Trang chủ Truyện mới

Danh sách truyện mới cập nhật

Tôi Đây, Con Cá Mặn Chính Hiệu

Tôi Đây, Con Cá Mặn Chính Hiệu Năm tôi 33 tuổi, độc thân, không con cái, đang nằm nhà ôm mèo thì nhận được cuộc gọi của mẹ: “Ê! Khu bên cạnh có bé bị bỏ rơi, con có muốn nhận không?” Vừa nghe đến chữ “bỏ”, tôi theo phản xạ đáp ngay: “Muốn!” Rồi lầm bầm đội dép lao ra cửa. Lúc chạy sang đến nơi, tôi mới sững người. Tôi mê mèo quá đ/â m ra nghe nhầm, cứ tưởng là “mèo bị bỏ” chứ ai ngờ là “bé bị bỏ”! Chưa kịp phản ứng gì thì mẹ tôi đã dúi đứa bé vào tay tôi, quay đầu chạy biến. Vừa chạy vừa la lớn: “Từ giờ nó là cháu ngoại mẹ, là con gái ruột của con!” “Giấy tờ mẹ làm xong hết rồi, không nuôi cũng phải nuôi!” Tôi ôm lấy “con thú hai chân nuốt vàng” đó mà nước mắt lưng tròng về nhà. Từ đó, tôi vừa cắn răng, vừa gắng gượng nuôi nó lớn. Ai ngờ đâu… nó lại là một cô “thiên kim thật sự”!

Tôi không sinh ra để bưng nước rửa chân

Kết hôn ngày đầu tiên, mẹ chồng bảo tôi bưng nước rửa chân cho cả nhà tám người. Từ ông nội tám mươi tuổi cho đến đứa cháu năm tuổi, ngồi hàng thẳng chờ tôi phục vụ. Chồng tôi cười hề hề cởi tất: “Nhanh lên, đây là quy củ nhà họ Lâm.” Tôi quay người bê một chậu nước rửa chân, trực tiếp té thẳng xuống cả hàng người. Trong tiếng hét chói tai, tôi tát thẳng vào mặt chồng: “Đàn ông ngốc thì phải bị đánh, đó là quy củ nhà tôi!” Mẹ chồng nhảy phắt lên định xé tôi, tôi quay lại úp luôn cái chậu lên đầu bà. “Đã thích nói chuyện quy củ nhà họ Lâm như vậy —” “Thì để tôi dạy cho các người biết, thế nào mới gọi là quy củ thật sự!”

Trâm Ngọc Và Tự Do

Ngày ta rời phủ, cả nhà đang bận rộn chuẩn bị đón tân phu nhân.Vài nha hoàn nhìn theo bóng lưng ta, cười khẩy:“Đến danh phận mà cũng dám mơ chắc?”Về sau ta nghe nói, đêm tân hôn, thiếu gia dặn tiểu đồng:“Gọi A Anh tới mài tính nết. Nếu ngoan, sau này nâng lên làm di nương.”Tiểu đồng nghe vậy sững sờ:“A Anh? Nửa tháng trước nàng ấy đã chuộc thân, lấy chồng rồi ạ.”

Sau Ba Tháng

Đi bệnh viện làm phẫu thuật phụ khoa, bác sĩ là một anh chàng cực kỳ đẹp trai. Anh lạnh lùng hỏi thăm bệnh sử: “Cô đã từng quan hệ sau khi kết hôn chưa?” “Tôi là bạn gái anh, chẳng lẽ anh không rõ sao?” Bị tôi nhìn chằm chằm, anh hoàn toàn không nao núng: “Cô Trần, tôi cần nhắc nhở cô, chúng ta đã chia tay được 3 tháng rồi.”

Mỹ Nhân Tâm Cơ: Trảm Long

Đêm ấy, trưởng tỷ khó sinh, Thái tử lại đang cùng nữ xuyên không ngắm sao trên mái ngói. Trưởng tỷ là đích phu nhân của Thái tử, lại là thanh mai trúc mã của người, nhưng kể từ khi Thái tử đưa một nữ tử kỳ quái từ đâu về phủ, liền hoàn toàn lạnh nhạt với trưởng tỷ. Sau khi tỷ ấy qua đời, chỉ lưu lại một hài nhi đáng thương. Một tháng sau, ta được gả vào Đông cung, làm trắc phi. Nữ xuyên không tự mình đến khiêu khích: “Điện hạ từng hứa với ta một đời một đôi người, dẫu cô có gả vào Đông cung, cũng không chiếm được tình yêu của điện hạ đâu. Ta khác với các cô gái cổ đại như các người.” Ta chỉ nhàn nhạt mỉm cười, môi khẽ mím không nói. Nàng e rằng không biết, nữ tử xuất thân thế gia từ nhỏ đã được dạy cách ẩn nhẫn và mưu lược. Tỷ tỷ thua là vì động tình. Còn ta thì khác—— Ta tới là để trừ long!

Đại Tiểu Thư Bị Nhầm Là Học Sinh Nghèo

Tôi là người được công nhận là học sinh nghèo trong trường. Việc tôi được học cấp ba ở đây là nhờ bố tôi đã bán đào suốt ngày đêm. Vì vậy, mọi người dường như mặc định điều đó. Tôi phải quét dọn nhà vệ sinh, lau bảng đen, và đổ rác. Cho đến một lần, tôi bị nh/ốt trong nhà vệ sinh, và đại ca trường đã giải cứu tôi. “Từ hôm nay trở đi, đây là bạn gái của tao, đứa nào b/ắt n/ạt cô ấy nữa là gây sự với tao đấy.” Sau này, tôi đưa đại ca trường về nhà. Khi đi qua ngọn núi đầu tiên, anh ấy vui vẻ nói: “Thời tiết ở đây thật đẹp, sau này chúng ta về thăm nhà thường xuyên nhé.” Qua ngọn núi thứ hai, anh ấy bĩu môi: “Bảo bối, em thấy anh có tốt với em không?” Qua ngọn núi thứ ba, giọng anh ấy nức nở: “Đồ con gái tồi, không thích anh cũng không thể bán anh đi chứ.” Qua ngọn núi thứ tư, anh ấy kinh ngạc: “Em nói mấy ngọn núi này đều là tài sản của gia đình em à?”

Xin Cho Phép Anh Xuất Hiện Lại Trong Cuộc Đời Em

Học sinh mới chuyển trường đến là con trai nhà họ Tạ – người ta gọi là Thái tử gia. Nghe nói cậu ta chẳng chịu học hành, lại còn kiêu ngạo và ngông cuồng vô cùng. Nhưng khi trở thành bạn cùng bàn của tôi, ngoài việc lạnh lùng, ít nói ra, anh ta chẳng hề đáng sợ như lời đồn. Cho đến khi, tôi nhận một bức thư tình ngay trước mặt anh. Khóe môi anh cong lên một đường nhẹ, giọng nói mang theo nguy hiểm: “Muốn chậm rãi ở bên em, giữ em lâu như vậy, mà em lại nhận thư tình của người khác, anh nên trừng phạt em thế nào đây?” Trong căn phòng kín, toàn thân tôi trở nên nhạy cảm, muốn dừng lại. Tạ Mộc Dã giữ chặt cằm tôi: “Bảo bối, không dừng được nữa rồi.”

Gặp Lại

Tôi bị đưa đến đồn cảnh sát — thật trớ trêu khi lại vô tình gặp bạn trai cũ. “Có ai đến bảo lãnh không?” “Alo, con trai yêu dấu, đến đón mẹ về đi.”

Gặp Lại

Chương 7
Hiện đại
Ba Tôi Là Tổng Tài Tuyệt Hậu

Ba Tôi Là Tổng Tài Tuyệt Hậu Ngày nam chính và tổng tài vô sinh đến cô nhi viện tìm con gái. Nam chính lạnh lùng liếc nhìn tôi: “Cháu là con gái của Thẩm Vụ sao? Nhìn cũng có vài phần giống tôi đấy.” Tôi rụt rè đưa tay ra chạm vào anh ta. Người đàn ông ngồi trên xe lăn bên cạnh thoáng hiện lên nét cô đơn trong ánh mắt. Bỗng một loạt dòng chữ ảo lướt qua trước mắt tôi: 【Tiểu bảo còn chưa biết đâu, thật ra cô bé là con ruột duy nhất của tổng tài vô sinh.】 【Sau khi được nam chính nhận nuôi, chẳng bao lâu sau nữ chính mang thai, vì ghen tị nên tiểu bảo đã đẩy nữ chính ngã cầu thang.】 【Nam chính giận dữ đem cô bé trả lại cô nhi viện.】 【Tiểu bảo khóc nức nở định chạy trốn về nhà nhưng lại bị bắt cóc giữa đường.】 【Tiếc thay, cả đời này tổng tài chỉ có mỗi cô bé là con gái.】 【Nếu biết đứa con của Bạch Nguyệt Quang là con ruột mình, có lẽ ông ấy đã không sớm tìm đến cái ch .t.】 Tôi hoảng hốt hất tay nam chính ra, đôi chân ngắn cũn cỡn chạy nhanh về phía người đàn ông trên xe lăn, vừa chạy vừa hét lên: “Ba ơi! Cuối cùng con cũng chờ được ba rồi!”

Anh Vẫn Chưa Học Cách Quên Em

Năm thứ năm sau khi chia tay với Thái tử gia của giới Bắc Kinh, tôi và anh ta vô tình ngủ với nhau. Sau khi tỉnh lại, anh lạnh nhạt nói: “Chỉ là một tai nạn, đừng nghĩ nhiều.” Sau đó, tôi ngoài ý muốn mang thai. Tại bệnh viện, người đàn ông lao đến nắm chặt cổ tay tôi, giọng khàn khàn, xen lẫn uất ức: “Tôi nói là tai nạn, cô thật sự tin là tai nạn à?” “Khi nào thì cô nghe lời như vậy hả?” “Năm đó tôi cầu xin cô đừng chia tay, cô chẳng phải vẫn dứt khoát bỏ tôi sao?”

Sau khi bí mật đổi chồng tôi thành 502

Trong túi của chồng tôi phát hiện ra một lọ dầu bôi trơn dành cho phụ nữ. Tôi không cãi, cũng không làm ầm lên. Chỉ lén thay bằng keo 502. Hai giờ sáng. Người bảo mẫu mới đến bị đưa vào cấp cứu.

Duyên Trần Thế

Duyên Trần Thế Tiên quân uống say, buông lời trêu ghẹo ta, còn thuận miệng hứa ban cho một mối nhân duyên. Về sau, chàng lại si mê một tiên tử khác, muốn nuốt lời hôn ước. Chẳng những thế, còn ngang nhiên chỉ trích ta là yêu tộc tham ăn vô độ, lòng dạ không biết đủ, không xứng làm thê tử. Ta giận quá, tự mình lên tận Cửu Trùng Thiên tìm hắn tính sổ. Ban đầu vốn định đánh cho hắn một trận nên thân, Nhưng ngặt nỗi, kẻ kia lại có dung nhan như sao trời trăng sáng, tuấn mỹ tựa mộng, khiến ta thật sự ra tay không nổi. Thế là, ta đổi ý. Không đánh thì thôi, ta hôn hắn mười tám cái coi như “trả lễ”! “Trả lại cho chàng đấy, trả gấp đôi, không cần thối lại!” “Vậy là xong nợ nhé!” Nhìn tiên quân bị hôn đến ngơ ngẩn, ta thỏa mãn lau khóe môi, ung dung rời đi. Chuyện này lan truyền khắp tam giới như gió cuốn mây bay. Mẫu thân ta nghe tin xong thì gần như suy sụp: “Con ơi, con đòi sai nợ rồi, hôn nhầm người rồi!” “Người con vừa cưỡng hôn ấy, chính là Tôn Thượng Hư Trần đó!” Ngài là vị thần cuối cùng còn sót lại của Thần giới, địa vị chí tôn, thanh cao vô thượng. Ngài thương xót chúng sinh, nhưng vốn không có tình căn. Dám làm nhục Tôn Thượng, chính là tự đào mồ chôn thân. Để giữ mạng cho ta, mẫu thân đành phong ấn chín phần pháp lực, ép ta ẩn cư nơi trần thế: “Từ nay về sau, trừ khi có chuyện sinh tử, con đừng hòng quay về!” Trăm năm trôi qua. Phu quân nơi nhân thế của ta vừa mới qua đời. Ta về nhà, nhờ mẫu thân xem giúp kiếp sau của chàng ở đâu. Nhưng dù xem thế nào, bà cũng không đoán ra số mệnh kiếp sau của phu quân. Bất đắc dĩ, bà khuyên ta đến xin Đan Thục Lão Quân một viên Vong Tình Đan, để quên đi đoạn nhân duyên này. Ta vừa cầm được Vong Tình Đan, chưa kịp nuốt thì đã thấy gương mặt từng bị ta hôn mười tám lần năm xưa. Chính là Tôn Thượng Hư Trần! Ta hồn bay phách lạc, quay đầu bỏ chạy. Thế mà hắn lại đuổi theo sát nút, vừa chạy vừa la lớn: “Dừng lại đi mà… Ta cầu nàng đấy! Đừng uống Vong Tình Đan!” “Ta chính là phu quân mà sáng nay nàng vừa chôn xong đây!”