Danh sách truyện hot gần đây
Ta Chỉ Chấp Hành Đúng Luật Thôi Mà, Sao Ngươi Lại Khóc? Ta là vị công chúa khiến phụ hoàng đau đầu nhất, cố chấp chỉ tuân theo luật pháp. Thái phó khen chữ ta viết đẹp, rằng: “Chữ của công chúa, có khí thế quân lâm thiên hạ.” Ta lập tức tr/ói Thái phó, giải đến Đại Lý Tự, tố cáo ông ta mưu luận ngôi vị trữ quân, cố ý dùng lời lẽ tâng bốc để hại Hoàng tự. Phụ hoàng bất đắc dĩ, phạt ta chép một trăm lần Nữ Giới. Sau đại hôn, Phò mã mang về một nữ tri kỷ, cả hai cùng nhau ngâm thơ đối đáp trong thư phòng. Nữ tri kỷ nhặt phượng quan ta đặt trên bàn, đội lên đầu ngắm nghía trong gương đồng. Thấy ta bước vào, nàng ta cũng không hề bối rối, chỉ cười duyên nói: “Công chúa, Phò mã thường nói nếu thiếp sinh ra trong hoàng gia, nhất định không hề kém cạnh người. Người xem, thiếp đội phượng quan này, chẳng phải cũng rất ra dáng đó sao?” Phò mã cũng phụ họa theo: “Loan nhi, Hồng Tụ chỉ nói đùa thôi, nàng đừng chấp nhặt.” Ta mặt không chút biểu cảm, hạ lệnh với Cấm Vệ quân đứng ngoài cửa: “Có kẻ tự ví mình với công chúa, ý đồ mưu đồ soán vị.” “Truyền lệnh Bổn cung, phong tỏa phủ môn, cửu tộc của những kẻ trong phòng, không tha một ai.”
Ngày sinh thần bốn mươi tám tuổi của ta, ta vượt ngàn dặm đến biên cương, định cho phu quân một niềm kinh hỷ. Không ngờ, kinh hỷ hóa thành kinh hãi. Vị đại tướng quân trấn thủ biên thùy suốt hai mươi sáu năm ở nơi biên tái xa xôi ấy, con cháu quây quần, lục tử lục tôn, cảnh nhà hòa thuận ấm êm. Con trai ruột của ta, đứng bên cạnh một người phụ nữ xa lạ, thân quen gọi nàng ta là “nương”. Nó quay đầu thấy ta, ánh mắt hoảng loạn, van xin: “Mẫu thân… xin người đừng làm ầm lên.” Ta không ầm ĩ. Ta chỉ lặng lẽ xoay người, trở về kinh thành. Đến khi hắn mang theo áy náy, chuẩn bị hồi triều để “bù đắp” cho ta, thì đón nhận là thánh chỉ hòa ly, do chính tay ta xin được.
1 Trong thư phòng mà phu quân chưa từng cho ta tùy tiện động tới, ta phát hiện trong mật các có một hộp son phấn thượng hảo hạng, mang hương Tô Hợp. Ta không lộ nửa phần thần sắc, chỉ lặng lẽ thay thứ son kia bằng phấn Đào Hoa Huyễn – loại bột chạm da tất sinh lở loét, ngứa ngáy khó lành. Hai ngày sau, từ gian phòng bên truyền ra tiếng kêu thảm thiết. Vị biểu muội vốn yếu đuối nương nhờ trong phủ, soi gương điểm trang, dung nhan liền nát vụn. Khuôn mặt từng kiều diễm giờ đầy vết đỏ loang lổ, lở loét khó coi. Phu quân ta – Tống Thiếu Khanh, nay vừa thăng chức Viên ngoại lang bộ Lại, được Thánh thượng sủng tín. Gần đây triều chính rườm rà, ngày nào chàng cũng khuya mới về. Đêm ấy, nguyệt quang trong trẻo phủ khắp sân. Ta nghe tiểu đồng ngoài hiên bẩm khẽ: “Bẩm phu nhân, gia đã về, nhưng vừa vào thư phòng.” Ta vội múc bát canh gà hầm nhân sâm đã ninh cả ngày, cẩn thận đặt vào khay, mong để chàng bồi bổ. Ánh nến mờ mờ từ thư phòng hắt ra.
Làng tôi không có ngành công nghiệp lớn, vậy mà giàu có đến mức chảy dầu. Nhà nào nhà nấy ngay cả bồn cầu cũng được nạm viền vàng. Tất cả đều nhờ vào tay nghề nuôi trai lấy ngọc của mẹ tôi. Một viên ngọc trai xấu nhất cũng đáng giá cả ngàn vàng. Nhưng cách mẹ tôi nuôi trai lại rất đặc biệt. Bà không cần nước. Chỉ cần một cái giường, một con dao và một người đàn ông nặng ba trăm cân. Bây giờ bà đã giục tôi đưa bạn trai về rồi.
Hắn có một thanh mai, là người giỏi chế đ/ộc nhất. Hai người họ, kẻ hạ đ/ộc người giải đ/ộc, cứ thế trêu đùa nhau suốt mười mấy năm, cho đến khi ta bị trúng kịch đ/ộc, suýt mất m/ạng. Khi ta tỉnh dậy, hắn vừa viết toa thuốc vừa thở dài : “Nàng đừng trách A Khả, nàng ấy chỉ là tính trẻ con quen rồi, không cố ý hại nàng đâu.” “Nàng ấy biết ta có thể cứu nàng, chỉ là cố tình gây sự với ta thôi.” Vừa nói xong, hắn lại bị người của Thẩm Khả vội vã gọi đi. Hắn đi quá vội, đến cả việc toa thuốc thiếu một vị cũng không hề hay biết. Hệ thống đã lâu không hoạt động cuối cùng cũng được kích hoạt:【Chet dưới tay nam chính mới có thể trở về nhà. Thuốc giải bị viết sai thành thuốc đ/ộc, ký chủ có thể chọn uống hay không.】 Ta đưa toa thuốc cho nha hoàn, mỉm cười nói: “Đem đi sắc đi.”
Bài Thi Điểm 0 Con bé khóa trái cửa phòng, vừa khóc vừa run rẩy như thể thế giới sắp sụp đổ. Tôi phải phá cửa xông vào, thấy con đang siết chặt trong tay một tờ giấy nhăn nheo, đã bị xé vụn rồi ghép lại bằng keo dán. Là đề thi tuyển chọn đội Olympic Toán. Con bé làm đúng tất cả, nhưng điểm trên bài lại là con số 0 đỏ chót. “Mẹ ơi…” Nó nấc lên từng tiếng, đôi mắt sưng đỏ hoe. “Cô bảo 3×5 không giống 5×3… nói con ăn may, gian lận. Rồi trước mặt cả lớp, cô xé bài thi của con, cấm con thi tiếp, còn bảo bạn bè đừ//ng ch//ơi với con nữa…” Tôi cúi đầu nhìn cổ tay nó, hằn sâu một vệt đỏ, máu còn chưa khô. Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹn. Không do dự, tôi lập tức gọi cho hiệu trưởng. “Trả lời tôi đúng một câu thôi.” Tôi nói, giọng lạnh như băng. “Khi các người dồn một đứa trẻ yêu Toán đến bờ vực tuyệt vọng, thì danh tiếng ngôi trường này là được tô điểm thêm, hay là mất sạch?”
Buổi lễ vinh danh của công ty, tôi – kiến trúc sư trưởng của dự án – chuẩn bị lên nhận thưởng. Vậy mà quản lý lại chặn tôi lại, nói thẳng không kiêng nể: “Cô xấu quá, để Triệu Nhược Vi lên nhận thay đi.” Tôi không nói gì. Dù sao thì suốt thời gian làm việc, Triệu Nhược Vi gây ra bao nhiêu chuyện, cả team phải hì hục dọn rác giúp cô ta. Nhưng vì cô ta xinh, ít ra lên nhận thưởng chụp ảnh cũng đẹp mặt công ty. Chỉ là, đến lúc chia thưởng, phần thưởng 900.000 tệ vốn thuộc về tôi, lại được chuyển thẳng vào tài khoản của cô ta. Trang nội bộ vinh danh cá nhân xuất sắc, tên và ảnh “kiến trúc sư trưởng” cũng đổi thành Triệu Nhược Vi nốt. Tôi quay lại tìm quản lý để làm rõ trắng đen, ông ta lại mắng tôi một trận: “Xấu xí còn nhiều chuyện, định cướp công người khác à?” “Cả dự án là Triệu Nhược Vi xử lý hết lỗi cho cô đấy, cô còn mặt mũi mà đòi tiền thưởng?” “Dự án này từ giờ cô cũng đừng mơ chạm tay vào nữa.” Không lâu sau, khách hàng bắt đầu hối thúc bản cập nhật tiếp theo. Quản lý quay sang bảo tôi quay lại làm việc. Tôi nhếch môi, giọng nhàn nhạt: “Dự án này là dự án trọng điểm của công ty, muốn tham gia phải qua thời gian thử việc một tháng. Xin lỗi, tôi không đủ điều kiện rồi.”
Khi còn trẻ, tin đồn sai lệch về “Bạch Nguyệt Quang” đã truyền về nước. Người bên cạnh tôi thi nhau nhắn tin hỏi tôi có muốn đi đón Trần Yến không. Tôi vừa định nhắn lại để làm sáng tỏ. Cánh tay ôm ngang eo tôi bỗng siết chặt thêm vài phần. “Bạch Nguyệt Quang?” Bên tai vang lên giọng nói nghiến răng nghiến lợi. “Tôi đã biết! Em ở ngoài còn nuôi thêm con chó khác!”
Tiệm giao ước Tôi là chủ tiệm cầm đồ ở âm gian, chuyên thu những thứ con người sống dễ dàng bán đi nhất — những thứ họ nghĩ là không đáng một xu: đạo đức, lương tâm, tình thân máu mủ. — Dù sao thì khi cân lương tâm, đến cả quỷ cũng chê nhẹ. Hôm nay có một cặp vợ chồng đến, muốn dùng dương thọ của con gái để đổi lấy việc con trai đậu đại học. Tôi cho họ hai lựa chọn: bán mạng con trai, hoặc bán tình thân của con gái. Họ chọn cái thứ hai — xem kìa, đến giá còn chẳng thèm trả.
Chồng tôi, Hàn Khải Minh, nửa đêm đột ngột phát bệnh ti//m. Tôi lập tức gọi 120 đưa anh ấy vào viện cấp cứu. Trên đường đến bệnh viện, tôi sợ nửa đêm gọi điện sẽ làm bố mẹ chồng hoảng hốt nên không dám gọi trực tiếp. Tôi chỉ gửi cho mẹ chồng một tin nhắn WeChat: “Mẹ ơi, nhà mình xảy ra chuyện rồi. Mẹ thấy tin thì liên lạc với con ngay.” Tôi nghĩ chắc bố mẹ chồng đã ngủ say. Thế nhưng chưa đầy một phút, mẹ chồng đã trả lời. Và nội dung tin nhắn khiến toàn thân tôi lạnh toát. “Thế nào, thành công chưa? Vương Tiểu Nhã ch//ết hẳn chưa?” “Nhất định phải chắc chắn nó ch//ết rồi mới được gọi 120!” Tôi ch//ết sững, mắt dán chặt vào màn hình, lạnh đến mức run bắn cả người. Vương Tiểu Nhã… chính là tôi. Lúc này tôi mới sực nhớ —— Tôi đang dùng điện thoại của Hàn Khải Minh.
Ăn Được Là Phúc Ta vốn là một tội nô, nhưng ta ăn rất ngon miệng. Khi ta lén ăn, Thái tử nhìn thấy tướng ăn của ta liền nhịn không được mà ăn theo một bát lớn. Hoàng hậu nương nương mừng rỡ quá đỗi, liền ban lệnh cho ta làm thị tỳ nếm thức ăn của ngài. Sau này, từ Trường Ninh công chúa ăn như mèo con đến tiểu thiếu gia Hầu phủ vào cung học tập, từng người, từng người một đều được đưa đến đây. Chớp mắt một cái, ta đã có rất nhiều, rất nhiều bằng hữu.
Để cứu lấy gia đình sắp phá sản, tôi đã đồng ý liên hôn với nhà Văn. Biết được Văn Dự cực kỳ phản cảm với chuyện liên hôn, tôi thấy áy náy, cố gắng hết sức để đáp ứng mọi yêu cầu của anh ấy. Sau khi mọi thứ đi vào quỹ đạo, tôi quyết định thành toàn cho anh. Nhưng đúng hôm tôi đến để hủy hôn, tôi lại nghe thấy Văn Dự – người từng phản đối chuyện đính hôn với tôi quyết liệt nhất – đang khoe khoang với bạn bè: “Yên Yên nhà tôi cái gì cũng tốt, chỉ có điều không rời tôi được một bước, dính người quá.” Bạn anh ta hoàn toàn không tin: “Dự ca, em không phải muốn gây chuyện đâu, chỉ là em thấy Yên Yên chẳng có tí ý gì với anh hết.” Văn Dự bật cười nhẹ: “Các cậu biết cái gì. Con bé yêu tôi lắm, chỉ là không giỏi biểu đạt thôi. Haiz, nói chuyện với mấy người không có vợ các cậu, đúng là chẳng nói nổi.” Một người bạn khác lặng lẽ mở video lên. Trong đó chính là giọng Văn Dự ngày trước lớn tiếng hét: “Kết hôn? Chó còn không cưới! Liên hôn không tình cảm còn thảm hơn!” “Cô ấy có yêu hay không thì chúng tôi không chắc, nhưng còn cậu thì…” Văn Dự im lặng hai giây rồi nói: “Cô ấy yêu tôi như thế, nếu tôi chẳng có cảm giác gì… mới là không bình thường.” Tôi: “?” Hả?? Là… tôi đó hả???