Danh sách truyện hot gần đây
Sau khi gia đình tôi phá sản, Hạ Tư Tuần đề nghị tôi kết hôn liên hôn với anh ấy. Nghĩ đến dáng vẻ anh từng quỳ gối cầu xin tôi đừng rời đi, Tôi cắn răng đồng ý. Đêm tân hôn, tôi đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng bị ngược đãi. Vậy mà lại nhìn thấy bài đăng anh ấy vừa chia sẻ: “Tiểu thư từng đối xử với tôi như chó mà vứt bỏ, vậy mà giờ lại phá sản rồi.” “Bài đăng hay đấy, chủ thớt định trả thù cô ta thế nào?” “Tôi đã đề nghị kết hôn với cô ấy, sau này mỗi tháng chỉ cho cô ấy mười vạn tiền sinh hoạt.” “? Miệng thì nói không làm chó cho tiểu thư, nhưng thật ra đuôi đã bắt đầu vẫy rồi đúng không?” “Đây chỉ là phần đầu tiên trong kế hoạch của tôi, tôi có nhịp độ của mình.” Về sau, tôi gửi cho anh ta một đống ảnh mấy gã đàn ông cơ bắp đeo dây xích ngực: “Haiz, suýt nữa thì quên mất, chúng ta chỉ là quan hệ liên hôn thôi, tôi không nên miễn cưỡng Chủ tịch Hạ phải lấy lòng tôi như vậy, thôi thì nhìn trai lạ giải khuây vậy.” Anh ta đáp lại bằng giọng điệu đầy hèn mọn: “Tôi sẽ mặc, đừng nhìn bọn họ nữa, cầu xin em đấy.”
【Chào mừng đến với thế giới cổ tích của anh em Grimm.】 【Xin hãy tuân thủ các quy tắc sau.】 【Đừng dễ dàng tin tưởng những công chúa đã kết hôn.】 【Lời nói của động vật khi thật khi giả, cần phải phân biệt cẩn thận.】 【Tất cả nhân vật trong thế giới này đều xuất thân từ “Truyện cổ Grimm”, nếu gặp nhân vật thuộc tác phẩm của nhà văn khác, hãy lập tức tiêu diệt.】
Tôi làm người tình được bao nuôi của anh suốt bảy năm. Anh sắp kết hôn. Đêm cuối cùng, người đàn ông ấy như một con chó điên, đem hết mọi tư thế làm tôi một lượt. Tỉnh dậy, anh ta mặt mày thỏa mãn, đeo lên tay tôi một chiếc nhẫn kim cương năm carat, giọng trầm thấp: “Về sau mỗi tối, như thường lệ, qua đây ngủ với tôi.” Cơ thể tôi cứng đờ, Hạc Chu Dã khẽ nhướn mày, bật cười lạnh: “Em thật tưởng cứ như thế là có thể rời khỏi tôi sao?” “Vị hôn thê của tôi rất hay ghen, tôi không muốn để cô ấy biết quan hệ giữa chúng ta.” “Đêm nay anh sắp xếp cho em một buổi xem mắt, em làm cho xong chuyện này, được chứ?” Anh ta không biết rằng, hôm đó sau khi bước ra khỏi cửa, tôi liền ngồi lên một con thuyền buồm trở về Bắc Kinh. Từ đó, tôi không bao giờ quay lại bến cảng này nữa.
Bạn của Lục Nghiễn Ly nói bóng gió rằng tôi không xứng với anh ấy. Tôi chỉ thẳng vào Lục Nghiễn Ly mà mắng lại. “Anh tưởng anh ghê gớm lắm sao, chẳng có chút kỹ thuật nào, chỉ có sức mạnh lỗ mãng.” “Ai thèm kết hôn với anh, vừa kiêu ngạo, tuổi lại lớn.” …… Sau này, anh còn không biết xấu hổ mà nói: “Vợ à, dạo này anh đã rất chăm chỉ học kỹ thuật, em kiểm tra thử đi……”
Phụ thân bị x//ử tr//ảm, ta và tỷ tỷ đích xuất bị giam vào đại lao. Thị lang phu nhân lập tức thay nhi tử lui hôn với đích tỷ.Còn vị hôn phu của ta, sau khi Thánh thượng đặc xá, lại đem toàn bộ gia sản theo tỷ tỷ mà đi.Trước khi đi, hắn nói với ta:“Tri Dư, nàng đừng vội. Chờ ta đỗ đạt công danh, ắt sẽ đến chuộc nàng.”Ta chẳng buồn để ý, trong đầu chỉ nghĩ xem nên làm thế nào giữ được khẩu phần ăn giữa một đám phụ nhân thô lỗ quanh mình.Không vì gì khác ta đ//ánh không lại họ.Lương An Viễn mang tỷ tỷ đi, ta chẳng lấy làm lạ.Mấy lần gặp mặt ít ỏi, ánh mắt hắn chưa bao giờ rời khỏi tỷ tỷ. Nếu không phải bị thân phận ràng buộc, chỉ có thể cưới ta — một thứ nữ e rằng đã sớm tới cửa cầu thân với tỷ tỷ rồi.Xung quanh toàn ánh mắt hả hê, vừa ghen vừa chê.
Bạn trai ảo thuật gia của tôi đã chết. Khi anh biểu diễn tiết mục “cưa người”, trước ánh nhìn của hàng trăm khán giả, anh bị cắt thành vô số mảnh. Khi tôi giúp anh khâm liệm, trong dạ dày anh phát hiện có một mảnh giấy. Trong đó viết: “Bảo bối, tiết mục ảo thuật vĩ đại nhất thế kỷ 21 đã bắt đầu, hãy cùng chờ đón nhé.” “Khi các vị thần sa ngã, sẽ là lúc ta tái sinh.”
Tôi chạy bộ buổi sáng bên bờ sông, nhặt được một cái chai trôi. Bên trong có một tờ giấy, trên đó viết bằng máu: “Người nhặt được chai trôi này, sẽ chết trong vòng một tháng.” Tôi buột miệng chửi một câu xui xẻo, xé tờ giấy rồi ném vỡ cái chai. Buổi chiều hôm đó, kết quả kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện có rồi. Ung thư, giai đoạn cuối.
Sau khi tái hợp, Hứa Nam Đình trở nên dính người một cách bất thường. Ăn gì, uống gì, gặp ai… anh ta đều phải báo cáo từng cái một. Một ngày nọ, anh ta gọi điện cho tôi, giọng đầy thăm dò. “Châu Tử dẫn mấy cô em tới, gọi anh đi ngâm suối nước nóng.” Tôi chỉ “ồ” một tiếng: “Chơi vui nha.” Điện thoại bị cúp ngay. Hai mươi phút sau, anh ta chặn trước cửa nhà tôi, giọng nghẹn lại truy hỏi: “Em cứ để mặc anh đi với người khác?” Tôi lùi một bước trước ánh mắt anh ta. “Không phải đây chính là cảm giác ranh giới mà anh muốn sao?” Lời vừa dứt, anh ta sững người đứng đó.
Năm năm trước, tôi đã bỏ rơi Chu Thừa Nhiên. Sau này anh thành công trong sự nghiệp, tôi được phân công đến phỏng vấn anh, vậy mà ngay cả cổng công ty cũng không được bước vào. Có người hỏi anh có hận tôi không. Anh thản nhiên đáp: “Cô nói ai? Trong trí nhớ tôi không có cái tên này.” Tất cả mọi người đều cười nhạo tôi đáng đời. Thế nhưng sau đó, khi tôi đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi công tác, Chu Thừa Nhiên lại bất ngờ nổi giận: “Bỏ rơi rồi nghiện luôn à? Giờ lại muốn đi nữa?”
Huynh trưởng ta lỡ tay giết chết thái giám của công chúa, ngày mai sẽ bị tịnh thân để vào cung. Trong nhà chỉ có một mống nhi tử, ta bị phụ thân khóc lóc đẩy ra để thay thế: “Dù sao con cũng không có hai lạng thịt đó! Đợi phụ thân lập công lấy được kim bài miễn tử rồi sẽ đến cứu con ra!” Thế là ta thay huynh trưởng vào cung hầu hạ vị An Dương công chúa quanh năm che mặt kia. Nghe đồn vị công chúa này tính tình cô độc, lạnh lùng, sống trong một cung điện hoang vu, đến cả cung nữ cũng dám bắt nạt. Ta giúp nàng phơi chăn, giành đùi gà, mắng nhiếc đám cung nữ nhiều chuyện, cuối cùng cũng đổi lại được một nụ cười sau tấm rèm che của nàng. Cho đến một ngày, phụ thân gửi thư báo rằng kim bài sắp tới tay. Ta ôm vò rượu đến tìm công chúa để chúc mừng, nào ngờ lại bị nàng kéo mạnh, đè xuống giường. Y phục xộc xệch, ta run giọng nói: “Công chúa, không được! Nô tài… nô tài là thái giám, không… không có thứ đó!” Công chúa lại cười trầm khàn, rồi nắm tay ta đưa xuống nơi sâu thẳm, hơi thở nóng rực: “Không sao, ta có.”
Giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, theo nó về nhà để đối phó với ba mẹ. Không ngờ anh trai cậu ấy lại chính là học thần thời cấp ba của chúng tôi, Tống Dạ. Nhưng hình như anh ấy đã quên tôi từ lâu rồi, thái độ vô cùng lạnh nhạt. Cậu em khoá dưới len lén nói với tôi: “Đừng nhìn anh tôi bày ra vẻ xa cách thế, thật ra anh ấy có một cô gái thầm yêu nhiều năm. Ngăn kéo phòng anh ấy đầy hình của cô gái đó.” Sau này vô tình gặp ở quán bar, tôi uống say, không cẩn thận nhào thẳng vào lòng Tống Dạ. Anh ấy cau mày: “Nhìn cho rõ, tôi không phải cậu ta. Cô coi tôi là gì? Thế thân của cậu ta sao?” Tôi vội nói xin lỗi định rời đi, lại lần nữa bị anh kéo vào trong ngực. Người đàn ông đỏ mắt thỏa hiệp: “Thế thân thì thế thân đi. Tôi không cần danh phận nữa.”
Nửa đêm, tôi đang theo dõi chồng mình. Hắn luôn chải mái tóc bóng mượt gọn gàng, thắt chiếc cà vạt tinh tế, và đúng một giờ sáng mỗi đêm đều ra khỏi nhà. Nếu không nhờ vào camera giám sát của khu nhà, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng bao giờ phát hiện ra. Thế nhưng, khi tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để bắt quả tang, lại phát hiện chồng mình đang ẩn nấp ở đầu một con hẻm tối om. Đợi mãi, đợi mãi. Lúc ấy, có một người phụ nữ say khướt đi ngang qua, chồng tôi liền nhanh chóng bám theo sau lưng cô ta.