Danh sách truyện hot gần đây
Hậu Cung Của Diệu Nghi Xuyên thành Hoàng hậu pháo hôi trong truyện cung đấu ngược luyến, ngay đêm tân hôn đã bị Hoàng đế cảnh cáo. Hoàng đế phán: “Thẩm Diệu Nghi, ngôi vị Hoàng hậu này trẫm ban cho ngươi, nhưng đừng vọng tưởng cầu mong hơn nữa! Người trẫm yêu, chỉ có Uyển Nhu! Nàng mới là Hoàng hậu trong lòng trẫm!” Ta cười đến nực cười: “Đường đường là một Quân vương, ngay cả việc để người mình yêu làm Hậu cũng không làm được, còn dám ở đây lớn tiếng sủa bậy? Cái gọi là chân ái của ngươi, chính là muốn người thương làm thiếp sao?” Hoàng đế ngẩn ngơ: “Ngươi…” “Vả lại, bổn cung đã là Hoàng hậu, là chủ lục cung, mẫu nghi thiên hạ, còn có điều gì đáng để vọng tưởng? Ngươi sẽ không thực lòng nghĩ rằng tình yêu của ngươi đáng quý lắm chứ?” Hoàng đế tức đến nỗi muốn nhảy dựng lên mà đánh vào đầu gối ta. Ta: “Ôi chao! Nói trúng tim đen rồi hả anh trai~”
Tôi phát hiện tình cảm của cha dượng dành cho tôi có chút bất thường. Để tránh điều tiếng, tôi đã quen một bạn trai. Không lâu sau, bạn trai bị người ta ấn vào máy trộn, tay chân bị nghiền nát. Tôi tận tai nghe thấy, tận mắt nhìn thấy, hung thủ chính là cha dượng tôi. Ông ta toàn thân đẫm máu, ôm lấy tôi vừa khóc vừa nói: “Trân Trân, xin lỗi, là cha sai rồi.”
Tôi thầm yêu người anh trai trên danh nghĩa của mình. Nhưng anh ấy quang minh lỗi lạc, càng làm tôi trông như một kẻ tối tăm biến thái. Sau này anh ấy đi xem mắt, người phụ nữ kia lại quá xứng đôi với anh. Tôi ghen đến phát điên, liền hạ thuốc cho anh. Tôi biết anh tôi là người có trách nhiệm. Đêm nay qua đi, cho dù anh không thích tôi, cũng nhất định sẽ cưới tôi. Mọi thứ đều tiến triển thuận lợi. Thế nhưng, đến phút cuối, tôi lại hối hận. Tôi vẫn không nỡ làm hại anh… Nhân lúc anh còn chưa tỉnh, tôi vội vã rời khỏi người anh. Nhưng đúng lúc này, một bàn tay lại bất ngờ siết chặt cổ chân tôi. “Đang làm giữa chừng mà bỏ dở không phải là thói quen tốt đâu, em nói xem? Em… gái.”
Từ thời cấp ba chưa từng nhìn tôi đến một lần, cậu lớp trưởng lạnh nhạt đó lại biến thành ông chủ của Tập đoàn Châu thị – người mà cả giới thương trường tranh nhau muốn gặp. Để thuận lợi lấy được dự án, tôi toan tính dùng mỹ nhân kế. Nhưng nghe đồn bây giờ anh ta là người siêu lạnh lùng, khó tính và cực kỳ khó đối phó. Tôi còn chưa làm được gì, đang nghĩ xem phải ra tay thế nào, lại vô tình chạm phải một chỗ trên người anh ta cứng như đá khiến tay tôi đau nhói. Người đàn ông khẽ cười lạnh, cà vạt nơi cổ quấn lấy cổ tay tôi: “Tổng tiểu thư Thẩm, thủ đoạn của cô thật là cao tay.”
Đại mạo hiểm, tôi bị chỉ định phải hôn Trúc Mã. Cô chuyển trường được anh ta tài trợ lập tức đỏ hoe mắt, giọng mềm nhũn. “Tôi không cho.” Lục Tranh nghịch ngón tay của cô chuyển trường, giọng điệu lười nhác: “Khóc cái gì, chuyện bé tí.” “Để Kỷ Dận Xuyên thay tôi.” Thiếu niên gầy gò cụp mắt xuống, không động đậy. Lục Tranh bật cười một thoáng, mất kiên nhẫn: “Mày mẹ nó chỉ là con chó nhà họ Lục nuôi, con của bảo mẫu cũng xứng nói không à.” Ngay sau đó lại nhìn về phía tôi. “Làm sao đây, Đại tiểu thư Tưởng. Ngay cả chó còn chê cô, huống hồ là tôi.” “Tôi khuyên cô đừng dây dưa nữa……” Tôi khẽ cười, bước vượt qua hắn đi thẳng đến thiếu niên âm trầm đang ngồi trong góc. Nhón chân, nâng mặt cậu ấy lên. “Hôm qua không cho cậu hôn, là tôi sai.” “Đừng chiến tranh lạnh với tôi nữa, được không?”
Kẻ giết người giấu một xác chết dưới gầm giường nhà tôi. Tôi nằm cạnh thi thể, lặng lẽ quan sát từng hành động của hắn. Hắn không biết rằng, trong va-li bên cạnh tủ quần áo còn có một xác nữa.
Trước đêm đính hôn, bạn trai tôi bỗng nhiên khôi phục trí nhớ. Lúc ấy tôi mới biết, trước khi mất trí nhớ, anh vốn là một cảnh sát nằm vùng. Và anh còn có một vị hôn thê – cô bạn thanh mai trúc mã thuở nhỏ. Cô ấy tìm đến tôi, khóc lóc thảm thiết như mưa rơi: “Nếu lần ấy anh ấy hoàn thành nhiệm vụ và bình an trở về… chúng tôi đã kết hôn rồi.” “Xin cô… hãy trả anh ấy lại cho tôi…” Tôi lặng im thật lâu, rồi khẽ nói: “Được.” Sau đó tôi chấp nhận lệnh điều động của công ty, rời đến một thành phố khác. Ba năm sau, tôi bị một kẻ cầm dao khống chế ngay trên đường. Anh lao đến cứu tôi. Khi tôi chuẩn bị lặng lẽ bỏ đi thêm một lần nữa, anh thình lình bập còng khóa chặt cổ tay tôi. Giọng nói lạnh lùng, nghiêm nghị vang lên: “Lại định… bỏ đi mà không từ biệt thêm một lần nữa sao?”
Đứa Trẻ Không Mong Đợi Hôm đó, tôi băng huyết vì khó sinh, thì anh ta – Cố Dạ – xông vào phòng sinh cùng với luật sư. “Lập tức! Giám định ADN ngay!” Anh ta cầm bộ dụng cụ xét nghiệm vô trùng, giọng lạnh đến cực điểm. “Đứa trẻ này tuyệt đối không thể là con tôi!” Tôi nằm bất động trên bàn sinh, như một cái xác không hồn. “Huyết áp giảm!” “Sản phụ băng huyết! Chuẩn bị truyền máu!” Tiếng bác sĩ vang dội trong phòng, tôi hoa mắt, trước mặt tối sầm lại. Hai mươi sáu tiếng đồng hồ. Cơn đau co thắt khiến tôi cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh lan khắp khoang miệng. “Cố lên một chút nữa! Thấy đầu em bé rồi!” Hộ sinh đè chặt đầu gối tôi, giọng khản đặc. Tôi hét lên trong đau đớn, cố dồn chút sức lực cuối cùng thì cánh cửa phòng sinh bỗng bị đẩy tung. “Cố tiên sinh, ngài không thể vào—” “Tránh ra!” Tấm rèm vô trùng bị xé toạc. Dưới ánh đèn lạnh lẽo, khuôn mặt băng giá của Cố Dạ hiện ra giữa hai chân tôi, lúc đó vẫn còn đầy máu. Phía sau anh ta là mấy người đàn ông mặc vest, trong đó có một người tôi nhận ra – chính là luật sư của anh ta. “Tôi yêu cầu giám định ADN!” Giọng Cố Dạ vang lên như băng tuyết rơi xuống giữa mùa hè.
Khi ta xuyên không đến, nguyên chủ đã hương tiêu ngọc vẫn. Nàng vốn là đích nữ Tướng phủ tôn quý, nhưng vì mẹ mất sớm, lại chịu cảnh nuôi nh/ốt nơi thâm khuê nên chịu đủ mọi bề dày vò. Kế mẫu độc ác, cha lạnh lùng. Đến thanh mai trúc mã mà nàng hằng tin tưởng cũng nhẫn tâm đẩy nàng vào hang cọp. Nàng vạn niệm câu tro, quyên sinh tuẫn tiết. Thật là một cô nương đáng thương, yếu đuối đến mức chẳng thể tự bảo vệ mình, chỉ đành mặc người chà đạp. Nhưng ta thì khác. Ta là sát nhân không chớp mắt, ăn thịt người chẳng cần nêm muối. Mối thù của nàng, để ta báo!
Sau khi bị hủy dung và thất nghiệp, tôi tiếp quản tiệm giặt ủi của gia đình. Nhưng chuyện linh dị đã xảy ra. Chỉ cần tôi mặc vào người quần áo được giặt trong máy giặt của tiệm, là tôi có thể biến thành dáng vẻ của chủ nhân bộ quần áo đó. Ngày hôm ấy, mối tình đầu – ánh trăng thuở thiếu thời của tôi, Tống Tử Dương, đẩy cửa bước vào tiệm giặt. “Xin chào, tôi đến lấy quần áo của bạn gái tôi, Lâm Tĩnh Hảo.” Ha, Lâm Tĩnh Hảo — người đàn bà đã cướp đi tất cả của tôi. Đêm đó, tôi mặc lên người quần áo của cô ta. Và biến thành dáng vẻ của cô ta.
Sau khi lạc ba tháng trong vùng chết không người, chồng tôi đột nhiên quay về. Trải qua nhiệt độ cực cao và thiếu thốn lương thực, hắn vậy mà không hề bị thương, bình an đi ra được. Thoát nạn còn sống, chồng tôi rưng rưng nước mắt, ôm tôi đầy xúc động. Còn chưa kịp vui mừng, đã nghe con gái ba tuổi chỉ vào cha, rụt rè hỏi: “Người cha quay về này, thật sự vẫn là cha trước kia sao?”
Lúc ba giờ sáng, điện thoại của tôi đột nhiên reo lên. “Mẹ ơi, sáng mai mẹ nhất định đừng đi đường Chung Tuyền!” Từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói gấp gáp của một bé trai. Tôi lập tức kết thúc cuộc gọi lừa đảo này, vì tôi căn bản không có con. Tôi vẫn như thường lệ đi làm bằng đường Chung Tuyền. Đột nhiên, người đối diện rút ra một con dao, đâm thẳng vào ngực tôi…