Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Người Đến Từ Biển Lửa

Người Đến Từ Biển Lửa Ngày đại hôn, phu quân ta dẫn binh diệt sạch phủ Thừa tướng. Ta trơ mắt nhìn song thân bị vạn tiễn xuyên tâm, huyết nhục be bét. Mà muội muội ruột của ta, lại ngả vào lòng hắn, cười vang như trút được gánh nặng. Mang theo hận ý thấu trời, ta nguyền rủa tất cả. Nhưng đổi lại, chính là thanh kiếm lạnh lẽo của người đâm xuyên ngực ta không chút do dự. Bị ném vào biển lửa, trong khoảnh khắc sinh tử lưng chừng, ta lại thấy vị Nhiếp chính vương không ai dám động tới kia xông vào biển lửa, như thiêu thân lao đến gần. “Yên Nhi, ta đến đưa nàng đi.” “Hại nàng… một kẻ cũng không thể sống!” Nhiếp chính vương… vì sao người lại đối tốt với ta đến thế? Lần nữa mở mắt, ta đã trọng sinh về ngày chọn phu. Không chút chần chừ, ta rũ tay từ chối vị tân khoa trạng nguyên mà cha mẹ lựa chọn, xoay người đi về phía người nam nhân từng vì ta lao vào biển lửa: “Chàng có thể… cưới ta chăng?”

Ánh Trăng Muộn

Ánh Trăng Muộn Tân hôn mới 3 tháng, Tạ Trì Quy đã đưa vị thanh mai mà chàng trân trọng nhất ký hòa ly. Người thương, lại một lần nữa lỡ làng. Tân đế vốn có ý tốt ban hôn, chẳng ngờ thành ra sai sự, trong lòng hổ thẹn chẳng khác gì con mèo bị giẫm đuôi. Hắn cuống quýt truyền Tạ Trì Quy vào cung, lại không sao mở miệng nổi, chỉ sợ hỏi ra rồi, Tạ Trì Quy mà nổi giận, rút đa/o ch.é/m hắn một phát thì nguy. Nhìn ánh mắt hắn xoay như chong chóng, ấp a ấp úng chẳng khác gì tiểu tức phụ ngượng ngùng, Tạ Trì Quy nhịn được nửa canh giờ thì rốt cuộc cũng phát phiền. Chàng buông chén trà trong tay, lạnh nhạt nói: “Bệ hạ nếu có bệnh về mắt, chi bằng truyền thái y đến khám một phen.” Tân đế cười khan: “Ha… cái đó… trẫm chỉ muốn hỏi, khanh với Nhị tiểu thư nhà họ Kiều sống có hợp không? Nếu không thì… trẫm ban cho khanh hòa ly?” Tạ Trì Quy không nói hai lời, đứng dậy bỏ đi. Chỉ để lại tân đế phía sau gọi tới tấp: “Trì Quy? Lão Tạ? Ái khanh?? Trẫm là vì muốn tốt cho khanh thật lòng đấy! Đừng hiểu lầm trẫm nha!!” Về đến phủ, Tạ Trì Quy liền thấy tiểu thê tử mới cưới đang trút giày tháo vớ, ngồi bên hồ nghịch nước. Tim chàng nhảy thình một cái, lập tức bước nhanh tới, cởi áo khoác choàng lấy người, ôm vào lòng, vừa dỗ vừa đau đầu nói: “Tổ tông ơi, cẩn thận một chút, giờ nàng là người có thai rồi đấy.”

Bằng Chứng Của Mùa Đông Chưa Tan

Bằng Chứng Của Mùa Đông Chưa Tan Ngày mồng Một Tết, ông bác họ xa đến nhà tôi chúc Tết, tiện tay đưa cho tôi một phong bao lì xì. Tiễn bác ra cửa xong, mẹ tôi liền gọi tôi lại, bảo: “Đưa phong bao đây.” Tôi không hề giữ riêng, chỉ đặt nó ngay trên bàn. Trong đó có đúng một trăm tệ。 Mẹ cau mày, giọng nghi ngờ: “Chỉ một trăm? Mày giấu bao nhiêu rồi?” Tôi nói thật: “Con không giấu.” Cơn giận trong mắt bà lập tức bốc lên như lửa: “Không giấu thì sao chỉ có một trăm? Ai đi chúc Tết lại chỉ cho từng đó tiền?” Rõ ràng bà vừa thấy tôi nhận phong bao xong đã đặt ngay lên bàn, không hề động vào. Nhưng bà vẫn nhìn tôi như nhìn kẻ thù. “Lấy ra!” “Con không có gì để lấy.” Bà túm tóc tôi, giật mạnh về phía sau. Cơn đau xé toạc da đầu khiến tôi ngã bật ra sau, trán đập thẳng vào góc bàn. Trước mắt chỉ còn lại một mảng máu đỏ mờ mịt。 “Lấy ra!” “Con không giấu mà…” Bà buông tóc tôi ra, vơ lấy chiếc giẻ lau bàn còn ướt, vắt chặt lại, rồi quất mạnh lên mặt, lên cổ tôi。 Chiếc giẻ lạnh buốt, mỗi cú quất là một vệt đau rát, vừa như nước đá, vừa như dao cắt vào da thịt.

Tôi Đây, Con Cá Mặn Chính Hiệu

Tôi Đây, Con Cá Mặn Chính Hiệu Năm tôi 33 tuổi, độc thân, không con cái, đang nằm nhà ôm mèo thì nhận được cuộc gọi của mẹ: “Ê! Khu bên cạnh có bé bị bỏ rơi, con có muốn nhận không?” Vừa nghe đến chữ “bỏ”, tôi theo phản xạ đáp ngay: “Muốn!” Rồi lầm bầm đội dép lao ra cửa. Lúc chạy sang đến nơi, tôi mới sững người. Tôi mê mèo quá đ/â m ra nghe nhầm, cứ tưởng là “mèo bị bỏ” chứ ai ngờ là “bé bị bỏ”! Chưa kịp phản ứng gì thì mẹ tôi đã dúi đứa bé vào tay tôi, quay đầu chạy biến. Vừa chạy vừa la lớn: “Từ giờ nó là cháu ngoại mẹ, là con gái ruột của con!” “Giấy tờ mẹ làm xong hết rồi, không nuôi cũng phải nuôi!” Tôi ôm lấy “con thú hai chân nuốt vàng” đó mà nước mắt lưng tròng về nhà. Từ đó, tôi vừa cắn răng, vừa gắng gượng nuôi nó lớn. Ai ngờ đâu… nó lại là một cô “thiên kim thật sự”!

Tôi không sinh ra để bưng nước rửa chân

Kết hôn ngày đầu tiên, mẹ chồng bảo tôi bưng nước rửa chân cho cả nhà tám người. Từ ông nội tám mươi tuổi cho đến đứa cháu năm tuổi, ngồi hàng thẳng chờ tôi phục vụ. Chồng tôi cười hề hề cởi tất: “Nhanh lên, đây là quy củ nhà họ Lâm.” Tôi quay người bê một chậu nước rửa chân, trực tiếp té thẳng xuống cả hàng người. Trong tiếng hét chói tai, tôi tát thẳng vào mặt chồng: “Đàn ông ngốc thì phải bị đánh, đó là quy củ nhà tôi!” Mẹ chồng nhảy phắt lên định xé tôi, tôi quay lại úp luôn cái chậu lên đầu bà. “Đã thích nói chuyện quy củ nhà họ Lâm như vậy —” “Thì để tôi dạy cho các người biết, thế nào mới gọi là quy củ thật sự!”

Trâm Ngọc Và Tự Do

Ngày ta rời phủ, cả nhà đang bận rộn chuẩn bị đón tân phu nhân.Vài nha hoàn nhìn theo bóng lưng ta, cười khẩy:“Đến danh phận mà cũng dám mơ chắc?”Về sau ta nghe nói, đêm tân hôn, thiếu gia dặn tiểu đồng:“Gọi A Anh tới mài tính nết. Nếu ngoan, sau này nâng lên làm di nương.”Tiểu đồng nghe vậy sững sờ:“A Anh? Nửa tháng trước nàng ấy đã chuộc thân, lấy chồng rồi ạ.”

Sau Ba Tháng

Đi bệnh viện làm phẫu thuật phụ khoa, bác sĩ là một anh chàng cực kỳ đẹp trai. Anh lạnh lùng hỏi thăm bệnh sử: “Cô đã từng quan hệ sau khi kết hôn chưa?” “Tôi là bạn gái anh, chẳng lẽ anh không rõ sao?” Bị tôi nhìn chằm chằm, anh hoàn toàn không nao núng: “Cô Trần, tôi cần nhắc nhở cô, chúng ta đã chia tay được 3 tháng rồi.”

Mỹ Nhân Tâm Cơ: Trảm Long

Đêm ấy, trưởng tỷ khó sinh, Thái tử lại đang cùng nữ xuyên không ngắm sao trên mái ngói. Trưởng tỷ là đích phu nhân của Thái tử, lại là thanh mai trúc mã của người, nhưng kể từ khi Thái tử đưa một nữ tử kỳ quái từ đâu về phủ, liền hoàn toàn lạnh nhạt với trưởng tỷ. Sau khi tỷ ấy qua đời, chỉ lưu lại một hài nhi đáng thương. Một tháng sau, ta được gả vào Đông cung, làm trắc phi. Nữ xuyên không tự mình đến khiêu khích: “Điện hạ từng hứa với ta một đời một đôi người, dẫu cô có gả vào Đông cung, cũng không chiếm được tình yêu của điện hạ đâu. Ta khác với các cô gái cổ đại như các người.” Ta chỉ nhàn nhạt mỉm cười, môi khẽ mím không nói. Nàng e rằng không biết, nữ tử xuất thân thế gia từ nhỏ đã được dạy cách ẩn nhẫn và mưu lược. Tỷ tỷ thua là vì động tình. Còn ta thì khác—— Ta tới là để trừ long!

Đại Tiểu Thư Bị Nhầm Là Học Sinh Nghèo

Tôi là người được công nhận là học sinh nghèo trong trường. Việc tôi được học cấp ba ở đây là nhờ bố tôi đã bán đào suốt ngày đêm. Vì vậy, mọi người dường như mặc định điều đó. Tôi phải quét dọn nhà vệ sinh, lau bảng đen, và đổ rác. Cho đến một lần, tôi bị nh/ốt trong nhà vệ sinh, và đại ca trường đã giải cứu tôi. “Từ hôm nay trở đi, đây là bạn gái của tao, đứa nào b/ắt n/ạt cô ấy nữa là gây sự với tao đấy.” Sau này, tôi đưa đại ca trường về nhà. Khi đi qua ngọn núi đầu tiên, anh ấy vui vẻ nói: “Thời tiết ở đây thật đẹp, sau này chúng ta về thăm nhà thường xuyên nhé.” Qua ngọn núi thứ hai, anh ấy bĩu môi: “Bảo bối, em thấy anh có tốt với em không?” Qua ngọn núi thứ ba, giọng anh ấy nức nở: “Đồ con gái tồi, không thích anh cũng không thể bán anh đi chứ.” Qua ngọn núi thứ tư, anh ấy kinh ngạc: “Em nói mấy ngọn núi này đều là tài sản của gia đình em à?”

Xin Cho Phép Anh Xuất Hiện Lại Trong Cuộc Đời Em

Học sinh mới chuyển trường đến là con trai nhà họ Tạ – người ta gọi là Thái tử gia. Nghe nói cậu ta chẳng chịu học hành, lại còn kiêu ngạo và ngông cuồng vô cùng. Nhưng khi trở thành bạn cùng bàn của tôi, ngoài việc lạnh lùng, ít nói ra, anh ta chẳng hề đáng sợ như lời đồn. Cho đến khi, tôi nhận một bức thư tình ngay trước mặt anh. Khóe môi anh cong lên một đường nhẹ, giọng nói mang theo nguy hiểm: “Muốn chậm rãi ở bên em, giữ em lâu như vậy, mà em lại nhận thư tình của người khác, anh nên trừng phạt em thế nào đây?” Trong căn phòng kín, toàn thân tôi trở nên nhạy cảm, muốn dừng lại. Tạ Mộc Dã giữ chặt cằm tôi: “Bảo bối, không dừng được nữa rồi.”

Gặp Lại

Tôi bị đưa đến đồn cảnh sát — thật trớ trêu khi lại vô tình gặp bạn trai cũ. “Có ai đến bảo lãnh không?” “Alo, con trai yêu dấu, đến đón mẹ về đi.”

Gặp Lại

Chương 7
Hiện đại
Ba Tôi Là Tổng Tài Tuyệt Hậu

Ba Tôi Là Tổng Tài Tuyệt Hậu Ngày nam chính và tổng tài vô sinh đến cô nhi viện tìm con gái. Nam chính lạnh lùng liếc nhìn tôi: “Cháu là con gái của Thẩm Vụ sao? Nhìn cũng có vài phần giống tôi đấy.” Tôi rụt rè đưa tay ra chạm vào anh ta. Người đàn ông ngồi trên xe lăn bên cạnh thoáng hiện lên nét cô đơn trong ánh mắt. Bỗng một loạt dòng chữ ảo lướt qua trước mắt tôi: 【Tiểu bảo còn chưa biết đâu, thật ra cô bé là con ruột duy nhất của tổng tài vô sinh.】 【Sau khi được nam chính nhận nuôi, chẳng bao lâu sau nữ chính mang thai, vì ghen tị nên tiểu bảo đã đẩy nữ chính ngã cầu thang.】 【Nam chính giận dữ đem cô bé trả lại cô nhi viện.】 【Tiểu bảo khóc nức nở định chạy trốn về nhà nhưng lại bị bắt cóc giữa đường.】 【Tiếc thay, cả đời này tổng tài chỉ có mỗi cô bé là con gái.】 【Nếu biết đứa con của Bạch Nguyệt Quang là con ruột mình, có lẽ ông ấy đã không sớm tìm đến cái ch .t.】 Tôi hoảng hốt hất tay nam chính ra, đôi chân ngắn cũn cỡn chạy nhanh về phía người đàn ông trên xe lăn, vừa chạy vừa hét lên: “Ba ơi! Cuối cùng con cũng chờ được ba rồi!”