Danh sách truyện hot gần đây
Tôi gả vào hào môn nhà họ Thẩm vừa tròn một tháng.Lúc này, đang đẩy xe mua sắm trong khu thực phẩm tươi của siêu thị nhập khẩu, nhìn dãy số 0 dài ngoằng trên nhãn giá mà âm thầm nhẩm tính xem sau khi giảm giá thì có đáng mua không.“Thưa phu nhân, mấy việc vặt này không cần đích thân cô phải bận tâm.”Bên cạnh, tổ trưởng đội an ninh Trần Phong — mặc vest đen, đeo tai nghe — giọng điệu bằng phẳng không gợn sóng, nhưng ánh mắt lại chính xác rơi vào hộp thịt bò Wagyu thượng hạng đang giảm 30% trong tay tôi.Tôi ngượng ngùng đặt hộp thịt xuống, đầu ngón tay vẫn còn vương hơi lạnh từ tủ đông.“Quen rồi, quen rồi thôi mà.”Trong lòng thì đang r/ỉ m/áu — bảy mươi phần trăm đó! Mấy trăm tệ chứ ít gì!Điện thoại rung lên, màn hình sáng lên.Là Thẩm Duật — người chồng mới cưới của tôi, hơn tôi mười tuổi, đẹp trai, nhiều tiền nhưng bận rộn như người bay xuyên lục địa.Tin nhắn cực kỳ ngắn gọn:【Vãn Vãn, tối nay bảy giờ Minh Triệt về nhà. Vất vả cho em.】Thẩm Minh Triệt.
Áo Chàm Xanh Biếc Ta vốn là con gái nhà tử tế. Phụ thân ta thuở trẻ là đồng sinh duy nhất trong làng, lại có dung mạo tuấn tú, được trưởng thôn nôn nóng gả con gái cho. Chỉ tiếc, sau đó cha ta mãi không đỗ tú tài. Năm ta 10 tuổi, trời như nổi đi/ên. Mưa lớn rơi rả rích suốt nửa năm. Lúa thóc ngập úng, cỏ tranh mốc meo, nước sông dâng cao. Ba mẫu ruộng nhỏ chẳng thu được hạt nào, nhà chẳng đủ cơm ăn, đừng nói đến chuyện để cha tiếp tục học hành thi cử. Mẹ ta vì vậy mà đại cãi một trận với cha. Đống nồi niêu xoong chảo cuối cùng trong nhà bị bà đập v/ỡ tan tành.
Hết Hạn Ưu Đãi Tình Thân Em trai kết hôn nhưng không cho tôi đến dự. “Vợ em nói rồi, chị với cô ấy xung khắc.” “Đám cưới này, có chị thì không có cô ấy.” “Chị cũng không muốn em không cưới được vợ đấy chứ?” Tôi bật cười lạnh. Còn chưa cưới mà cánh tay đã hướng ra ngoài mấy vạn dặm rồi. Tôi lặng lẽ rút lại khoản chuyển khoản một triệu. “Đã nói xung khắc thì chắc tiền của tôi cũng không hợp với hai người.” “Vì hạnh phúc của hai người, khoản tiền này tôi xin phép giữ lại.”
Mỗi lần trước khi vào học giải phẫu, thầy đều bắt chúng tôi cúi chào thi thể hiến tặng để cảm ơn sự cống hiến vô tư của họ. Nhưng bạn cùng phòng của tôi lại hoàn toàn không có chút kính sợ nào, không chỉ đăng ảnh chụp chung với hộp sọ lên mạng xã hội mà còn buông lời xúc phạm: “Nhà mấy người có nuôi chó không?”, “Thích khúc nào thì lấy một khúc về cho cún chơi đi.”
Tôi cùng bạn trai đi dạo phố, ngang qua gầm cầu vượt, tôi bỗng nổi hứng kéo hắn vào xem bói sờ xương. Vị thầy bói sờ tới sờ lui tay bạn trai tôi mấy lần mà vẫn không nói ra được điều gì. Bạn trai mắng ông ta là lừa đảo rồi bỏ đi thẳng. Tôi đang định rời đi thì vị thầy bói lại nắm chặt lấy cánh tay tôi. “Cô gái nhỏ, tuổi xương của bạn trai cô đã tám mươi rồi.” Tôi cũng cho rằng ông ta là kẻ lừa đảo, không để trong lòng. Nhưng tối hôm đó, tôi lại thấy bạn trai đang trong nhà vệ sinh thay răng giả của hắn.
Tôi livestream xem bói, kết nối với một streamer nhỏ. Anh ta khoe khoang với mọi người “99 cách tiết kiệm tiền”, trong đó có một chiêu — đi ké tiệc cưới người khác để ăn uống miễn phí. Hắn đối diện ống kính, đắc ý nói: “Nhà này ngu thật! Không những không bắt tôi nộp phong bì, còn cho tôi ăn ngon uống say nữa!” Phía sau, sảnh tiệc cưới được trang hoàng rực rỡ một màu đỏ, cô dâu mặc lễ phục kiểu truyền thống, có người dìu lên sân khấu. Streamer nhỏ kia nhìn say sưa, còn buông lời tục tĩu: “Cô dâu này chân trắng ghê…” Khán giả trong phòng livestream cũng rộn ràng hùa theo. Chỉ có tôi là mặt đổi sắc: “Anh đang dự tiệc cưới của quỷ đó! Chân cô dâu toàn là vết hoại tử, anh không thấy sao?”
Nói tôi là thần bà thiếu nữ, mọi người đều không tin. Năm bảy tuổi, tôi lần đầu tiên thể hiện linh lực. Trong tiệc gia đình, tôi làm nũng với chú nhỏ: “Mau bảo bảy chị gái cầm dây thừng của chủ chơi với con đi!” Chú nhỏ nhìn về phía sau lưng trống không, đồng từ chấn động: “Chị gái gi? Ở đâu có người?” Mẹ vội vàng bịt miệng tôi lại, kéo tôi sang một bên, thấp giọng mắng: “Con nít nói bậy bạ gi đó, xui xẻo!” Ông liền bỏ tiệc mà đi.
Tình bạn giữa tôi với Bùi Tiêu và Chúc Lâm kéo dài trọn vẹn bảy mươi năm. Họ là những nhà hoá học lừng danh. Còn tôi, chỉ là vợ của nhà hoá học, bạn thân của nhà hoá học. Tôi lặng lẽ cống hiến cả đời cho sự nghiệp của họ. Sau này, hai người họ qua đời cùng một ngày. Trong di chúc, họ để lại toàn bộ tài sản cho nhau, hẹn kiếp sau sẽ hợp táng: 【Kiếp sau, tôi muốn bù đắp cho Chúc Lâm thật tốt.】 【Kiếp sau, cậu đừng tranh Bùi Tiêu với tôi nữa, được không?】 Chớp mắt, tôi trùng sinh về năm mười tám tuổi. Nhìn hai người họ đỏ mặt nhìn nhau, tôi mỉm cười, lau sạch phiếu trả lời của kỳ thi phân ban. Lần này, tôi không tham gia vào tình yêu của các người nữa, Không làm vật phụ thuộc trong câu chuyện của các người. Tôi có tên. Tôi cũng có cuộc đời của riêng mình.
Khi đang livestream, bạn gái tôi đột nhiên lọt vào khung hình, cô ấy thản nhiên leo lên người tôi, khiến đạn bình luận trong phòng livestream tăng vọt. 【Đệt, anh em chắc chắn là có tài… có tiền!】 【Bạn gái anh em dáng đẹp thật đấy! Chỉ là mắt nhìn người không được tốt cho lắm…】 Trong mắt họ, một đại mỹ nữ đi cùng tôi, một thằng béo ục ịch, đúng là phí của trời. Nhưng tôi lại chẳng để tâm, bởi vì tôi tin rằng chúng tôi là chân ái. Đúng lúc này, trong phòng livestream đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: 【Bạn gái anh không phải là người, cô ta là một con Lượng Nhân Xà!】 【Cô ta coi anh như thức ăn rồi, càng đói thì càng thích leo lên người anh để đo kích thước!】 Tôi rất tức giận, đang định đá hắn ra khỏi phòng livestream thì bạn gái đột nhiên ôm chặt lấy tôi. “Anh yêu, em đói quá.”
Phố bên cạnh mới mở một quán lỗ chử Bách Niên, chỉ sau một tháng khai trương đã cướp hết toàn bộ khách của nhà tôi. Bạn trai tôi tức không chịu nổi, nửa đêm đòi sang nhà họ trộm bí phương, nói chắc chắn họ đã cho chất cấm. Năm tháng trước hắn vừa mới phẫu thuật gãy xương, tôi khuyên hắn đừng kích động, nhưng hắn lại không nghe…… Sau ngày đó, bạn trai tôi mất tích. Cho đến một tuần sau, tôi thấy một con chó hoang đi ngang qua, miệng ngậm một khúc xương lớn, trên xương còn có mấy chiếc đinh thép.
Thái tử phi lại một lần nữa vì ham chơi mà làm mất nam thai vừa tượng hình trong bụng. Hoàng hậu chẳng màng Thái tử phản đối, lập tức sắc phong ta làm Thái tử trắc phi. Ngày đại hôn, Thái tử phi vung roi quất thẳng vào mặt ta: “Con gái nhà họ Thôi các ngươi là không tìm được nam nhân hay sao? Nhất định phải đoạt phu quân của người khác?!” Thái tử nói Thái tử phi trong lòng chất chứa buồn bực, mà ta đã “không biết xấu hổ chen vào giữa hắn và Thái tử phi”, chịu chút ủy khuất cũng là đáng đời. Phụ mẫu ta giận đến run người. Ta – Thôi thị – là danh môn trăm năm, môn sinh cựu bộ khắp nơi, nếu không phải Hoàng hậu đích thân hạ chỉ, đời nào ta phải gả vào hoàng gia làm thiếp? Bọn họ kéo ta đi đòi bãi hôn, ta lại ngăn họ lại. Trái lại, khi Hoàng hậu quở trách Thái tử phi, ta đích thân đứng ra cầu tình thay nàng. “Tỷ tỷ đột nhiên mất hài tử, trong lòng bi thương là điều khó tránh.” “Điện hạ đối với tỷ tỷ tình sâu nghĩa nặng, thần thiếp chỉ là trắc phi, chịu chút ủy khuất cũng là nên.” Một nữ nhân nông cạn, miệng mồm lỗ mãng như nàng, ta thật chẳng hề để vào lòng. Ta gả vào Thái tử phủ, chưa từng vì tranh sủng mà so đo. Ta muốn, là quyền trong tay – để đời ta không còn ai có thể thao túng.
Kiếp trước, tôi may mắn vớt được suất tuyển thẳng vào Thanh Bắc mà cô đại tiểu thư giới thượng lưu vứt bỏ. Sau khi tốt nghiệp còn gả vào hào môn, từ một cô gái nông thôn thoắt cái biến thành phu nhân của người giàu nhất. Tôi của năm 28 tuổi đã đi đúng tất cả những bước ngoặt thay đổi vận mệnh cuộc đời. Nhưng vừa ngủ một giấc dậy, tôi lại quay về năm 18 tuổi. Trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận chạy ngang. 【Số nữ chính đỏ thật đấy, vớt được cuộc đời vốn thuộc về nữ phụ.】 【Kiếp trước đại tiểu thư như bị bỏ bùa ấy, vứt bỏ suất tuyển thẳng để đi học trường hạng ba với trai nghèo thì chớ, còn đẩy nam chính tỷ phú – người nâng niu mình từ bé – cho người khác. Một ván bài đẹp đánh cho nát bét!】 【Thì để nhường đường cho nữ chính nên bị cốt truyện cưỡng ép hạ thấp IQ chứ sao! May mà trọng sinh rồi, lần này chắc chắn là kịch bản nữ phụ lội ngược dòng!】 【Tôi muốn chống mắt lên xem Giang Minh Nguyệt không có đồ của đại tiểu thư thì kiếp này làm nữ chính kiểu gì!】 Giang Minh Nguyệt chính là tôi. Nhưng mà—— Ai nói tôi không làm được nữ chính? Kẻ chỉ khi mất đi rồi mới nghĩ đến chuyện cứu vãn, thì ngay từ đầu đã thua cuộc rồi.