Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Quận Chúa Trọng Sinh: Đạp Đổ Vinh Hoa Của Trạng Nguyên

Tân khoa trạng nguyên bị đám người chực sẵn dưới bảng vàng vây bắt làm rể, trong lúc cuống cuồng đã xông thẳng lên xe ngựa của ta. Ngay trong ngày, tin đồn rằng trạng nguyên và Tống tiểu thư vốn đã sớm có tơ tình cũng bắt đầu lan truyền khắp nơi. Hoàng thượng và hoàng hậu xưa nay thương yêu ta, không nỡ để ta mang tiếng xấu, bèn hạ chỉ ban hôn, cho phép ta lấy hắn với thân phận quận chúa. Sau khi thành thân, hắn đường quan thuận lợi, ta nội trợ dạy con, chẳng thể nói là tình thâm ý thiết, nhưng cũng coi như hòa thuận lễ phép. Cho đến khi hoàng thượng bị thích khách ám sát, hắn không ngại hiểm nguy, lấy thân đỡ đao. Khi tính mạng chỉ còn như treo chuông, hắn lại khẩn cầu hoàng thượng cho phép hắn cùng ta hò/a ly, để được trở về quê mai táng cùng thanh mai. “Nếu hôn sự của chính mình còn không thể tự quyết, thì thần… thà chưa từng bước vào khoa cử.” Vì một câu ấy, ta cùng một đôi nhi nữ, thành trò cười cho khắp kinh thành. … Lần nữa mở mắt, mọi chuyện đều trở về khởi đầu. Đời này, ta quyết không để hắn có thêm cơ hội làm nhục ta.

Xé Mặt Bạn Trai Cũ Cướp Xe Không Trả

Xé Mặt Bạn Trai Cũ Cướp Xe Không Trả Sau khi chia tay, bạn trai cũ dọn sạch căn nhà thuê chỉ trong một đêm. Lớn thì như bộ sofa, bàn trà; nhỏ như xoong nồi chén bát, anh ta không chừa lại cái gì. Nói không ngoa, trong nhà giờ chỉ còn lại tôi và… mấy bức tường chịu lực. Ngay cả tiền xu trong ống heo cũng bị anh ta lấy tăm móc ra từng đồng một. Nhưng điều khiến tôi choáng váng nhất là — ảnh lấy luôn cả xe của tôi! Bất lực quá, tôi đăng bài cầu cứu cư dân mạng, lập tức nhận được hàng đống bình luận: 【Chị em đừng sợ, đi đòi cùng chị! Chị chưa từng thua khi cãi lộn!】 【Cho em theo với! Em bị thần kinh, có thể phát tác bất cứ lúc nào!】 【Cả nhà em xung phong! Chồng em từng là lính đặc công, em thì mồm mép chửi cực thâm, con gái em khóc rất ghê, nhà có chó dữ, em trai là luật sư, có gì ổng sẽ lo pháp lý, em gái là bác sĩ – biết đánh chỗ nào đau nhất, ông nội bị Parkinson – cần thiết sẽ nằm lăn ra đó!】 【Dắt em theo! Em là tiểu tam chuyên nghiệp, khóc được bất cứ lúc nào, có thể chơi chiêu đạo đức giả! Chị em em có kỹ năng “cà khịa level max”, hai đứa em đi cùng là đủ “đập” vỡ não hắn rồi!】

Làm Dâu Của Mẹ Anh

Làm Dâu Của Mẹ Anh Khi tôi đang ở cữ, mẹ chồng khóc đến tám lần trong một tuần, ngày nào cũng lau nước mắt kể khổ với con trai. Nửa đêm, sau khi cho con bú xong, tôi mệt đến mức loạng choạng bước ra khỏi phòng. Vô tình thấy cửa phòng mẹ chồng khép hờ, bên trong vọng ra tiếng nức nở đứt quãng: “Vợ con bảo mẹ đi siêu thị mua cá chép đen, con cũng biết mẹ bị mù đường mà, siêu thị cách nhà cả mấy trăm mét, cho dù nó dắt mẹ đi mấy lần rồi mẹ cũng đâu có nhớ nổi.” “Suýt nữa là bị lạc, sợ muốn ch//ết luôn, cả đời mẹ chưa bao giờ chịu ấm ức như vậy.” “Nó rõ ràng là cố tình làm khó mẹ.” Dưới ánh đèn lờ mờ, tôi thấy chồng mình mắt đỏ hoe vì xót mẹ: “Mẹ chịu thiệt rồi, mai con sẽ bắt cô ấy xin lỗi mẹ. Nếu không chịu, thì cuộc hôn nhân này con không sống nổi nữa!” Một cơn giận bốc thẳng lên đỉnh đầu khiến tôi tỉnh cả ngủ. Tôi lập tức đạp cửa xông vào, lớn tiếng nói: “Sống cái đầu anh á! Không sống nữa thì ngay bây giờ đi! Tôi không hầu nổi bà mẹ chồng bé bỏng thánh lạc đường của anh đâu!”

Đứa Con Gái Vong Ơn

Đứa Con Gái Vong Ơn Con gái tôi bỏ ra mấy ngàn tệ mua cho cha nó một chiếc áo khoác. Tôi không nhịn được, lỡ lời càm ràm: “Con chưa từng mua cho mẹ một cái áo nào cả.” “Trước đây mẹ nhờ mua đôi tất còn chẳng chịu.” Nó cười nhạt: “Bố con nói sau này công ty của ông ấy sẽ để lại cho con.” “Còn mẹ thì có gì? Mẹ đã từng cho con được gì chưa?” Tôi sững người. Năm đó vì ông ta ngoại tình, tôi kiên quyết l/y h.ô n. Từ lúc nó ba tuổi đến nay đã ba mươi ba, một tay tôi nuôi nó khôn lớn, lo ăn học, giúp mua nhà, nấu cơm, trông cháu… Còn cha nó – người vừa mời nó một bữa cơm, hứa lèo một câu vu vơ – thì suốt ba mươi năm chưa từng đoái hoài gì đến. Tôi siết chặt túi áo đang cất tập tài liệu điều tra về chồng cũ, nghĩ bụng: chắc chẳng cần đưa ra nữa.

Trẫm Chính Là Thiên Mệnh

Trẫm Chính Là Thiên Mệnh Sau khi trở thành Nữ đế, ta thích nhất là ban hôn cho các quần thần. Con trai độc nhất của Tể tướng, cao tám thước, dung mạo và tài trí đều xuất chúng. Tài năng như vậy, chi bằng ban hôn cho nhũ mẫu của trẫm. Tiểu tướng quân Hầu phủ, tính tình hào sảng, một tay thương pháp dùng đến tuyệt luân. Nếu không cưới một nữ tử tốt thì thật đáng tiếc. Thật khéo, trẫm còn có một nhũ mẫu khác. Chẳng phải tất cả đều không muốn vào cung làm hoàng phu của trẫm sao? Vậy thì trẫm sẽ hào phóng một chút. Ban hôn. Ban hôn hết!

Cậu Thanh Niên Mùa Hè Của Tôi

Tôi để ý đến bạn cùng phòng của em họ mình — Dư Thanh Dã. Người thì đẹp trai đến mức gây họa, chỉ tiếc là hơi đào hoa. Tôi theo đuổi anh ta gần hai tháng, mà thái độ của anh vẫn cứ hờ hững, vừa đủ khiến người ta bị mắc câu. Được thôi, xem như anh biết chơi. Ngay sau đó, tôi cùng bạn trai cũ đi ăn, buổi tối lại bị người ta túm cổ tay, kéo ngồi vào lòng. “Chị, há miệng ra.” “Vẫn còn chỗ chưa hôn đến.”

Anh Về Trong Cơn Mơ Em Chưa Kịp Quên

Anh Về Trong Cơn Mơ Em Chưa Kịp Quên Chính quyền địa phương thông báo rằng chồng tôi đã hy sinh, tro cốt mang về cũng chỉ là một bộ quân phục đẫm mùi mồ hôi. Tôi ôm chiếc áo ấy, từ một cô gái ngây thơ thành mẹ của ba đứa trẻ. Mười một năm sau, người đàn ông được tuyên bố là “đã ch” đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà tôi. Dáng vẻ anh vẫn vững chãi, ánh mắt nóng bỏng, phía sau là một cô bác sĩ xinh đẹp, yêu kiều. Anh nhìn tôi, lại nhìn ba đứa trẻ lấm lem, giọng gằn xuống như nuốt lửa: “Lâm Oanh Ý, ai cho em sinh con với người khác?”

Một Cuộc Gọi, Mười Xe Cảnh Sát

Trên đường đi, tôi nhặt được một đứa trẻ. Vì có việc gấp nên không thể nán lại lâu, tôi liền gọi 110. “Alo, cảnh sát à? Có một đứa bé đang ở chỗ tôi. Đúng rồi, nó đang ở đây, nhưng tôi không có thời gian đứng đợi đâu. Các anh liên hệ với phụ huynh của bé càng nhanh càng tốt nhé. Nhanh lên là tốt cho tất cả mọi người, hiểu không?” Tôi cúi đầu nhìn cô bé nhỏ nhắn mặc váy hồng, không hề ngập ngừng, cứ thế mà báo án như đã quá quen tay. Tôi không thể ngờ được, chỉ mười phút sau, mười chiếc xe cảnh sát đã bao vây xung quanh tôi. Tôi đứng hình. Trời đất, bây giờ trị an tốt tới mức này sao? Chỉ vì nhặt được một đứa bé thôi mà điều đến tận… mười chiếc xe cảnh sát?

Chúc Phúc Xong, Tôi Để Lại Hóa Đơn

Chúc Phúc Xong, Tôi Để Lại Hóa Đơn Tôi lướt thấy một bài đăng cầu cứu: “Anh em thân thiết của tôi mang thai rồi, tôi phải giúp cô ấy thế nào đây?” “Anh em chí cốt của tôi, vì thể chất nên không thể phá thai, cũng không muốn để đứa trẻ không có tên cha.” “Là anh em, tất nhiên phải hai sườn xả thân giúp nhau, nhưng tôi đã có vợ rồi, nhát dao này phải đ.â m sao đây?” Dưới phần bình luận tranh cãi ầm ĩ, có một câu trả lời được like lẫn chửi nhiều nhất: “Chuyện đơn giản thôi, kiếm cớ mua nhà thứ hai, ly hôn giả với vợ.” “Rồi lén đăng ký kết hôn với ‘anh em’, đợi vài tháng để che miệng thiên hạ, sau đó ly hôn, quay lại tái hôn với vợ, thần không biết quỷ không hay.” … Thật là rác rưởi. Người hỏi đã không ra gì, người trả lời còn rác rưởi hơn. Tôi bĩu môi, định thoát ra thì thấy chồng tôi hớn hở bước vào. “Vợ à, công ty anh hợp tác với một chủ đầu tư bất động sản, đang mở phúc lợi cho nhân viên độc thân chưa có nhà – mua nhà giảm 30%! Tiết kiệm được mấy chục vạn đấy!” “Hay là… vợ chồng mình giả ly hôn trước nhé?”

Ông Xã Nhà Tôi Là Rắn

Ông Xã Nhà Tôi Là Rắn Xuống lầu đổ rác, tôi nhìn thấy trong thùng rác đang nằm im một con rắn bệnh tật, yếu ớt. Tôi sợ đến mức hồn vía bay mất, ngay lúc đó trước mắt lại hiện ra mấy dòng chữ lơ lửng: 【Cười xỉu, nam chính để trốn xem mắt nên khôi phục bản thể lén chạy ra ngoài, kết quả dọc đường nào là bị chim mổ, mèo đuổi, vốn đã mắc bệnh sạch sẽ rồi, cuối cùng còn “bịch” một phát rơi thẳng vào thùng rác, thảm không tả nổi!】 【Không biết ai có phúc khí lớn thế này, bắt được nam chính thì gia tộc thưởng tận 50 triệu đó nha!】 【Bắt nam chính rồi bị cắn chết một phát, thiệt nghĩ hắn là quả hồng mềm chắc, ai dám tìm đường chết vậy trời!】 Đoạt… Đoạt thiếu?! Mắt tôi sáng rực, lập tức lao lên một bước, vớ lấy con “rắn thần tài” này.

Dị năng tận thế

Khi xác sống bùng phát, mỗi người trong đội chúng tôi đều tiến hóa ra dị năng, trừ tôi. Con trà xanh trong đội nói tôi là gánh nặng, xúi giục mọi người bỏ tôi lại giữa đám xác sống, rồi khoác tay bạn trai thanh mai trúc mã của tôi bỏ đi. Nhưng tôi lại đột nhiên phát hiện, không phải tôi không có dị năng, mà là dị năng của tôi quá nghịch thiên.

Hình Xăm Lạ

Tôi mở tiệm xăm đã bảy tám năm, từng xăm hàng vạn hình, nhưng chưa từng thấy hình xăm nào như thế này. Một bức tượng thần kỳ lạ có năm cái đầu được yêu cầu xăm lên bụng dưới của một cô gái, mà người trả tiền để tôi xăm là một thiếu gia quyền quý ở Bắc Kinh. “Hình và nguyên liệu đều dùng của tôi, cô chỉ cần thể hiện tay nghề của mình.” Hắn đặt một tấm séc 50.000 tệ trước mặt tôi. Tôi không khỏi lộ vẻ vui mừng, vội gật đầu: “Ngài yên tâm, bảo đảm không sai một ly.” “Làm xong còn có thêm 50.000 nữa. Đừng hỏi nhiều, nhớ lấy, mồm không kín thì mạng chẳng dài.” Bàn tay trắng trẻo của hắn vỗ nhẹ lên tay tôi đang cầm séc. Tôi sững người, gượng cười, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt thiếu gia kia như gió xuân hiền hòa, nhưng trong đó lại ẩn chứa sát khí như gió lạnh mùa đông.