Danh sách truyện hot gần đây
Năm tôi mắc chứng hưng cảm nghiêm trọng nhất, cha mẹ ruột tìm đến tận cửa. Họ nói tôi mới là thiên kim thật bị bế nhầm. “Con đã chịu khổ suốt 19 năm, là ba mẹ có lỗi với con.” Bình luận bay loạn trên màn hình. 【Chịu khổ 19 năm cái gì, cô ta đánh cả giám thị, ngoài trường thì đấm đầu vàng.】 【Giữa chừng còn túm tóc đầu gấu trường kéo không thương tiếc.】 【Chó trong trường đi chậm còn ăn hai cú đá.】 Ba mẹ lại nói. “Lần này đến là để đón con về, nhưng… trong nhà còn có một chị gái.” Bình luận lại dậy sóng. 【Chị gái gì chứ, chẳng phải là thiên kim giả sao?】 【Thiên kim thật và giả sắp đánh nhau rồi à?】 【Không đánh nổi đâu, thiên kim giả bị tự kỷ mà.】 【Còn là thể chất khóc không kiểm soát.】
Tạ Thần căm ghét nhất là kẻ đào mỏ, vì thế anh giấu đi thân phận thật, bắt đầu yêu tôi – một nữ sinh nghèo. Đúng như anh mong muốn, tôi ngoan ngoãn, chăm chỉ, chưa từng đòi hỏi một món quà nào. Cho đến khi vì tiền phẫu thuật của mẹ, tôi chạy khắp nơi vay mượn, đi làm thêm, rồi tình cờ chạm mặt anh trong một hội sở cao cấp, mới biết được thân phận thật sự của anh. Tôi chẳng còn để ý đến gì khác. Chỉ thấp giọng, khúm núm cầu xin anh cho tôi mượn mười vạn cứu gấp. Anh lại lạnh lùng chế giễu, mỉa mai: “Anh còn tưởng em khác người, thì ra lý do đào mỏ ngày càng cao minh.” Thế nhưng ngay sau đó, anh lại quay sang vì cô thanh mai mà đốt mười vạn pháo hoa mừng sinh nhật một đêm. Tôi nuốt ngược vị đắng nơi cổ họng, lặng lẽ rời đi, không từ mà biệt. Lần gặp lại, tôi đã trở thành nữ minh tinh sắp bước vào hàng tân nhất tuyến. Lúc đó, tôi và cô thanh mai của anh đang cạnh tranh để giành vai nữ chính trong một dự án phim lớn. Anh đỏ hoe mắt, ngăn tôi lại giữa đường. Trong ánh nhìn cuồng loạn xen lẫn khẩn cầu thấp hèn, anh nghẹn giọng: “Quay về bên anh đi.” “Lần này, bất kể em muốn gì… anh đều sẽ bù đắp cho em.”
Mẹ chồng tôi cực kỳ trọng nam khinh nữ. Chồng tôi nói, trước khi sinh ra anh ấy, mẹ chồng từng phá thai sáu đứa con gái. Vì vậy, để bà ta hài lòng, tôi buộc phải sinh con trai cho lần đầu tiên. Tôi cười cười không nói gì, một tháng sau chồng tôi và mẹ chồng đều phát điên.
Di Chúc Của Kẻ Bội Bạc Chồng tôi trước khi qua đời đã viết sẵn di chúc, để lại toàn bộ tài sản cho bạch nguyệt quang của anh ta. Anh ta nắm lấy tay tôi, giọng đầy áy náy: “Tống Cẩm, kiếp này anh có lỗi với em. Nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ bù đắp cho em.” Con trai tôi cũng đứng bên cạnh khuyên nhủ: “Mẹ à, tuy ba để lại hết gia sản cho dì Tô, nhưng mẹ cũng đã giữ danh phận vợ cả nhiều năm rồi, vậy là đủ rồi còn gì.” Nhìn hai người đàn ông giống nhau như đúc trước mặt mình, tôi chỉ lạnh nhạt rút tay lại, thản nhiên nói với Tần Tướng Dĩ: “Không cần đợi đến kiếp sau. Kiếp này tôi sẽ không để anh có cơ hội làm tổn thương tôi nữa.”
Tôi Say Rượu Và Ép Chó… Múa Tay Hoa Sau khi say rượu, tôi kéo một con chó nhảy điên cuồng ngoài phố gần nửa đêm. Đến khi tỉnh lại, một con Husky nằm gục trong phòng ngủ, ánh mắt nhìn tôi đầy khó tả. Nó nhìn tôi bằng ánh mắt… y hệt như ánh mắt của một khách hàng lớn đã gửi cho tôi tám mươi triệu vậy.
Không Có Người Nào Tên Trang Hạ Khi biết người chồng quân nhân của mình vẫn còn vương vấn một “bạch nguyệt quang” — người con gái anh ta từng yêu nhưng không thể có được, tôi chủ động làm đơn xóa hộ khẩu, gia nhập chương trình nghiên cứu tuyệt mật của quốc gia. Trước khi rời đi, tôi quyết định sẽ sống thật tốt trong những ngày cuối cùng ấy, trở thành người vợ hoàn hảo như anh ta mong muốn. Bảy ngày trước khi rời đi, anh ta nói muốn dành phòng ngủ chính cho “bạch nguyệt quang”. Tôi mỉm cười dọn sang phòng nhỏ, nhường chỗ. Sáu ngày trước, trời mưa lớn, anh ta bỏ mặc tôi dưới cơn mưa chỉ để đi đón cô ta. Tôi biết ý, tự xuống xe, không quấy rầy màn “anh hùng cứu mỹ nhân” của họ. Năm ngày trước, anh ta hẹn tôi cùng xem phim, nhưng cuối cùng lại đến chăm cô ta bị ốm. Tôi lặng lẽ thu dọn hành lý, quyết định rời đi sớm, để họ được trọn vẹn bên nhau. Sau đó, khi phát hiện tôi biến mất, anh ta hoảng loạn chạy đi báo cảnh sát, làm rúng động cả thành phố. Nhưng cảnh sát chỉ bình thản nói: “Không có người nào tên Trang Hạ cả. Tình trạng hôn nhân của anh vẫn là—chưa kết hôn.”
Mẹ Bảo Tôi Keo Kiệt, Nên Tôi Càng Keo Kiệt Hơn Mẹ tôi bỗng dưng gọi điện bảo phải về dự tiệc họ hàng. Nhưng đến lúc tôi vội vàng chạy tới, trên bàn chỉ còn lại vài món thừa nguội ngắt. Mẹ tôi thản nhiên nói: “Có gọi rồi mà, ai bảo con tới trễ? Ăn đồ thừa cũng có sao đâu, toàn người nhà cả, chê cái gì? Mà đến trễ thì để thể hiện thành ý, chắc chắn là con bao cả bàn rồi ha.” Tôi vào nhà vệ sinh rửa tay một lát, quay ra thì nghe mẹ tôi tiếp tục buông một câu: “Thật ra con bé Nhã Nhã này không rộng rãi được như em nó là Tinh Tinh đâu. Phải để người ta nói mới chịu đãi khách, chứ như Tinh Tinh á, khỏi cần nhắc cũng tự biết ý.” Tôi khựng người, buông tay khỏi nắm cửa, quay lưng bỏ đi.
Tôi livestream xem bói, có một người phụ nữ nhờ tôi xem giúp con gái bà ta và ngôi trường mới. Tôi bấm ngón tay tính toán: “Con bé không qua nổi ngày thứ ba sau khi nhập học, khuyên nên cho nó nghỉ học.” Học sinh của trường đó thi nhau tức giận, mắng tôi phá hoại tương lai người khác. Người phụ nữ không tin, quay đầu liền đưa con đến trường. Tôi bị tố cáo rồi bị khóa tài khoản. Đã không tin thì tôi cũng đành chịu. Đã mắng tôi rồi thì sau này đừng mong tôi cứu nữa nhé.
Sau khi chuyển nhà, danh sách trò chuyện ghim trên đầu bỗng xuất hiện thêm một nhóm chat. Tên nhóm là: Nhóm thần tiên ăn uống hưởng thụ cuộc sống. Trong nhóm hình như suốt ngày đóng vai, mà còn rất náo nhiệt. Tôi chỉ nghĩ là mình làm việc quá điên rồi, vào nhóm để xả stress thôi. Nhưng trên đường đi làm, lúc gặp kẹt xe, sắp muộn giờ, sắp mất luôn tiền thưởng chuyên cần, tôi bèn vào nhóm than thở: 【Có vị thần tiên nào tốt bụng cho nổ công ty luôn đi. Cái việc chết tiệt này, ai thích thì đi mà làm.】 Chẳng bao lâu sau, một người tên là Lôi Công – ông bố dịu dàng nhắc đến tôi: 【Vị trí công ty, đúng chuyên môn, có thể kiếm thêm thu nhập.】 Tôi tưởng vẫn là đang đùa giỡn. Hắn lại gửi tiếp: 【Ưu đãi chỉ có hôm nay, chỉ cần 10 phần hương hỏa, đừng bỏ lỡ!】 Tôi nhìn dòng xe phía trước không nhúc nhích, trả lời: 【Tòa nhà Tinh Vân, đường Tinh Vân.】 Tôi tiếp tục chán chường lướt điện thoại, Thì đột nhiên hiện ra một bản tin: 【Tòa nhà Tinh Vân bất ngờ bị sét đánh, may mà không có thương vong!】 Tôi sững người.
Tôi Không Hề Yêu Anh Ta Năm đó, khi tôi vừa không thể đứng dậy nổi, tên kẻ thù truyền kiếp đột nhiên đá tung cửa nhà tôi. Anh ta giật lấy lọ thuốc trong tay tôi, vác tôi từ trên xe lăn lên, ôm thẳng vào bệnh viện để phục hồi chức năng. Lúc tôi hất đổ cơm canh, làm bẩn quần áo anh ta rồi quát “Cút đi!”, anh ta chỉ im lặng thay một bộ đồ khác. Sau đó, anh ta nói: “Tôi đâu có muốn vợ tương lai của mình là một kẻ tàn phế.” Anh ta bảo đã mơ thấy sau này chúng tôi thành vợ chồng. Hơn nữa, tôi… còn là “người ở dưới”. Vì thế, để suy tính cho lợi ích của bản thân sau này, anh ta quyết định chữa trị chân cho tôi ngay từ bây giờ. Vì câu nói đó, suýt chút nữa tôi đã đứng phắt dậy diễn luôn một “kỳ tích y học” ngay tại chỗ. Mẹ nó chứ, làm sao tôi có thể là “người ở dưới” được! Không đúng, tôi còn không phải là gay!
Dân Nữ Kháng Chỉ Thánh chỉ nện xuống sân nhà ta, ta đang ngồi chồm hổm xem đàn kiến dời ổ. Cuộn lụa vàng lăn đến chân. Nội giám the thé hô: “Dao Quang tiếp chỉ!” Phụ mẫu ta “phịch” một tiếng quỳ rạp, khấu đầu vang dội. Ta không động. Thanh âm kia lại gắt gỏng: “Dân nữ Dao Quang, hiền lương đôn hậu, phẩm mạo xuất chúng… đặc sắc phong làm Hậu, chọn ngày lành nhập chủ Trung cung! Khâm thử—” Không khí như đông cứng. Phụ thân ta run như lá gặp gió: “Nương nương… mau… mau tạ ân đi!” Ta vẫn nhìn đàn kiến bò dưới đất. “Không tiếp.” Giọng không lớn, mà rơi xuống đất như hòn đá. Mặt nội giám thoắt cái tái bệch như bị quét một lớp vôi tường. “Dao… Dao Quang cô nương, kháng chỉ là đại tội tru di cửu tộc!” Mẫu thân ta nghẹn ra một tiếng “hớ”, mềm nhũn ngả vào lòng phụ thân. Ta đứng dậy, phủi bụi trên váy. “Về bẩm lại với hắn,” ta nhìn cuộn lụa vàng chói mắt kia, “ai thích thì làm, ta không hầu.” Nội giám lăn quay bò dậy, cuống cuồng chạy. Phụ thân ngồi bệt xuống đất, ngón tay run rẩy chỉ ta: “Con… con điên rồi! Đó là Hoàng thượng! Là Trảm Phong!” Trảm Phong. Cái tên như mũi kim mảnh, chích một cái vào ngực ta.
Chồng tôi là một nhân viên văn phòng đeo kính gọng đen, ý thức phục vụ cực kỳ mạnh. Chỉ là, mỗi lần tôi muốn tiếp xúc gần gũi với anh ấy, anh đều khéo léo từ chối. Thay vào đó, anh dùng tay và môi để thay thế. Tôi nghĩ anh không thích tôi, nên mới đề nghị ly hôn. Ai ngờ anh lại lạnh lùng tháo kính xuống, bàn tay siết chặt cổ chân tôi. “Nhịn lâu như vậy, cố tỏ ra kiểu người em thích, vậy mà em còn đòi ly hôn?” “Thế thì anh không giả vờ nữa.” “Phục vụ đến khi nào em thu lại lời đó mới thôi.”