Danh sách truyện hot gần đây
Họ đều khuyên tôi đừng gả cho “con chó điên” nhà họ Kỷ. Nói hắn là kẻ mệnh cứng, lòng dạ độc ác, là con sói nuôi mãi cũng không thuần. Nhưng chiếc kiệu của cuộc hôn nhân liên minh vẫn đưa tôi vào biệt viện lạnh lẽo của hắn. Đêm tân hôn tuyết rơi trắng xóa, hắn cả đêm không về. Tôi tìm thấy hắn ở đầu hẻm, áo quần rách nát, toàn thân đầy thương tích. Tôi khẽ vuốt gương mặt hắn. “Về cùng tôi đi, canh vẫn còn nóng.” Hắn hất tay tôi ra, cười khẩy. “Cô tưởng cô là ai của tôi? Ai theo cô về, kẻ đó là cháu cô!” Về sau, hắn một tay che trời, một tay tạo mưa gió. Người ta quỳ xuống cầu xin hắn làm việc. Hắn phủi tàn thuốc, thản nhiên nói: “Không được, bà nội tôi không cho.”
Ba năm trước, vì một tai nạn mà tôi bị liệt nửa thân dưới. Cha tôi chưa bao giờ từ bỏ việc chữa trị cho tôi. Dù cuộc sống nghèo khó, ông vẫn cố gắng làm việc kiếm tiền để chữa bệnh cho tôi. Một ngày nọ, tôi như thường lệ, nhận thuốc từ cha. Nhưng khi uống thuốc, lọ thuốc không may rơi vào bồn nước. Tối hôm đó tôi ngừng thuốc, nhưng sáng hôm sau lại phát hiện, đôi chân mình vậy mà bắt đầu có cảm giác!
Tôi livestream xem bói, kết nối với một nam sinh đại học. Hắn nói về cô quản lý ký túc xá mới đến, xinh đẹp mê người, khiến đám nam khán giả trong phòng livestream lập tức sôi sục. Phòng livestream trong chốc lát trở nên hỗn loạn. Có người hỏi về cậu bạn cùng phòng đang nằm ngủ phía sau hắn, đối diện với camera. Nam sinh đại học cười đầy ẩn ý: “Thằng bạn cùng phòng này của tôi vận đào hoa không ít đâu, đêm qua đến chỗ cô quản lý ký túc xá, ở đó tận hai tiếng mới ra! Sau khi về liền ngủ một giấc đến giờ vẫn chưa tỉnh…” Tôi không nhịn được ngắt lời hắn: “Còn cười gì nữa! Bạn cùng phòng của anh sắp thành xác khô rồi đó!”
Thầy bói Mộc Lan 10: Những câu chuyện kỳ quái ở đoàn phim Tôi làm diễn viên quần chúng trong một đoàn phim kinh dị linh dị. Vì ngoại hình nổi bật, tôi trở thành người đóng thế cho tiểu hoa đán đang nổi. Tiểu hoa không vui, cô ta cho rằng tôi muốn dựa hơi cô ta để nổi tiếng trên mạng. Vì vậy, cô ta ngấm ngầm làm khó, sỉ nhục tôi, còn tung tin đồn nhơ nhớp về tôi trong đoàn phim. Đêm quay cảnh hôn lễ âm hôn, cô ta trực tiếp bảo người nhốt tôi trong khách sạn, nói rằng muốn tự mình diễn cảnh đó. Đạo diễn khuyên nhủ đủ kiểu mà vẫn không lay chuyển được. Cuối cùng ông chỉ biết tìm đến tôi: “Đại sư, cô xem giờ phải làm sao đây?!” Tôi nhún vai: “Thì cứ để cô ta diễn đi, dù sao con quỷ đó cũng tìm cô ta mà đến.” Tiểu hoa đán không biết, đoàn phim này từ ngày khai máy đầu tiên đã bị quỷ quấy rồi. Mà tôi, chính là đại sư mà đạo diễn bỏ ra một số tiền lớn mời đến để bảo vệ cô ta.
Tham gia chương trình tuyển chọn tài năng, tôi mỉm cười niềm nở với thí sinh tiểu thư nhà giàu xinh đẹp, còn với thí sinh xuất thân bình dân như Thẩm Sương thì tôi tỏ ra lạnh nhạt. Về sau, đoạn video cô ấy quỳ xuống dập đầu trước mặt tôi bị tung ra ngoài. Cư dân mạng tưởng rằng cô bị tôi bắt nạt, liền điên cuồng tấn công mạng vào tôi, thậm chí trong đêm còn moi ra thông tin cá nhân của tôi. 【Trường tốt nghiệp…… Huyền Thanh Quán Đạo Giáo Học Viện?】 Bọn họ không biết rằng tôi là đại sư tỷ của Huyền Thanh Quán, đến tham gia chương trình thực tế này chỉ là để hoàn thành nhiệm vụ sư môn. Còn Thẩm Sương, để có được dung mạo và vóc dáng nổi bật, cô ta đã giao dịch với thương nhân âm giới. Bây giờ thương nhân âm đến đòi cô ta trả giá, và cô ấy đang cầu xin tôi cứu mạng đây.
Bệ hạ ngự giá tuần du Giang Nam, tìm kiếm công chúa thất lạc từ bao năm, ta dùng khăn che mặt, giả vờ ngây thơ vô tội, chỉ vào Tô Liên Nhi, người có bảy phần tương tự ngài: “Quý nhân, người và muội ấy trông thật giống nhau…” Thế là, Tô Liên Nhi trở thành công chúa, hồi kinh. Khác với kiếp trước, lần này không có ta, chỉ có nàng ta. Nhìn nụ cười vô tội, nhưng ruột gan đã thối rữa của nàng ta, ta không khỏi bật cười: “Việc đổi mệnh thống khổ lắm, muội muội, hy vọng muội có thể chịu đựng được…”
Tôi sinh ra đã mang mệnh vượng phu, vậy mà chồng tôi lại chán sống sướng, đòi ly hôn với tôi. Anh ta nói: “Cuộc sống thuận buồm xuôi gió thế này chán chết đi được, anh muốn ly hôn với em, tự mình phấn đấu, để khỏi bị người ta nói là ăn bám vợ!” Tôi lập tức đồng ý, rồi gọi điện cho mẹ tôi: “Mẹ, con ly hôn rồi. Lần trước mẹ nói nhà họ Trần cho mười tỷ sính lễ, muốn con gả xung hỉ cho cậu thiếu gia kia, giờ anh ta còn sống không?” Già đổi trẻ, keo kiệt đổi hào phóng. Ly một lần, cưới một lần, tôi không lỗ! Sau này, khi chồng cũ uống nước lạnh cũng bị mắc răng, khóc lóc van xin đòi tái hôn với tôi, thì con tôi sắp chào đời rồi…
Cô Con Gái Ruột Bị Thất Lạc 45 Năm Tôi được thông báo mình là con ruột… vào năm 45 tuổi. Lúc đó, tôi đã lập gia đình, và có ba đứa con. Ngày trở về, trước khi gặp lại bố mẹ ruột đã cao tuổi, thứ đầu tiên tôi nghe được lại là cuộc trò chuyện của em trai ruột và “con gái giả”: “Không hiểu đưa bà ta và đám con hoang về làm gì? Mấy chục năm trôi dạt bên ngoài, ai biết sống thành thứ gì rồi, lấy phải thằng nào, đẻ ra cái lũ mặt ngang mũi dọc nào nữa.” “Em chỉ nhận một người chị là chị thôi…” Con hoang? Mặt ngang mũi dọc? Đang nói tới cậu con trai tôi, năm 20 tuổi đã nổi tiếng khắp cả nước? Hay cặp sinh đôi là con gái tôi, chưa đến đôi mươi đã đỗ vào chương trình tài năng trẻ của trường đại học hàng đầu?
Sau khi chết được một tháng, số đồ cúng mà tôi nhận được ngày càng ít. Từ những thỏi vàng mã và chiếc điện thoại đời mới nhất, Dần dần biến thành cam thối và mấy mẩu xương dơ dáy. Cho đến năm ngày trước, gói đồ cúng đã hoàn toàn trống rỗng. Tôi nghi ngờ cô bạn thân lấy tiền của tôi đi ăn chơi, rồi đem mấy thứ rác rưởi đến qua loa cho có. Tức đến mức tôi xin nghỉ phép để quay lại nhân gian. Nhưng khi đến nơi lại thấy cô ấy ôm tấm ảnh của tôi và con chó nhỏ nhà tôi, khóc nức nở. “Cả hai người đều đi rồi, tôi phải làm sao đây!”
Chị tôi bị làm nhục đến ch/ết. Trước lúc trút hơi thở cuối cùng, chị van xin mẹ tôi đặt th/i th/ể của chị vào quan tài để chôn cất. Thế nhưng trong làng có một quy củ, phụ nữ chưa lấy chồng thì không xứng đáng dùng quan tài. Để hoàn thành tâm nguyện của chị, người chồng chưa cưới của chị đã nhân lúc canh đêm mà chạm vào thân thể lạnh lẽo, cứng đờ của chị.
Bạn có biết thế nào là tạo súc không? Chọn những đứa trẻ khoảng 3 tuổi, khi chúng còn chưa hiểu chuyện, nhốt chúng chung với chó, từ đó về sau ăn ở sinh hoạt cùng nhau. Khiến chúng tin rằng bản thân chính là một con chó, đợi lớn thêm một chút thì dùng dao rạch khắp toàn thân, không sâu không cạn, rồi bôi thuốc làm cho vết thương lở loét. Sau đó lột một tấm da chó tươi còn nóng phủ lên, chờ vết thương đóng vảy, bề ngoài trông sẽ không khác gì chó. Cũng bằng cách đó, nếu chặt bỏ hai tay rồi khâu liền hai chân, đắp lên lớp da rắn đẫm máu, đợi lành lại thì sẽ trở thành người mặt rắn. Những kẻ đi đánh quyền bán nghệ, có thể dắt họ ra giữa đường biểu diễn tạp kỹ kiếm tiền. Những đứa trẻ như vậy mười đứa chưa chắc sống được một, dù có thành công thì cũng phải chịu đựng nỗi đau không giống con người, không chống đỡ nổi quá hai năm. Nếu muốn nâng cao tỷ lệ sống sót thì có thể làm từ từ, đợi một mảng da thịt lành lại rồi mới lột mảng khác, sự tra tấn như vậy thường kéo dài hai đến ba năm, làm ra rồi cũng có thể sống lâu hơn một chút. Tôi vẫn luôn cho rằng đó chỉ là truyền thuyết, dù sao cũng quá mức quái dị khó tin, cho đến khi bạn trai tôi mang về một con chó.
Học sinh mới chuyển trường đến là con trai nhà họ Tạ – người ta gọi là Thái tử gia. Nghe nói cậu ta chẳng chịu học hành, lại còn kiêu ngạo và ngông cuồng vô cùng. Nhưng khi trở thành bạn cùng bàn của tôi, ngoài việc lạnh lùng, ít nói ra, anh ta chẳng hề đáng sợ như lời đồn. Cho đến khi, tôi nhận một bức thư tình ngay trước mặt anh. Khóe môi anh cong lên một đường nhẹ, giọng nói mang theo nguy hiểm: “Muốn chậm rãi ở bên em, giữ em lâu như vậy, mà em lại nhận thư tình của người khác, anh nên trừng phạt em thế nào đây?” Trong căn phòng kín, toàn thân tôi trở nên nhạy cảm, muốn dừng lại. Tạ Mộc Dã giữ chặt cằm tôi: “Bảo bối, không dừng được nữa rồi.”