng rụt rè trong văn phòng, hiệu trưởng liếc tôi một cái từ trên xuống dưới: “Em chắc chắn muốn vào đây? Không sợ bị bắt nạt à?” Tôi vội vàng lắc đầu: “Chỉ cần thầy cho em miễn học phí, thêm chút học bổng nhỏ là được rồi… Chỉ một chút thôi… mỗi tháng ba trăm, không, một trăm đồng cũng được. Em sẽ cố gắng học thật tốt, nhất định thi đỗ đại học để mang vinh dự về cho trường!” Hiệu trưởng gật đầu đồng ý. Tôi ôm lấy khoản học bổng tạm ứng một vạn đồng, liên tục cúi đầu cảm ơn rồi rời đi. Khoảnh khắc khép cửa, tôi nghe bà ấy lẩm bẩm đầy khinh thường: “Còn xin một trăm đồng học bổng, tưởng người ta thiếu tiền chắc?” Tôi đã có thể đứng trong lớp học. Tiếng ồn ào trong lớp ngừng lại, lũ thiếu gia tiểu thư đồng loạt nhìn tôi với ánh mắt hiếu kỳ: “Cậu ấy đang mặc gì thế? Sao lại rách thế kia? LV mới ra mẫu phong cách Iraq à?” “Sao không nói là Chanel thiết kế cho rồi?” “Chất vải tốt thật đấy, mài mòn kiểu đó mà chưa rách toạc, chắc không phải đồ hiệu đâu – chỉ có hàng chợ mới bền thế.” “Ồ, mày biết kỹ thế, chẳng lẽ mặc thử rồi?” “Mày dám nói tao mặc đồ chợ? Muốn ăn đòn à? Ngày mai tao kêu ba tao rút vốn khỏi nhà mày coi!” Hai thiếu gia lập tức lao vào đánh nhau. Tôi bình thản đi ngang qua bọn họ, tiến về chỗ ngồi của mình — một chiếc bàn ở góc lớp, gần ngay thùng rác. Mặc kệ lời ra tiếng vào, tôi tự dựng cho mình một cái vỏ bọc im lặng. Những lời khó nghe tôi đã sớm nghe quá nhiều từ ba mẹ rồi, thì đám thiếu gia thiếu nữ được nuông chiều này tính là gì? Giờ tôi đã có chỗ học, cũng có quyền thi đại học. Trong lớp không ai bắt nạt tôi.
Em Chồng Bị Hạ Thuốc, Tôi Không Ủng Hộ Báo Án Em chồng bị lão Trương hàng xóm b/ỏ thuốc. Cô ấy run rẩy, khóc lóc, đầu óc mơ hồ. Tôi hất nguyên chậu nước lạnh vào mặt cô ấy, gọi cả 120 lẫn 110. Sau đó, lão Trương phải ngồi máy khâu*, em chồng cũng trở lại cuộc sống học hành bình thường. (*ý chỉ ngồi tò, chơi chữ “xâu chỉ máy khâu” với “vào tò khâu mồm”) Tất cả tưởng chừng đã yên ổn. Cho đến khi tôi ch .t vì ăn nhầm nấm đ/ộ c. Tôi cứ nghĩ chồng, bố mẹ chồng, em chồng sẽ đa/u đớn đến ch .t đi sống lại. Nào ngờ— Chồng tôi lập tức lấy điện thoại ra: “A Phương, con đàn bà đó ch .t rồi. Anh cuối cùng cũng có thể cưới em.” Em chồng cười sảng khoái: “Chị dâu, nấm đ.ộ c là em đích thân hái cho chị đấy, ăn ngon chứ?” Mẹ chồng thắp hương khấn Phật: “Đa tạ Phật tổ phù hộ, cuối cùng cũng trừ được tai họa này, suýt nữa chuyện tôi với lão Trương bị cô ta vạch trần.” Người khiến tôi bất ngờ nhất lại là cha chồng— Chính ông ta cũng từng đổ m/ê vào cốc nước của em chồng…
Lỡ Ngủ Nhầm Với Cha Của Tiểu Hầu Gia Xuân yến, ta vừa gặp đã yêu tiểu hầu gia. Nhưng hắn sống ch .t cũng không chịu theo ta. Bất đắc dĩ, ta đành ra tay mạnh, chuốc thuốc rồi ngủ với hắn. Sau ba ngày ba đêm đại chiến, ta vịn eo ê ẩm, vui vẻ nhận mười dặm sính lễ mà Hầu phủ gửi đến. Ngày thứ hai sau khi xuất giá. Nhìn nam nhân trước mặt, ta muốn khóc không ra nước mắt. Lão thiên gia ơi! Ta ngủ nhầm người rồi! Ngủ nhầm thành cha của tiểu hầu gia!
Khóa Ngọc Phụ thân ta ép gả ta cho tên Thái tử tàn nhẫn, điên cuồng kia. Ta không muốn lấy hắn nên ta đã bỏ trốn. Nhân tiện trên đường chạy trốn, ta đã tìm được một chàng trai ôn nhu, tuấn tú làm đối tượng. “Tiêu ca ca, chàng đối với ta thật tốt. Không giống như tên hôn phu kia của ta, hắn cứ động một tí là giết người, cứ như bị bệnh vậy.” Tiêu ca ca mỉm cười dịu dàng, đoan chính: “Chỉ cần Ngọc Nhi thích là tốt rồi.” Sau đó, chính mắt ta nhìn thấy trên cổ Tiêu ca ca của ta có một vết sẹo giống hệt của Thái tử điện hạ. Ta trợn trắng mắt, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
Lồng Giam Tình Yêu Bạn trai tôi đã lén c/ắ/t phăng mái tóc dài ba năm tôi nuôi dưỡng, ngay khi tôi đang ngủ. Tôi hỏi anh ta vì sao lại làm vậy. Anh ta chỉ lạnh nhạt đáp: “Vì tốt cho em.”
Năm thứ ba sau khi bị bán đi, cảnh sát đã triệt phá được băng nhóm đó. Trong phòng thẩm vấn, một viên cảnh sát đỏ hoe mắt hỏi tôi: “Lúc đó sao em không chạy? Rõ ràng em có cơ hội kêu cứu mà.” Tôi nhìn chị ta đầy mơ hồ. “Vì sao phải chạy? Ở đây ăn cơm không cần trả tiền, ngủ cũng không phải trả phí giường nằm mà.” Viên cảnh sát sững sờ. Chị không biết rằng, trong cái gọi là “nhà” của tôi. Bố mẹ ruột thực hiện một chế độ “thu phí theo nhu cầu” vô cùng hà khắc. Uống một cốc nước nóng: năm hào. Ăn một bữa cơm: hai đồng. Nhưng anh trai tôi uống nước ăn cơm đều không tốn tiền, thậm chí còn được thưởng. Năm chín tuổi, vì không mua nổi một bát mì trường thọ trong ngày sinh nhật, tôi đã đi theo bọn buôn người.
Điện thoại rung lên lúc tôi đang cởi đồ vô trùng bên ngoài phòng mổ. Một ca kẹp phình động mạch não kéo dài suốt tám tiếng vừa kết thúc, các ngón tay tôi vẫn còn vương cảm giác cứng nhẹ do phải liên tục cầm dụng cụ vi phẫu. Trên màn hình hiện ra chính là bức ảnh không thể chướng mắt hơn kia. Hứa Dao — thực tập sinh mới vào công ty của Chu Cảnh Thâm, một cô gái trước mặt tôi lúc nào cũng rụt rè, nhỏ nhẹ gọi tôi là “chị Tụng”. Bức ảnh được chụp rất có dụng ý, nghiêng mặt Chu Cảnh Thâm đang ngủ say hiện lên rõ ràng, còn trên vai cô ta, vẫn hằn lại những vết đỏ mập mờ đầy ám muội. Chiếc váy dài bị xé nát trong ảnh — là do chính tay tôi chọn cho Chu Cảnh Thâm tháng trước, khi đó anh ta còn cười, nói rằng tôi mặc gì cũng đẹp. Thì ra là mua cho cô ta. Tôi không tức giận, thậm chí không có lấy một gợn sóng cảm xúc. Bộ não mệt mỏi giống như một cỗ máy tinh vi sau khi quá tải, tự động bước vào chế độ làm mát, chặn hết mọi cảm xúc thừa thãi, chỉ giữ lại phần logic cốt lõi nhất. Tôi mở khung chat của cái avatar xa lạ kia, trả lời một chữ: “Ồ.” Có lẽ đối phương bị phản ứng này làm nghẹn họng, vài giây sau, một tin nhắn mới bật ra: “Chị à, chị sẽ không giận chứ? Cảnh Thâm nói chị rộng lượng nhất mà.” Dùng tiền của tôi, nuôi chồng tôi, ngủ trên giường của tôi — rồi còn quay lại khen tôi rộng lượng. Tôi khẽ nhếch môi, nhét điện thoại vào túi, đi về văn phòng. Mở máy tính, tôi truy cập một thư mục được mã hóa. Tôi gửi qua tên Hứa Dao và địa chỉ công ty của Chu Cảnh Thâm, kèm lời nhắn: “Hai mươi phút. Tôi cần toàn bộ lai lịch gia đình cô ta, đặc biệt là nghề nghiệp và thông tin liên lạc của bố mẹ.” Bên kia trả lời ngay: “Bác sĩ Lâm, chị cứ yên tâm.” Trong lúc chờ đợi, tôi pha cho mình một ly cà phê đậm, không đường, không sữa. Chất lỏng đắng chát trôi xuống cổ họng, kéo các dây thần kinh của tôi căng trở lại.