Danh sách truyện mới cập nhật
Ngày cưới của tôi, trên đường từ nhà đón dâu đến khách sạn tổ chức hôn lễ, xe hoa của chúng tôi gặp một cô gái trẻ đang ngồi trên lan can ven sông dáng người mảnh khảnh, váy trắng phấp phới, chỉ cần nghiêng người thêm chút nữa là có thể rơi xuống dòng nước lạnh ngắt.Chỉ một ánh nhìn, chồng tôi Lương Dục Châu lập tức ra lệnh:“Dừng xe!”Lương Dục Châu là chuyên gia đàm phán tâm lý nổi tiếng, từng cứu rất nhiều người có ý định tự tử chỉ bằng vài lời nói.Nhưng hôm nay, tôi không cho phép anh ta làm vậy.Tôi nắm chặt lấy tay anh ta:“Hôm nay là ngày cưới của chúng ta. Anh không được đi.”Anh cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định:“Vợ à, đừng làm loạn. Cứu người quan trọng hơn tất cả. Anh không thể làm ngơ được.”Vừa dứt lời, anh đã mở cửa bước xuống xe.Tôi lạnh giọng, từng chữ như dao cắt:“Lương Dục Châu, nếu hôm nay anh nhất định phải cứu cô ta, thì đám cưới này hủy!”Anh quay lại, ánh mắt như không tin nổi:“Mạnh Vũ Vi, em biết mình đang nói gì không?”“Bình thường em luôn tốt bụng, sao hôm nay lại nói ra những lời độc ác như vậy?”Tôi liếc về phía cô gái trên lan can bụng cô ta nhô lên nhẹ, như đang mang thai rồi cứng giọng:“Cứu cô ta hay tiếp tục đám cưới, anh chỉ được chọn một.”
Để cứu lấy xưởng thêu Tô Châu của mình, tôi chấp nhận cuộc hôn nhân theo hợp đồng với nhà họ Giang. Trước ngày cưới một hôm, anh ta đưa bản hợp đồng đến trước mặt tôi. “Đây là một cuộc hợp tác, cô Thẩm. Kéo dài ba năm, đôi bên cùng có lợi.” Tôi mở bản 《Hợp đồng hợp tác》, điều khoản rõ ràng, lợi ích minh bạch, thậm chí còn ghi chi tiết tài sản tôi sẽ được chia khi ly hôn sau ba năm. Chỉ duy nhất — không có tình cảm. Khi hợp đồng kết thúc sớm, tôi dứt khoát rời đi. Nhưng khi quay lại nhà họ Giang lấy đồ, tôi nghe thấy người đàn ông vốn lạnh lùng, hờ hững ấy lại khóc đến như cái ấm nước sôi. “Cô ấy ngay cả con mèo cũng mang đi rồi, chỉ là không cần tôi. Tôi không muốn sống nữa.”
Vào kỳ nghỉ, tôi trở về nhà sớm, lén trốn trong tủ quần áo với ý định tạo bất ngờ cho bố mẹ.Buổi tối, khi họ trở về, những tiếng thì thầm vang lên ngay trước mặt tôi: “Ông xã, ngày mai Siêu Siêu về rồi, anh nghĩ ra cách gi/ết con bé chưa?”“Dễ thôi, nó tin tưởng chúng ta lắm, chỉ cần bỏ chút thu/ốc vào đồ ăn. Dùng dây thừng siế/t cổ là xong.”Tôi sững người, bịt chặt miệng, tim đập loạn. Bố tôi bỗng cúi đầu, khẽ nói: “Ủa? Sao trước cửa nhà mình lại có thêm một đôi giày?”
Khi tôi ra ngoài đi lính, chị gái đã lấy chồng. Sau khi tôi xuất ngũ trở về, chị bị nhà chồng nhốt trong một cái lồng sắt, quần áo không che nổi thân thể, xung quanh còn đứng đầy những trai tráng lực lưỡng, vai hùm lưng gấu. Tôi hỏi chuyện gì đã xảy ra. Cả làng đều nói chị bị điên, vì bị sơn quỷ nhập vào người, mỗi ngày cần mười người đàn ông thuần dương nhất giúp chị trừ tà.
Như Ngọc Chỉ vì muốn nạp thiếp cho cữu cữu, ngoại công liền đem nương ta – khi ấy vừa mới thủ tiết, lại đang mang thai bụng lớn – bán đứt với giá mười lượng bạc, gả ép cho một nam nhân cụt chân sống một mình nơi núi sâu. Ngày bị ép đưa lên núi, nương ta quỳ rạp dưới đất, vừa khóc vừa cầu xin người kia: “Thiếp biết, công tử bị bức bách mà thành thân với thiếp, mối hôn sự này vốn chẳng thể tính là thật. Nhưng nếu thiếp rời khỏi đây, phụ thân thiếp ắt sẽ lại đem thiếp bán thêm một lần nữa.” “Khẩn cầu công tử cho thiếp lưu lại, thiếp nguyện làm nô làm tì hầu hạ trong nhà.” Nam nhân ngồi trên xe lăn trầm mặc hồi lâu, rồi mới mở lời: “Lưu lại đi, cả hai mẹ con… đều lưu lại.” Chẳng ngờ một lời “lưu lại” ấy, lại khiến nương ta không cần làm nô làm tì. Mà ta – đứa trẻ bị xem là đồ đeo bám, là oan nghiệt – lại được vị vương gia ẩn cư nơi sơn cốc, nâng niu chiều chuộng như châu như ngọc.
Cưới Trước Yêu Sau Năm rảnh rỗi nhất trong đời. Tôi ở công viên, cùng một ông lão chơi cờ suốt một năm trời. Chơi riết rồi thành bạn vong niên. Ông than phiền rằng cháu trai bị mối tình đầu đá, từ đó phong tỏa trái tim, khiến ông chẳng còn hy vọng bồng bế chắt nội. Tôi than rằng gia đình làm ăn sa sút, đang ép tôi gả cho một gã hói đầu trung niên để đổi lấy nguồn vốn. Cuộc đời vô vị, tương lai mờ mịt. Ông lão đập ngực cái “bộp” một cái: “Chuyện nhỏ! Cô gả cho cháu tôi là xong!”
Ở bên Chu Yến Thanh được ba năm, anh nói muốn kết hôn liên minh. Tôi cúi đầu nhìn bụng mình còn phẳng lì, lấy hết can đảm mở miệng. “Em yêu anh, đừng chọn cô ta, chọn em có được không?” Khóe môi anh khẽ cong lên, nhưng trong mắt lại chẳng có chút ấm áp nào. “Thẩm Chỉ, là anh đã nuông chiều em quá rồi.” “Nhớ lấy thân phận của mình, đừng vọng tưởng những điều không nên.” “Em biết rõ thủ đoạn của anh mà.” Tôi vội lau khô nước mắt, trong đêm bay đến Cảng Thành. Từ đó, giữa tôi và anh không còn bất cứ quan hệ gì nữa. Hai năm sau, vị hôn phu đưa tôi trở lại Kinh thành để tổ chức tiệc đính hôn. Khi anh tỉ mỉ giới thiệu từng người trong gia tộc, nhắc đến người chú nhỏ có địa vị rất cao ở Kinh thành, anh liền ghé sát tai tôi, giọng đùa cợt trêu chọc: “Đừng nhìn chú nhỏ của chúng ta lạnh lùng vô tình thế, hai năm trước, vì tình mà còn từng chặn cả máy bay đấy!”
Sau khi tôi mang thai, chồng tôi mỗi ngày mười lăm hàng tháng đều ép tôi ăn một loại cá kỳ lạ. Trên thân con cá mọc đầy những hoa văn giống như đồng tiền. Đứa bé trong bụng tôi chỉ có động tĩnh sau khi tôi ăn loại cá đó. Ngày dự sinh sắp đến, tôi tình cờ gặp một vị đạo sĩ. Bà ta trừng mắt nhìn bụng tôi rồi đột nhiên mở miệng: “Trên bụng cô có phải có từng vòng từng vòng hoa văn giống đồng tiền không? “Đứa trong bụng cô không phải là thai nhi, mà là con của tài ngư.” Nếu không hóa giải, tài ngư sẽ phá bụng mà ra, khiến mẹ bị phản phệ mà chết.
Công Khai Muộn Màng Kết hôn bí mật với ảnh đế được năm năm, tình cảm của chúng tôi rạn nứt.Anh ôm hôn mối tình đầu ngay tại phim trường, tôi giả vờ không nhìn thấy. Tôi thân mật, nắm tay với đỉnh lưu trên show truyền hình, anh mặt lạnh như băng.Sau đó, tôi bị sảy thai ngoài ý muốn khi đang đóng phim, tôi khóc gọi điện cho anh. Nhưng anh đang đi cùng mối tình đầu nhận giải thưởng, nên không nghe máy. Cư dân mạng mắng tôi: “Chưa kết hôn đã có thai, không biết giữ mình!” Lúc này anh lại công khai trả lời: “Đứa bé là của tôi.” Kết hôn bí mật năm năm, cuối cùng tôi cũng không còn là người phụ nữ không được lộ ra ánh sáng nữa. Nhưng tôi đã chán ngấy rồi, tôi không cần anh nữa.
Sau Khi Xuyên Thành Nhũ Mẫu Dạy Dỗ Công Chúa Ta xuyên thư, trở thành nhũ mẫu dạy dỗ công chúa. Vừa nghĩ đến chuyện tiểu công chúa mềm mại thơm tho trước mắt, sau này sẽ bị tên tra nam lừa tiền, lừa sắc, lừa tình, cuối cùng còn ôm hận nhảy thành mà ch .t… Ta liền tức đến nửa đêm bật dậy, cầm bút viết liền mấy vạn chữ 《Tuyển tập truyện kinh dị của não yêu đương》. Chỉ hận không thể khắc lên tim nàng tám chữ to: “Tránh xa nam nhân, bảo toàn tính mạng!” Mười năm sau. Công chúa lạnh lùng nhìn nam chính đang thổ huyết bên đường: “Với gương mặt này, tuyệt đối là vương của mọi loại tra. Giữ mạng là quan trọng nhất, mau chạy mau chạy!”
Giọt Lệ Thế Thân Sau khi bị bán đi, mẹ tôi ngày ngày khóc cạn nước mắt. Nửa năm sau, cha tôi dẫn một cô gái về nhà, nói rằng đó chính là tôi. Mẹ nhào đến ôm lấy cô ta, vừa khóc vừa nói: “Con gái mẹ về rồi!” Từ đó, cô ta muốn sao được vậy, được mẹ tôi cưng chiều hết mực. Cô gái ấy quả thật rất giống tôi — vì cô ta chính là đứa con riêng của cha tôi.
Ta được gả cho Thái tử chỉ để xung hỉ cho lão Hoàng đế đang hấp hối. Ai ngờ xung hơi quá tay — vừa cưới xong, hôm sau người đã đi gặp tiên tổ.