Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Xé Mặt Bạn Trai Cũ Cướp Xe Không Trả

Xé Mặt Bạn Trai Cũ Cướp Xe Không Trả Sau khi chia tay, bạn trai cũ dọn sạch căn nhà thuê chỉ trong một đêm. Lớn thì như bộ sofa, bàn trà; nhỏ như xoong nồi chén bát, anh ta không chừa lại cái gì. Nói không ngoa, trong nhà giờ chỉ còn lại tôi và… mấy bức tường chịu lực. Ngay cả tiền xu trong ống heo cũng bị anh ta lấy tăm móc ra từng đồng một. Nhưng điều khiến tôi choáng váng nhất là — ảnh lấy luôn cả xe của tôi! Bất lực quá, tôi đăng bài cầu cứu cư dân mạng, lập tức nhận được hàng đống bình luận: 【Chị em đừng sợ, đi đòi cùng chị! Chị chưa từng thua khi cãi lộn!】 【Cho em theo với! Em bị thần kinh, có thể phát tác bất cứ lúc nào!】 【Cả nhà em xung phong! Chồng em từng là lính đặc công, em thì mồm mép chửi cực thâm, con gái em khóc rất ghê, nhà có chó dữ, em trai là luật sư, có gì ổng sẽ lo pháp lý, em gái là bác sĩ – biết đánh chỗ nào đau nhất, ông nội bị Parkinson – cần thiết sẽ nằm lăn ra đó!】 【Dắt em theo! Em là tiểu tam chuyên nghiệp, khóc được bất cứ lúc nào, có thể chơi chiêu đạo đức giả! Chị em em có kỹ năng “cà khịa level max”, hai đứa em đi cùng là đủ “đập” vỡ não hắn rồi!】

Làm Dâu Của Mẹ Anh

Làm Dâu Của Mẹ Anh Khi tôi đang ở cữ, mẹ chồng khóc đến tám lần trong một tuần, ngày nào cũng lau nước mắt kể khổ với con trai. Nửa đêm, sau khi cho con bú xong, tôi mệt đến mức loạng choạng bước ra khỏi phòng. Vô tình thấy cửa phòng mẹ chồng khép hờ, bên trong vọng ra tiếng nức nở đứt quãng: “Vợ con bảo mẹ đi siêu thị mua cá chép đen, con cũng biết mẹ bị mù đường mà, siêu thị cách nhà cả mấy trăm mét, cho dù nó dắt mẹ đi mấy lần rồi mẹ cũng đâu có nhớ nổi.” “Suýt nữa là bị lạc, sợ muốn ch//ết luôn, cả đời mẹ chưa bao giờ chịu ấm ức như vậy.” “Nó rõ ràng là cố tình làm khó mẹ.” Dưới ánh đèn lờ mờ, tôi thấy chồng mình mắt đỏ hoe vì xót mẹ: “Mẹ chịu thiệt rồi, mai con sẽ bắt cô ấy xin lỗi mẹ. Nếu không chịu, thì cuộc hôn nhân này con không sống nổi nữa!” Một cơn giận bốc thẳng lên đỉnh đầu khiến tôi tỉnh cả ngủ. Tôi lập tức đạp cửa xông vào, lớn tiếng nói: “Sống cái đầu anh á! Không sống nữa thì ngay bây giờ đi! Tôi không hầu nổi bà mẹ chồng bé bỏng thánh lạc đường của anh đâu!”

Đứa Con Gái Vong Ơn

Đứa Con Gái Vong Ơn Con gái tôi bỏ ra mấy ngàn tệ mua cho cha nó một chiếc áo khoác. Tôi không nhịn được, lỡ lời càm ràm: “Con chưa từng mua cho mẹ một cái áo nào cả.” “Trước đây mẹ nhờ mua đôi tất còn chẳng chịu.” Nó cười nhạt: “Bố con nói sau này công ty của ông ấy sẽ để lại cho con.” “Còn mẹ thì có gì? Mẹ đã từng cho con được gì chưa?” Tôi sững người. Năm đó vì ông ta ngoại tình, tôi kiên quyết l/y h.ô n. Từ lúc nó ba tuổi đến nay đã ba mươi ba, một tay tôi nuôi nó khôn lớn, lo ăn học, giúp mua nhà, nấu cơm, trông cháu… Còn cha nó – người vừa mời nó một bữa cơm, hứa lèo một câu vu vơ – thì suốt ba mươi năm chưa từng đoái hoài gì đến. Tôi siết chặt túi áo đang cất tập tài liệu điều tra về chồng cũ, nghĩ bụng: chắc chẳng cần đưa ra nữa.

Trẫm Chính Là Thiên Mệnh

Trẫm Chính Là Thiên Mệnh Sau khi trở thành Nữ đế, ta thích nhất là ban hôn cho các quần thần. Con trai độc nhất của Tể tướng, cao tám thước, dung mạo và tài trí đều xuất chúng. Tài năng như vậy, chi bằng ban hôn cho nhũ mẫu của trẫm. Tiểu tướng quân Hầu phủ, tính tình hào sảng, một tay thương pháp dùng đến tuyệt luân. Nếu không cưới một nữ tử tốt thì thật đáng tiếc. Thật khéo, trẫm còn có một nhũ mẫu khác. Chẳng phải tất cả đều không muốn vào cung làm hoàng phu của trẫm sao? Vậy thì trẫm sẽ hào phóng một chút. Ban hôn. Ban hôn hết!

Cậu Thanh Niên Mùa Hè Của Tôi

Tôi để ý đến bạn cùng phòng của em họ mình — Dư Thanh Dã. Người thì đẹp trai đến mức gây họa, chỉ tiếc là hơi đào hoa. Tôi theo đuổi anh ta gần hai tháng, mà thái độ của anh vẫn cứ hờ hững, vừa đủ khiến người ta bị mắc câu. Được thôi, xem như anh biết chơi. Ngay sau đó, tôi cùng bạn trai cũ đi ăn, buổi tối lại bị người ta túm cổ tay, kéo ngồi vào lòng. “Chị, há miệng ra.” “Vẫn còn chỗ chưa hôn đến.”

Anh Về Trong Cơn Mơ Em Chưa Kịp Quên

Anh Về Trong Cơn Mơ Em Chưa Kịp Quên Chính quyền địa phương thông báo rằng chồng tôi đã hy sinh, tro cốt mang về cũng chỉ là một bộ quân phục đẫm mùi mồ hôi. Tôi ôm chiếc áo ấy, từ một cô gái ngây thơ thành mẹ của ba đứa trẻ. Mười một năm sau, người đàn ông được tuyên bố là “đã ch” đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà tôi. Dáng vẻ anh vẫn vững chãi, ánh mắt nóng bỏng, phía sau là một cô bác sĩ xinh đẹp, yêu kiều. Anh nhìn tôi, lại nhìn ba đứa trẻ lấm lem, giọng gằn xuống như nuốt lửa: “Lâm Oanh Ý, ai cho em sinh con với người khác?”

Một Cuộc Gọi, Mười Xe Cảnh Sát

Trên đường đi, tôi nhặt được một đứa trẻ. Vì có việc gấp nên không thể nán lại lâu, tôi liền gọi 110. “Alo, cảnh sát à? Có một đứa bé đang ở chỗ tôi. Đúng rồi, nó đang ở đây, nhưng tôi không có thời gian đứng đợi đâu. Các anh liên hệ với phụ huynh của bé càng nhanh càng tốt nhé. Nhanh lên là tốt cho tất cả mọi người, hiểu không?” Tôi cúi đầu nhìn cô bé nhỏ nhắn mặc váy hồng, không hề ngập ngừng, cứ thế mà báo án như đã quá quen tay. Tôi không thể ngờ được, chỉ mười phút sau, mười chiếc xe cảnh sát đã bao vây xung quanh tôi. Tôi đứng hình. Trời đất, bây giờ trị an tốt tới mức này sao? Chỉ vì nhặt được một đứa bé thôi mà điều đến tận… mười chiếc xe cảnh sát?

Giải Cứu Con Gái

Giải Cứu Con Gái Con trai của cô bạn thân tôi vì một cô gái lọ lem mà muốn hủy hôn ước với con gái tôi, thậm chí còn t/át con bé một cái! Tôi có thể chịu đựng được sao? Tôi gửi tin nhắn cho cô bạn thân, chỉ một số 6. Cô bạn thân tôi ngay lập tức đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với con trai cô ấy, tuyên bố ai cưới con gái tôi, người đó chính là con trai cô ấy.

Thương tra nam làm gì?

Vừa báo với Phó Hoài Xuyên rằng tối nay anh phải tham dự tiệc xã giao cùng đối tác, thì trợ lý nhỏ của anh đã vội giành lấy điện thoại, giọng điệu gần như cầu xin: “Em vừa nấu cháo dưỡng dạ dày cho Tổng Phó xong, coi như em lạy chị đó, cho anh ấy nghỉ một bữa đi mà!” “Tổng Phó sắp bị xuất huyết dạ dày vì r//ư//ợu rồi, chị là bạn gái người ta, chẳng lẽ không biết thương anh ấy sao?” “Đàn ông cũng là con người, nếu chị không biết đau lòng thì để em đau giùm vậy!” Nói xong, cô ta thẳng tay chặn số tôi luôn. Nhưng buổi tiệc tối nay đâu phải hẹn hò tình cảm gì — đó là buổi gặp gỡ với đối tác đang chiếm 40% doanh thu cả năm của công ty! Tôi lập tức dùng số khác gọi lại cho Phó Hoài Xuyên. Phản hồi của anh vỏn vẹn một câu: “Hoãn tiệc đi. Bao năm nay, cô ấy là người đầu tiên nấu cháo dưỡng dạ dày cho anh.” Tôi bật cười lạnh lẽo, không nói thêm lời nào, ngay trong đêm mở cuộc họp khẩn cấp. Sáng hôm sau, Phó Hoài Xuyên và cô trợ lý của anh – chỉ vì cùng lúc bước chân trái vào cổng công ty – đều bị sa thải.

Thiên Kim Thật Giả Liên Hợp

Thiên Kim Thật Giả Liên Hợp Tôi và đại tiểu thư nhà họ Mạnh ở cạnh nhà vốn đã như nước với lửa. Khi cả hai chúng tôi lần lượt tiếp quản sản nghiệp gia đình, cuộc chiến càng trở nên gay gắt. Hôm nay cô tưới chet cây Phát Tài của công ty tôi, ngày mai tôi lại bảo cô lao công cắt đứt dây mạng công ty cô. Cho đến một ngày. Bố mẹ bảo với tôi rằng tôi không phải con ruột của họ, mà Mạnh Nhiêu – người hàng xóm luôn đối đầu với tôi – mới là con ruột của họ. Còn thân phận thật sự của tôi, mới chính là đại tiểu thư nhà họ Mạnh. Tôi, người đang chuẩn bị xây một tòa nhà hình con d/ao thép lớn để ch/ém sập Tập đoàn Mạnh Thị đối diện: “…” Mạnh Nhiêu, người đang định tung tin đồn xấu để Lâm Thị bị loại khỏi cuộc đấu thầu: “…”

Xuyên thành chị gái của nam chính

Tôi xuyên không thành cô chị tiểu thư “làm màu” của nam chính. Theo cốt truyện, tôi sẽ sỉ nh/ục, b/ắt n/ạt cậu ấy đủ điều, và cuối cùng phải nhận kết cục bị đày ra đảo hoang. Đối diện với chàng trai lạnh lùng trước mặt, tôi bảo quản gia sắp xếp cho cậu ấy căn phòng xa tôi nhất, cố gắng tránh tiếp xúc hàng ngày. Về sau, chàng trai ấy trưởng thành, trở thành vị tổng tài quyết đoán, lạnh lùng. Một ngày nọ, cậu ấy bỏ về giữa chừng một buổi tiệc. Khi phóng viên đuổi theo hỏi, cậu ấy bước vội: “Ngoài trời mưa rồi, đế giày hai trăm ngàn của chị tôi không thể dính nước, tôi phải đi đón chị ấy về nhà.” “Nhưng chị cậu không phải đã đính hôn rồi sao?” Phóng viên lại hỏi. Cậu ấy hừ lạnh: “Không phải ai cũng có tư cách làm nô lệ cho chị tôi.”

Xuân Xanh

Đây đã là lần thứ mười hai hắn đến nhà ta cầu hôn. Cha nhìn ta run rẩy, chau mày: “A Niệm à, đây là lần thứ mười hai rồi, đó là Vinh Vương đấy.” Ta run rẩy gật đầu: “Cha à, nếu đồng ý lần này thì chính là mất m/ạng đấy.” Cha gãi đầu: “A Niệm à, từ tháng trước con đã lải nhải rằng hôn sự này sẽ lấy m/ạng con. Rốt cuộc con sợ điều gì?” Ta sợ gì, cha không biết, nhưng ta há có thể không rõ sao? Ta đã trọng sinh trở về. Kiếp trước, Hoàng đế kiêng dè Vinh Vương, phá vỡ mối nhân duyên thanh mai trúc mã võ tướng của hắn, rồi cưới con gái của ngôn quan – chính là ta đây. Sau này, Vinh Vương quả nhiên làm phản, khi đại quân của Vinh Vương tiến vào thành, ta bị nàng thanh mai trúc mã kia của hắn nhấn xuống nước mà chet đ/uối. Vừa trọng sinh trở về, hắn đã đến cầu hôn. Thay là cha, cha có gả không? Ta mặt mày tối sầm, nhìn cha: “Cha, nếu người thực sự yêu thích Vinh Vương, người gả đi, dù sao con cũng không gả.” Cha đánh ta một cái: “Nói năng hồ đồ gì vậy. Nếu con thực sự không muốn gả, ít nhất cũng phải có một lý do chứ.” “Người cứ nói là con đã nhìn thấu hồng trần, chỉ muốn xuất gia làm ni cô.”

Xuân Xanh

Cổ Đại