Danh sách truyện mới cập nhật
Trắc Phi Dưỡng Bảo Ký Tân hôn đêm ấy, ta lập tức ngộ ra một điều — Làm vương phi chẳng bằng làm cá mặn. Nến đỏ cao cháy, long phụng thành đôi. Phu quân ta trên danh nghĩa — đệ thân của đương kim Thánh thượng, Duệ Thân Vương Tiêu Thừa Tịch — thậm chí không thèm vén khăn cưới. Sau tấm bình phong thêu lộng lẫy, giọng hắn vang lên lạnh như băng đóng trên mặt sông tháng Chạp: “Thẩm thị, ngươi đã vào Vương phủ, thì cứ yên phận cho ta. Bổn vương công vụ bận rộn, không có chuyện gì đừng đến quấy rầy.” Dứt lời, bóng người cũng biến mất. Ta giật phăng khăn cưới. Hừm, đúng là ra oai phủ đầu lớn thật. Được thôi. Vừa hợp ý ta. Phụ thân ta chỉ là một tiểu quan ngũ phẩm, dốc hết tâm cơ đẩy ta vào Vương phủ làm trắc phi. Vì gì? ….
Ngay khoảnh khắc cầm được tờ giấy ly hôn, việc đầu tiên tôi làm là cắt khoản chu cấp 10.000 tệ mỗi tháng cho mẹ chồng. Lúc đó, chồng cũ vẫn còn đang ở trung tâm chăm sóc sau sinh, bận rộn hầu hạ “tiểu tam” vừa mới sinh con cho anh ta, hoàn toàn không hay biết gì. Anh ta nhắn tin cho tôi, khẩu khí giận dữ: “Em ngừng chu cấp rồi? Em định để mẹ tôi chết đói à?” Tôi không trả lời. Vài tuần sau, khi anh ta tay xách nách mang đủ thứ, hí hửng dắt nhau về “tổ ấm” thì sững người tại chỗ. Căn nhà – tôi đã bán. Đồ đạc – tôi dọn sạch. Anh ta không biết, căn nhà ấy là do bố mẹ tôi đứng tên mua, một xu của anh ta cũng không có. Càng không thể ngờ – mẹ anh ta giờ đang quỳ trước cửa nhà mới của tôi, nghẹn ngào cầu xin: “Con dâu à… tha cho mẹ đi, mẹ già rồi… mẹ biết sai rồi…”
Là người vùng Đông Bắc, ta xuyên đến làm một thứ phi hèn kém nơi hậu cung. Một ngày nọ, Tứ hoàng tử bị chê cười vì nói lắp. Ta đi ngang, tiện tay xoa đầu: “Đứa nhỏ này vững chãi đấy, sau này thể nào cũng nên việc lớn.” Tối hôm ấy, tiểu tử bảy tuổi ôm bọc quần áo gõ cửa điện ta, một lòng đòi nhận ta làm mẫu phi. Lục hoàng tử nghịch ngợm phá phách, không ai ưa. Ta thản nhiên khen: “Nhìn đứa nhỏ này mà xem, đúng kiểu bôn ba, đi đâu cũng không kém người ta.” Từ đó sau lưng ta lại nhiều thêm một cái đuôi nhỏ. Thất công chúa lạc đường, ta nhặt về. Ở được một ngày đã béo thêm ba cân. … Cứ thế, số tiểu chủ được nuôi ở điện ta càng lúc càng nhiều. Hôm ấy lại có tiếng gõ cửa. Ta quen tay phân phó: “Xếp vào Tây viện.” Ai ngờ cung nữ giật nảy mình: “Nương nương! Là… là Bệ hạ đến!”
Tôi vẫn đều đặn nhận tiền trợ cấp từ đơn vị của chồng, cho đến một ngày đi khám sức khỏe thì bác sĩ nhẹ nhàng hỏi: “Chị l/y h/ôn rồi sao? Hồ sơ hiển thị tình trạng hôn nhân là ‘đã l/y h/ôn’ từ nửa năm trước rồi.” Tôi chết lặng. Cười mà lạnh cả sống lưng. Ngay đêm đó, tôi làm một việc mà chắc chắn anh ta không bao giờ ngờ tới — hủy hợp đồng viện dưỡng lão, thuê xe cấp cứu, đưa mẹ anh ta – người đang nằm l/iệt giường – thẳng đến cổng doanh trại của anh ta. Hôm sau, anh ta vừa lĩnh xong giấy đăng ký kết hôn với người mới thì đã thấy tôi ngồi thong thả trong phòng tiếp khách, bên cạnh là mẹ ruột anh ta đang nằm trên băng ca, còn tôi thì đang ung dung uống trà. Anh ta biến sắc: “Cô đưa mẹ tôi tới đây làm gì?” Tôi rút trong túi ra một tờ giấy đỏ chói, còn thơm mùi mực, khẽ nhếch môi: “Anh đã tái hôn, thì nghĩa vụ phụng dưỡng mẹ ruột xin anh tiếp tục gánh vác. Tôi – người ngoài – không có trách nhiệm gì cả.” Cô vợ mới đứng cạnh cứng người, mặt trắng bệch, bàn tay siết chặt tờ giấy đăng ký kết hôn đến nhăn nhúm. Còn tôi? Nhìn hai người họ, chỉ thấy một chữ: sảng. L/y h/ôn chui? Ừ, được thôi. Nhưng đừng tưởng có thể để mẹ tôi thành gánh nặng cho tôi rồi phủi tay đi xây tổ ấm mới. Từ giờ, ngoài một bà mẹ chồng nằm l/iệt, họ còn phải đối mặt với kiểm tra kỷ luật từ đơn vị và một đống hóa đơn viện phí đang chờ. Chúc hai người “trăm năm hạnh phúc”!
Chị gái ngốc nghếch của tôi mang thai rồi. Cha vui mừng tột độ, từ ngày đó trở đi không còn đánh chị nữa. Nhưng mười tháng sau, chị đột nhiên nói một câu khiến cha không còn cười nổi nữa: “Tôi không sinh, tôi muốn để đứa bé lớn lên trong bụng mình…” Hơn nữa, chị thật sự đã làm được điều đó.
Và tôi cùng bạn trai quen qua mạng hẹn gặp ngoài đời, vô tình phát hiện trong phòng anh ta có một cuốn sổ tinh xảo, bên trong toàn là ảnh và tư liệu của các cô gái. Đây là gì vậy? Tôi rất tò mò. Bỗng nhiên, tôi lật đến trang có hình của mình! Bên cạnh là phần ghi chép kỳ lạ: “Thái Lệ Lệ, 29 tuổi, tốt nghiệp cao đẳng, nhân viên phục vụ, chưa kết hôn, chết vì bệnh, thi thể 💀 nguyên vẹn, dung mạo xinh đẹp, mới qua đời. Tiền sính lễ tám vạn.” Dưới đó có ghi chú viết tay: “Đã đặt trước.” Tôi nhận ra, ba chữ ấy chính là nét chữ của bạn trai tôi!
Tôi và người tôi thầm thích – Lâm Hoài – cùng đậu vào một trường đại học. Tôi vui mừng khôn xiết, định tỏ tình với cậu, nhưng lại bị người khác nhanh tay hơn. Từ xa, tôi nhìn thấy Lâm Hoài nắm tay một cô gái khác. Sau đó, tôi dành trọn kỳ nghỉ hè để học Toán phân tích, không thể cạnh tranh trong tình yêu thì tôi lao vào học tập! Vào đại học, tôi và “học thần” của chuyên ngành cùng nhau liều mạng học hành, ai ngờ học thần lại bất ngờ tỏ tình với tôi. Tôi còn đang ngây người thì Lâm Hoài đã kéo tay tôi đi mất. Buổi tối, khi tôi bị cậu dày vò đến mức chịu không nổi, cậu lại đột nhiên dừng lại. “Gọi điện từ chối cậu ta, nếu không thì tối nay không cần làm.”
Thái tử đem lòng say mê Thần Nữ.Nhưng Thần Nữ lại một lòng muốn cứu lấy Chiến Thần đã s/a ng/ã.Vì để hồi sinh Chiến Thần, nàng rút đi một nửa thọ mệnh của Thái tử.Đêm ấy, mái tóc người hóa bạc trắng, còn Thần Nữ lại vội vàng chạy đến trước mặt Chiến Thần khoe công:“Thần quân, là ta dốc hết linh lực cứu ngài trở về!”Chiến Thần vì cảm tạ, đưa Thần Nữ phi thăng lên trời.Nhưng thân nàng là phàm cốt, nơi thiên giới tiên tử chê bai, thần linh khinh rẻ.Nàng rơi lệ cầu xin Thái tử:“Điện hạ, nếu người thật lòng yêu ta, hãy đem tiên cốt của người cho ta. Ta muốn thành tiên, muốn xứng đôi với Thần quân.”Thái tử dâng tiên cốt, thành toàn cho nàng phi thăng.Nàng từng hứa, sau khi thành tiên, sẽ che chở bách tính, ban phúc khắp nhân gian.Thế nhưng, về sau — d/ịch b/ệnh hoành hành, dân chúng lầm than.Vì cứu sinh linh, Thái tử sa vào ma đạo, mà Thần Nữ lại vì muốn lấy lòng Chiến Thần, ép Thái tử tự vẫn để “chuộc tội với thiên đạo”.“Xin điện hạ tự vẫn tạ tội, thành toàn tiên duyên cho ta.”Trong cơn t/àn s/át ấy, chỉ có ta — được Thái tử ôm vào lòng, sống sót sau cùng.Ta tu hành ngàn năm, khổ luyện tiên đạo,rồi trọng sinh trở về, đúng vào ngày Thần Nữ vừa cứu được Chiến Thần — ngày bi kịch khởi đầu.
Bình Hoa Di Động Và Thiên Tài Khoa Học Tôi và em gái đều bị ràng buộc với một hệ thống. Em ấy dùng tất cả điểm kỹ năng kiếm được từ việc hoàn thành nhiệm vụ để nâng cấp nhan sắc. Nhờ vậy, em ấy trở nên nổi đình nổi đám trong giới giải trí, trở thành một bình hoa di động xinh đẹp nức tiếng. Còn tôi, tôi dành hết điểm kỹ năng để nâng cấp trí tuệ. Ngay từ khi còn rất trẻ, tôi đã cống hiến cho đất nước và bắt đầu tham gia một dự án mật. Khi dự án kết thúc và tôi bắt đầu liên lạc lại với thế giới bên ngoài, tôi mới phát hiện ra cô em gái bình hoa của tôi đã bị cả mạng xã hội tẩy chay. Em ấy bị đồn thổi, phỉ báng, thậm chí bị gán cho tội “danh tiểu tam” và bị mọi người xua đuổi. Trong khi đó, bạn trai của em ấy – Thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh – lại đăng lên Weibo một câu: 【Không quen, đừng dây dưa.】 Tôi: “??” Nếu không quen, vậy cái gã ngốc đứng dưới nhà tôi van xin em gái tôi ra gặp mặt ngày xưa là ai?
Tôi dưỡng bệnh ở New Zealand suốt hai năm. Ngày đầu tiên về nước, em họ tôi – Trần Huyền – mở một bữa tiệc đón gió cho tôi. Toàn là những thiếu gia, tiểu thư trong giới quen mặt. Đã lâu không gặp. Những cô nàng từng chơi thân với tôi, hôm nay đều im lặng bất thường, chẳng ai nói câu nào. Người từng ngoan ngoãn đi theo sau gọi tôi là “chị”, thiếu gia nhà họ Vân – Vân Phong Miên – cũng trở nên xa cách. Tiệc đón gió của tôi, mà khách khứa lại tỏ ra dửng dưng với nhân vật chính. Bỗng dưng, cửa ra vào náo loạn. Cố Thời Yến dắt tay một người phụ nữ bước vào, không khí yên tĩnh lập tức như bị rưới dầu sôi, bùng lên ồn ào. Đứa “em trai” tôi từng chiều chuộng nhất lập tức đứng dậy chào đón: “Anh Yến, chị Tần, cuối cùng hai người cũng tới.” Mấy vị tiểu thư vừa nãy còn giữ kẽ giờ bỗng hoạt bát hẳn lên: “Tiểu Phi, ngồi bên này nè.” “Tụi chị giữ chỗ cho em đó.” Người con gái được vây quanh, cười khẽ như hoa, dáng người uyển chuyển nhẹ nhàng. Bên cạnh cô ta, Cố Thời Yến dịu dàng nhìn cô ấy bằng ánh mắt như thể chỉ có một người trong thế gian này. Nếu như anh ta không phải là vị hôn phu của tôi, thì cảnh tượng này đúng là khiến người ta muốn “đẩy thuyền”. Em họ tôi còn hăng hái thêm dầu vào lửa: “Chị họ, thấy chưa? Cô ta là thế thân bọn họ tìm về, đóng thế mãi thành nữ chính luôn rồi.” “Chị mà về trễ chút nữa, chắc họ tổ chức tiệc mừng có bầu luôn đó.”
Tôi để ý đến bạn cùng phòng của em họ mình — Dư Thanh Dã. Người thì đẹp trai đến mức gây họa, chỉ tiếc là hơi đào hoa. Tôi theo đuổi anh ta gần hai tháng, mà thái độ của anh vẫn cứ hờ hững, vừa đủ khiến người ta bị mắc câu. Được thôi, xem như anh biết chơi. Ngay sau đó, tôi cùng bạn trai cũ đi ăn, buổi tối lại bị người ta túm cổ tay, kéo ngồi vào lòng. “Chị, há miệng ra.” “Vẫn còn chỗ chưa hôn đến.”
Bức Tường Giữa Chúng Ta Làm thư ký riêng cho Tổng Giám đốc Lục đã ba năm, thì anh ta đính hôn với một thiên kim nhà giàu. Tuy tôi xưa nay vẫn luôn giữ khuôn phép, chưa từng thật sự “dính dáng” gì đến anh ta. Nhưng để tránh bị vị “phu nhân tương lai của Tổng Giám đốc Lục” ghi hận, tôi rất biết điều, chủ động nộp đơn xin nghỉ việc. Kết quả là chưa đến hai phút sau khi tôi gửi email, Tổng Giám đốc Lục đã lao thẳng ra khỏi văn phòng, đứng sừng sững trước bàn làm việc của tôi: “Thư ký Hách, cô muốn nghỉ việc? Vì sao?? “Là không hài lòng với tôi? Hay không hài lòng với công việc tôi giao cho cô?? “Vậy thì thế này, điều kiện tùy cô đề ra, chỉ cần cô không rời đi, chuyện gì tôi cũng có thể đồng ý!” …… ……Tôi?! Cái này?! ……Như này chẳng phải càng chết tiệt không nói rõ được sao?!