Danh sách truyện hot gần đây
Trước kỳ thi đại học, tôi bị mẹ của đại ca trường học đưa chi phiếu. Bà ta một thân ăn mặc quý phái sang trọng, thái độ kiêu ngạo: “Nghe nói mày đang yêu con trai tao? Mày là cái thứ gì?” “Tôi là học sinh đứng đầu khối.” Bà ta nghẹn lại, ánh mắt nhìn tôi mang theo vài phần nghi hoặc: “Vậy… vậy mày nhìn trúng con trai tao ở điểm nào?” “Tôi muốn đưa hắn lên Thanh Bắc.” Bàn tay cầm chi phiếu của mẹ đại ca run rẩy.
Nữ Nhi Yếu Đuối Của Tướng Quân Ta là con gái độc nhất của phủ Tướng quân. Khi đến tuổi kén rể, cha ta nói: “Con gái ta mặt mũi xinh đẹp, nhưng thân thể lại yếu ớt, vai không thể gánh, tay chẳng thể nâng.” Mẹ ta nói: “Tính tình con gái ta nhu nhược, ai muốn nắn muốn bóp thế nào cũng được. Hơn nữa, nó lại mềm tai, dễ dàng bị người ta điều khiển.” Tổ mẫu ta thì nói: “Ai lấy được nó, chẳng những có nghìn vạn của hồi môn, mà còn được ăn cả lộc của phủ Tướng quân.” Bọn hạ nhân lo lắng: “Sau này tiểu thư chẳng phải sẽ bị nhà chồng ức hiếp đến chet sao?” Thế là, tất cả các thế gia ở kinh thành đều muốn cưới một kẻ vô dụng nhưng có tiền, có nhan sắc, có thế lực như ta! Nhưng… người phủ Tướng quân đang nói dối đấy!
Tôi chưa kịp chào đời đã chết, bà nội dùng kim vàng ép tôi ở lại trong bụng mẹ đến tháng thứ 7 mới sinh ra. Bà nói tôi là oan hồn, do đủ loại nguyên nhân mà nhiều lần chết yểu, không thể ra đời, oán khí cực nặng. Nếu không giữ được tôi lại, tôi sẽ hóa thành ma, gây họa cho cả nhà, đến lúc đó cả gia đình tôi đều phải chết. Mãi đến khi tôi ra đời, bà nội mới phát hiện, tôi là một thể hai hồn. Chị là người bình thường, còn tôi là một con quỷ đòi nợ. Đến năm tôi chín tuổi chết yểu, thân xác sẽ hoàn toàn thuộc về chị ấy. Chỉ là chị không biết, kẻ sống sót thật ra là tôi.
Tôi và Lục Vân Tranh từng có một mối quan hệ không thể công khai. Anh chu cấp cho tôi học hành, còn tôi thì cùng anh lên giường. Sau này, anh nói muốn kết hôn, muốn có con. Thế là, anh đơn phương chấm dứt mối quan hệ đó. Nhiều năm sau gặp lại, tôi theo thầy hướng dẫn đến tìm anh để xin đầu tư. Sau ba vòng rượu, tôi ôm chặt lấy anh, không chịu buông: “Giờ tôi một tháng có ba nghìn, chia anh hai nghìn, anh ngủ với tôi được không?” Mọi người xung quanh vội vàng giải thích trong cảnh ngượng ngùng: “Có lẽ Lục tổng trông quá giống người bạn trai đã mất của cô ấy rồi.” Sắc mặt anh đen kịt như đáy nồi: “Vậy nên, em nói với khắp thiên hạ là tôi chết rồi à?”
Đại học, tôi từng dùng tiền tiêu vặt để nuôi một học bá. Còn hứa hẹn: “Đợi tốt nghiệp xong, chúng ta sẽ bên nhau.” Kết quả là, ngày tốt nghiệp, chính tay tôi đã xé nát bức thư tình của anh. “Anh đừng chạm vào tôi, bẩn chết đi được.” Nhiều năm sau, vì ca phẫu thuật của mẹ, tôi phải cầu đến một vị giáo sư y khoa trẻ tuổi. Không ngờ lại chính là anh ấy. Người đàn ông khoác áo blouse trắng, vẻ mặt lạnh nhạt. “Không phải em chê tôi bẩn à?” “Em chắc chứ? Muốn tôi phẫu thuật cho mẹ em?”
Như Ngọc Chỉ vì muốn nạp thiếp cho cữu cữu, ngoại công liền đem nương ta – khi ấy vừa mới thủ tiết, lại đang mang thai bụng lớn – bán đứt với giá mười lượng bạc, gả ép cho một nam nhân cụt chân sống một mình nơi núi sâu. Ngày bị ép đưa lên núi, nương ta quỳ rạp dưới đất, vừa khóc vừa cầu xin người kia: “Thiếp biết, công tử bị bức bách mà thành thân với thiếp, mối hôn sự này vốn chẳng thể tính là thật. Nhưng nếu thiếp rời khỏi đây, phụ thân thiếp ắt sẽ lại đem thiếp bán thêm một lần nữa.” “Khẩn cầu công tử cho thiếp lưu lại, thiếp nguyện làm nô làm tì hầu hạ trong nhà.” Nam nhân ngồi trên xe lăn trầm mặc hồi lâu, rồi mới mở lời: “Lưu lại đi, cả hai mẹ con… đều lưu lại.” Chẳng ngờ một lời “lưu lại” ấy, lại khiến nương ta không cần làm nô làm tì. Mà ta – đứa trẻ bị xem là đồ đeo bám, là oan nghiệt – lại được vị vương gia ẩn cư nơi sơn cốc, nâng niu chiều chuộng như châu như ngọc.
Công Khai Muộn Màng Kết hôn bí mật với ảnh đế được năm năm, tình cảm của chúng tôi rạn nứt.Anh ôm hôn mối tình đầu ngay tại phim trường, tôi giả vờ không nhìn thấy. Tôi thân mật, nắm tay với đỉnh lưu trên show truyền hình, anh mặt lạnh như băng.Sau đó, tôi bị sảy thai ngoài ý muốn khi đang đóng phim, tôi khóc gọi điện cho anh. Nhưng anh đang đi cùng mối tình đầu nhận giải thưởng, nên không nghe máy. Cư dân mạng mắng tôi: “Chưa kết hôn đã có thai, không biết giữ mình!” Lúc này anh lại công khai trả lời: “Đứa bé là của tôi.” Kết hôn bí mật năm năm, cuối cùng tôi cũng không còn là người phụ nữ không được lộ ra ánh sáng nữa. Nhưng tôi đã chán ngấy rồi, tôi không cần anh nữa.
Khi anh trai lên núi, đúng lúc nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp đang tắm trong suối. Anh ôm chặt lấy quần áo của người ta, không chịu buông tay. Bắt chước Ngưu Lang, bắt người phụ nữ phải ở lại làm vợ mình, nếu không sẽ không trả lại quần áo. Người kia e lệ gật đầu đồng ý. Anh trai đưa cô ta về nhà, tôi liếc mắt một cái đã thấy sau lưng cô ta có rất nhiều cái đuôi, trên người còn toả ra mùi hôi nồng. Tôi nói với anh trai, nhưng anh chẳng những không tin mà còn tát tôi một cái. “Dám cản tao cưới vợ, tao giết mày đấy!” Sau đó, mùi hôi trong làng ngày càng nặng hơn.
Bạn Trai Chê Tôi Xấu Nên Đòi Chia Tay Tôi trông bình thường, chẳng có gì nổi bật, vậy mà bạn trai tôi lại là cậu ấm nhà họ Trần – nổi tiếng là người đẹp trai nhất giới con ông cháu cha ở thủ đô. Hai tháng trước, vào sinh nhật tôi, anh ta nhân lúc uống rượu đã đưa tôi tới khách sạn. Sau đêm đó, anh bặt vô âm tín. Tôi chủ động tìm đến tận nhà anh ta. Không ngờ lại tình cờ nghe được cuộc nói chuyện giữa anh và bạn thân – đang bàn cách đá tôi. Anh thản nhiên nói tôi cởi đồ ra thì chẳng muốn nhìn, sợ tôi bám theo nên định chơi trò “đá không dấu vết”. Anh còn tự giễu: “Hồi đó chắc mắt tao mù, bao nhiêu em xinh không chọn, lại đi nghi/ện con nhỏ đó.” Ờ, hay lắm. Được thôi, cắt đứt thì cắ/t đứt, nhưng đừng mong tôi đau khổ vật vã vì anh. Tôi chọn cách dứt khoát, đẹp đẽ – yêu lại chính mình. Vài tháng sau, lúc anh ta đang dắt cô em học dưới đi du hí khắp nơi, vừa quay về thì bảo muốn chia tay. Không sao cả. Ngày hôm sau, tôi công khai người yêu mới luôn. Anh ta thì đứng đực ra.
Ba Bảo Không Được Kể Với Mẹ Con trai tôi ngồi trong xe, bỗng nói: “Hôm nay ba đi đón chị gái rồi đó.” Tay tôi siết chặt vô lăng. “Chị gái nào cơ?” “Chị gái mà. Ba nói không được kể cho mẹ biết.” Nó vừa nghịch chiếc cặp vừa đáp. Đèn đỏ bật sáng. Tôi đạp phanh gấp. “Bảo bối, chị gái trông như thế nào?” Tôi cố gắng giữ giọng thật bình thường. “Rất xinh, tóc dài, còn đeo cái cặp hình chuột Mickey to ơi là to.” “Chị bao nhiêu tuổi?” “Con không biết, chắc lớn hơn con một chút.” Con trai tôi năm tuổi rưỡi. “Mẹ sao vậy?” “Không sao đâu.” Tôi gượng cười, “Mẹ chỉ hơi mệt chút thôi.” Điện thoại reo. Là chồng tôi. Tôi không nghe máy.
Tân khoa trạng nguyên bị đám người chực sẵn dưới bảng vàng vây bắt làm rể, trong lúc cuống cuồng đã xông thẳng lên xe ngựa của ta. Ngay trong ngày, tin đồn rằng trạng nguyên và Tống tiểu thư vốn đã sớm có tơ tình cũng bắt đầu lan truyền khắp nơi. Hoàng thượng và hoàng hậu xưa nay thương yêu ta, không nỡ để ta mang tiếng xấu, bèn hạ chỉ ban hôn, cho phép ta lấy hắn với thân phận quận chúa. Sau khi thành thân, hắn đường quan thuận lợi, ta nội trợ dạy con, chẳng thể nói là tình thâm ý thiết, nhưng cũng coi như hòa thuận lễ phép. Cho đến khi hoàng thượng bị thích khách ám sát, hắn không ngại hiểm nguy, lấy thân đỡ đao. Khi tính mạng chỉ còn như treo chuông, hắn lại khẩn cầu hoàng thượng cho phép hắn cùng ta hò/a ly, để được trở về quê mai táng cùng thanh mai. “Nếu hôn sự của chính mình còn không thể tự quyết, thì thần… thà chưa từng bước vào khoa cử.” Vì một câu ấy, ta cùng một đôi nhi nữ, thành trò cười cho khắp kinh thành. … Lần nữa mở mắt, mọi chuyện đều trở về khởi đầu. Đời này, ta quyết không để hắn có thêm cơ hội làm nhục ta.
Bạn Đồng Nghiệp Nhiệt Tình Của Chồng Tôi Chị đồng nghiệp nữ của chồng tôi đến dùng bữa tại nhà hàng của tôi. Trước khi thanh toán, cô ta hỏi tôi: “Chị Lâm ơi, bàn tiệc cua hoàng đế vừa rồi có thể tính theo giá khuyến mãi 9 tệ 9 trên mạng được không?” Tôi sững người: “Giấy ăn trong phòng VIP còn chưa tới giá đó, huống chi bàn ấy gọi đến mười con cua hoàng đế, tổng cộng hết 9.999 tệ.” Thế nhưng cô ta vẫn không chịu buông: “Chị Lâm ơi, Pinduoduo với Taobao đều có chương trình giảm giá sâu dịp 11/11 đó, sao chị lại không giảm chút nào vậy?” Rồi cô ta rút điện thoại ra quét mã QR ở quầy lễ tân: “Hồi đó là chồng chị năn nỉ tôi mới chịu đến ăn đó nha. Trong phòng toàn là lãnh đạo lớn, cũng là những mối quan hệ tương lai của ảnh, chị đừng so đo quá. Tôi chuyển cho chị 10 tệ rồi, khỏi thối lại nha.”