Danh sách truyện hot gần đây
Chi Xuân Ngày tỷ tỷ ta m/ất, ta dắt theo đứa cháu nhỏ đến Hầu phủ nhận thân. Hôm đó, Hầu phủ tràn ngập tiếng trống kèn — Nhị công tử đang thành thân, cảnh tượng rộn ràng, náo nhiệt vô cùng. Khi Hầu phu nhân nhìn thấy ngọc bội ta đưa ra, bà suýt nữa thì ng/ất x/ỉu. Bà vội né vào sau bình phong, đè nén c/ơn gi/ận mà nói: “Nếu để tiểu thư tướng phủ biết chuyện xấu hắn từng làm, hôn sự này coi như xong!” Lão ma ma bên cạnh khẽ khuyên: “Phu nhân chớ nôn nóng. Năm xưa Nhị công tử từng nói, cô nương kia bị chuốc mê dược, chưa từng thấy rõ mặt hắn. Chỉ vì hắn đi gấp, để lại ngọc bội gia truyền, mới khiến người ta nắm được nhược điểm. Nay cô nương ấy tìm đến, chi bằng đổ chuyện này lên đầu Đại công tử là xong.” Ta từ nhỏ tai thính, nghe rõ mồn một lời họ bàn tính. Thực ra, là Đại công tử hay Nhị công tử cũng chẳng khác gì. Ai làm phu quân ta, đâu quan trọng. Quan trọng là đứa cháu của ta có thể vào tộc học của Hầu phủ — nơi có danh nho đương triều giảng dạy, đủ để không phụ thiên tư thông tuệ của nó.
Phu Nhân Hữu Điểm Hung Ngày ta cập kê, Hoàng thượng ban lệnh cho ta tự chọn phu quân. Trong lòng ta chỉ hướng về Lục hoàng tử, thanh mai trúc mã lớn lên cùng ta. Thế nhưng, ta lại nghe được tiếng lòng của mèo cưng của Hoàng thượng. 【Cầu xin ngươi, đừng chọn hắn! Kẻ ngụy quân tử tâm địa độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn, cả nhà ngươi đều sẽ chet dưới tay hắn!】 Ta bỗng chốc ngây dại. Ta đưa mắt nhìn kẻ thù không đội trời chung thường ngày. Nó lại gầm gừ: 【Chọn hắn! Mau chọn hắn!】 Ta: ?
Cô Dâu Bỏ Trốn Vì 800.000 Tệ Trong buổi tiệc đính hôn của tôi và bạn trai, mẹ chồng tương lai bất ngờ cao giọng tuyên bố trước toàn thể quan khách: “Để tiện chăm lo cho gia đình, Giai Giai đã quyết định nghỉ công việc với mức lương hằng năm 800.000 tệ, từ nay toàn tâm toàn ý làm một người vợ hiền, mẹ đảm!” Cả hội trường vỗ tay vang dội, chỉ riêng tôi lạnh sống lưng như rơi xuống hố băng. Tôi quay sang nhìn bạn trai — anh ta đang nháy mắt, ra hiệu bảo tôi cứ “phối hợp cho xong chuyện”. Tôi hít một hơi thật sâu, bước lên cầm micro, giọng nói rõ ràng, rành rọt vang khắp khán phòng: “Xin lỗi, có lẽ mọi người đã hiểu lầm. Tôi sẽ không nghỉ việc. Và… đám cưới này cũng không cần nữa. Tôi chọn sự nghiệp của mình. Chúng ta chia tay đi.”
Vừa ký xong đơn ly hôn, chồng cũ đã ôm tình mới đến thẳng showroom xe, oai phong tậu ngay một chiếc xe sang giá 700 nghìn tệ. Suốt quá trình, anh ta coi tôi như người vô hình, còn cố tình đăng ảnh nhận xe lên vòng bạn bè kèm dòng caption: “Khởi đầu cho một cuộc sống mới.” Ngay lúc nhân viên bán hàng cầm máy POS chuẩn bị quẹt thẻ phụ để thanh toán, tôi nhẹ nhàng gọi lên tổng đài ngân hàng. Giọng nói bình thản nhưng dứt khoát: “Chào bạn, tôi bị mất một thẻ phụ tín dụng, bốn số cuối là 2587. Làm ơn hãy khóa thẻ ngay lập tức và ngăn mọi giao dịch phát sinh.”
“Dự án lần này thất bại, cô chịu trách nhiệm.” Trong phòng họp yên ắng, giọng nói lạnh lùng như phán quyết từ ghế chủ tọa vang lên – là của Trình Viễn Hàng. Tay tôi run lên, suýt nữa làm rơi ly cà phê. Ba năm ở bên nhau, tôi ngỡ mình đã hiểu đủ con người này. Nào ngờ anh ta có thể tàn nhẫn đến mức này. “Tổng giám đốc Trình, từ lúc dự án khởi động đến quá trình thực thi, tôi đều có lưu lại đầy đủ hồ sơ.” Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, giọng điềm đạm, “Thiệt hại lần này là do dữ liệu thị trường cung cấp sai, không liên quan đến khâu tài chính.” “Hồ sơ có thể làm giả.” Anh ta chẳng buồn ngẩng đầu lên, “Huống hồ, cô là giám đốc tài chính, chuyện giám sát là trách nhiệm của cô. Tôi đã báo cáo với hội đồng quản trị, kết luận là do phòng tài chính kiểm soát lỏng lẻo.” Không khí trong phòng họp nặng nề như thể sắp nghẹt thở. Các lãnh đạo cấp cao ai nấy đều cúi đầu im lặng. Quản lý phòng thị trường – Vương Kiến Hoa – thì ngược lại, ánh mắt lộ rõ vẻ đắc ý, như thể đang xem một vở kịch bi thương đầy giải trí. Tôi bỗng muốn bật cười. Ba ngày trước, người đàn ông này còn ôm tôi thì thầm sẽ cho tôi một lễ cưới thật xa hoa. Ba ngày sau, anh ta đã lạnh lùng đẩy tôi ra làm vật tế thần. Tôi hiểu rồi.
Trước ngày cưới, tôi phát hiện người yêu cũ của chồng sắp cưới – Phí Lâm – đăng ảnh khoe nhẫn kim cương xanh lên vòng bạn bè. Chỉ nhìn thoáng qua, tôi liền nhận ra: đó là chiếc nhẫn cưới độc bản tôi tự tay thiết kế cho mình và Thẩm Khiêm. Chỉ có duy nhất một chiếc trên đời. Thế mà, hiện giờ nó lại nằm gọn trên ngón tay của cô ta. Tôi mất ngủ cả đêm, sáng hôm sau, lạnh nhạt mở lời: “Chia tay đi.” Thẩm Khiêm không thay đổi sắc mặt, chỉ nhíu mày nói như dạy dỗ: “Diệp Ngôn, chúng ta sắp cưới rồi. Em nên cân nhắc kỹ, đừng để sau này hối hận.” Tôi trả lời ngắn gọn: “Tôi không hối hận.” Đêm hôm đó, anh uống say rồi gọi cho tôi: “Ngôn Ngôn, em đâu rồi? Anh tìm mãi chẳng thấy em trong nhà…”
A Ngọc Trước lúc hấp hối, tỷ tỷ ta nói rằng người hại ch .t tỷ ấy là Hàn Ương. Chỉ vì câu nói đó, ta căm hận Hàn Ương suốt mười năm, cho đến tận lúc sắp ch .t vẫn không ngừng mưu tính làm sao để gi .t hắn. Thế nhưng sau khi ta ch .t, Hàn Ương tay không bới đống tro tàn, nhặt lấy xương cốt ta, lập bài vị trên đó đề chữ: “Thê tử của ta – Ôn Ngọc.” Kẻ mà người đời khiếp sợ – Đông Xưởng Đô đốc gi .t người không chớp mắt, lại quỳ gối trước bài vị của ta, nghẹn ngào bật khóc: “Ngọc nhi… vào mộng nhìn ta một lần thôi, ta cầu xin nàng đấy…” Sau khi ta ch .t vài năm, Hàn Ương ngày càng trầm lặng và u ám. Cho đến một đêm tuyết lớn, hắn bị thích khách do chính ta sắp đặt chặn đường. Hắn không hề phản kháng, để mặc chúng róc th/ịt chặt gân, cuối cùng trở thành một thân tàn phế… Vậy mà hắn vẫn không buông khối ngọc ta từng đeo bên miệng. Đến khoảnh khắc đó ta mới bừng tỉnh – thì ra… tỷ tỷ đã lừa ta. Tiếng ta gào khóc đầy hối hận vang vọng khắp thung lũng, cầu khẩn thần linh cứu lấy Hàn Ương. Giây phút chói lòa ánh sáng ấy qua đi, ta quay lại ngày đầu tiên gặp hắn.
Lệnh Ý công chúa không có cha “Ta sớm muộn gì cũng sẽ ch .t trên giường của ngươi.” “Đây chính là cái giá của việc thô/ng dâ m đó, tỷ phu.” Ta níu lấy đai áo hắn. “Giang, Tử, Phù!” Phó Kiều nghiến răng nghiến lợi, hận không thể cắn nát hàm răng sau, “Ngươi có thể đừng gọi ta như thế được không? Ngươi định gọi cả trăm năm nữa chắc?” “Một trăm năm thì lâu quá, đợi ngươi thật sự chết trên giường ta, ta sẽ thôi gọi.” Phó Kiều thở dài một tiếng. Tháng sau hắn sẽ Nam chinh. Trước khi lên đường, hắn đặc biệt tới tìm ta, vụng trộm lần cuối. Vì sao lại nói là vụng trộm? Nam chưa cưới, nữ chưa gả, mà lúc này chúng ta đang giải y hoan lạc ngay trong khuê phòng tiểu các của ta.
Khi em gái ruột của chồng dọa nhả//y lầ//u lần thứ 63, Hạ Đường bỗng cảm thấy… mệt đến kiệt sức.Thậm chí, trong thoáng chốc, cô còn nghĩ — hay là nhảy cùng cho xong.Ở đầu dây điện thoại, giọng cảnh sát vang lên, đầy bất lực:“Cô Hạ à, chuyện này xảy ra bao nhiêu lần rồi?… Hay cô cứ nhường cô ấy một chút cho yên chuyện đi.”Phải rồi.Hai năm qua, lần nào cô cũng là người chịu thua.Lúc đầu là việc nhỏ — bắt Hạ Đường giặt giũ, dọn dẹp.Rồi đến việc bị ép tự tát mình trước mặt mọi người.Cao trào hơn — cô phải quỳ suốt một ngày một đêm trước cổng khu dân cư, chỉ vì làm trái ý em chồng.Mỗi lần cô nhân nhượng, thì lần kế tiếp lại càng quá đáng hơn.Những yêu cầu vô lý không ngừng leo thang — sau mỗi trận “ăn vạ”, là một bước đẩy sâu hơn vào giới hạn chịu đựng của cô.
Si Tình Khó Kiểm Soát Kim chủ hỏi tôi nếu sau này cậu ấy chết, tôi có chịu chôn theo cậu ấy không. Tôi ngậm điếu thuốc, kéo quần lên, đáp không. Cậu ấy chết, tôi sẽ lập tức đi tìm kim chủ tiếp theo. Cậu ấy cười đến chảy nước mắt, mắng tôi là đồ vô nhân tính. Sau đó, bệnh tim của cậu ấy trở nặng, gần như sắp chết, ngoài việc thay tim thì không còn cách nào khác. Tôi nhìn báo cáo xét nghiệm tương thích giữa tôi và cậu ấy. Quyết định đem trái tim của mình trao cho cậu ấy.
Trong một lần tranh cãi, Diệp Trí Viễn thẳng tay tát tôi ngay trước mặt bao người. Kể từ giây phút đó, tôi dứt khoát hủy bỏ hôn ước đã định sẵn từ nhỏ với anh ta. Ai nấy đều kinh ngạc—tôi chẳng phải là “cái đuôi nhỏ” luôn bám theo anh ta từ bé đến lớn sao? Sao lại có thể tuyệt tình đến thế? “Cậu… sao dám? Tại sao lại hủy hôn?” Anh ta nhìn tôi, không tin nổi. “Tại sao lại không hủy? Trước khi cưới đã phát hiện vị hôn phu của mình là một tên cặn bã, không bỏ thì giữ lại làm gì, để… ăn Tết chắc?” Tôi đảo mắt, lạnh giọng đáp.
Chồng Quyết Định Thiên Vị Cô Ta Nghe tiếng chồng chạy xe công nghệ về khuya, tôi mang ly sữa vào phòng cho anh. Anh lập tức nổi giận: “Tại sao không gõ cửa? Anh không thể có chút riêng tư sao?” Nói rồi, anh nhanh chóng kéo lại chiếc áo thun đang cởi dở, tiện tay tắt luôn cuộc gọi video trong điện thoại. Thấy tôi mặc đồ ngủ, sắc mặt anh càng thêm khó chịu: “Anh rất mệt, không muốn làm cái chuyện đó.” Đến khi bị anh mạnh tay đ/ẩy ra ngoài, tôi mới mơ hồ nghe thấy tiếng anh thề thốt: “Em thấy chưa, anh từ chối thẳng thừng rồi, em còn chưa yên tâm sao?” “Chiếc xe này, sau này chỉ có em mới được ngồi.” Khoảnh khắc đó, tôi mới hiểu ra, cái gọi là “nguyên tắc nghề nghiệp” của anh, là giữ mình cho một người đàn bà khác.