Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Yêu Một Người Đến Mất Lí Trí

Kết hôn với Tần Vực – người đàn ông lớn hơn tôi năm tuổi – anh luôn điềm đạm và tự chủ. Ngay cả trong chuyện chăn gối, anh cũng có thể giữ được sự bình tĩnh, một tuần nhiều nhất chỉ bốn lần. Bạn bè hay trêu: “Đàn ông lớn tuổi đúng là chững chạc.” Tôi cũng luôn nghĩ như vậy. Cho đến một lần chơi “Thật lòng hay mạo hiểm”, tôi buột miệng nói rằng mình thích đàn em tuổi nhỏ. Tối hôm đó, giọng tôi khàn đến mức gần như khóc không ra tiếng. Tần Vực lại như chẳng nghe thấy, còn bình thản mở thêm một hộp bao: “Đến cả anh còn không thỏa mãn nổi em, vậy mà em còn dám thích mấy thằng trai trẻ à, vợ?”

Anh Không Còn Là Nhà

Mua đồ tr/ánh th/ai xong, khi đến nhà Lộ Minh, tôi nghe thấy hắn đang nói chuyện điện thoại qua khe cửa.“Mày có bạn gái rồi mà còn vướng vào Thẩm Vi, chẳng lẽ không bỏ được à?”Lộ Minh khẽ cười:“Bạn gái tao ngoan lắm, nếu biết chắc chắn sẽ giận. Thẩm Vi thì khác, cô ta thoáng hơn.”

Cam Ngọt Không Dành Cho Con Gái

Cam Ngọt Không Dành Cho Con Gái Mỗi lần tôi mua gì cho mẹ, bà đều lập tức đăng lên vòng bạn bè: “Con gái mua đấy! Có con gái thương yêu thật là hạnh phúc.” Cho đến một ngày, dì tôi vô tình nhắc: “Em trai cháu ngày nào cũng mua cái này cái kia cho mẹ cháu, chẳng thấy cháu hiếu thảo gì cả.” Tôi sững người, sau này mới biết, mẹ tôi đăng đến hai bài vòng bạn bè – một cái để chỉ mình tôi thấy, một cái để tôi không thể thấy.

Thái Hậu Mười Tám Tuổi

Thái Hậu Mười Tám Tuổi Ta bị chỉ định làm Công chúa hòa thân, vừa gả đến Bắc Cảnh đã trở thành quả phụ. Nhìn bốn đứa con kế lớn tuổi hơn mình, ta gãi đầu rồi nghiêm túc nói: “Về sau, ta sẽ đối đãi với các con như con ruột.” Ba năm sau, ta thống nhất toàn bộ Bắc Cảnh, sứ giả do phụ hoàng phái đến bị chặn lại ngoài cổng thành. Ta ngồi trên ghế chủ vị, không thèm nhấc mí mắt: “Về cung là chuyện không thể, muốn đàm hòa thì để ngài ấy tự đến.”

Tai Nghe Bluetooth

Tai Nghe Bluetooth Tai nghe Bluetooth của tôi vô tình kết nối với điện thoại của bạn cùng phòng. Vậy mà bên trong lại vang lên tiếng thở dốc của chính tôi. Là lúc trước tôi bị chuột rút chân. Đột nhiên, hắn từ nhà vệ sinh bước ra, rửa tay xong. Tôi ngượng muốn độn thổ, định chuồn lẹ, thì bị hắn chắn lại. “Đã bị cậu phát hiện rồi, chi bằng… cho tôi nghe thử bản ‘trực tiếp’ đi?”

Trả Hết Nợ Duyên, Chỉ Cầu Bình Yên

Trả Hết Nợ Duyên, Chỉ Cầu Bình Yên Trong tiệc gia yến, bụng ta đã nhô rõ ràng, vốn dĩ muốn đứng dậy đỡ đần việc nhà, lại bị bà mẫu ngăn lại. Bà bảo ta cứ ngồi đó nghỉ ngơi, dưỡng thai cho tốt, mọi sự đã có bà lo. Ta trong lòng ấm áp, nghĩ mình gả vào được nhà chồng tốt, khiến bao người nơi kinh thành phải hâm mộ. Phu quân đối với ta một lòng một dạ, giữ thân như ngọc. Ngay cả bà mẫu cũng thương ta như nữ nhi ruột. Thế nhưng, vào lúc ấy, phu quân ta Lưu Tử Mặc lại ôm một nữ tử khác bước vào chính sảnh, hai người cử chỉ lẳng lơ, chẳng chút kiêng dè, lời lẽ phát ra còn không nghe nổi. Hắn chẳng thấy có gì là không phải. Chỉ có bà mẫu thấy vậy, lập tức ra lệnh cho đám hạ nhân lui xuống. Lưu Tử Mặc liền ném thẳng một tờ hưu thư xuống trước mặt ta.

Giả Thiên Kim – Thật Ma Vương

Ngày đầu tiên được đón về nhà, tôi đã biết kẻ thù của mình không phải là “giả thiên kim”, mà là cô chị họ bên cạnh — kẻ luôn làm ra vẻ tao nhã, đoan trang. Lúc “giả thiên kim” dọn phòng cho tôi, chị họ lại lén ôm hành lý của mình vào chiếm luôn căn phòng đó. Cô ta nghĩ tôi sẽ nuốt trôi cục tức này sao? “Em mới về, chắc còn chưa quen, hay là ở tạm phòng chị trước nhé?” Tôi không nói nhiều, chỉ xách thẳng hành lý của cô ta ném qua cửa sổ. “Từ giờ tôi đã về rồi — ngôi nhà này, do tôi quyết định.” “Giả thiên kim” bị chị họ chèn ép suốt hơn mười năm, đứng sau lưng tôi, nước mắt rơi như hai dải rong biển: “Cuối cùng chị cũng về rồi… may mà em chưa bỏ cuộc!” Đùa chắc? Tôi mà đã về — đến cả nhà không cùng huyết thống còn bị tôi quản, huống chi cái nhà này, cùng máu mủ cơ chứ.

Cậu Ấm Nhà Hứa Và Cô Gái Nhút Nhát

Kỳ nghỉ hè năm lớp 11, tôi dọn đến sống trong nhà của bạn thân mẹ tôi. Nghe nói con trai nhà họ Hứa bằng tuổi tôi, là người khó dây dưa nhất trong giới con nhà giàu. Kiêu ngạo, lạnh lùng, làm gì cũng tùy hứng — là vị thái tử được tất cả nâng niu như châu báu. Tôi thận trọng giấu kín mối tình đơn phương, lại vô tình nghe thấy anh ta khẽ cười nói: “Tống Khinh à, nhát gan quá, tôi không hứng thú.” Tôi lặng lẽ xóa liên lạc của anh, dứt khoát rời xa — nhưng khi lên đại học, chúng tôi lại gặp nhau lần nữa. Đêm xuống, ở đủ mọi nơi, giọng anh khàn khàn vang lên bên tai tôi: “Bảo bối, đừng run, ngoan nào, nghe lời tôi.”  

Phong tục

Trước đêm kết hôn, con gái trong làng chúng tôi phải đến ngôi miếu trên núi sau làng để ngủ trần một đêm thì mới được xuất giá. Chỉ khi trao đêm đầu tiên cho Sơn Thần, nhà mẹ đẻ mới được bình an vô sự. Nếu làm trái quy định của làng này, nhà mẹ đẻ ắt sẽ gặp tai ương.

Phong tục

Chương 4
Hiện đại
Người Đến Từ Biển Lửa

Người Đến Từ Biển Lửa Ngày đại hôn, phu quân ta dẫn binh diệt sạch phủ Thừa tướng. Ta trơ mắt nhìn song thân bị vạn tiễn xuyên tâm, huyết nhục be bét. Mà muội muội ruột của ta, lại ngả vào lòng hắn, cười vang như trút được gánh nặng. Mang theo hận ý thấu trời, ta nguyền rủa tất cả. Nhưng đổi lại, chính là thanh kiếm lạnh lẽo của người đâm xuyên ngực ta không chút do dự. Bị ném vào biển lửa, trong khoảnh khắc sinh tử lưng chừng, ta lại thấy vị Nhiếp chính vương không ai dám động tới kia xông vào biển lửa, như thiêu thân lao đến gần. “Yên Nhi, ta đến đưa nàng đi.” “Hại nàng… một kẻ cũng không thể sống!” Nhiếp chính vương… vì sao người lại đối tốt với ta đến thế? Lần nữa mở mắt, ta đã trọng sinh về ngày chọn phu. Không chút chần chừ, ta rũ tay từ chối vị tân khoa trạng nguyên mà cha mẹ lựa chọn, xoay người đi về phía người nam nhân từng vì ta lao vào biển lửa: “Chàng có thể… cưới ta chăng?”

Ánh Trăng Muộn

Ánh Trăng Muộn Tân hôn mới 3 tháng, Tạ Trì Quy đã đưa vị thanh mai mà chàng trân trọng nhất ký hòa ly. Người thương, lại một lần nữa lỡ làng. Tân đế vốn có ý tốt ban hôn, chẳng ngờ thành ra sai sự, trong lòng hổ thẹn chẳng khác gì con mèo bị giẫm đuôi. Hắn cuống quýt truyền Tạ Trì Quy vào cung, lại không sao mở miệng nổi, chỉ sợ hỏi ra rồi, Tạ Trì Quy mà nổi giận, rút đa/o ch.é/m hắn một phát thì nguy. Nhìn ánh mắt hắn xoay như chong chóng, ấp a ấp úng chẳng khác gì tiểu tức phụ ngượng ngùng, Tạ Trì Quy nhịn được nửa canh giờ thì rốt cuộc cũng phát phiền. Chàng buông chén trà trong tay, lạnh nhạt nói: “Bệ hạ nếu có bệnh về mắt, chi bằng truyền thái y đến khám một phen.” Tân đế cười khan: “Ha… cái đó… trẫm chỉ muốn hỏi, khanh với Nhị tiểu thư nhà họ Kiều sống có hợp không? Nếu không thì… trẫm ban cho khanh hòa ly?” Tạ Trì Quy không nói hai lời, đứng dậy bỏ đi. Chỉ để lại tân đế phía sau gọi tới tấp: “Trì Quy? Lão Tạ? Ái khanh?? Trẫm là vì muốn tốt cho khanh thật lòng đấy! Đừng hiểu lầm trẫm nha!!” Về đến phủ, Tạ Trì Quy liền thấy tiểu thê tử mới cưới đang trút giày tháo vớ, ngồi bên hồ nghịch nước. Tim chàng nhảy thình một cái, lập tức bước nhanh tới, cởi áo khoác choàng lấy người, ôm vào lòng, vừa dỗ vừa đau đầu nói: “Tổ tông ơi, cẩn thận một chút, giờ nàng là người có thai rồi đấy.”

Bằng Chứng Của Mùa Đông Chưa Tan

Bằng Chứng Của Mùa Đông Chưa Tan Ngày mồng Một Tết, ông bác họ xa đến nhà tôi chúc Tết, tiện tay đưa cho tôi một phong bao lì xì. Tiễn bác ra cửa xong, mẹ tôi liền gọi tôi lại, bảo: “Đưa phong bao đây.” Tôi không hề giữ riêng, chỉ đặt nó ngay trên bàn. Trong đó có đúng một trăm tệ。 Mẹ cau mày, giọng nghi ngờ: “Chỉ một trăm? Mày giấu bao nhiêu rồi?” Tôi nói thật: “Con không giấu.” Cơn giận trong mắt bà lập tức bốc lên như lửa: “Không giấu thì sao chỉ có một trăm? Ai đi chúc Tết lại chỉ cho từng đó tiền?” Rõ ràng bà vừa thấy tôi nhận phong bao xong đã đặt ngay lên bàn, không hề động vào. Nhưng bà vẫn nhìn tôi như nhìn kẻ thù. “Lấy ra!” “Con không có gì để lấy.” Bà túm tóc tôi, giật mạnh về phía sau. Cơn đau xé toạc da đầu khiến tôi ngã bật ra sau, trán đập thẳng vào góc bàn. Trước mắt chỉ còn lại một mảng máu đỏ mờ mịt。 “Lấy ra!” “Con không giấu mà…” Bà buông tóc tôi ra, vơ lấy chiếc giẻ lau bàn còn ướt, vắt chặt lại, rồi quất mạnh lên mặt, lên cổ tôi。 Chiếc giẻ lạnh buốt, mỗi cú quất là một vệt đau rát, vừa như nước đá, vừa như dao cắt vào da thịt.