Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Tôi Đã Hồi Sinh Bà Nội Của Mẹ Chồng

Tôi Đã Hồi Sinh Bà Nội Của Mẹ Chồng Ngày đầu tiên em chồng đến nhà tôi ở cữ,mẹ chồng liền nấu một nồi canh “bổ dưỡng” dùng chính con vịt Khơ Nhĩ mà tôi đã nuôi suốt mười năm. Đêm đó, trong ánh sáng nhàn nhạt, một “tiên vịt” xuất hiện trước mặt tôi. “Vịt của ngươi vẫn còn hai năm dương thọ.” “Ta có thể cho ngươi một cơ hội hồi sinh nó. Chỉ cần viết tên của nó vào đây, nó sẽ sống lại thêm hai năm.” Tôi nhớ tới nồi canh nghi ngút khói buổi tối, nơi x//ác của nó đã bị nấu nhừ trong niềm khoái trá của người khác. Thế là, trong ô Tên người muốn hồi sinh, tôi viết xuống — “Dương Phát Đệ.” Tên của… bà nội chồng tôi.

Anh Về Trong Cơn Mơ Em Chưa Kịp Quên

Anh Về Trong Cơn Mơ Em Chưa Kịp Quên Chính quyền địa phương thông báo rằng chồng tôi đã hy sinh, tro cốt mang về cũng chỉ là một bộ quân phục đẫm mùi mồ hôi. Tôi ôm chiếc áo ấy, từ một cô gái ngây thơ thành mẹ của ba đứa trẻ. Mười một năm sau, người đàn ông được tuyên bố là “đã ch” đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà tôi. Dáng vẻ anh vẫn vững chãi, ánh mắt nóng bỏng, phía sau là một cô bác sĩ xinh đẹp, yêu kiều. Anh nhìn tôi, lại nhìn ba đứa trẻ lấm lem, giọng gằn xuống như nuốt lửa: “Lâm Oanh Ý, ai cho em sinh con với người khác?”

Một Cuộc Gọi, Mười Xe Cảnh Sát

Trên đường đi, tôi nhặt được một đứa trẻ. Vì có việc gấp nên không thể nán lại lâu, tôi liền gọi 110. “Alo, cảnh sát à? Có một đứa bé đang ở chỗ tôi. Đúng rồi, nó đang ở đây, nhưng tôi không có thời gian đứng đợi đâu. Các anh liên hệ với phụ huynh của bé càng nhanh càng tốt nhé. Nhanh lên là tốt cho tất cả mọi người, hiểu không?” Tôi cúi đầu nhìn cô bé nhỏ nhắn mặc váy hồng, không hề ngập ngừng, cứ thế mà báo án như đã quá quen tay. Tôi không thể ngờ được, chỉ mười phút sau, mười chiếc xe cảnh sát đã bao vây xung quanh tôi. Tôi đứng hình. Trời đất, bây giờ trị an tốt tới mức này sao? Chỉ vì nhặt được một đứa bé thôi mà điều đến tận… mười chiếc xe cảnh sát?

Thông Báo Đáng Sợ

Đêm khuya làm thêm giờ, máy tính đột nhiên bật lên một thông báo. “Thành phố chúng ta vừa xảy ra một vụ án mạng đặc biệt nghiêm trọng, nơi hung thủ xuất hiện lần cuối là ở khu Tây, phía Nam thành phố, xin mọi người dân hãy chú ý đề phòng.” Lòng tôi chợt trầm xuống. Khu Tây Nam thành phố, nơi duy nhất có khu công trình lớn chính là ngôi trường tôi đang làm việc hiện giờ. Lúc này bên ngoài trời đã tối đen, chỉ còn mỗi phòng làm việc của tôi là còn sáng đèn. Đang suy nghĩ, từ cầu thang liền truyền đến những tiếng bước chân khẽ khàng. Sống lưng tôi lạnh toát. Giật mình quay đầu lại, liền phát hiện bên ngoài cửa sổ không biết từ khi nào đã dán sát một khuôn mặt người. Còn chưa kịp hét lên, cửa phòng làm việc bỗng bị ai đó gõ mạnh.

Rắn Mặt Người

“Chú, chú có biết cái gọi là Nhân Diện Xà không?”. Hắn nhe răng cười với tôi, để lộ cả hàm răng vàng khè. “Là lấy phần thân dưới của người, khâu lại bằng da trườn dài, ngâm rượu ba năm… Nhưng chú có biết loại người nào dùng để làm thứ đó là tốt nhất không?” “Loại người nào?” tôi hỏi. Hắn cười bí ẩn. “Con gái mười tám tuổi.”

Đứa con giả

Toàn gia tộc cùng nhau lên núi tảo mộ, khi quét mộ cho mẹ tôi thì đột nhiên xuất hiện một làn sương mù dày đặc, sau đó tôi nhận được tin nhắn của mẹ: 【Trong các con có người đã chết, nó đã trà trộn vào giữa các con. Nhớ kỹ! Tuyệt đối đừng tách ra một mình! Nhất định phải rời khỏi núi trước khi trời tối, nếu không sẽ mãi mãi bị kẹt lại.】 Nhưng điện thoại của mẹ, là do chính tay tôi đặt bên cạnh hũ tro cốt, chôn cùng với bà.

Con gái trong tường

Con gái mất tích sáu năm, vậy mà vẫn không có tin tức gì của nó. Đêm nay, nửa đêm, tôi lại không kìm được mà bước vào phòng con bé. Đang chăm chú nhìn bức chân dung con gái treo trên tường, bỗng tôi nghe thấy tiếng khóc vang lên từ trong bức tường. “Mẹ ơi, trong tường lạnh lắm.”

Anh Không Còn Là Cơn Gió Của Em Nữa

Anh Không Còn Là Cơn Gió Của Em Nữa Em gái tôi qua đời vì sinh khó. Chưa đầy hai tuần sau, vị hôn phu của tôi cũng chọn cách tự kết thúc mạng sống của mình. Khi dọn di vật của anh, tôi mới nhận ra — Mười năm tôi ở bên anh, từ căn hầm ẩm thấp đến biệt thự xa hoa, vẫn chẳng bằng một nụ cười anh nhìn em gái tôi năm mười lăm tuổi. Vì vậy, khi quay lại thời đi học, tôi rút lại ánh nhìn của mình. Lần này… tôi chọn thành toàn cho họ.

Bố Chết Cháy Vì Cứu Con Của Bạch Nguyệt Quang

Bố Chết Cháy Vì Cứu Con Của Bạch Nguyệt Quang Bố tôi, để cứu con gái của ánh trăng sáng trong lòng ông, đã chết trong đám cháy. Tôi vội vã đến bệnh viện ngay trong đêm, và khoảnh khắc nhìn thấy ông lần đầu, khóe miệng tôi không thể kìm được mà nhếch lên. Nhân viên ở đó tốt bụng nhắc nhở: “Cô ơi, cười nhỏ tiếng chút thôi.” Nhưng khi nhận được hũ tro cốt của bố, tôi lại cười to hơn nữa. Bố tốt của tôi ơi, ông đi thì đi, sao không để lại một bản di chúc nào, mà để lại cho tôi cả trăm tỷ gia sản thế này? Thật là quá khách sáo rồi!

Ác Thê Tái Sinh

Ác Thê Tái Sinh Ta đi một chuyến lên kinh thành, là để dứt bỏ hôn ước cùng Khương Nam Đình, Thế tử Trấn Nam Hầu. Ta đã có thanh mai trúc mã tâm đầu ý hợp, hắn cũng đã có hồng nhan tri kỷ môn đăng hộ đối. Vốn dĩ, đôi bên an lành hủy hôn, sau này ai đi đường nấy, gả cưới chẳng hề vướng bận. Nào ngờ, cơ sự lại trớ trêu, ta lại vô tình trúng thuốc mê, trên yến tiệc lại cùng hắn nằm chung một giường. Thế rồi, chúng ta đành phải thành hôn. Khương Nam Đình cứ đinh ninh ta vì tham phú quý nên mới bày ra kế sách này, cả đời hắn hận ta thấu xương. Con trai, con gái ta sinh ra, cũng bị hắn dạy dỗ đến nỗi chẳng chịu nhận ta là mẹ đẻ. Sống một đời cơ cực, đến khi mở mắt lần nữa, ta đã tái sinh vào đúng ngày khởi hành đi kinh thành. Tâm thượng nhân Tô Cạnh Dao, chàng thanh mai trúc mã của ta, đang quyến luyến dặn dò ta đi sớm về sớm, chàng sẽ ở nhà chờ ta trở lại. Ta vội vã vứt bỏ hành lý, nhảy phắt xuống xe ngựa, ôm chầm lấy chàng. “Ta không đi kinh thành nữa! Hôn ước này viết thư cũng hủy được, chúng ta lập tức thành thân đi!” Chàng kinh ngạc lẫn mừng rỡ: “Thật sao?” Ta gật đầu lia lịa: “Thật đó!”

Người Từng Cùng Tôi Qua Mùa Hạ

Dưới bàn học, tôi đan chặt mười ngón tay với Phó Thanh Hoài. Mỗi lần thành tích tiến bộ, tôi lại ép anh hôn để thưởng cho tôi. Còn từng chặn ngay cửa lớp anh, ép anh phải từ chối thư tình và quà của những người theo đuổi khác. “Tôi nói này, Phó Thanh Hoài, anh muốn gì, tiểu thư đây đều có thể cho anh.” Thiếu niên ấy lạnh nhạt, tôi cứ tưởng anh chỉ là người không giỏi biểu đạt. Cho đến khi tận mắt thấy anh kiên nhẫn dỗ dành cô gái khác. Tôi đau lòng rời đi, ra nước ngoài. Nhiều năm sau, lần hợp tác đầu tiên sau khi tôi trở về, lại trùng hợp gặp lại Phó Thanh Hoài. Tổng giám đốc Phó giờ đây đã thành danh, tôi cố gắng giữ khoảng cách, không nhắc chuyện cũ, mỗi lần bị trêu chọc cũng chỉ cười nhẹ một câu: “Khi đó còn trẻ, chưa hiểu chuyện.” Nhưng rồi, tôi lại bị anh chặn trong hành lang, đôi mắt đỏ hoe, anh cưỡng ép hôn tôi, giọng khàn khàn chất vấn: “Chưa hiểu chuyện à? Vậy để tôi dạy em hiểu thế nào là ‘hiểu chuyện’ nhé.”

Thôn Hạnh Hoa

Thôn Hạnh Hoa Lần thứ ba Tạ Yến quát bảo ta “Cút ra ngoài!”, ta chẳng nói chẳng rằng, thu dọn hành lý rời khỏi huyện nha, lặng lẽ bước dưới ánh trăng sáng, trở về thôn Hạnh Hoa của mình. Trời đã hửng sau cơn mưa, mấy luống cải trắng mới gieo nay vừa nhú mầm, thì Tạ Yến đã thân chinh đến thôn mời ta quay về. Nhưng phụ thân ta từng dạy: Làm người, không thể để người khác tùy tiện gọi đến thì đến, xua đi thì đi. Kẻ coi thường chính mình, thiên hạ cũng sẽ không coi trọng.