Danh sách truyện mới cập nhật
Tôi là con gái ruột thất lạc nhiều năm của một tổng tài tập đoàn niêm yết. Năm tôi mười lăm tuổi, khi cha tổng tài dẫn theo người anh trai tương lai đầy tiềm năng bá tổng đến tìm, tôi vẫn đang theo bà ngoại đi nhặt ve chai. Người đàn ông trung niên phong độ, hai mắt ngấn lệ, vừa nhìn thấy tôi liền nghẹn ngào: “Con gái đáng thương của cha ơi! Cha đến muộn rồi, xin lỗi con!” Còn cậu thiếu niên cao mét tám, lạnh lùng liếc tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh: “Giả bộ vừa thôi. Cô chắc là đã biết hôm nay cha sẽ đến đón rồi đúng không?” Tôi tò mò hỏi thăm mới biết anh ta cũng chỉ mới mười tám tuổi. Đáng ghét, có tiền đúng là lớn nhanh thật. Bọn tư bản đúng là đáng ghét. Nhìn lại chiều cao khiêm tốn mét sáu của mình, tôi thở dài: “Không sao, tôi còn nhỏ, vẫn có thể cao thêm.” Sau khi đến đồn cảnh sát xác nhận hai người này không phải bọn bu//ôn ngư//ời, tôi đồng ý theo họ về nhà họ Chu. Điều kiện là họ phải bồi thường cho bà ngoại một khoản tiền nuôi dưỡng, và không được ngăn cấm tôi đến thăm bà. Bà đã nuôi tôi khổ cực như vậy, cả đời này tôi nhất định phải phụng dưỡng bà.
Cấm kỵ ở làng Ngày tôi trưởng thành, mẹ đưa cho tôi một cây gậy gỗ, dặn rằng: “A Chu, nhất định phải phá thân thể mình đi!” Lúc đó tôi mới biết, điều kiêng kỵ lớn nhất trong làng chúng tôi là trinh nữ. Con gái phải dùng gậy gỗ, con trai phải dùng vòng đá. Chỉ có phá thân mới có thể giữ được mạng sống.
Năm thứ ba làm chim hoàng yến, tôi ngoài ý muốn mang thai. Sợ Thẩm Kỳ biết rồi trả thù, tôi quyết định gây áp lực để ép anh ta chia tay. Vì thế—— Vừa bước chân ra khỏi cửa, tôi liền gọi điện dồn dập. “Anh đang ở đâu? Lại đi gặp con hồ ly tinh nào hả?” Anh đi gặp khách hàng, tôi chẳng thèm để tâm, xông thẳng vào. “Con tiện nhân này, dám quyến rũ chồng tôi à!” Ban đầu, anh ta còn cố nhịn, kiên nhẫn giải thích, nhưng đến lúc không chịu nổi nữa, liền đè tôi xuống giường. Váy liền bị xé nát thành từng mảnh, anh nghiến răng nói: “Xem ra là do tôi chưa đủ cố gắng… mới khiến em còn sức mà làm loạn như thế!”
Chồng tôi sau khi lấy giấy đăng ký kết hôn thì chưa từng trở về nhà lần nào. Tôi quyết định ly hôn và bỏ trốn. Sau khi nhờ người liên hệ một luật sư có tiếng trong giới, tôi hỏi cách làm thế nào để khiến anh ta ra đi tay trắng. “Tôi hỏi này, chồng tôi sau khi cưới ngày nào cũng không về nhà, vậy có được xem là ly thân không?” “Anh ta lạnh nhạt, coi như bạo lực tinh thần đối với tôi được không?” “Tôi nhớ anh ta đến nỗi từng ngày như dài cả năm, thế thì bọn tôi chắc đã ly thân hơn năm mươi năm rồi nhỉ, có thể ly hôn được chưa?” Tôi lải nhải nói, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt của luật sư đối diện càng lúc càng đen. “Tô Hòa, em chắc chắn muốn ly hôn với tôi à?”
Em trai tôi sau vụ tai nạn giao thông, bỗng nhiên khăng khăng nói mình là người xuyên không từ tương lai trở về. Nó chạy thẳng đến công ty tôi, chỉ vào vị sếp lạnh lùng của tôi mà hét lên: “Anh rể!” Tôi lập tức hoảng hồn. Vì sơ suất trong công việc, tôi vừa bị Kỳ Thịnh mắng một trận tơi bời. Giờ mà còn khiến anh ta nổi giận nữa, chắc tôi mất luôn cái ghế này mất! Tôi định lôi em trai ra khỏi công ty, nhưng nó lại túm chặt lấy cạp quần của Kỳ Thịnh. “Anh rể, anh còn chưa tỏ tình à? Anh là ninja hả?!” “Cả lưng anh xăm tên chị em rồi mà còn chần chừ cái gì nữa?!” Thằng nhóc này nói năng chẳng đầu đuôi gì, tôi chẳng hiểu nổi một câu. Còn Kỳ Thịnh thì mặt đỏ bừng vì tức. Tối hôm đó, tôi ngồi viết đơn xin nghỉ việc, lòng nguội lạnh như tro. Không ngờ lại vô tình thấy tin nhắn Kỳ Thịnh gửi cho em trai tôi. “Anh với chị mày sau này sinh mấy đứa con?” “Giống anh hay giống cô ấy?” “Có khủng hoảng hôn nhân không?” “Có ai quyến rũ cô ấy à? Là thằng khốn nào?!”
Tôi là một cô gái mù, vô tình khôi phục được thị lực. Sau đó phát hiện chồng tôi lại là một người phụ nữ. Vậy thì, người đã cùng tôi ân ái đêm qua là ai?
Mười Bảy Lần Đè Chủ Tử Ta mượn thân phận ám vệ, liều lĩnh làm bậy, cưỡi lên người vị chủ tử tuyệt sắc đang trúng xuân dược mà không biết trời cao đất dày là gì. Lúc chủ tử hồi tỉnh, sát khí ngập trời, giận đến mức một chưởng đánh sập chiếc giường từng cùng ta chung chăn gối: “Bổn tọa thề sẽ nghiền nát ả tiện nhân vô sỉ kia thành tro bụi!” Ta co người nấp trên xà nhà, run rẩy vừa đếm ngón tay vừa tự nhủ: Thiên Ti Tán Hợp Hoan – hiệu lực kéo dài suốt nửa năm, mười ngày tái phát một lần, mỗi lần phát tác chỉ có thể cùng một người mới áp chế được. Nói trắng ra, cảnh tượng chủ tử cắn răng rưng lệ nằm dưới thân ta… còn có thể vụng trộm tái diễn thêm mười bảy lần nữa. Hay lắm. Chết trong tay giai nhân, làm quỷ cũng đáng mặt phong lưu!
Thiếu nữ bất hạnh rơi xuống nước, mất tích không rõ tung tích. Nửa tháng sau, khi vớt được, bụng cô lại phồng lên như đang mang thai.
Tôi sinh ra đã mang cái “mồm quạ đen”: cứ lỡ lời nói ra điều gì xấu, y như rằng thành sự thật. Năm lên bốn, chỉ vì làm rơi một hạt cơm, bà nội lập tức nổi trận lôi đình, túm tôi lôi xềnh xệch ra cạnh hố xí: “Đồ sao chổi, mày cũng dám phí phạm đồ ăn? Chi bằng bà dìm mày ch//ết quách cho xong!” Tôi ngước mắt lên nhìn bà, bình thản buông một câu: “Chính bà sẽ rơi xuống hầm phân mà ch//ết đuối.” Vừa dứt lời, chân bà loạng choạng trượt một cái, cả người bổ nhào xuống hầm phân, không bao giờ còn ngoi lên nữa. Ông nội chỉ thẳng vào mặt tôi, mắng là “sao sát”, bảo tôi hại ch//ết bà, rồi sau lưng lén bán tôi cho đám bu/ôn ng/ười. Tôi lặng lẽ nhìn bóng lưng ông, cất giọng nhẹ như không: “Ông và hắn sẽ bị xe ngựa tông ch//ết cả hai.” Ngay sau đó, một cỗ xe do ngựa phát cuồng kéo lao tới, cuốn cả ông lẫn tên buôn người vào gầm bánh. Cả làng rúng động. Họ gọi tôi là yêu nghiệt, xúm lại đòi đánh ch//ết cho rồi, sợ cái miệng quạ đen của tôi gây họa cho cả thôn. Cha mẹ không còn cách nào, đành quỳ lạy trụ trì ba ngày ba đêm, cầu xin cho tôi được vào chùa tụng kinh niệm Phật, mong Phật Tổ trấn áp được khẩu nghiệp của tôi, cũng là giữ được mạng tôi. Họ nói, đợi có điều kiện sẽ quay lại đón tôi về. Tôi nghe, rồi tin. Tin đến tận khi tôi lớn lên trong chùa, trở thành “cô gái nhà Phật” mà ai cũng biết mặt, vẫn chẳng thấy họ trở lại. Cho đến một ngày, mẹ tôi tìm đến, đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào: “Phùng Xuân, cha con bị người ta đánh què chân, còn em gái con… bị cầm thú hãm hại… Con về với mẹ, nhìn họ lần cuối…” Nhìn khuôn mặt sưng đỏ đẫm nước mắt của mẹ, tôi không nói một lời, chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc rồi theo bà rời khỏi cổng chùa. Từ khi bước vào cửa Phật, tôi ít khi mở miệng; nhưng một khi đã mở lời, kẻ ác sẽ nhà tan cửa nát.
Tín Hiệu Cuối Cùng Sau khi trùng sinh, việc đầu tiên tôi làm là tắt ngay Wi-Fi trong nhà. Chưa đầy một phút sau, cửa đã vang lên tiếng gõ dồn dập. Người hàng xóm đang mang thai — chị Phương, đứng trước cửa với vẻ mặt sửng sốt: “Diễm Diễm, Wi-Fi nhà em bị gì vậy? Sao tự nhiên chị không kết nối được nữa?” Tôi cười nhẹ, giọng bình thản: “Wi-Fi có bức xạ, không tốt cho thai nhi đâu chị.” Kiếp trước, tôi đang ngồi đọc truyện say mê thì bị tiếng đập cửa làm giật mình. Chưa kịp hiểu chuyện gì, chồng chị Phương đã đạp cửa xông vào, ánh mắt đầy thù hận. “Chính Wi-Fi nhà cô làm vợ tôi sảy thai!” Tôi chưa kịp phản ứng, chị Phương đã ngồi sụp xuống đất, vừa khóc vừa đập tay loạn xạ: “Em không còn mặt mũi nào nhìn bố mẹ chồng nữa… em muốn ly hôn!” Trong lúc đó, anh ta như phát điên, rút con dao từ trong người ra và lao tới. Tôi bị đâm liên tiếp, không kịp kêu lên một tiếng. Máu thấm ướt nền gạch, người lạnh toát. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức, tôi thấy chị Phương khẽ nghiêng đầu, môi cong lên như đang… cười.
Tôi Từng Yêu, Anh Từng Diễn Chồng tôi – sau khi bị bạn gái chia tay – ngồi một mình ngoài ban công suốt đêm. Anh ta đã chấp nhận số phận. Sáng hôm sau, khi anh cúi người giúp con gái đeo cặp đi học, con bé lạnh lùng đẩy anh ra. Điện thoại reo, là thông báo từ cơ quan: tạm thời không cần anh đến làm việc. Trên bàn trà là một hộp quà — “lễ vật xin lỗi” từ ba mẹ chồng. Trong bếp, ấm nước reo lên một tiếng “rít” chói tai. Tiếng rít kéo dài rất lâu. Còn tôi, vẫn ngồi nguyên một chỗ. Không hề nhúc nhích. Tiếng gào của Diệm Minh Chu đột ngột bùng lên như lửa gặp xăng: — “Thời Nguyệt! Bây giờ em hài lòng rồi chứ?!” Tôi ngồi bên bàn ăn, thong thả nuốt miếng bánh mì cuối cùng, nhìn anh ta. Bộ dạng đau khổ, điên cuồng nhưng vẫn phải kìm nén ấy… thật quen thuộc. Chính tôi — chỉ mới nửa tháng trước — cũng từng đứng ở chỗ đó. Cũng từng bị anh ta dồn đến bước đường sụp đổ. Ngày đó, ngay trước mặt hai bên họ hàng thân thích, anh ta công khai phát đoạn camera trong nhà. Người mất kiểm soát trong đoạn video là tôi. Kẻ gào khóc sụp đổ… cũng là tôi.
Con Gái Tôi Đâu? Du học ba năm ở nước ngoài. Khi trở về nhà, tôi phát hiện phòng của con gái mình bị một đứa trẻ tên là Nguyệt Nguyệt chiếm mất. Quản gia thấy tôi nổi giận, vội bước lên định đuổi con bé đi, nhưng chồng tôi lại ngăn lại: “Vợ à, Hy Hy rất bướng bỉnh, anh đã đưa con đến trường nội trú rồi.” Hy Hy từ nhỏ ngoan ngoãn, ngay cả khi con chó cưng trong nhà mất, con bé cũng khóc suốt nửa ngày. Sao có thể tệ đến mức phải gửi vào trường nội trú được chứ? Tôi kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt, chất vấn: “Anh đem con gái ruột mới bảy tuổi gửi đến trường nội trú, rồi còn để con của người khác chiếm phòng con bé?” Anh ta đè vai tôi xuống: “Nó là đứa hư hỏng, khi Nguyệt Nguyệt đến nhà chơi, nó còn định đẩy con bé xuống cầu thang.” “Loại không có giáo dục như thế, phải để người ta dạy dỗ cho biết điều, nếu không sau này chắc nó sẽ phản cha g/i/ế/t mẹ mất thôi!” Tôi lười đôi co. Lập tức đi đón con, đồng thời bảo quản gia đuổi hết bọn họ ra khỏi nhà. Một đám ăn cơm nhờ nhà tôi, lại thật sự tưởng mình là chủ rồi sao?