Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Vương Bảo Châu

Vương Bảo Châu Tôi là bá chủ trong làng. Sau khi c/ưỡng é/p Lục Hoài Cẩn, tôi sung sướng nghĩ rằng gạo đã nấu thành cơm. Nhưng bất ngờ, tôi nhìn thấy những hàng chữ bay lơ lửng trên không: 【Thật kinh tởm! Nữ phụ độc ác này vậy mà lại ra tay thành công rồi.】 【Nam chính không phải là một thanh niên trí thức dễ bị b/ắt n/ạt đâu. Đợi nam chính lấy lại thân phận, nữ phụ độc ác này sẽ th/ảm h/ại!】 【Nữ chính Bạch Vi Vi mới là vị hôn thê chính thức. Nữ phụ độc ác cút đi!】 Tôi ngây người. Cố gắng lết ra khỏi đống rơm với đôi chân và thắt lưng đau nhức, tôi nghe thấy cuộc đối thoại bên ngoài: “Cậu chủ, cậu và cô Bạch Vi Vi đã có hôn ước từ lâu. Cô gái quê mùa thô kệch này hoàn toàn không xứng với cậu.” Giọng Lục Hoài Cẩn lạnh lùng xa cách: “Đừng nói cho cô ta biết. Tự tôi sẽ tìm cách tống khứ.” Toàn thân tôi lạnh toát. Đừng tống khứ nữa. Tôi tự đi đây.

Xuyên thành chị gái của nam chính

Tôi xuyên không thành cô chị tiểu thư “làm màu” của nam chính. Theo cốt truyện, tôi sẽ sỉ nh/ục, b/ắt n/ạt cậu ấy đủ điều, và cuối cùng phải nhận kết cục bị đày ra đảo hoang. Đối diện với chàng trai lạnh lùng trước mặt, tôi bảo quản gia sắp xếp cho cậu ấy căn phòng xa tôi nhất, cố gắng tránh tiếp xúc hàng ngày. Về sau, chàng trai ấy trưởng thành, trở thành vị tổng tài quyết đoán, lạnh lùng. Một ngày nọ, cậu ấy bỏ về giữa chừng một buổi tiệc. Khi phóng viên đuổi theo hỏi, cậu ấy bước vội: “Ngoài trời mưa rồi, đế giày hai trăm ngàn của chị tôi không thể dính nước, tôi phải đi đón chị ấy về nhà.” “Nhưng chị cậu không phải đã đính hôn rồi sao?” Phóng viên lại hỏi. Cậu ấy hừ lạnh: “Không phải ai cũng có tư cách làm nô lệ cho chị tôi.”

Xuân Xanh

Đây đã là lần thứ mười hai hắn đến nhà ta cầu hôn. Cha nhìn ta run rẩy, chau mày: “A Niệm à, đây là lần thứ mười hai rồi, đó là Vinh Vương đấy.” Ta run rẩy gật đầu: “Cha à, nếu đồng ý lần này thì chính là mất m/ạng đấy.” Cha gãi đầu: “A Niệm à, từ tháng trước con đã lải nhải rằng hôn sự này sẽ lấy m/ạng con. Rốt cuộc con sợ điều gì?” Ta sợ gì, cha không biết, nhưng ta há có thể không rõ sao? Ta đã trọng sinh trở về. Kiếp trước, Hoàng đế kiêng dè Vinh Vương, phá vỡ mối nhân duyên thanh mai trúc mã võ tướng của hắn, rồi cưới con gái của ngôn quan – chính là ta đây. Sau này, Vinh Vương quả nhiên làm phản, khi đại quân của Vinh Vương tiến vào thành, ta bị nàng thanh mai trúc mã kia của hắn nhấn xuống nước mà chet đ/uối. Vừa trọng sinh trở về, hắn đã đến cầu hôn. Thay là cha, cha có gả không? Ta mặt mày tối sầm, nhìn cha: “Cha, nếu người thực sự yêu thích Vinh Vương, người gả đi, dù sao con cũng không gả.” Cha đánh ta một cái: “Nói năng hồ đồ gì vậy. Nếu con thực sự không muốn gả, ít nhất cũng phải có một lý do chứ.” “Người cứ nói là con đã nhìn thấu hồng trần, chỉ muốn xuất gia làm ni cô.”

Xuân Xanh

Cổ Đại
Không Ai Là Vai Phụ

Không Ai Là Vai Phụ Khi tôi phát hiện ra mình là nữ chính bạch liên hoa, tôi đang bị nữ phụ đ/ộc á/c chặn ở căng-tin. Một dòng bình luận chạy qua trước mắt tôi:【Màn tranh giành đàn ông gay cấn nhất đã đến rồi! Thẩm Mạt sắp dạy dỗ nữ chính rồi!】 Thẩm Mạt nhìn tôi chằm chằm một cách hung dữ: “Mày là Quý Tầm à? Gầy như một con nhỏ bụi đời ấy.” Tôi sợ hãi nắm chặt chiếc bánh bao trong tay, đó là khẩu phần ăn duy nhất của tôi trong ngày hôm nay. Cô ấy giật phắt chiếc bánh bao khỏi tay tôi, rồi nhét một chiếc đùi gà vào miệng tôi. “Đồ đáng ghét… Mày không được phép gầy hơn tao! Không ăn hết mười cái đùi gà này thì không được đi!”

Phật Tử Sa Ngã

Phật tử kinh thành – Tạ Chấp, là người tôi đã thầm ao ước suốt nhiều năm. Một ngày, nhà anh ta phá sản, bị đưa lên giường tôi để trả nợ. Người đàn ông thanh lạnh, cấm dục trong lời đồn, lúc này lại bị trói cổ tay bằng xích bạc, còn mang cả đồ chặn miệng. Hàm lượng hormone dâng đến tận trời. Tôi rụt rè bước đến trước mặt anh, giơ cây roi da nhỏ lên: “Xin lỗi, tôi sắp bắt đầu bắt nạt anh đây.” Thấy ánh mắt anh tối sầm lại, tôi lại cúi đầu: “Lần đầu có hơi vụng về, anh chịu đựng một chút nhé.” Rồi trong ánh nhìn kinh ngạc của anh, tôi lột sạch anh không chừa mảnh vải. Ba ngày sau, tôi mở điện thoại. Bạn thân hét chói tai trong nhóm: “Anh trai tớ bị người ta bắt cóc rồi!” “Nghe nói là bị một con gái bắt!!! Ai mà to gan hơn cả cậu, dám đi bắt cóc anh tớ chứ? Chán sống rồi à?!” “Tớ nói thật đấy, chỉ cần anh tớ còn sống một ngày, con đàn bà đó chắc chắn sẽ có kết cục thảm khốc.” Tim tôi giật thót, run rẩy quay lại nhìn người phía sau – trên người đầy vết đỏ loang lổ: “Nếu tôi nói là tôi ngủ nhầm người… anh có tin không?”

Thường Ninh thoái vị – Cảnh Ninh đăng cơ

Thường Ninh thoái vị – Cảnh Ninh đăng cơ Năm thứ 3 đăng vị hậu vị, ta đã không còn vì chuyện Chiêu Đế nạp phi mà sinh lòng phản đối. Thậm chí, trong yến tiệc, ta còn chủ động thay hắn nạp phi. Ban cho nàng ấy vào ở Nam đài trong Dao Trì cung. Chiêu Đế lấy làm kinh ngạc trước sự đổi thay của ta. Hắn sau đó vội vã giải thích: “A Ninh, trẫm cùng các nàng chỉ là diễn kịch mà thôi.” Ta ngẩng mắt nhìn hắn một cái, chỉ nhẹ giọng nhắc: “Xin bệ hạ chớ để lỡ giờ lành.” Mà trong lòng ta lại toan tính việc khác. Chỉ cần hoàn thành thêm một nhiệm vụ, ta liền có thể trở về nhà.

Mẹ Kế Hào Môn Chỉ Muốn Làm Cá Mặn Nuôi Con

Tôi gả vào hào môn nhà họ Thẩm vừa tròn một tháng.Lúc này, đang đẩy xe mua sắm trong khu thực phẩm tươi của siêu thị nhập khẩu, nhìn dãy số 0 dài ngoằng trên nhãn giá mà âm thầm nhẩm tính xem sau khi giảm giá thì có đáng mua không.“Thưa phu nhân, mấy việc vặt này không cần đích thân cô phải bận tâm.”Bên cạnh, tổ trưởng đội an ninh Trần Phong — mặc vest đen, đeo tai nghe — giọng điệu bằng phẳng không gợn sóng, nhưng ánh mắt lại chính xác rơi vào hộp thịt bò Wagyu thượng hạng đang giảm 30% trong tay tôi.Tôi ngượng ngùng đặt hộp thịt xuống, đầu ngón tay vẫn còn vương hơi lạnh từ tủ đông.“Quen rồi, quen rồi thôi mà.”Trong lòng thì đang r/ỉ m/áu — bảy mươi phần trăm đó! Mấy trăm tệ chứ ít gì!Điện thoại rung lên, màn hình sáng lên.Là Thẩm Duật — người chồng mới cưới của tôi, hơn tôi mười tuổi, đẹp trai, nhiều tiền nhưng bận rộn như người bay xuyên lục địa.Tin nhắn cực kỳ ngắn gọn:【Vãn Vãn, tối nay bảy giờ Minh Triệt về nhà. Vất vả cho em.】Thẩm Minh Triệt.

Áo Chàm Xanh Biếc

Áo Chàm Xanh Biếc Ta vốn là con gái nhà tử tế. Phụ thân ta thuở trẻ là đồng sinh duy nhất trong làng, lại có dung mạo tuấn tú, được trưởng thôn nôn nóng gả con gái cho. Chỉ tiếc, sau đó cha ta mãi không đỗ tú tài. Năm ta 10 tuổi, trời như nổi đi/ên. Mưa lớn rơi rả rích suốt nửa năm. Lúa thóc ngập úng, cỏ tranh mốc meo, nước sông dâng cao. Ba mẫu ruộng nhỏ chẳng thu được hạt nào, nhà chẳng đủ cơm ăn, đừng nói đến chuyện để cha tiếp tục học hành thi cử. Mẹ ta vì vậy mà đại cãi một trận với cha. Đống nồi niêu xoong chảo cuối cùng trong nhà bị bà đập v/ỡ tan tành.

Hết Hạn Ưu Đãi Tình Thân

Hết Hạn Ưu Đãi Tình Thân Em trai kết hôn nhưng không cho tôi đến dự. “Vợ em nói rồi, chị với cô ấy xung khắc.” “Đám cưới này, có chị thì không có cô ấy.” “Chị cũng không muốn em không cưới được vợ đấy chứ?” Tôi bật cười lạnh. Còn chưa cưới mà cánh tay đã hướng ra ngoài mấy vạn dặm rồi. Tôi lặng lẽ rút lại khoản chuyển khoản một triệu. “Đã nói xung khắc thì chắc tiền của tôi cũng không hợp với hai người.” “Vì hạnh phúc của hai người, khoản tiền này tôi xin phép giữ lại.”

Tôn trọng thi thể hiến tặng

Mỗi lần trước khi vào học giải phẫu, thầy đều bắt chúng tôi cúi chào thi thể hiến tặng để cảm ơn sự cống hiến vô tư của họ. Nhưng bạn cùng phòng của tôi lại hoàn toàn không có chút kính sợ nào, không chỉ đăng ảnh chụp chung với hộp sọ lên mạng xã hội mà còn buông lời xúc phạm: “Nhà mấy người có nuôi chó không?”, “Thích khúc nào thì lấy một khúc về cho cún chơi đi.”

Thầy bói Mộc Lan 16: Hoè Thi

Tôi cùng bạn trai đi dạo phố, ngang qua gầm cầu vượt, tôi bỗng nổi hứng kéo hắn vào xem bói sờ xương. Vị thầy bói sờ tới sờ lui tay bạn trai tôi mấy lần mà vẫn không nói ra được điều gì. Bạn trai mắng ông ta là lừa đảo rồi bỏ đi thẳng. Tôi đang định rời đi thì vị thầy bói lại nắm chặt lấy cánh tay tôi. “Cô gái nhỏ, tuổi xương của bạn trai cô đã tám mươi rồi.” Tôi cũng cho rằng ông ta là kẻ lừa đảo, không để trong lòng. Nhưng tối hôm đó, tôi lại thấy bạn trai đang trong nhà vệ sinh thay răng giả của hắn.

Thầy bói Mộc Lan 6: Tiệc ma

Tôi livestream xem bói, kết nối với một streamer nhỏ. Anh ta khoe khoang với mọi người “99 cách tiết kiệm tiền”, trong đó có một chiêu — đi ké tiệc cưới người khác để ăn uống miễn phí. Hắn đối diện ống kính, đắc ý nói: “Nhà này ngu thật! Không những không bắt tôi nộp phong bì, còn cho tôi ăn ngon uống say nữa!” Phía sau, sảnh tiệc cưới được trang hoàng rực rỡ một màu đỏ, cô dâu mặc lễ phục kiểu truyền thống, có người dìu lên sân khấu. Streamer nhỏ kia nhìn say sưa, còn buông lời tục tĩu: “Cô dâu này chân trắng ghê…” Khán giả trong phòng livestream cũng rộn ràng hùa theo. Chỉ có tôi là mặt đổi sắc: “Anh đang dự tiệc cưới của quỷ đó! Chân cô dâu toàn là vết hoại tử, anh không thấy sao?”