Danh sách truyện hot gần đây
Vị hôn phu trói tôi lên bàn phẫu thuật: “Thay thận cho Lăng Linh, tôi sẽ cưới em.” Tôi nằm trên giường bệnh, nhìn cảnh sát phá cửa xông vào phía sau hắn. Là con gái ruột thật sự của nhà Thẩm, tôi bị cô em giả hành hạ suốt sáu năm, bị gia đình lạnh nhạt, bị vị hôn phu coi như kho nội tạng. Nhưng không ai biết rằng tôi đã cài định vị và ghi âm trong điện thoại từ lâu. Càng không ai biết, tôi đến từ một xã hội pháp trị, và tôi chỉ tặng lũ cặn bã một vé vào tù. “Hàn Đông Lâm,” tôi mỉm cười, “Tội bắt cóc bị phạt bao nhiêu năm, anh biết không?”
Tôi sinh ra đã mang mệnh vượng phu, vậy mà chồng tôi lại chán sống sướng, đòi ly hôn với tôi. Anh ta nói: “Cuộc sống thuận buồm xuôi gió thế này chán chết đi được, anh muốn ly hôn với em, tự mình phấn đấu, để khỏi bị người ta nói là ăn bám vợ!” Tôi lập tức đồng ý, rồi gọi điện cho mẹ tôi: “Mẹ, con ly hôn rồi. Lần trước mẹ nói nhà họ Trần cho mười tỷ sính lễ, muốn con gả xung hỉ cho cậu thiếu gia kia, giờ anh ta còn sống không?” Già đổi trẻ, keo kiệt đổi hào phóng. Ly một lần, cưới một lần, tôi không lỗ! Sau này, khi chồng cũ uống nước lạnh cũng bị mắc răng, khóc lóc van xin đòi tái hôn với tôi, thì con tôi sắp chào đời rồi…
Cô Con Gái Ruột Bị Thất Lạc 45 Năm Tôi được thông báo mình là con ruột… vào năm 45 tuổi. Lúc đó, tôi đã lập gia đình, và có ba đứa con. Ngày trở về, trước khi gặp lại bố mẹ ruột đã cao tuổi, thứ đầu tiên tôi nghe được lại là cuộc trò chuyện của em trai ruột và “con gái giả”: “Không hiểu đưa bà ta và đám con hoang về làm gì? Mấy chục năm trôi dạt bên ngoài, ai biết sống thành thứ gì rồi, lấy phải thằng nào, đẻ ra cái lũ mặt ngang mũi dọc nào nữa.” “Em chỉ nhận một người chị là chị thôi…” Con hoang? Mặt ngang mũi dọc? Đang nói tới cậu con trai tôi, năm 20 tuổi đã nổi tiếng khắp cả nước? Hay cặp sinh đôi là con gái tôi, chưa đến đôi mươi đã đỗ vào chương trình tài năng trẻ của trường đại học hàng đầu?
Sau khi chết được một tháng, số đồ cúng mà tôi nhận được ngày càng ít. Từ những thỏi vàng mã và chiếc điện thoại đời mới nhất, Dần dần biến thành cam thối và mấy mẩu xương dơ dáy. Cho đến năm ngày trước, gói đồ cúng đã hoàn toàn trống rỗng. Tôi nghi ngờ cô bạn thân lấy tiền của tôi đi ăn chơi, rồi đem mấy thứ rác rưởi đến qua loa cho có. Tức đến mức tôi xin nghỉ phép để quay lại nhân gian. Nhưng khi đến nơi lại thấy cô ấy ôm tấm ảnh của tôi và con chó nhỏ nhà tôi, khóc nức nở. “Cả hai người đều đi rồi, tôi phải làm sao đây!”
Chị tôi bị làm nhục đến ch/ết. Trước lúc trút hơi thở cuối cùng, chị van xin mẹ tôi đặt th/i th/ể của chị vào quan tài để chôn cất. Thế nhưng trong làng có một quy củ, phụ nữ chưa lấy chồng thì không xứng đáng dùng quan tài. Để hoàn thành tâm nguyện của chị, người chồng chưa cưới của chị đã nhân lúc canh đêm mà chạm vào thân thể lạnh lẽo, cứng đờ của chị.
Bạn có biết thế nào là tạo súc không? Chọn những đứa trẻ khoảng 3 tuổi, khi chúng còn chưa hiểu chuyện, nhốt chúng chung với chó, từ đó về sau ăn ở sinh hoạt cùng nhau. Khiến chúng tin rằng bản thân chính là một con chó, đợi lớn thêm một chút thì dùng dao rạch khắp toàn thân, không sâu không cạn, rồi bôi thuốc làm cho vết thương lở loét. Sau đó lột một tấm da chó tươi còn nóng phủ lên, chờ vết thương đóng vảy, bề ngoài trông sẽ không khác gì chó. Cũng bằng cách đó, nếu chặt bỏ hai tay rồi khâu liền hai chân, đắp lên lớp da rắn đẫm máu, đợi lành lại thì sẽ trở thành người mặt rắn. Những kẻ đi đánh quyền bán nghệ, có thể dắt họ ra giữa đường biểu diễn tạp kỹ kiếm tiền. Những đứa trẻ như vậy mười đứa chưa chắc sống được một, dù có thành công thì cũng phải chịu đựng nỗi đau không giống con người, không chống đỡ nổi quá hai năm. Nếu muốn nâng cao tỷ lệ sống sót thì có thể làm từ từ, đợi một mảng da thịt lành lại rồi mới lột mảng khác, sự tra tấn như vậy thường kéo dài hai đến ba năm, làm ra rồi cũng có thể sống lâu hơn một chút. Tôi vẫn luôn cho rằng đó chỉ là truyền thuyết, dù sao cũng quá mức quái dị khó tin, cho đến khi bạn trai tôi mang về một con chó.
Tôi và luật sư ly hôn của mình ở bên nhau ba năm. Ba năm ấy, anh ta luôn coi thường tôi. Người chê tôi học vấn thấp, chê tôi không có gu… là anh. Nhưng người đứng trước tòa vì tôi mà tranh đấu đến cùng, không tiếc tiền bạc cho tôi một chỗ đặt chân… cũng là anh. Những năm đó tôi thật thảm hại, thật nhếch nhác. Giống như kẻ sắp chết đuối vớ được khúc gỗ, cam tâm đắm chìm trong mối quan hệ méo mó, nửa chán ghét nửa che chở ấy. Cho đến một đêm khuya, tôi nghe thấy lời thật của anh trong men say: “Cưới cô ta? Buồn cười!” “Chẳng lẽ tôi – Cận Húc Xuyên – học hành mười tám năm, bò lên được vị trí hôm nay, chỉ để làm kẻ đổ vỏ cho một người đàn bà đã ly hôn?” Tôi đứng khựng lại, chân tay lạnh buốt. Tôi biết anh luôn thực tế. Tôi cũng biết lời anh nói đều là sự thật. Nhưng… dù sao thì… thật sự rất đau.
Tôi mở một phòng livestream xem bói. Một cư dân mạng ở nước ngoài cầu cứu: “Đại sư, có thể xem giúp tôi xem trong nhà tôi có chuyện gì không không?” “Mẹ tôi hôm qua đột nhiên hỏi mượn tôi hai trăm nghìn tệ, sau đó thì không liên lạc được nữa!” Tôi mím môi: “Quả thật là có chuyện, nhưng là chuyện vui.” “Chúc mừng nhé, em trai cô sắp lấy vợ rồi, sính lễ là hai trăm nghìn.”
Nói là cùng nhau đăng ký vào một trường đại học trong tỉnh, vậy mà bốn người bạn thanh mai trúc mã của tôi lại âm thầm đổi nguyện vọng sau lưng. Tôi bị bỏ lại một mình trong thành phố cũ, còn bọn họ thì theo cô bạn chuyển trường mới đến, cùng nhau lên thủ đô. Trước mắt tôi, màn hình hiện đầy bình luận: 【Nữ phụ công cụ đúng là th//ảm, cố học giỏi chỉ để được đi cùng nam chính, cuối cùng bị coi như đồ dự phòng.】 【Nữ chính vừa khóc cái là mấy nam chính đau lòng liền, lập tức quyết định theo cô ta lên thủ đô thực hiện giấc mơ, ai còn nhớ lời hứa với nữ phụ chứ.】 【Bọn họ cho rằng không có họ thì nữ phụ sống không nổi, ai ngờ nữ phụ mới là học thần, chỉ vì họ mà từ bỏ suất tuyển thẳng.】 Tôi thở dài, xóa toàn bộ liên lạc của cả bốn người khỏi điện thoại. Ngày khai giảng, tôi đứng trên sân khấu lễ đường Thanh Hoa, phát biểu với tư cách tân sinh viên đại diện. Dưới sân khấu, một người đàn ông khí chất lạnh nhạt, quý phái, đang mỉm cười nhìn tôi. Là vị phó giáo sư – tiến sĩ hướng dẫn trẻ nhất cả nước, cũng là người tối qua vừa cầu hôn tôi. Bình luận n//ổ tung: 【Ủa??? Gì vậy??? Nữ phụ không phải bị bỏ rơi sao? Sao lại lên Thanh Hoa rồi?!】 【Khoan! Vị giáo sư kia chẳng phải người đã từ chối nhận đồ đệ của bốn nam chính sao?! Anh ta bảo mình đã có “người trong lòng”, hóa ra chính là nữ phụ?!】
Tôi và Tang Triều là vợ chồng hợp đồng, kết hôn đã nửa năm nhưng anh lạnh lùng như một cỗ máy AI, chưa từng chạm vào tôi. Người ta đồn rằng anh có một “bạch nguyệt quang”, tôi nghe mà tức điên, liền lao vào làm fan cuồng của vài Alpha nổi bật, ai ngờ theo người nào là người đó “gãy”. Cho đến một ngày, tôi p h á t t ì n h. T hu0^c ức chế chưa kịp dùng, cơn nóng đã dâng đến cực điểm. Đúng lúc ấy, Tang Triều phá cửa xông vào. Không nói một lời, anh ép tôi xuống giường. Ba ngày ba đêm liên tiếp, tôi bị anh đánh dấu đến không thể xuống giường. Từ đó, thế giới lạnh nhạt của tôi bị đảo lộn hoàn toàn… bởi chính người chồng tưởng như vô cảm ấy.
Dắt bạn thân đến xem nhà tân hôn. Cửa vừa mở ra, một luồng mùi tanh hôi xộc thẳng vào mặt. Trên tấm thảm, hai cơ thể trần trụi. Quấn lấy nhau. Nhoài động. Não tôi trong khoảnh khắc… chết máy. Bạn thân tôi nổ tung ngay lập tức: “Chu Trầm! Mày là đồ khốn nạn!” Lúc đó tôi mới hoàn hồn. —— Chu Trầm. Vị hôn phu của tôi.
Cô bảo mẫu nhỏ mới đến đã nhổ sạch hết mẫu đơn quý trong vườn nhà tôi để… trồng rau. Tôi còn đang bốc hỏa định xông ra mắng cô ta, thì trước mắt bỗng lụp bụp trôi qua một loạt… bình luận. 【Gái cưng đáng yêu ghê, mộc mạc, có duyên lại còn bình dị dễ gần.】 【Đúng rồi đúng rồi, muốn xem nữ chính trồng được cái gì nè.】 【Nữ phụ dựa vào cái gì chứ, có biệt thự – vườn – tài xế – bảo mẫu, nhìn cái dáng vẻ tức giận của cô ta kìa. Cô ta còn chưa biết, chỉ cần cô ta mắng nữ chính một câu thôi là nam chính sẽ cho cả nhà cô ta sập tiệm luôn đó.】 【Suỵt, đừng ồn, nam chính tới rồi.】 Tôi ngẩng đầu, thấy Đoạn Hằng từ phòng khách đi ra, mặt lạnh tanh: “Giang Duy Tiếu, rốt cuộc em định tặng anh cái gì?” Không kịp suy nghĩ, tôi vội giấu chiếc đồng hồ Rolex bản giới hạn ra sau lưng, quay người đào một nắm hạt giống rau từ vườn lên. “Chúc anh tương lai rạng rỡ. Giống như chúng vậy, bén rễ trên vùng đất mới, nảy mầm và lớn lên thật tốt.”