Danh sách truyện hot gần đây
Trong giới ai cũng biết, Hạ Tây Lâu có một mối tình bạch nguyệt quang mà anh ta vô cùng yêu thích. Còn tôi, chẳng qua chỉ là tình nhân được anh ta dùng tiền bao nuôi. Tôi mất trọn một năm trời mới khó khăn giữ được anh ta bên mình, thế mà bạch nguyệt quang lại đột nhiên về nước. Hạ Tây Lâu nhìn mà mắt cũng đứng tròng. Tôi tức đến mức như con cá nóc, nhưng lại chẳng làm gì được. Để khỏi bị đá trước, tôi quyết định đá Hạ Tây Lâu trước, rồi kiếm một người đẹp trai hơn. Không biết từ đâu mà anh em chí cốt của Hạ Tây Lâu nghe được tin, mở miệng đã nói: ” Một năm mười triệu, theo tôi không?” Nghĩ tới cảnh sau này phải đối mặt với tình cũ, ngẩng đầu không thấy cúi đầu lại gặp, tôi dứt khoát từ chối. “Ba chục triệu.” “Khụ khụ… cái đó… để tôi suy nghĩ.” “Năm chục triệu.” “Được, chốt.” Tôi vui hớn hở thu dọn hành lý, kết quả là vừa vặn bị Hạ Tây Lâu đứng chờ sẵn ở cửa tóm được ngay tại trận. Người đàn ông lạnh lùng trừng tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy mỉa mai, rút thắt lưng ra: “Diệp Chiêu Chiêu, cô đúng là muốn tìm chết phải không?!”
Ông chủ của tôi là Lục Diệp, kiểu người mà trên TV hay nói, nếu không nỗ lực thì phải quay về kế thừa gia sản trăm triệu. Nhưng anh ta cao 1m83, nặng 75kg, có đến 74,5kg phản cốt. Có thân phận phú nhị đại không làm, nhất quyết muốn làm sáng nghiệp đời đầu. Tôi vừa tốt nghiệp đại học, đã bị anh ta lừa theo cùng khởi nghiệp. Làm công việc của trợ lý tổng tài, nhưng lĩnh mức lương của dì lao công. Ngày nào anh ta cũng vẽ bánh cho tôi, nói sẽ tăng lương cho tôi. Còn tôi thì chỉ mong anh ta đừng cố gắng nữa, mau mau quay về kế thừa gia sản đi. Cuối cùng, công ty chúng tôi sắp phá sản, tôi cố nén vui mừng, nói với anh ta: “Ông chủ, thiên hạ không có yến tiệc nào không tan…” Anh ta lại ôm chầm lấy tôi: “Không được, không thể kết thúc như vậy, tôi phải về hỏi ông già xin ít tiền, em phải giúp tôi! Giả làm vợ tôi, nói em có thai rồi.” Tôi nhìn anh ta, mặt đầy chấn động: “???” Tên này trả cho tôi 2.500 tệ một tháng, coi tôi như trâu ngựa sai khiến, lừa tiền thì thôi đi, bây giờ còn muốn lừa sắc nữa sao?!!
Tôi từ nhỏ đã ngủ trong quan tài, lấy trùng cổ làm thức ăn. Cha tôi nói: nuôi tôi đến mười tám tuổi thì sẽ chôn sống tôi, để mượn âm thọ cho đứa em trai ốm yếu.
Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp kỳ thi đại học, bố mẹ nhà họ Thẩm qua đời vì tai nạn xe, nhà họ Thẩm cũng phá sản. Thẩm Trường Thanh, người tôi thầm yêu suốt ba năm, không còn chỗ dung thân, bạch nguyệt quang của anh cũng rời bỏ anh. Tôi chi trả toàn bộ học phí và sinh hoạt phí đại học cho anh, yêu cầu anh làm bạn trai của tôi. Tôi biết anh không thích tôi, không sao cả, tôi có thể dùng tiền giữ anh ở bên mình mãi. Trời không chiều lòng người, nhà tôi cũng phá sản, bạch nguyệt quang của anh cũng sắp về nước, tôi biết mình nên rời đi rồi. Hai năm sau tôi về nước, Thẩm Trường Thanh lại trực tiếp chặn tôi trước cửa, hung hăng bóp lấy gáy tôi rồi hôn mạnh, “Không từ mà biệt rất vui sao?”
Tôi đang mang thai tháng thứ 8, bụng to đến mức đi lại cũng thấy khó khăn. Vậy mà mẹ chồng vẫn gọi điện ra lệnh: “Phải về quê ăn Tết, đây là quy củ.” Tôi nói quãng đường xa quá, sợ ảnh hưởng đến thai nhi. Bà ta cười khẩy: “Đám ngôi sao còn bầu bì mà đi khắp nơi đấy, cô làm quá cái gì.” Chồng tôi đứng cạnh im lặng như câm. Tim tôi lạnh ngắt. Khi kể lại chuyện này với bố mẹ ruột, mẹ tôi lập tức nổi trận lôi đình. “Bà ta muốn có cháu à? Được thôi, bảo con trai bà ta xách đồ về quê đi, còn đứa nhỏ thì để bố mẹ nuôi!”
Đừng Dạy Tôi Về Tình Thân Bà nội tổ chức tiệc mừng thọ 99 tuổi, đích thân phát bao lì xì cho từng đứa cháu trước mặt mọi người. Cháu trai cả: “Bà thương con, tặng 88.000 tệ!” Cháu trai thứ hai: “Bà yêu con, tặng 88.000 tệ!” Cháu út: “Bà cưng con, tặng 88.000 tệ!” Đến lượt tôi: “Ôi chao, quên chuẩn bị của con mất rồi.” Cả sảnh cười ồ lên. Tôi lập tức đứng dậy rời khỏi bàn tiệc. Trong thang máy, tôi gửi một tin nhắn: Hủy bỏ tư cách VIP trọn đời của bà nội tại bệnh viện Hiệp Hòa, ngừng toàn bộ khoản chi trả tạm ứng viện phí. Ba phút sau, bác cả hốt hoảng chạy theo giữ tôi lại: “Cháu dám cắt đường sống của bà, cháu còn là người nữa không?” Tôi bật cười lạnh: “Tôi đã chi ba triệu cho bà chữa bệnh, để rồi nhận lại một màn sỉ nhục giữa bàn tiệc. Vậy thì ai mới không phải là người?”
Chôn Anh Cùng Căn Nhà Cũ Tôi là đinh hộ cứng nhất khu này, chủ đầu tư giằng co với tôi suốt ba năm, hễ thấy tôi là như thấy qu//ỷ. Cho đến hôm nay, trong buổi đàm phán, trước mắt tôi bỗng nhiên xuất hiện từng dòng bình luận bay lơ lửng. 【Đúng là kích thích thật, ngay dưới mí mắt của vợ mà còn cùng thanh mai trúc mã diễn cảnh nóng trong tầng hầm, ghê gớm ghê ha.】 【Lý Vũ Hân – con rùa đội mũ xanh ng//u ng//ốc này, có đòi thêm bao nhiêu tiền đền bù đi nữa thì cuối cùng cũng vẫn bị chồng ăn sạch, rồi chôn x//ác oan uổng dưới tầng hầm thôi.】 Lý Vũ Hân, chính là tên tôi. Tôi tức đến mức hai mắt đỏ ngầu. Lập tức chộp lấy cây bút, ký thẳng tên mình vào bản thỏa thuận giải tỏa. Chỉ thêm một điều kiện kèm theo. “Bây giờ, ngay lập tức, san bằng căn nhà này cho tôi.”
Ở năm thứ ba sau khi tôi và chồng liên hôn dần dần sinh tình, tôi lại trọng sinh trở về thời học cấp ba. Khi tôi lấy hết dũng khí đi tìm anh để tỏ tình, lại phát hiện anh còn đang theo đuổi hoa khôi của trường. Thấy tôi đưa lá thư tình cho anh, anh chỉ nhướng mày hỏi: “Phong thư này mua ở đâu thế, tôi cũng phải viết một lá cho cô ấy.” Lúc ấy tôi mới hiểu, thì ra người chồng luôn lạnh nhạt, điềm tĩnh của tôi cũng từng mãnh liệt yêu một người đến vậy. Sau đó. Các trưởng bối trong nhà lại giống y như đời trước, đề nghị tôi và anh kết liên hôn. Bùi Ứng Thần im lặng, không hề từ chối. Nhưng lần này, tôi mỉm cười lắc đầu: “Không cần đâu ông ạ, cháu đã có người mình thích rồi.”
Cựu Mộng Liễu Vô Ngân Một năm sau khi ta qua đời, Hoàng thượng vì muốn che đậy tội nghiệt cho nữ nhân hắn yêu nhất trong lúc phát đ/iên đã ngộ sát phi tần, liền hạ chỉ bắt ta một lần nữa ra mặt nhận tội thay nàng ta. Khi hắn đích thân mang theo huyết y của vị phi tần nọ tìm đến đạo quán nơi gi/am c/ầm ta, bên trong vốn đã sớm phủ đầy mạng nhện. Hắn gọi lão ma ma trông coi đến chất vấn xem ta đã đi đâu. Lão ma ma nọ đáp rằng: “Hoàng hậu nương nương ư? Người đã mất từ một năm trước rồi.” “Là muội muội của vị quý nhân quá cố năm xưa xông vào, đ/âm nương nương mười tám nh/át, cuối cùng m/áu chảy đến cạn kiệt mới nhắm mắt xuôi tay.” Hoàng thượng đinh ninh lão ma ma đã nhận lợi lộc rồi lén lút thả ta đi, long nhan đại nộ. “Trẫm chỉ đưa nàng ta vào đạo quán tu hành chứ có phế bỏ hậu vị đâu, vậy mà nàng ta lại dám bỏ trốn sao?” “Ngươi hãy truyền lời cho nàng ta, nếu không mau chóng hồi cung nhận lỗi, trẫm nhất định sẽ trục xuất đệ đệ ruột của nàng ta khỏi Hoàng gia thư viện, khiến hắn vĩnh viễn không bao giờ có thể thi lấy công danh.” Nói đoạn, hắn phất tay áo bỏ đi. Lão ma ma thở dài cảm thán: “Người cũng đã rơi xuống nước chet đ/uối rồi, còn thi cử công danh gì nữa đây…”
Ngày thứ hai sau lần đầu nếm trái cấm, Giang Từ Yến gửi cho tôi một đoạn ghi âm. Tôi lựa chọn chia tay dứt khoát. Năm năm sau, trong buổi họp lớp, chúng tôi lại gặp nhau. Tửu lượng kém, tôi ôm chặt đùi anh khóc đến thảm hại. Giang Từ Yến mặt trầm xuống, một tay kéo tôi từ dưới đất đứng dậy. Nghiến răng hỏi: “Chính em là người đề nghị chia tay, bây giờ em đang làm trò gì vậy?”
Ngày tôi dự định tỏ tình với trúc mã Lục Hành Chu, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh ấy và bạn bè. Giọng nam sinh uể oải: “Cô ấy cứ ở nhờ nhà tôi suốt, thật sự rất phiền.” Tối hôm đó, tôi gọn gàng thu dọn hành lý, rời khỏi nhà anh ấy. Về sau, ngày tốt nghiệp, Lục Hành Chu giả say, nhất quyết đòi theo tôi về nhà. Nhưng vừa bước vào cửa, tôi đã bị anh ấy ép sát vào cánh cửa. “Cuối cùng cũng đợi đến lúc em trưởng thành rồi.” “Ở nhà tôi lâu như vậy, chỉ được nhìn không được hôn, thật mẹ nó phiền chết đi được.”
Thiên Kim Thật Và Bố Mẹ Tỷ Phú Tôi vô tình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngược luyến, trở thành thiên kim thật bị cả gia đình h/ành h/ạ. Sau khi được nhận lại hào môn, dưới sự thiết kế đủ kiểu của thiên kim giả, cả nhà đều coi tôi như kẻ thù. Tôi không chỉ phải trải qua một loạt tình tiết ng/ược đ/ãi như bị b/ạo l/ực học đường, bị h/ãm h/ại, bị é/p h/iến th/ận, mà cuối cùng còn phải đi t/ù thay cho thiên kim giả. Chỉ đến khi tôi bị h/ành h/ạ thành một phế nhân t/àn ph/ế, cả nhà mới chịu hối hận muộn màng. Vì vậy, năm ba tuổi, tôi đã trốn đến viện mồ côi, chỉ vào bụng phu nhân của vị tỷ phú giàu nhất Bắc Kinh mà gọi là “em trai”. Khi vị tỷ phú hỏi tôi có nguyện ý theo vợ chồng họ về nhà không, tôi đã gật đầu.