Danh sách truyện hot gần đây
Khi Em Không Còn Cần Anh Nữa Khi tôi bước ra khỏi sân bay giữa đêm, đã nhìn thấy chồng mình — Cố Yến Lễ. Anh đang bế trong tay một bé gái chừng bốn tuổi, trên gương mặt anh là nụ cười mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Khoảnh khắc lướt ngang qua anh, tôi hiểu ra — Chúng tôi, rốt cuộc cũng chẳng thể quay về như trước nữa. Cố Yến Lễ, lần này… tôi thật sự không cần anh nữa.
Bà chủ phòng khám Tôi đưa mẹ đến khám răng ở phòng nha khoa tư nhân mới mở của chồng tôi. Mẹ tôi tuổi đã cao, răng miệng lắm vấn đề. Gần đến giờ hẹn, cô y tá trưởng ở quầy tiếp nhận bắt đầu tỏ ra khó chịu. Cô ta giật phăng tập hồ sơ bệnh án từ tay mẹ tôi rồi ném mạnh xuống đất. “Không có tiền thì đừng tới đây khám! Hỏi tới hỏi lui, tưởng đây là chợ mà mặc cả được chắc?” Cô ta ngẩng mặt, giọng chanh chua: “Giám đốc Trương của chúng tôi, một phút mấy ngàn, không rảnh phục vụ mấy bà già nghèo hèn như các người đâu!” Mẹ tôi bị cô ta quát mà mặt mày tái mét, nắm chặt lấy tay tôi, run lên không ngừng. Tôi tức đến mức toàn thân phát run: “Cô nói năng kiểu gì vậy? Bệnh nhân hỏi han là chuyện đương nhiên! Gọi viện trưởng của các người ra đây, tôi muốn hỏi xem các người được đào tạo kiểu gì!” Cô ta khoanh tay trước ngực, cười khẩy đầy kiêu ngạo: “Gọi viện trưởng à? Tôi chính là sắp thành bà chủ ở đây đấy!” “Chồng tôi nói rồi, sớm muộn gì phòng khám này cũng là của tôi! Muốn gặp anh ấy? Cô xứng sao?” Tôi suýt bật cười vì giận. Người đàn ông mà cô ta gọi là “chồng tôi” ấy — chính là người chồng sợ vợ như sợ cọp của tôi. Tôi còn chưa kịp bấm điện thoại thì cô ta đã nhanh tay hơn, giọng ngọt lịm mà chua loét: “Anh Kiến Quốc ơi~ anh đến nhanh đi~ Có hai bệnh nhân nghèo đang làm loạn, còn đòi gặp anh nữa đó, mau tới xử lý giúp em nha~”
Vì muốn chăm lo cho chồng con, tôi thường xuyên thức khuya đến mức gần như kiệt sức. Trong một đêm mệt mỏi, tôi lờ mờ nghe thấy hai bóng ma đang trò chuyện với nhau. Một bà lão than thở: “Cô gái này thật ng/ốc. Chồng cô ta mang hết tiền tiết kiệm đi chu cấp cho bồ nhí, vậy mà cô ta vẫn cố gắng tiết kiệm từng đồng, thức khuya nấu cơm hộp cho chồng mang đi làm. Cuối cùng, chính bản thân lại mệt đến ch/ết!” Một ông lão bật cười khẩy: “Chứ còn sao nữa. Đã ch/ết rồi thì dành dụm cả đời cũng chẳng để làm gì. Như tôi đây, chôn giấu cả trăm cân vàng trong sân nhà số 18 ngõ Quế Hoa mà không ai hay biết, rốt cuộc cũng thành vô nghĩa.” Bà lão thở dài: “Thôi đừng nhắc nữa. Tôi cũng vậy thôi. Trong căn nhà ở phố Nam Bình của tôi vẫn còn nằm đó sáu triệu tiền mặt, chưa kịp tiêu đã xuống mồ.”
Để gom đủ tiền cứu mạng bà nội, tôi ngắm trúng tên bá vương trường học Thẩm Tiêu – kẻ nổi tiếng với “chia tay bắt buộc trả mười vạn phí chia tay”. Trong quán bar, tôi mặc váy đỏ, trực tiếp ngồi lên lòng hắn: “Nghe nói, anh mua bạn gái. Anh xem tôi… được không?” Cả quán ồn ào cười vang. “Woah! Ghê thật!” “Lại thêm một đứa vì thành tích đây!” Trong góc, Thẩm Tiêu đang ôm một hotgirl, đột nhiên bật dậy khỏi ghế lô: “Má! Cô mau xuống đi! Muốn chết đừng kéo tôi theo!” Tiếng cười náo loạn bỗng ngừng hẳn. Người đó là Thẩm Tiêu, vậy người tôi đang ngồi lên là ai?
Khi làm thủ tục nhận phòng ở khách sạn, lễ tân cảnh báo: “Khách sạn này không nhận trẻ em dưới 6 tuổi, cũng không nhận người già trên 60 tuổi.” “Người khuyết tật không được ở, phụ nữ đang mang thai càng không được ở!” Ban đầu tôi chẳng thèm để ý đến mấy lời cảnh báo đó, nhưng tối hôm đó, trong khách sạn đã xảy ra chuyện một đứa bé khai gian tuổi bị mất tích. Giữa khung cảnh hỗn loạn, lễ tân hoảng loạn gào lên: “Trong số các người, còn ai đang nói dối nữa không?!” Tôi không lên tiếng, chỉ lén giấu tờ giấy thử thai đi.
Tôi là trà xanh có tiếng trong giới. Phát hiện Thái tử gia Kinh Thành và cô bạn gái thân thiết qua lại quá mức. Tôi nước mắt lưng tròng: “Anh không yêu em nữa rồi……” Anh ta bực dọc đưa cho tôi một tấm chi phiếu. “Em tự bình tĩnh lại đi.” Tôi nhận lấy chi phiếu, sợ mình bật cười ra tiếng. Sau đó, tình cờ gặp phải kẻ thù không đội trời chung của anh ta. Mắt tôi khẽ đảo, tỏ vẻ tủi thân đáng thương: “Anh ấy bắt nạt em, không tốt với em, còn đánh mắng em……” Sau đó, hai người chạm mặt nhau. Thái tử gia bị đánh đến bầm tím quanh mắt, tức đến bật cười. Anh ta vây tôi ở góc tường, nghiến răng nghiến lợi: “Đánh cô? Mắng cô?” “Cô nói là hai cái búng trán đó à?”
Tôi và Lục Vân Tranh từng có một mối quan hệ không thể công khai. Anh chu cấp cho tôi học hành, còn tôi thì cùng anh lên giường. Sau này, anh nói muốn kết hôn, muốn có con. Thế là, anh đơn phương chấm dứt mối quan hệ đó. Nhiều năm sau gặp lại, tôi theo thầy hướng dẫn đến tìm anh để xin đầu tư. Sau ba vòng rượu, tôi ôm chặt lấy anh, không chịu buông: “Giờ tôi một tháng có ba nghìn, chia anh hai nghìn, anh ngủ với tôi được không?” Mọi người xung quanh vội vàng giải thích trong cảnh ngượng ngùng: “Có lẽ Lục tổng trông quá giống người bạn trai đã mất của cô ấy rồi.” Sắc mặt anh đen kịt như đáy nồi: “Vậy nên, em nói với khắp thiên hạ là tôi chết rồi à?”
Đại học, tôi từng dùng tiền tiêu vặt để nuôi một học bá. Còn hứa hẹn: “Đợi tốt nghiệp xong, chúng ta sẽ bên nhau.” Kết quả là, ngày tốt nghiệp, chính tay tôi đã xé nát bức thư tình của anh. “Anh đừng chạm vào tôi, bẩn chết đi được.” Nhiều năm sau, vì ca phẫu thuật của mẹ, tôi phải cầu đến một vị giáo sư y khoa trẻ tuổi. Không ngờ lại chính là anh ấy. Người đàn ông khoác áo blouse trắng, vẻ mặt lạnh nhạt. “Không phải em chê tôi bẩn à?” “Em chắc chứ? Muốn tôi phẫu thuật cho mẹ em?”
Như Ngọc Chỉ vì muốn nạp thiếp cho cữu cữu, ngoại công liền đem nương ta – khi ấy vừa mới thủ tiết, lại đang mang thai bụng lớn – bán đứt với giá mười lượng bạc, gả ép cho một nam nhân cụt chân sống một mình nơi núi sâu. Ngày bị ép đưa lên núi, nương ta quỳ rạp dưới đất, vừa khóc vừa cầu xin người kia: “Thiếp biết, công tử bị bức bách mà thành thân với thiếp, mối hôn sự này vốn chẳng thể tính là thật. Nhưng nếu thiếp rời khỏi đây, phụ thân thiếp ắt sẽ lại đem thiếp bán thêm một lần nữa.” “Khẩn cầu công tử cho thiếp lưu lại, thiếp nguyện làm nô làm tì hầu hạ trong nhà.” Nam nhân ngồi trên xe lăn trầm mặc hồi lâu, rồi mới mở lời: “Lưu lại đi, cả hai mẹ con… đều lưu lại.” Chẳng ngờ một lời “lưu lại” ấy, lại khiến nương ta không cần làm nô làm tì. Mà ta – đứa trẻ bị xem là đồ đeo bám, là oan nghiệt – lại được vị vương gia ẩn cư nơi sơn cốc, nâng niu chiều chuộng như châu như ngọc.
Công Khai Muộn Màng Kết hôn bí mật với ảnh đế được năm năm, tình cảm của chúng tôi rạn nứt.Anh ôm hôn mối tình đầu ngay tại phim trường, tôi giả vờ không nhìn thấy. Tôi thân mật, nắm tay với đỉnh lưu trên show truyền hình, anh mặt lạnh như băng.Sau đó, tôi bị sảy thai ngoài ý muốn khi đang đóng phim, tôi khóc gọi điện cho anh. Nhưng anh đang đi cùng mối tình đầu nhận giải thưởng, nên không nghe máy. Cư dân mạng mắng tôi: “Chưa kết hôn đã có thai, không biết giữ mình!” Lúc này anh lại công khai trả lời: “Đứa bé là của tôi.” Kết hôn bí mật năm năm, cuối cùng tôi cũng không còn là người phụ nữ không được lộ ra ánh sáng nữa. Nhưng tôi đã chán ngấy rồi, tôi không cần anh nữa.
Khi anh trai lên núi, đúng lúc nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp đang tắm trong suối. Anh ôm chặt lấy quần áo của người ta, không chịu buông tay. Bắt chước Ngưu Lang, bắt người phụ nữ phải ở lại làm vợ mình, nếu không sẽ không trả lại quần áo. Người kia e lệ gật đầu đồng ý. Anh trai đưa cô ta về nhà, tôi liếc mắt một cái đã thấy sau lưng cô ta có rất nhiều cái đuôi, trên người còn toả ra mùi hôi nồng. Tôi nói với anh trai, nhưng anh chẳng những không tin mà còn tát tôi một cái. “Dám cản tao cưới vợ, tao giết mày đấy!” Sau đó, mùi hôi trong làng ngày càng nặng hơn.
Bạn Trai Chê Tôi Xấu Nên Đòi Chia Tay Tôi trông bình thường, chẳng có gì nổi bật, vậy mà bạn trai tôi lại là cậu ấm nhà họ Trần – nổi tiếng là người đẹp trai nhất giới con ông cháu cha ở thủ đô. Hai tháng trước, vào sinh nhật tôi, anh ta nhân lúc uống rượu đã đưa tôi tới khách sạn. Sau đêm đó, anh bặt vô âm tín. Tôi chủ động tìm đến tận nhà anh ta. Không ngờ lại tình cờ nghe được cuộc nói chuyện giữa anh và bạn thân – đang bàn cách đá tôi. Anh thản nhiên nói tôi cởi đồ ra thì chẳng muốn nhìn, sợ tôi bám theo nên định chơi trò “đá không dấu vết”. Anh còn tự giễu: “Hồi đó chắc mắt tao mù, bao nhiêu em xinh không chọn, lại đi nghi/ện con nhỏ đó.” Ờ, hay lắm. Được thôi, cắt đứt thì cắ/t đứt, nhưng đừng mong tôi đau khổ vật vã vì anh. Tôi chọn cách dứt khoát, đẹp đẽ – yêu lại chính mình. Vài tháng sau, lúc anh ta đang dắt cô em học dưới đi du hí khắp nơi, vừa quay về thì bảo muốn chia tay. Không sao cả. Ngày hôm sau, tôi công khai người yêu mới luôn. Anh ta thì đứng đực ra.