Danh sách truyện hot gần đây
Tôi là nữ quẻ sư giả nam ở Thanh Vân Tự, vậy mà lại khai khiếu, có thể nghe được tiếng lòng của Phật Tổ. Phật Tổ ngoài mặt hiền từ mỉm cười, trong lòng lại lẩm bẩm: Ta không thích ăn táo, muốn ăn đào. Tôi thử đặt mấy quả đào vào đĩa cúng. Phật Tổ nghĩ thầm: Tiếc là không biết đứa nhỏ này tên gì, nếu biết thì ban thêm chút công đức cho nó. Tôi nói: “Giang Yến.” Sau khi xác nhận mình thật sự nghe được tiếng lòng của Phật Tổ, tôi xem mệnh luận quẻ cho người khác gần như quẻ nào cũng trúng tám chín phần. Lúc tôi nhân cơ hội này kiếm bạc, Tề Vương lại nói muốn đưa tôi vào cung làm Quốc Sư, còn bảo tôi nói lời gièm pha với hoàng đế để lung lay nền tảng quốc gia. Trời ơi! Tôi chỉ là kẻ xem quẻ, ngài lại bắt tôi tạo phản sao?!
Từ nhỏ tôi đã sở hữu một “thiên phú chữa lành” rất đáng sợ. Trong một chuyến du lịch gia đình, bác dâu nhất quyết sắp xếp cho tôi và bố tôi ở chung một phòng giường lớn. Tôi lo lắng nói với bác dâu: “Cháu dù sao cũng là phụ nữ trưởng thành ba mươi tuổi rồi, như vậy không ổn lắm đâu ạ?” Bác dâu lại đáp: “Cháu với bố cháu thì có gì mà không ngủ chung được? Chẳng lẽ bố cháu còn làm gì con gái mình à?” “Nhà cháu kinh tế cũng không dư dả, tiết kiệm được chút nào hay chút nấy.” Bà cố ý làm tôi khó xử, muốn nhìn tôi vừa xấu hổ vừa tức giận mà không thể cãi lại. Nhưng tôi vốn lương thiện, liền quay sang an ủi chị dâu đi cùng: “Chị dâu, chị đừng để trong lòng.” “Bác dâu xưa nay không hiểu chuyện con gái lớn phải tránh bố, con trai lớn phải tránh mẹ.” “Anh họ đi công tác, bác dâu cũng thường đi theo và ngủ chung giường với anh ấy.” “Giường to thế, kiểu gì cũng phải có người ngủ giữa chứ, đó là thói quen nhà họ.” Kết quả, chị dâu quay về liền đòi ly hôn với anh họ. Cô em họ cùng cảnh ngộ nhận xét về tôi: “Chị à, chị đúng là có thiên phú gây trầm cảm.” “Những ai nói chuyện với chị xong đều trầm cảm cả.”
Hai Mặt Của Mặt Trăng Sau khi bị Quý phi đẩy ngã s ẩ.y th/ai dưới bậc thềm, trí nhớ của ta dừng lại ở năm mười hai tuổi. Ta thấy mọi thứ trong cung đều xa lạ, vừa khóc vừa la đòi xuất cung. Tiếc rằng, Tiên đế – giờ là Hoàng đế đương triều, Túc Vương Tiêu Dương – lại cho rằng ta đang “lạt mềm buộc chặt”, cố tình giả vờ mềm yếu để ép hắn cúi đầu. Vì vậy, hắn đích thân đến trước mặt ta, định răn dạy một trận. Nào ngờ ta lại sợ hắn đến mức run rẩy, chỉ cảm thấy người trước mắt chẳng khác gì Diêm Vương mà mấy ông kể chuyện vẫn nói – lạnh lùng, đáng sợ vô cùng. “Viên Viên, ta sợ quá…” Ta trốn ra sau lưng Quý phi đi cùng Tiêu Dương, miệng gọi nàng bằng nhũ danh, cách hắn mấy bước xa. Đám cung nhân đồng loạt quỳ rạp xuống, chẳng ai dám ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đã sầm lại của hắn. Trong cung, ai cũng biết Hoàng hậu và Quý phi là kẻ thù không đội trời chung. Nhưng người mà ta đang nương tựa, từng cùng ta nằm chung một giường, thủ thỉ mộng tưởng về tương lai. Khi ấy, người trong lòng của cả hai… đều không phải là Tiêu Dương.
Mẹ của bạn trai tôi chết, lúc đó quan tài nhẹ như thể không có ai bên trong. Sau khi ba hắn ở chung với chúng tôi, mỗi ngày đều đổi món nấu cơm cho tôi. Đặc biệt là một món thịt bò hầm đỏ, làm cực kỳ ngon. Nhưng hai cha con họ đều không ăn. Mỗi lần tôi thân mật với bạn trai, tôi luôn cảm giác có người đang lén nhìn, nói với hắn thì hắn ngược lại còn thấy kích thích, càng thêm nhiệt tình. Còn sữa tắm và dầu gội của tôi cũng luôn có một mùi quái lạ.
Tôi kiêu kỳ làm bộ làm tịch. Nhưng lại quen một người bạn trai trưởng thành, điềm đạm, bao dung vô hạn. Anh em của anh ấy nhìn không nổi, khuyên tôi đối xử tốt với anh ấy hơn một chút. Thế là lúc ăn cơm, tôi bóc cho anh ấy một con tôm. Tối hôm đó, anh ấy đăng lên vòng bạn bè, giận dữ mắng đám anh em của mình: “Mẹ kiếp, đứa nào dạy hư bạn gái xấu xa của tôi thế hả?!”
Tôi là một bác sĩ chuyên chữa trị vô sinh hiếm muộn, trong giới người ta thường gọi tôi là “Quan Âm tặng con”. Ban ngày, tôi làm việc tại bệnh viện, tiếp nhận và xử lý những ca phức tạp nhất. Ban đêm, tôi sử dụng một phương pháp phòng the cổ xưa đã thất truyền để giúp những người đàn ông vừa mới qua đ/ời lưu lại hạt giống cho đời sau. Nhưng phương pháp này đi ngược quy luật tự nhiên, lại cực kỳ hao tổn tinh lực, nên tôi chỉ nhận khách giàu có, với mức giá khởi điểm là ba triệu tệ.
Hồi nhỏ, trong hố xí nhà tôi nuôi hơn chục con cá trê, con nào cũng béo tròn, to lớn, dài đến một mét. Những con cá trê đó đều là nuôi để dành cho chú út của tôi.
Tôi mua một chiếc xe mới. Bạn trai tặng tôi một con búp bê hình người. Giữa hàng lông mày và ánh mắt của nó có vài phần giống tôi. Anh ấy nói sau này, trên đường đi làm và tan làm, búp bê sẽ bảo vệ tôi. Tôi ôm búp bê, chụp một tấm ảnh rồi đăng lên vòng bạn bè: “Từ nay cậu chính là bạn đồng hành lái xe của tôi nhé.” Có người bình luận bên dưới: “Đó là búp bê mượn mệnh, mau vứt đi!”
Đoạn Tuyệt Ta lâm bồn bị b/ăng h/uyết, bà đỡ gào lên đòi nhân sâm nghìn năm để giữ m/ạng. Nha hoàn khóc lóc chạy về nói nhân sâm trong kho đã biến mất. Sau này ta mới biết, thứ đó đã bị mẹ lấy đi. Chỉ vì biểu muội Vân nhi đang tá túc tại nhà ta ho khẽ hai tiếng, mẹ đã xót xa không thôi, lén lấy nhánh sâm cứu m/ạng kia mang đi hầm canh gà cho nàng ta. Khi ta tỉnh lại, mẹ ngồi bên giường, nắm tay ta nói: “Uyển nhi, con đừng trách mẹ, Vân nhi mang bệnh từ trong bụng mẹ, không thể thiếu thuốc bổ, con vốn khỏe mạnh, chẳng phải đã vượt qua rồi sao?” Phải, ta đã vượt qua. Cứng cỏi mà vượt qua, nhưng đời này chẳng còn khả năng sinh nở nữa. Bà không phải không biết, ta là Vương phi, nếu không thể khai chi tán diệp cho Vương gia thì tương lai sẽ gian nan nhường nào, nhưng lòng bà chỉ có mỗi biểu muội. Đã như vậy, duyên phận mẹ con giữa ta và bà xem như đã tận.
Tôi livestream xem bói, kết nối với một nam streamer, tôi hỏi hắn có từng giết người chưa, sắc mặt hắn lập tức thay đổi. “Đúng vậy, người kế tiếp tao muốn giết chính là mày.” Mười phút sau, cửa phòng vang lên tiếng gõ, tất cả mọi người trên khung bình luận đều hét bảo tôi mau chạy. “Hắn chính là tên biến thái giết 👤 nổi tiếng trong giới livestream đó!” Tôi khẽ bật cười. Bọn họ không biết, tôi là truyền nhân duy nhất của dòng Địa sư.
Trọng Sinh: Không Còn Bị Bắt Sau khi tôi bị bán đi, mẹ vì nhớ thương tôi mà ph/át b/ệnh, cả ngày ngẩn ngơ đ/iên d/ại; còn bố, đến lúc sắp nhắm mắt vẫn không tha thứ cho người chị đã buông tay để tôi lạc mất năm ấy. Chị gái cũng vì áy náy mà suy sụp đến sụp đổ, cuối cùng nuốt thuốc ngủ trong bồn tắm. Linh hồn tôi muốn lao tới cứu chị, nhưng vừa mở mắt ra lại phát hiện mình đã trọng sinh về năm bị b/ắt c/óc. Đúng lúc ấy, tôi nghe thấy giọng điệu đắc ý của ông đường chú, khi ông ta nhận xấp tiền từ tay bọn buôn người: “Mấy người nhớ bán con bé đi thật xa, đừng để nó có cơ hội quay về.”
Tôi lỡ gửi nhầm ảnh selfie của mình vào nhóm tân sinh viên, bị cả nhóm chế giễu là “đồ thích gây chú ý”. Chỉ có một người không cười tôi, anh ta nói: “Bạn học, miếng ngọc đeo trên cổ bạn là ngọc người chết ngậm trong miệng, mau vứt đi.” Tôi tức đến bật cười: “Rõ ràng đây là mặt ngọc mẹ tôi mua cho tôi để cầu bình an mà.” Nhưng anh ta lại nghiêm giọng nói: “Mẹ bạn muốn dùng bạn để nuôi ngọc, để anh trai đã chết của bạn mượn xác hoàn hồn!”